Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 39

Ngày cập nhật : 2026-04-16 21:49:48

 Sau khi Hiền phi rời đi, Ngụy Hoàng đưa mắt nhìn sang Tiểu An Tử.

"Cửu hoàng tử sao không đích thân tới đây?"

Lần đầu đối diện trực tiếp với thiên tử, Tiểu An Tử xem như vẫn giữ được bình tĩnh.

"Bẩm hoàng thượng, mấy ngày nay Cửu điện hạ mải mê vẽ bản vẽ cho Tứ hoàng tử, nên mới không kịp qua đây ạ."

Chủ tử nhà mình tuy có lười thật, nhưng phận là người hầu thì vẫn phải tìm cách nói đỡ đôi lời.

Ngụy Hoàng nghe được tiếng lòng của Tiểu An Tử, biết thừa Ngụy Ngọc vì lười nên mới không chịu đến, trong lòng khẽ hừ một tiếng.

Cái thằng ranh con này, mới chăm chỉ được có hai ngày thôi mà đã chứng nào tật nấy, thật chẳng hiểu nổi sao trên đời lại có kẻ không có ý chí tiến thủ đến mức này!

Bị đứa con bất hiếu làm cho tụt cả hứng, tâm trạng vui vẻ của Ngụy Hoàng cũng giảm đi mấy phần, ngay cả ý định ban thưởng cho Ngụy Ngọc cũng theo đó mà tiêu tan.

Ông đặt lại phương pháp vào hộp, tiện miệng hỏi:

"Cửu hoàng tử đang vẽ bản vẽ gì cho Tứ hoàng tử thế?"

Mấy ngày nay Tứ hoàng tử đang bận rộn lo liệu việc xây dựng lò nung mới, còn chưa kịp bẩm báo chuyện “hội quán” với Ngụy hoàng, nên hoàng đế vẫn chưa biết việc Ngụy Ngọc đang vẽ thiết kế liên quan đến thủy tinh.

Tiểu An Tử thật thà kể lại đầu đuôi.

Nghe xong, chân mày Ngụy Hoàng nhướng lên, tỏ ra vô cùng hứng thú với những món đồ trang trí bằng thủy tinh mà Ngụy Ngọc nhắc tới. Miêu tả chi tiết đến thế này, tuyệt đối không phải thứ có thể tùy tiện tưởng tượng ra, chắc chắn là thằng nhãi kia đã từng thấy qua ở hậu thế.

Nhưng chẳng lẽ thủy tinh chỉ để làm đồ trang trí thôi sao?

Không còn công dụng nào khác?

Ngụy hoàng có chút nghi ngờ, nhưng không có chứng cứ thì nghi ngờ cũng vô ích.

Chi bằng tạm gác lại, trước hết triệu tập các đại thần ở Công bộ, Hộ bộ, Binh bộ tới bàn bạc về hai cái phương pháp kia đã.

Việc xuất cung mà Ngụy Ngọc ngày đêm mong ngóng, cuối cùng được thực hiện vào ngày Thất Tịch.

Khó khăn lắm mới có được một cơ hội ra ngoài, khác hẳn lần trước vội vã hấp tấp, lần này Ngụy Ngọc tựa người bên cửa sổ xe ngựa, cùng Bát ca nhìn ngắm phố xá kinh thành, ánh mắt tràn đầy hứng khởi.

“Wow, hóa ra đến Thất Tịch, kinh thành lại náo nhiệt như vậy!”

Khắp phố đông nghịt người, phần nhiều là nam thanh nữ tú, chỗ này có trò vui, chỗ kia có tiếng cười nói rộn ràng không dứt.

Ngụy Ngọc chẳng có chút tâm tư tình cảm sầu muộn nào của tuổi thiếu niên, thứ hắn tương tư chính là mùi hương phát ra từ các loại quà bánh, đồ ăn vặt bay khắp nơi kìa!

"A cái mùi hương này!"

Hắn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, mùi thịt thơm phức vừa thoảng qua, mặt lộ vẻ say đắm:

"Thịt kho tàu! Chắc chắn là thịt kho tàu chính tông, màu vàng óng ả, bóng loáng mỡ màng, vào miệng là tan, béo mà không ngấy, hương vị đậm đà, chắc chắn là ngon tuyệt cú mèo!"

Ngụy Ngọc mô tả sống động đến mức hai người ngồi trong xe cũng phải cạn lời.

Tứ hoàng tử mặc y phục xanh ngồi giữa, khẽ cười nhìn hắn:

“Đệ còn chưa hề nhìn thấy món ăn, vậy mà đã mô tả được mùi vị, hay là trong mơ đã nếm rồi?”

Bát hoàng tử thì chẳng thèm nhìn lấy Ngụy Ngọc một cái, trực tiếp vạch trần:

“Lần trước, miêu tả vịt quay do ngự thiện phòng dâng lên cũng y chang như vậy.”

Có mỗi một cách khen mà dùng đi dùng lại cho tận bảy tám món ăn, chẳng biết là hắn thiếu chữ thật, hay là đang giả vờ kém cỏi nữa.

Ngụy Ngọc buông rèm xuống, ngăn lại ánh mắt tò mò của người đi đường, cười hì hì với hai vị huynh trưởng:

"Không quan trọng, mấy cái đó đều không quan trọng, quan trọng là...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=39]

đệ đói rồi."

Vừa dùng bữa sáng xong đã đòi đói, Bát hoàng tử cũng chẳng biết nên nói gì về đứa đệ đệ này nữa.

Tứ hoàng tử thì không để bụng, biết hai đệ đệ của mình khó khăn lắm mới được xuất cung một chuyến, đương nhiên là hy vọng hai người có thể chơi bời cho thật thỏa thích.

Tứ hoàng tử cao giọng, dặn dò phu xe bên ngoài:

"Đến Tụ Phúc Lâu."

Tụ Phúc Lâu là tửu lầu lớn nhất kinh thành, thường là nơi lui tới của giới quan lại quyền quý.

Ngụy Ngọc bước xuống xe, vừa nhìn thấy tòa tửu lầu ba tầng sầm uất này, trong lòng thầm ngưỡng mộ.

Người ra kẻ vào tấp nập, ngựa xe vây quanh đếm không xuể, ngay cả tiếng tiểu nhị chào khách từ tận trong sảnh cũng vọng ra tới bên ngoài.

Ngụy Ngọc lén lút ghé sát tai Bát hoàng tử thì thầm:

"Bát ca, huynh nói xem cái tiệm Tụ Phúc Lâu này một ngày kiếm được bao nhiêu bạc?"

Tứ hoàng tử đã rảo bước vào trong, nghe thấy Ngụy Ngọc nhắc tới bạc, Bát hoàng tử khựng lại, quay sang nhìn hắn:

"Đệ định làm gì? Đừng nói là đệ cũng muốn mở tửu lầu đấy nhé?"

Vốn chỉ là hỏi theo phản xạ, nhưng nghe nhắc tới chuyện mở tiệm, Ngụy Ngọc xoa xoa cằm:

"Cũng không phải là không thể nha."

Kinh doanh tửu lầu, cốt lõi chẳng phải là đồ ăn có ngon hay không sao?

Đầu bếp cổ đại thường giấu nghề, một món gia truyền có thể khiến thực khách lặn lội ngàn dặm tìm đến.

Thế còn hắn có gì?

Hắn có cả một kho tàng công thức nấu ăn của hiện đại, từ 8 trường phái ẩm thực nổi tiếng của Trung Hoa, đồ Âu đồ Á, đến điểm tâm trà sữa, thậm chí cả bí quyết nấu ăn trong cung đình hắn cũng đào ra được hết nhé!

Ngụy Ngọc càng nghĩ, mắt càng sáng rực.

Không phải vì nghĩ mình sắp phát tài, mà là vì nghĩ đến những món ngon thèm nhỏ dãi kia kìa!

Dù đồ ăn ở Đại Ngụy ngon đến đâu, nhưng sao có thể so bì lại được những món ăn gia truyền được lưu giữ và cải tiến qua nhiều thế hệ chứ?

Hiện giờ hắn muốn ăn một bữa lẩu hay đồ nướng mà cũng chẳng có đây này!

Ở Đại Ngụy không có ớt, vị cay chủ yếu dựa vào hoa tiêu, thù du, hồ tiêu và gừng.

Mà những gia vị này chỉ nặng mùi cay nồng chứ đối với Ngụy Ngọc mà nói thì chẳng hề cay chút nào.

Tức thật chứ.

Mạch suy nghĩ lại bẻ lái đi đâu mất, Ngụy Ngọc ngồi trong phòng riêng nhìn một bàn đầy đồ ăn mà chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào.

Một chút sắc đỏ của ớt cũng không thấy, đúng là thanh đạm đến phát ngấy.

Ngụy Ngọc ủ rũ, vai sụp xuống, mặt mày đưa đám. Hắn càng nhớ lẩu và đồ nướng thì lại càng thèm ăn, mà càng thèm ăn lại càng nhớ...

Khổ nỗi là không có, đúng là không muốn sống nữa mà.

Hồi trước ở trong cung, dù món ăn mười năm như một, lúc nào cũng âm ấm, nhão nhoét và nhạt nhẽo, nhưng vì ai cũng ăn như thế nên Ngụy Ngọc còn nhẫn nhịn được.

Nhưng giờ có lẽ đã ra khỏi cung, không còn sự kìm kẹp vô hình đó nữa, nên cái tính nết bị dồn nén của Ngụy Ngọc bắt đầu bộc phát ra một tẹo.

Hắn chính là muốn ăn cay!

Thật đấy!

Lúc chưa vào thì kêu gào đói bụng, đến khi đồ ăn bày ra rồi lại trưng ra cái bộ dạng dở sống dở chết, uể oải rã rời, Tứ hoàng tử và Bát hoàng tử nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu nổi.

Tứ hoàng tử hