Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 15

Ngày cập nhật : 2026-04-08 22:54:29

 Ngụy Ngọc đã trải qua ba ngày vô cùng gian nan ở chỗ của cha già.

Khác với Thượng Thư Phòng nơi các hoàng tử thường hay học bài, vì đây là địa bàn của Hoàng đế nên Ngụy Ngọc chẳng dám lười biếng, lúc hắn mở máy tính bảng ra để chơi cũng phải làm bộ làm tịch.

Ví dụ như thỉnh thoảng phải lật một hai trang sách, giả vờ như đang nghiền ngẫm say sưa, hay lâu lâu lại lẩm bẩm đọc vài câu, cầm bút viết vài chữ để chứng tỏ mình thật sự đang học hành nghiêm túc.

Quá trình này gian nan tới mức, hắn cảm thấy còn khó hơn cả đi lên trời!

【 Tại sao ta lại không phải là một tên công tử bột ăn chơi tráng táng nào đó ở trong kinh thành chứ! 】

Ngụy Ngọc cuộn mình trên ghế, ôm quyển sách, lần thứ chín mươi tám trong đời phát ra nguyện vọng xa xỉ nhất của mình.

Hận thật đấy!

Hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi.

Hắn ở trong thiên điện đọc sách suốt ba ngày liền.

Trong thời gian đó, cha già cứ như thể quên mất sự tồn tại của hắn vậy, ngoại trừ lúc ăn cơm ra thì không hề chủ động gọi hắn đến.

Chuyện kiểm tra bài vở gì đó, Ngụy Ngọc thậm chí còn nghi ngờ cha già đã quên từ lâu rồi.

Hắn chỉ không hiểu nếu đã như vậy thì còn giữ hắn lại ở đây là cái quái gì!

Ngụy Ngọc “bốp” một tiếng ném quyển sách xuống bàn, thấy trong điện không có ai, hắn liền lười nhác ngả người vào lưng ghế, nghiêng đầu nhìn về phía tẩm điện, ánh mắt đờ đẫn vô hồn.

Khác với tình cảnh của hắn, Bát hoàng tử mấy ngày nay đều túc trực bên cạnh Ngụy Hoàng. Nghe đám nô tài nói Bát hoàng tử đang hầu hạ cạnh Hoàng thượng, khi thì hầu đọc sách, mài mực, thỉnh thoảng còn đọc tấu chương cho Hoàng đế nghe.

Lúc mới nghe chuyện này, Ngụy Ngọc không khỏi bàng hoàng.

Dù sao thì tấu chương là thứ mà ngoài Hoàng đế ra, chỉ có Thái tử mới được phép xem.

Hiện giờ Đại Ngụy vẫn chưa lập thái tử, mấy vị huynh trưởng còn đang ngấm ngầm tranh giành đến mức như đỏ mắt, mà cha già thì cũng chưa từng tỏ rõ thiên vị ai.

Nhưng bây giờ thì hay rồi.

Chỉ vì một tia sét đánh mà cha già cứ như biến thành một người khác vậy, đột nhiên bắt đầu chú ý đến hai kẻ vô hình là hắn và Bát ca.

Hơn nữa nhìn qua còn có vẻ khá coi trọng hai người họ.

Ngụy Ngọc ngồi ngẩn người một lúc.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy sắc trời đã ngả, trong lòng ước chừng thời gian, đoán chắc sắp đến giờ dùng bữa tối rồi.

Ở Đại Ngụy, chế độ ăn là hai bữa chính một ngày.

Bữa sáng vào giờ Thìn khoảng 7-9 giờ sáng

Bữa tối vào giờ Thân khoảng 3-5 giờ chiều

Ngoài ra còn có hai bữa phụ: một bữa ăn nhẹ buổi sáng và một bữa ăn nhẹ buổi tối.

Tất nhiên, nếu giữa chừng thấy đói thì hoàn toàn có thể gọi người hầu chuẩn bị điểm tâm, trà nước các kiểu.

Tóm lại, Hoàng thất Đại Ngụy khuyến khích việc ăn ít nhưng chia thành nhiều bữa trong ngày.

