Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 14

Ngày cập nhật : 2026-04-08 22:54:10

 Lão Tứ trêu ghẹo tiểu cung nữ, bị lão Cửu bắt quả tang, vì sợ lão Cửu mách lẻo nên mới đem người ta ra nhốt lại??

Cái quái gì thế này!

Ngụy Hoàng nghe xong mà cả người cảm thấy không ổn chút nào.

Thì ra bình thường lão Tứ lại là kẻ bá đạo, phóng đãng đến thế sao?

Chẳng lẽ trước đây những biểu hiện hiền hòa khiêm nhường, không gần nữ sắc đều là giả?

Chỉ để lừa ông?

Ha ha.

Ngụy Hoàng, người vừa mới tự mình lĩnh ngộ được kỹ năng cười nhạo cấp cao, hít một hơi thật sâu. Rõ ràng là đang giận đến run người, nhưng để không bị lộ tẩy, ông vẫn phải tỏ ra như chưa có chuyện gì xảy ra, ngồi nghe Ngụy Ngọc ở dưới nói hươu nói vượn.

"Vâng, phụ hoàng thật đúng là trí nhớ siêu phàm, vẫn còn nhớ năm ngoái nhi thần vì lâm bệnh nên không thể tới, chẳng thể trực tiếp chúc Người một câu sinh nhật vui vẻ..."

Ngụy Hoàng cắt ngang lời hắn:

“Con cảm thấy… Tứ ca của con đối xử với con thế nào?”

“Á?”

Ngụy Ngọc ngẩn người.

Lão cha đột nhiên hỏi câu này là ý gì, chẳng lẽ... đã biết chuyện tốt mà Tứ ca làm rồi?!

Ngụy Ngọc hơi kích động.

Trên đời này không có câu hỏi nào tự dưng mà có. Thông thường nếu hỏi một vấn đề chẳng liên quan gì đến tình hình hiện tại, thì chắc chắn là đang biết rõ rồi mà vẫn cố ý hỏi!

Đừng hỏi Ngụy Ngọc rút ra kết luận này từ đâu.

Hỏi thì chỉ có thể nói là kinh nghiệm xem phim truyền hình nhiều năm đã gột rửa tâm hồn thuần khiết của hắn.

Sợ mình bật cười thành tiếng, Ngụy Ngọc chỉnh lại biểu cảm, cân nhắc một chút rồi mới chậm rãi đáp:

“Bẩm phụ hoàng, nhi thân và Tứ ca là huynh đệ ruột thịt, giữa huynh đệ với nhau, quan hệ đương nhiên là tốt rồi ạ”

【 Hì hì, điêu đấy! Toàn là bốc phét cả! Ta nói trái lương tâm như vậy, chắc phụ hoàng hiểu ý ta chứ? Chắc chắn là Người hiểu rồi! Nếu không thì đã chẳng hỏi câu này! 】

Ngụy Hoàng: ...

Nếu không phải chắc chắn rằng Ngụy Ngọc không biết thuật đọc tâm, ông còn tưởng là hai người có thần giao cách cảm đấy.

Nghe tiếng lòng đang nhảy nhót tưng bừng của Ngụy Ngọc, Ngụy Hoàng lại liếc nhìn gương mặt ngây thơ vô số tội đến mức... đáng thương hại của hắn.

Không hiểu sao, trong lòng Ngụy Hoàng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả, giống như bị nghẹn một cục, nhưng lại không hẳn là vậy, muốn tự tay tẩn cho hắn một trận nhưng lại thấy mất mặt nên lười động thủ... nói chung là vô cùng bứt rứt?

Ngụy Hoàng âm thầm suy nghĩ, càng nghĩ càng thấy đúng là cảm giác này!

Nếu ông mà mô tả được cảm giác này cho Ngụy Ngọc nghe, chắc chắn hắn sẽ tặng ông hai chữ — “đau trứng”

Ngụy Ngọc vẫn đang đứng đợi cha già mở miệng

Đợi mãi chẳng thấy động tĩnh gì, hắn ngước mắt lên nhìn trộm, thấy cha già đang nhíu mày, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Hắn nhất thời im lặng.

【 Cái quái gì thế nhở? Hỏi thì cũng hỏi rồi, trả lời thì cũng trả lời rồi mà sao cứ im im không chốt hạ vậy? Tóm lại là phụ hoàng có định vạch trần bộ mặt thật của lão Tứ để trị tội hắn không đây? 】

Ngụy Ngọc đang mải nghĩ, bỗng thấy cha già nhắc mí mắt, ánh mắt soẹt một cái liền chĩa thẳng vào hắn.

Ngụy Ngọc: ……

Nói sao nhỉ.

Hơi đáng sợ.

Nhận ra mình không nên nhìn thẳng, Ngụy Ngọc vừa định cúi đầu thì nghe thấy cha già lên tiếng

"Trẫm vừa bàn với lão Bát chuyện lập phủ riêng cho hai đứa, vốn định giao cho Nội Quan Giám làm, nhưng nếu con đã nói con và Tứ ca quan hệ tốt như vậy, thì chi bằng giao việc này cho Tứ ca con phụ trách đi.”

Ngụy Hoàng nở một nụ cười hiền từ với Ngụy Ngọc:

"Dù sao Tứ ca của ngươi hiện tại cũng đang rảnh, để nó làm cũng vừa hay thuận tiện tạo điều kiện cho hai huynh đệ các ngươi bồi đắp tình cảm.”

Ngụy Ngọc: ( ゚皿゚)

Bát hoàng tử - người nãy giờ như vô hình: ...

Ngụy Ngọc muốn hét lên cứu mạng, thật sự muốn hét lên cứu mạng luôn đấy!

Chuyện này đúng là quá vô lý!

Để Tứ ca phụ trách chuyện lập phủ cho hắn và Bát ca, vậy đến lúc đó phủ đệ của hai người còn dư được đồng nào không?

【 Lão cha già này chắc không biết thằng con thứ tư của mình nó tham lam đến mức nào đâu nhỉ!!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=14]

Nghe thấy chữ “tham”, ánh mắt Ngụy hoàng lập tức trở nên sắc lại.

Ông đang muốn nghe xem Ngụy Ngọc nói lão Tứ tham lam như thế nào, nhưng tiếc là Ngụy Ngọc không hề định nói rõ.

Trong đầu tiểu tử này lẩm bẩm toàn là mấy chuyện như làm sao ngăn lão Tứ nhúng tay vào việc này, hoặc sau khi mở phủ thì phải làm gì, nào là làm một cái ghế massage, trồng một vườn trái cây, làm hai cái bàn để đánh bài…

Chẳng có chuyện nào ra dáng nghiêm túc cả.

Ngụy Ngọc cảm thấy đầu óc của cha già bị sét đánh đến ngu rồi. Đang yên đang lành bày ra mấy cái trò kỳ quặc này làm gì không biết!

“Không cần!”

Lời từ chối bật ra ngay lập tức, nhưng ngay giây tiếp theo Ngụy Ngọc đã phải tự chữa cháy cho mình.

“Khụ… phụ hoàng, cái đó… Tứ ca bận rộn lắm! Sao có thể vì chuyện của đệ đệ mà phải bận tâm được. Nội quan giám là tốt rồi, nên cứ để Nội quan giám làm đi, con với Bát ca có thể tự lo!”

Rõ ràng là hơi cuống rồi, đến cả xưng hô phép tắc cũng quên.

Bát hoàng tử cũng vội bổ sung:

"Đúng, Cửu đệ nói phải! Phụ hoàng, chuyện này không cần làm phiền đến Tứ ca đâu, cứ để người của Nội Quan Giám làm đi ạ."

Nếu thật sự để Tứ ca lo chuyện lập phủ cho hai người bọn họ, có quỷ mới biết cuối cùng nó sẽ thành ra cái dạng gì.

Bát hoàng tử không dám đánh cược cái này.

Chuyện huynh đệ hòa thuận thì thôi khỏi cần, hắn thà cứ làm theo đúng quy tắc cho xong.

