Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 5

Ngày cập nhật : 2026-04-05 23:18:12

 Ngụy Ngọc từ nhỏ đã là Cửu hoàng tử của Đại Ngụy.

Nhưng thật ra, Ngụy Ngọc không phải là người của thế giới này. Xét trên phương diện linh hồn của một con người, hắn đã sống trọn vẹn kiếp người ở một thế giới khác.

Kiếp trước trôi qua như thế nào ư? Cũng chẳng có gì đáng nói, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là chuỗi ngày làm lụng cực nhọc của một gã "nô lệ công sở" bị đời vả cho đến nỗi mất cả ước mơ.

Sau khi đến Đại Ngụy, điều khiến Ngụy Ngọc cảm thấy an ủi nhất chính là "bàn tay vàng" của mình — chiếc máy tính bảng trong đầu hắn.

Trong tiểu thuyết chẳng phải đều viết thế sao, nhân vật chính xuyên không lúc nào cũng phải có cái này cái kia, hoặc là hệ thống, hoặc là khí vận, không thì là hậu cung ba nghìn... Mấy thứ đó Ngụy Ngọc đều không cần, hắn chỉ cần cái máy tính bảng này là đủ rồi.

Dù lúc cày phim không có mấy dòng bình luận chạy ngang màn hình như ở thời hiện đại, đọc tiểu thuyết thì không cmt được, lướt mạng xã hội cũng không nhắn tin được cho ai ... nhưng đó không phải là vấn đề. Điều quan trọng ở đây là nếu có cái máy tính bảng này, Ngụy Ngọc hắn có thể sống một cuộc đời thoải mái ở cái thời cổ đại nghèo nàn chẳng có thú vui tiêu khiển gì!

Hơn nữa, tuy hắn không được sủng ái, nhưng dù sao cũng là hoàng tử, là chủ tử. Vì vậy suốt mười lăm năm qua, hắn ăn mặc không thiếu, nô bộc vây quanh. Nói đơn giản thì kiếp này Ngụy Ngọc là con cháu đời thứ N của một gia tộc quyền quý hàng đầu, tiền bạc không thiếu.

Mà sau khi có máy tính bảng - thứ công nghệ cao giúp làm phong phú thế giới tinh thần thì Ngụy Ngọc lại càng không muốn phấn đấu thêm nữa

Đã làm hoàng tử rồi, còn phấn đấu làm gì nữa? Phấn đấu để làm Hoàng đế chắc?

Hừ, không thấy bên trên hắn còn tám người huynh trưởng sao! Hắn có phải Ung Chính đâu. Tranh quyền đoạt vị không chỉ hại não, mà sơ sẩy một cái là có thể mất mạng như chơi. Cho dù may mắn làm được hoàng đế, thì cuối cùng cũng chẳng có lợi lộc gì?

Ăn mặc, quyền lực thì làm hoàng tử vương gia hắn cũng đâu thiếu, hắn không gây chuyện thì ai rảnh đi gây chuyện với một vị vương gia như hắn? Làm Hoàng đế thì lúc lên triều phải chịu sự kìm kẹp của thần tử, tan triều lại phải đối phó với đám người trong hậu cung.

Hắn lấy đâu ra nhiều tinh lực mà bận rộn mấy chuyện đó?

Hắn chỉ muốn nằm ườn ra làm một con cá mặn thôi! Chỉ nghĩ thôi đã thấy làm Hoàng đế thật phiền phức.

Ngụy Ngọc là kẻ không có chí tiến thủ. Kể từ giây phút mang theo máy tính bảng xuyên không thành Cửu hoàng tử, hắn đã hạ quyết tâm chỉ làm một vị hoàng tử vô hình, ngoan ngoãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=5]

Cuối cùng, làm một vị vương gia nhàn hạ, tiêu dao tự tại đi chu du thiên hạ.