Ngụy Việt xoa bụng, cảm thấy hơi đói

Ở trong cung của mình, định mức ăn uống mỗi tháng đều có hạn, vì không được sủng ái nên đôi khi còn bị người của Ngự Thiện Phòng cắt xén, muốn ăn ngon thì phải tự bỏ tiền túi ra.

Nhưng ăn ở chỗ Hoàng đế thì lại là một đẳng cấp khác hoàn toàn!

Hắn có thể ăn đến căng bụng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=15]

Mà lại còn không mất tiền.

Nghĩ đến mấy món ăn ngon lành hai ngày qua, Ngụy Ngọc không tự chủ được mà xoa xoa cằm.

【 Bát ca đã được cha già trọng dụng rồi, vậy nếu sau này lập phủ, ta có thể nhờ huynh ấy xin cha già ban cho một đầu bếp ở ngự thiện phòng mang về phủ không nhỉ? Ăn uống chơi bời là chuyện đại sự của đời người, ta chỉ muốn được ăn ngon một chút thôi, chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ? 】

Ngụy Hoàng đang đứng ngoài cửa nghe tới đây, mặt mũi ông lập tức sầm xuống.

Cái thằng nghịch tử này, sao nó lại chẳng có lấy một chút ý chí tiến thủ nào thế kia?

Suốt ngày trong đầu không nghĩ đến ăn chơi thì cũng là nghĩ cách làm sao để trở thành một tên phá gia chi tử!

Cũng may là thằng ranh này còn chút đầu óc, biết cách che đậy bản thân, chứ nếu nó dám lộ ra dù chỉ một chút, ông nhất định sẽ tìm cơ hội trị cho nó một trận nên thân!

Lý Thành đã đứng sau lưng Ngụy Hoàng một lúc lâu.

Lão liếc nhìn bóng lưng của Hoàng đế, không hiểu nổi vì sao bệ hạ cứ hay đến thiên điện nhưng lại chẳng chịu vào trong.

【Rốt cuộc Cửu hoàng tử đã làm thế nào mà lại lọt được vào mắt xanh của bệ hạ vậy? Nhìn bề ngoài thì đúng là Bát hoàng tử đang được sủng ái hơn, nhưng chính cái kiểu âm thầm quan tâm thế này mới là thứ khiến người ta để tâm nhất! 】

Ngụy Hoàng: ...

Cái lão già này, nghĩ cũng nhiều thật

Ngụy Hoàng không đứng đợi ở cửa quá lâu, Đợi đến khi không còn nghe thấy tiếng lòng của Ngụy Ngọc nữa, ông mới lặng lẽ quay trở lại.

Rồi lại lần mò đến trước cửa phòng của Ngụy Ngọc để lén nghe tiếng lòng của hắn.

Trong ba ngày qua, đây gần như đã trở thành việc Ngụy hoàng thường xuyên làm. Có thể nói, ngoại trừ Ngụy Ngọc, Bát hoàng tử và đám người hầu của hai người, cả cái tẩm điện này hầu như ai cũng biết chuyện đó.

Nhưng dù biết cũng không ai dại dột đi nói cho hai người kia biết. Dù sao, tất cả bọn họ đều là người của Hoàng đế.

Còn đối với Ngụy Hoàng, người bỗng nhiên có được năng lực “đọc tâm” , sau những bỡ ngỡ ban đầu thì suốt hai ngày sau đó ông đã nhanh chóng làm quen và học cách sử dụng nó.

Qua nhiều lần thử nghiệm, Ngụy Hoàng phát hiện ra: Chỉ những người cách ông trong phạm vi ba trượng - khoảng 10 mét, thì ông mới có thể nghe được suy nghĩ của họ.

Khi ông tập trung muốn nghe suy nghĩ của một người, tiếng lòng của những người khác sẽ dần biến mất, còn khi ông thả lỏng, chỉ cần ở trong phạm vi ấy, ông có thể nghe thấy suy nghĩ của tất cả mọi người.