"Thế à?"

Ngụy Hoàng gật đầu, thản nhiên nói:

"Xem ra hai đứa cũng biết thương xót Tứ ca của mình lắm. Nếu đã huynh đệ tình thâm như vậy, thì lại càng phải để lão Tứ giúp đỡ các con một tay."

Mặc kệ Bát hoàng tử đang há hốc mồm muốn phản bác, Ngụy Hoàng tiếp tục:

"Chuyện lập phủ, trẫm sẽ cho mỗi đứa năm vạn lượng bạc, làm xong xuôi thì đến báo lại cho trẫm."

Hử? Báo lại?

Ngụy Ngọc chợt nảy ra một ý.

【 Cái vụ báo cáo này là Tứ ca báo cáo hay mình tự đi báo cáo nhỉ? 】

Ngụy Ngọc định hỏi, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy cha già nói:

"Chờ sau khi mọi chuyện xong xuôi, trẫm sẽ gọi lão Tứ đến đây một chuyến."

Ngụy Ngọc hiểu rồi.

Nghĩa là để Tứ ca đi báo cáo chứ gì.

Đã tranh luận một lần mà không có kết quả, chuyện để Tứ ca sắp xếp việc lập phủ cho họ coi như đã chắc như đinh đóng cột, Ngụy Ngọc cũng lười chẳng buồn tranh cãi thêm nữa.

Hắn ngoan ngoãn đáp:

"Vâng, phụ hoàng, nhi thần đã rõ."

Thôi thì cứ vậy đi.

Miễn là được ra ngoài cung ở, để Tứ ca sắp xếp thì cứ để cho hắn lo đi, dù hắn có tham lam đến đâu, cũng không thể tham hết cả năm vạn lượng bạc chứ!

Chỉ cần để lại cho mình hai phần ba hoặc một nửa, phần còn lại coi như tiền công cho hắn vậy.

Nghĩ theo cách này…đúng là đột nhiên sáng suốt hẳn ra.

Ngụy Ngọc cảm thấy mình thật là rộng lượng.

Hắn không muốn so đo với Tứ hoàng tử, nhưng Ngụy hoàng — người nghe được tiếng lòng của hắn — thì suýt nữa đã mắng một câu “đồ vô dụng” rồi!

Quan viên trong triều nếu bị bắt nạt, dù chỉ bị đồng liêu khác mắng cho một câu cũng biết âm thầm dâng sớ kiện cáo, vậy mà hắn đường đường là một hoàng tử, bị huynh trưởng bắt nạt mà lại không biết tìm người làm phụ hoàng này để đòi lại công đạo sao?!

Thật là uổng công trong lòng cứ gọi ông là cha!

Ngụy Hoàng cười lạnh một tiếng, chòm râu nơi khóe miệng khẽ rung, rồi nói với Ngụy Ngọc:

"Trẫm thấy con đọc sách quá ít, mấy thứ Thái sư dạy chắc là quên sạch rồi. Ra ngoài đi, đến thiên điện tiếp tục đọc sách cho trẫm, trước bữa tối trẫm sẽ đến kiểm tra con."

Đúng là sét đánh giữa trời quang đây mà!!

Ngụy Ngọc trợn tròn mắt, cảm thấy nghẹn đắng ở cổ họng.

Đọc sách thì thôi đi, lại còn bị kiểm tra? Bộ cha già không biết là hắn đã thoát khỏi cái cảnh bị phạt học bài từ tám đời kiếp nào rồi à?

Ngụy · nhỏ bé · bất lực · sợ hãi · Ngọc lúc này ngoan ngoãn vô cùng, cung kính cúi người.

"Nhi thần tuân chỉ."

【 Cái đệch mợ nhà nó chứ, cái lão già lại không làm người nữa rồi! 】

Ngụy Hoàng lẳng lặng mỉm cười.

Vui thì gọi là "cha", không vui cái là thành "lão già" ngay.

Cái thằng nhóc này, khá lắm.

Bình Luận

0 Thảo luận