Sau khi tạm biệt Tam công chúa, Ngụy Ngọc cùng Bát hoàng tử đi tới chỗ phía các hoàng tử đang đứng. Đám hoàng tử trong cung vốn đã đông, cộng thêm đám nô tài đi kèm, nên khi hai huynh đệ họ bước tới, mấy vị huynh trưởng phía trước cũng không chú ý đến.

Chỉ có Thất hoàng tử là liếc sang.

Thất hoàng tử bằng tuổi Bát hoàng tử, nhưng lại là con của Hiền phi, cùng một mẹ sinh ra với Nhị hoàng tử.

"Hai người các ngươi chạy cũng nhanh đấy." Thất hoàng tử lạnh nhạt liếc nhìn hai người một cái, bỏ lại một câu rồi quay đầu đi.

Chẳng rõ rốt cuộc hắn ta muốn nói gì.

Ngụy Ngọc vốn là kẻ mờ nhạt trong cung, ngoài Bát hoàng tử ra, ngày thường cũng chẳng qua lại với các vị huynh trưởng khác. Hắn huých khuỷu tay vào Bát hoàng tử, ra hiệu cho đối phương trả lời.

Bát hoàng tử thầm bĩu môi, tiến lên hai bước cung kính nói: "Thất ca nói đùa rồi, đệ và Cửu đệ chỉ là đi gặp Tam muội một lát thôi ạ."

Thất hoàng tử không đáp lại, đến đầu cũng chẳng thèm quay lại.

Hắn đã không tiếp lời, hai huynh đệ Ngụy Ngọc đương nhiên cũng không muốn tự biến mình thành trò cười, Bát hoàng tử nói xong liền lùi lại đứng cạnh Ngụy Ngọc chờ đợi.

Ngụy Ngọc lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Thất hoàng tử.

Tại sao lại nhìn?

Vì Thất ca của hắn đẹp trai quá chứ sao! Kiểu gương mặt điển hình của "nam sinh nữ tướng" - con trai mà đẹp như con gái - sinh ra đã vô cùng tuấn tú, da lại trắng, đặc biệt là đôi mắt hồ ly kia, mỗi khi nhìn người khác cứ như là một con hồ ly tinh thực thụ vậy!

Nói chung là Ngụy Ngọc rất thích nhìn Thất ca. Cái đẹp mà, ai chẳng thích nhìn?

Mặc dù tính tình của Thất ca cũng giống y hệt bà mẹ Hiền phi kia, thâm độc cực kỳ, nhưng điều đó không ngăn cản được sở thích ngắm trai đẹp của Ngụy Ngọc.

Không nhìn được mặt thì nhìn bóng lưng, Ngụy Ngọc ngắm vài cái rồi tiếc nuối tặc lưỡi, quay đầu lại mở máy tính bảng trong đầu ra tiếp tục xem anime...

Làm việc riêng ấy mà, kỹ năng sinh tồn bắt buộc của dân công sở

Hắn từ bé đã sống quen kiểu thế rồi.

Rốt cuộc thì một tập anime vẫn không xem xong nổi.

Khi Ngụy Ngọc sắp xem đến đoạn kết thì bị người bên cạnh huých khuỷu tay một cái.

"Ra rồi! Đừng có thẫn thờ nữa!"

Ngụy Ngọc giật mình tỉnh lại, thu lại máy tính bảng rồi nhìn về phía trước. Quả nhiên, cánh cửa tẩm điện vốn đóng chặt nay đã mở ra, các đại thần lần lượt đi ra ngoài.

Khoảng cách hơi xa, người đứng trước lại đông nên Ngụy Ngọc nhìn không rõ thần sắc trên mặt các đại thần, chỉ cảm thấy bước chân của họ khi đi ra có vẻ hơi nặng nề?

Bị mắng à?

Ngụy Ngọc chớp mắt, thấy Lý công công đang đi về phía bọn họ.

Bát hoàng tử bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: "Lý công công qua đây rồi, chắc là phụ hoàng gọi chúng ta vào, lát nữa đệ tuyệt đối không được ngẩn người ra đâu đấy!"

Bát hoàng tử lớn lên cùng Ngụy Ngọc, hai người chỉ cách nhau một tuổi, nhưng với tư cách là huynh trưởng, Bát hoàng tử quá rõ tính nết của Cửu đệ mình. Nhìn thì có vẻ thật thà, thực chất lại là kẻ gan to bằng trời.

"Bình thường đệ học hành không nghiêm túc thì thôi đi, lúc này khó khăn lắm mới được gặp phụ hoàng, không được phép lơ đãng đâu nghe rõ chưa!"

Đúng kiểu mama san

Còn nhỏ tuổi mà đã bắt đầu biến thành ông bố trẻ rồi. Cái kẻ không có chút tự giác nào như Ngụy Ngọc chỉ biết gật đầu lia lịa:

"Vâng vâng... biết rồi biết rồi, Bát ca huynh đừng nói nữa, Lý công công đến rồi kìa."

Thấy Lý công công đã đứng trước mặt Đại hoàng tử, Bát hoàng tử vội vàng im miệng.

Phía trước, nụ cười trên mặt Lý công công không mấy rõ ràng, sau khi hành lễ với các vị hoàng tử liền mời họ vào trong.

"Bệ hạ mời các vị điện hạ vào trong. Bệ hạ vừa tỉnh, tinh thần không được tốt, xin các vị điện hạ đừng để Ngài phải đợi lâu."

Lời này nghe thì có vẻ bình thường, nhưng kẻ nào hiểu thì đã hiểu ngay.

Ngụy Ngọc im lặng.

Bình thường chẳng thấy Lý công công giục giã thế này bao giờ, Hoàng thượng tinh thần không tốt thì chẳng phải nên để Ngài nghỉ sao? Giục gấp thế này, e là phụ hoàng hắn đang tâm trạng không vui thì đúng hơn! Quả nhiên đám Thừa tướng kia chắc chắn vừa bị ăn mắng rồi.

Phía trước, Đại hoàng tử khẽ gật đầu:

"Đa tạ Lý công công, chúng ta vào ngay đây."

Nói xong, Đại hoàng tử dẫn đầu bước vào tẩm điện.

Các hoàng tử khác bám sát theo sau.

Ngụy Ngọc là người đi cuối cùng. Hắn là người nhỏ tuổi nhất trong đám hoàng tử, lại chẳng mấy ai chú ý tới, vốn tưởng lần này vào chỉ là đi dạo một vòng cho có lệ, chẳng liên quan gì đến mình.

Ai ngờ vừa bước vào, hắn mới quỳ xuống, đang định hô “tham kiến phụ hoàng” thì một mảnh vỡ của tách trà đã vọt bay tới.

"Xoảng!"

Tiếng tách trà vỡ tan trên nền đất vang lên trong tẩm điện, khiến lời thỉnh an của các hoàng tử nghẹn lại trong cổ họng.

Còn chưa kịp phản ứng, tiếng quát giận dữ của hoàng đế đã vang lên ngay sau đó.

"Hỗn xược! Các ngươi đúng là quá hỗn xược!"

"Phụ hoàng bớt giận!"

Ngụy Ngọc: "?"

Ngụy Ngọc cũng hô theo “phụ hoàng bớt giận”, nhưng trong đầu thì đầy dấu chấm hỏi.

Chuyện gì thế này?

Bọn họ làm gì rồi?

Sao tự dưng lại nổi giận lớn như vậy?!

Mấy chuyện do đại ca, nhị ca, tam ca, tứ ca, ngũ ca, lục ca, thất ca làm… thì liên quan gì tới hắn chứ!

Hắn còn oan hơn cả Đậu Nga nữa.

Bình Luận

0 Thảo luận