Khả năng học hỏi của Ngụy hoàng không tệ, nếu không ông cũng chẳng thể trong thời gian ngắn tổng kết ra được nhiều điều như vậy.

Ông thử nghiệm với một vòng những người bên cạnh: ai đang đói, ai thấy lạnh, ai muốn lười biếng, ai thật sự trung thành, ai là người do kẻ khác cài vào…

Ngụy hoàng nghe rõ ràng từng chút một.

Là một bậc đế vương, Ngụy Hoàng dĩ nhiên sẽ không để lại mầm mống gây họa xuất hiện trước mặt mình. Hiện giờ ông tạm thời chưa động được đến đám đại thần hay phi tần trong cung, nhưng chẳng lẽ lại không xử được đám cung nhân nô bộc tâm địa bất lương bên cạnh mình?

Tất cả đều bị lôi ra ngoài đánh chết!

Trong hoàn cảnh khiến Ngụy hoàng vừa phẫn nộ, vừa bị lật đổ nhận thức, thậm chí còn bắt đầu hoài nghi chính mình liền xuất hiện hai người không hề có bất kỳ ý nghĩ hại người nào, là Ngụy Ngọc và Bát hoàng tử, lại trở nên đặc biệt nổi bật.

Bát hoàng tử ở bên cạnh hoàng đế, nhưng trong đầu toàn là Cửu đệ.

Không phải đang nhớ lại lời Cửu đệ nói, thì cũng đang nghĩ Cửu đệ có phải lại đang ngồi ngẩn người hay lười biếng rồi không, khiến Ngụy hoàng cũng phải tò mò theo.

Còn về phần Ngụy Ngọc…

Khó mà nói.

Sau mấy lần lén lút tới nghe trộm, Ngụy hoàng bắt đầu nghi ngờ rằng trong đầu đứa con trai này có phải chỉ toàn chuyện ăn uống hưởng thụ hay không.

Sau bữa tối, Ngụy Ngọc phải trải qua buổi kiểm tra bài vở từ phía cha già.

Cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng lắm, chẳng qua chỉ là đọc thuộc, dịch nghĩa, tóm tắt, chẳng khác gì mấy bài đọc hiểu môn Văn hồi trước.

Ngụy Ngọc qua loa cho xong chuyện.

Bản thân hắn còn cảm thấy mình làm kín kẽ không kẽ hở, diễn xuất hoàn hảo đến mức có thể phong làm Ảnh đế.

Nhưng!

Lúc rời đi, Ngụy Ngọc liếc thấy biểu cảm của phụ hoàng.

Biểu cảm của cha già chẳng có gì lạ, đúng chất bậc đế vương vui giận không lộ ra mặt, nhưng hắn cứ thấy ánh mắt của phụ hoàng có gì đó rất lạ

Lạ ở chỗ nào?

Không nói rõ được.

Dù sao thì cứ thấy kỳ kỳ!

Nhìn đến mức lông tơ sau gáy hắn dựng cả lên.

Lúc rời khỏi Dưỡng Tâm điện, Ngụy Ngọc quay đầu lại, như đang suy nghĩ điều gì, liếc nhìn một cái.

Bát hoàng tử thấy hành động đó, không nhịn được mà hỏi:

"Đệ nhìn gì thế?"

Ngụy Ngọc chớp mắt, tiến lại gần, hạ giọng hỏi nhỏ:

“Bát ca, hai ngày nay huynh ở bên cạnh phụ hoàng, có phát hiện ra chỗ nào… không ổn không?”

Hắn cứ cảm thấy từ sau khi bị sét đánh, cha già chỗ nào cũng không bình thường.

Bát hoàng tử liếc hắn một cái:

"Có gì mà không ổn chứ, phụ hoàng là quân vương, Người làm gì cũng đều đúng cả."

Ngụy Ngọc khựng lại một chút.

Nhìn bóng lưng Bát ca, hắn không nhịn được mà giơ ngón tay cái lên.

“Đây mới gọi là giác ngộ.”

Đỉnh!

Quá thích hợp để ôm đùi!

Bình Luận

0 Thảo luận