Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 9

Ngày cập nhật : 2026-04-08 22:52:03

 Đối mặt với sự chất vấn và áp lực từ Ngụy Hoàng, Đại hoàng tử không hề hoảng loạn, chỉ tỏ vẻ oan ức mà ngẩng đầu nhìn đối phương.

"Phụ hoàng, oan uổng cho nhi thần quá! Hai ngày nay phụ hoàng hôn mê, triều đình đều do một tay Thừa tướng nắm giữ. Thừa tướng tuổi đã cao, nhi thần chỉ e Thừa tướng quá sức nên với tư cách là con trưởng, nhi thần mới muốn làm quen với các vị đại nhân khác một chút, nhằm san sẻ bớt gánh nặng cho Thừa tướng, cũng là muốn làm thêm chút việc cho bách tính thiên hạ."

【Ngụy biện hay thật đấy.】

Lại là một câu cảm thán nhẹ tênh từ phía Ngụy Ngọc bay tới.

Câu nói này khiến Ngụy Hoàng - người vốn dĩ đang có chút mủi lòng - lập tức tỉnh táo lại. Ông tập trung lắng nghe tiếng lòng của Đại hoàng tử, ánh mắt ngay tức khắc trầm xuống.

【Chắc chắn là lão già Công Tôn Thái đã nói gì đó với phụ hoàng rồi. Đồ khốn kiếp, nếu không phải tại lão thì phụ hoàng chắc chắn không biết chuyện ngoài cung nhanh đến thế. Xem ra phải bảo đám người lo việc dọn dẹp hậu quả đẩy nhanh tốc độ mới được...】

Quả nhiên, cái thằng nghịch tử này đang cố tình giả bộ đáng thương!

Cơn giận vốn đã kìm nén trong lòng Ngụy Hoàng bấy lâu, nay nghe đến đây lại càng bùng phát dữ dội hơn. Dù trước đó ông đã nghe ngóng được kế hoạch của lão Đại, lão Nhị từ miệng đám đại thần, nhưng việc nghe từ người khác và nghe trực tiếp từ chính chủ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Dù sao thì kẻ muốn mưu phản chính là con trai ruột của ông cơ mà!

Ngụy hoàng nhắm mắt lại một lúc rồi mở ra.

Sợ mình không kìm được mà nổi giận, ông dời ánh mắt khỏi Đại hoàng tử, quay sang nhìn Nhị hoàng tử, trầm giọng nói:

“Lão nhị, trẫm nghe nói hai ngày nay ngươi sống khá thoải mái nhỉ.”

Ánh nhìn từ trên cao nhìn xuống, cùng khí thế uy nghiêm của bậc đế vương trực tiếp đè nặng lên đám hoàng tử.

Áp lực mạnh mẽ ấy khiến Nhị hoàng tử và những người khác đều khẽ giật mình trong lòng.

Những kẻ chột dạ thì trong đầu nghĩ ngợi lung tung, những lời ngoài miệng không dám nói ra, trong lòng lại nghĩ hết một lượt. Với Ngụy hoàng hiện đang sở hữu thuật đọc tâm mà nói, chẳng khác nào đang tự khai hết tội.

Còn những kẻ tự cho là mình trong sạch thì đứa thì hả hê trên nỗi đau của kẻ khác, đứa lại giễu cợt mỉa mai, quả thật là bạc bẽo đến tận cùng, chẳng có một chút tình nghĩa huynh đệ nào!

Ngụy Hoàng nghe mà thấy lồng ngực đau nhói, đầu óc quay cuồng.

Đứa nào đứa nấy đúng là lòng lang dạ sói, mặt người tâm thế, lòng dạ hiểm độc, tâm địa rắn rết, vô tâm vô phế, dã tâm ngút trời

Ngụy Hoàng tức giận vô cùng, thế mà lúc này Nhị hoàng tử còn tiếp tục bám gót Đại hoàng tử mà kêu oan.

"Phụ hoàng, oan uổng cho nhi thần quá! Nhi thần thực sự oan uổng! Hai ngày nay Người không khỏe, nhi thần lo lắng sốt ruột còn chẳng kịp, sao có thể thoải mái mà sống được? Người nói vậy chẳng phải là đang đâm vào tim nhi thần sao!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=9]

Người hãy nói cho nhi thần biết rốt cuộc là kẻ tiểu nhân nào đã nói bậy trước mặt Người, nhi thần sẽ gọi hắn tới đối chất trực tiếp!"

Mắt Ngụy Hoàng nheo lại, định lên tiếng.

Tiếng lòng của Ngụy Ngọc lại bay tới.

【Chậc chậc chậc, cái tài ăn nói này của nhị ca đúng là... gãi đúng chỗ ngứa của lão cha rồi. Mặt thì xị xuống, giọng thì gào lên, rặn ra thêm hai giọt nước mắt, diễn sâu thế này e rằng mấy người hát tuồng còn phải bái phục. Ừm, lợi hại thật!】

Ngụy Hoàng: ...

Cơn giận của ông lập tức xì hơi mất một nửa.

Ngụy Ngọc từ trước đến này luôn biết rõ vị trí của mình là gì.

Người vô hình mà.

Đứng ở đâu cũng chẳng ai thèm chú ý, hoặc nói đúng hơn là dù có người nhìn thấy hắn, họ cũng không coi hắn ra gì.

Chính vì biết không ai quan tâm đến mình nên khi đứng cạnh Bát hoàng tử, hắn không hề khúm núm như Bát ca mà đứng cực kỳ thả lỏng.

Cá mặn mà.

Lười được lúc nào hay lúc ấy.

Ngụy Ngọc - người đã được tiếp nhận nền giáo dục bình đẳng, trong sâu thẳm linh hồn là tư tưởng tiến bộ, tận sâu trong xương tủy Ngụy Ngọc không tồn tại bản tính nô lệ, cúi đầu khúm núm trước cường quyền.

Dù đang đứng một bên lười biếng, nhưng vì trước đó đã có tiền lệ bị phụ hoàng đột nhiên gọi tên, nên Ngụy Ngọc vẫn không dám mở máy tính bảng ra xem Conan. Hắn hơi cúi đầu, mí mắt rủ xuống, tai trái nghe phụ hoàng chất vấn, tai phải nghe đại ca nhị ca nói hươu nói vượn, thật lòng cảm thấy vị trí mình đứng đúng là chỗ xem kịch tuyệt vời nhất.

Tuy xem kịch rất sướng, nhưng nghe một lúc, cũng không biết có phải ảo giác của Ngụy Ngọc hay không…

Hắn cứ cảm thấy phụ hoàng đang nhìn mình!

Làm người vô hình lâu rồi nên chỉ cần có ai đó nhìn mình dù là một chút, Ngụy Ngọc đều có thể cảm nhận được ngay lập tức. Hắn cảm thấy phía bên trái mình có một ánh mắt lúc ẩn lúc hiện rơi trên người mình, nhìn một giây, quay đi, lát sau lại một giây, rồi lại quay đi...

Ngụy Ngọc bắt đầu thấy chịu không nổi nữa rồi.

【Nhìn cái gì mà nhìn? Lão cha rảnh quá hay sao mà nhìn chằm chằm ta thế! Chắc là mắng đại ca nhị ca chưa đã cái nư nên giờ định lôi mình ra mắng tiếp chứ gì?! Đừng mà, mắng Bát ca đi! Bát ca dễ mắng lắm!!】

Ngụy Hoàng: ...

Thật sự không biết phải nói cái thằng nhóc này thế nào cho phải.

Đúng lúc Ngụy Ngọc đang gào thét trong lòng thì hắn chợt nhận ra ánh mắt đặt trên người mình đã dời đi. Cứ ngỡ lát nữa nó sẽ quay lại, nhưng đợi mãi… thứ hắn chờ được lại là hoàng đế cho họ lui xuống.

Ngụy Ngọc: ?

Thật là khó hiểu.

Không có hình phạt, cũng không thưởng.

Một dám hoàng tử vào một chuyến, ngoại trừ Ngụy Ngọc và Bát hoàng tử nhận được cơ hội hầu đọc sách, thì tất cả những người còn lại đều bị Ngụy Hoàng gọi tên hỏi dăm ba câu.

Những câu hỏi ấy đến rất đột ngột, khiến người ta vừa hoang mang vừa lo sợ.

Đặc biệt là Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử.

Hai người họ luôn có cảm giác những câu hỏi của phụ hoàng dường như có ẩn ý, giống như ông đã biết mấy ngày nay họ làm những gì vậy!

Nhưng rõ ràng phụ hoàng mới tỉnh lại cơ mà!

Ngoài tẩm điện có những ai, ai đã vào trước họ, họ đâu phải không biết! Cũng chỉ có mấy vị đại thần mà thôi.

Có kẻ trong số đó mách lẻo với phụ hoàng?

Hừ.

Ai mà chẳng có người của riêng mình

Toàn là một lũ cáo già chốn quan trường, không có bằng chứng xác thực mà dám bảo ai đó tạo phản thì chẳng khác nào tự tìm đường chết sao!

Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đều rất chắc chắn rằng người của họ sẽ không phản bội.

Vậy nên khi phụ hoàng hỏi những câu hỏi đó, cùng lắm cũng chỉ là có ai đó trước mặt hoàng đế nói bóng nói gió vài câu, chứ không phải trực tiếp tố cáo họ có ý đồ bất chính.

Bởi vì nếu thật sự có người nói thẳng ra…thì bọn họ đã bị tống vào ngục từ lâu rồi.

Các hoàng tử lần lượt rời đi. Sau khi mọi người đã đi hết, cả tẩm điện bỗng trở nên vắng vẻ hơn hẳn.

Ngụy Hoàng tựa vào giường, dường như đang nhắm mắt dưỡng thần.

Một lát sau, một tiểu thái giám lén bước vào.

“Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương vẫn đang chờ ở bên ngoài. Nương nương sai nô tài vào hỏi, người có muốn triệu kiến các nương nương trong hậu cung không ạ?”

Ngụy Hoàng không lên tiếng.

Lý Thành đứng bên cạnh liếc nhìn ông một cái.

【Bệ hạ vừa tỉnh đã phải gặp bao nhiêu người như thế, giờ mà còn gọi các nương nương vào nữa thì đúng là không biết bao giờ mới xong, thân thể sao chịu nổi...】

Ngụy Hoàng mở mắt, nhíu mày khó chịu liếc nhìn Lý Thành một cái:

"Nói với Hoàng hậu, trẫm không sao, bảo mọi người lui về hết đi."

Thực tế thì đúng là ông sắp chịu không nổi thật rồi. Ngụy Hoàng dù sao cũng vừa mới tỉnh lại, lại đột nhiên có được năng lực kỳ quái này. Hiện tại ông vẫn chưa làm chủ được nó, chỉ có thể bị động tiếp nhận tiếng lòng của tất cả mọi người.

Ồn ào.

Thực sự là quá ồn ào.

Mà ồn ào vẫn chưa phải là điều quan trọng nhất. Quan trọng là nhờ năng lực này, Ngụy Hoàng đã nghe được suy nghĩ thật trong lòng người khác, nhìn thấy bộ mặt chân thật nhất của họ.

Ông giờ đây đã có thể phân biệt được ai là trung thần, kẻ nào là gian thần rồi!

Bình Luận

0 Thảo luận