Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 22

Ngày cập nhật : 2026-04-11 00:37:46

 Cuối cùng, Ngụy Ngọc bị cha mình đá một phát… văng thẳng ra ngoài.

Vì sao ư?

Bởi vì khi cha già hỏi có phải hắn muốn làm hoàng đế không, trong đầu hắn theo bản năng bật ra một câu—

【Có chó mới đi làm hoàng đế!】

Ngụy Ngọc nghi ngờ mình đã bị cha già cho vào “danh sách đen”

Nhưng nghi ngờ thì nghi ngờ, sau khi về tẩm điện, Ngụy Ngọc lại ngoan ngoãn nằm vật ra giường suốt cả đêm.

Bởi vì hắn… sắp mệt chết rồi.

Thành thật chưa bao giờ là chuyện dễ, nhất là khi đặt vào trường hợp đối phương còn có thể đọc được suy nghĩ của bạn.

Cha hắn là hoàng đế - một vị đế vương thời phong kiến.

Những chuyện hắn đã khai báo với cha già, đối phương có tin hay không, trong lòng đang nghĩ gì, sau khi biết rồi thì sẽ xử lý hắn ra sao, liệu có coi hắn là phần tử dị đoan mà tống giam vào ngục hay không... tất cả đều là ẩn số!

Trong lòng Ngụy Ngọc tuy rối bời, nhưng hắn không hề hối hận.

Muốn nói dối trước mặt một vị đế vương có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác, dù lần đầu có thể miễn cưỡng khống chế suy nghĩ để qua mặt, vậy sau đó thì sao?

Sau đó phải làm thế nào?

Chẳng lẽ mỗi lần gặp mặt đều phải nơm nớp lo sợ?

Vậy chi bằng cứ cho hắn một đao dứt khoát còn hơn.

Đêm hôm đó, sau khi tự thú với Ngụy Hoàng, Ngụy Ngọc thức trắng.

Trong đầu hắn quay cuồng đủ thứ linh tinh, vừa hoảng vừa sợ, cho đến khi trời hửng sáng, Hắn thức dậy với quầng thâm dưới mắt.

"A ——"

Vừa mới ngủ dậy đã ngáp dài một cái, Ngụy Ngọc vắt khăn, chuẩn bị lau mặt

Tiểu An Tử đứng chầu chực một bên, nhìn quầng thâm dưới mắt hắn, vẻ mặt đầy nghi ngờ:

"Điện hạ, ngài không phải lại lén đọc thoại bản suốt cả đêm đấy chứ?"

Tiểu thuyết trong máy tính bảng đúng là nhiều thật, nhưng thực tế ở Đại Ngụy thoại bản lưu hành cũng chẳng ít.

Thoại bản cũng chia ra đủ loại.

Loại các tiểu thư khuê các thích đọc mấy chuyện tình tình ái ái là một kiểu, loại thiếu niên say mê, mơ về giang hồ hiệp khách lại là một kiểu, đương nhiên còn có một loại mà mấy người trưởng thành thích nhất chính là ai hiểu thì tự hiểu, không cần nói nhiều.

Trước đây, để che giấu việc thỉnh thoảng ngẩn người của mình, Ngụy Ngọc cũng từng nhờ cung nhân ra ngoài mua không ít thoại bản về.

Chiếc khăn trắng bị ném vào chậu nước, Ngụy Ngọc uể oải liếc hắn một cái.

"Đêm qua ngươi canh gác bên ngoài, trong phòng có thắp đèn hay không chẳng lẽ ngươi không thấy?"

Thời cổ đại không giống hiện đại, cứ đêm xuống là tối om om, không thắp đèn thì đúng là cách ba mét đã không nhận ra nổi người với vật.

Tiểu An Tử nghiêm túc nghĩ lại, thấy đêm qua hình như đúng là không có ánh nến.

Xem ra là hắn hiểu lầm điện hạ rồi.

Có lỗi thì nhận, Tiểu An Tử lập tức nói:

“Là nô tài hiểu lầm điện hạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=22]

Nhưng điện hạ, quầng thâm dưới mắt ngài nặng quá, chắc là tối qua không ngủ ngon. Hay để nô tài đi xin nghỉ với Thượng Thư Phòng cho ngài nhé?”

Ngụy Ngọc uể oải phẩy tay, ra hiệu hắn đừng chắn đường:

“Đừng có làm loạn.”

Xin nghỉ á, hắn cũng muốn chứ!

Nhưng vấn đề là hôm qua hắn vừa mới “tự thú” với cha già, thái độ của lão gia tử còn chưa rõ ràng, nhỡ lúc này nghe tin hắn lười biếng mà nổi trận lôi đình thì sao?!

Thôi, ráng chịu thêm chút vậy.

Tiểu An Tử dịch chân, mặt nhăn lại như bánh bao:

“Nhưng mà điện hạ, sắc mặt ngài trông… cứ như sắp không xong đến nơi ấy!”

Ngụy Ngọc - “người sắp không xong”: …

Hắn thở dài một hơi, bất lực nhìn Tiểu An Tử, ánh mắt đầy vẻ “yêu thương”.

Cái tên ngốc không biết giữ mồm giữ miệng này, nếu hắn thật sự bị cha già coi là phần tử dị đoan mà nhốt vào phòng tối, thì đứa nhỏ ngốc này biết tính sao đây!

Tiểu An Tử vốn không biết nhìn sắc mặt của người khác, thấy điện hạ nhìn mình, còn tưởng là có lời gì muốn dặn dò.

Tiểu An Tử:

"Điện hạ, có phải ngài đói bụng rồi không? Bữa sáng nay có cháo trắng đậu phụ..."

Ngụy Ngọc: Tốt lắm, giờ thì ngay cả cảm giác thèm ăn cũng bay sạch rồi.

Không rõ cha già sẽ làm gì, Ngụy Ngọc dùng xong bữa sáng liền định ngoan ngoãn đi học.

Nhưng hắn vẫn đánh giá thấp sức chịu đựng của cha mình, cũng như mức độ “khao khát lưu ly” của ông.

Khi hắn mới đi được nửa đường đến lớp, đã bị thái giám bên cạnh cha mình - Lý Thành chặn lại.

Lý Thành:

"Cửu điện hạ cát tường. Bệ hạ có chỉ, sai nô tài đưa điện hạ đến Công bộ một chuyến."

Nghe xong, Ngụy Ngọc lập tức đơ người.

Công bộ?

Bắt hắn đến Công bộ làm gì? Chẳng lẽ thật sự cho hắn một cái lò, rồi bắt hắn đi làm thủy tinh với sắt thép đấy chứ?

Ngụy Ngọc chớp chớp mắt, hỏi Lý Thành:

"Đây là phụ hoàng ta nói? Nói lúc nào vậy?"

Lý công công cười híp mắt:

"Bẩm điện hạ, chính là Bệ hạ nói. Sáng sớm nay vừa tỉnh dậy Bệ hạ đã căn dặn rồi, sai nô tài không cần đợi tan triều mà đưa thẳng điện hạ đến Công bộ, còn nói ngài chắc chắn sẽ biết rõ nguyên nhân."

Ngụy Ngọc: "..."

Hắn biết cái khỉ gì đâu!

Ngụy Ngọc thấy đầu đau như búa bổ, đưa tay xoa trán, liếc Lý Thành một cái:

“Phụ hoàng ta… không tức giận chứ? Lúc nói là cười hay là mặt lạnh?”

"Ấy chết, điện hạ nói gì lạ vậy. Bệ hạ mà nổi giận thì nô tài đâu cần đưa ngài đến Công bộ nữa."

Lý công công liếc hắn một cái.

Mặc dù hắn không rõ tối qua trong điện giữa Hoàng đế và Cửu hoàng tử đã xảy ra chuyện gì, thậm chí còn vì bộ dáng đi đứng khập khiễng lúc đi ra của Ngụy Ngọc mà đoán già đoán non một hồi, nhưng dù sao ông cũng đã đi theo hầu hạ Bệ hạ bao nhiêu năm, ông có thể cảm nhận được Bệ hạ không hề tức giận.

Cùng lắm chỉ là… tâm trạng có chút khó nói? Lại còn kéo dài suốt một đêm?

Lý Thành cũng không biết diễn tả sao, chỉ biết sáng nay gặp bệ hạ, ông thấy tinh thần của Người đã khôi phục bình thường, thậm chí trạng thái còn sung mãn hơn trước.

Cứ như vừa uống xong một bát thập toàn đại bổ thang vậy.

Lý Thành là người của cha già, có thể tiết lộ chút tin tức cho hắn như vậy đã là tốt lắm rồi, Ngụy Ngọc không trông mong biết thêm được gì nhiều.

Tuy nhiên, biết được cha già không tức giận, lại còn muốn cho mình đến Công bộ, tảng đá treo trong lòng Ngụy Ngọc cuối cùng cũng rơi xuống

Được được được, chỉ cần không định nhốt hắn vào đại lao thì mọi chuyện vẫn còn cứu vãn được.

Bất kể cha già đang tính toán điều gì, có phải định dùng xong rồi giết hay không, chỉ cần hắn còn có giá trị, để cha già hiểu rằng giết gà lấy trứng là không nên, thì hắn vẫn còn có thể sống sót thêm một thời gian!

Dù sao hắn cũng đâu phải chỉ biết làm mỗi thủy tinh.

Có những thứ chưa biết, thì học là được mà!

Bản thân học không được thì hắn có thể để người khác học mà!

Chỉ cần học được rồi đem kết quả ra cho cha già xem, đến lúc thấy đó được tác dụng to lớn của hắn, cha già chắc chắn sẽ không nỡ giết hắn đâu!

Trong đầu hắn còn có cả một cái máy tính bảng chứa đầy tinh hoa của nhân loại đấy nhé!!!

Ngụy - có bàn tay vàng - tiềm năng bá đạo - muốn sống sót - Ngọc đầy tự tin: Chỉ cần chưa đến đường cùng, hắn tuyệt đối sẽ không tự tìm đường chết.

Ngụy Ngọc theo Lý công công đến Công bộ.

Lúc này các đại thần còn đang lâm triều, trong Công Bộ chẳng có mấy người, chỉ có vài vị quan chức cấp thấp không đủ tư cách vào triều, cùng với mấy vị chủ sự trực ban.

Chủ sự họ Lưu, là một người đàn ông trung niên mặt trắng có râu.

Vừa đến Công Bộ, Lý Thành công công chào hỏi Lưu chủ sự, giao Ngụy Ngọc cho ông, nói rõ là ý chỉ của bệ hạ, rồi để lại hai thị vệ cho Ngụy Ngọc, sau đó lui xuống.

Để lại Ngụy Ngọc và Lưu chủ sự nhìn nhau.

Lưu chủ sự chủ động hành lễ:

"Cửu hoàng tử kim an, không biết Cửu hoàng tử tới đây có việc gì?"

Lần đầu tiên bày trò làm việc lớn, Ngụy Ngọc hít một hơi thật sâu, sau đó nhìn Lưu chủ sự mỉm cười.

"Không biết… trong kinh thành, chỗ nào có lò nung vậy?”

Bình Luận

0 Thảo luận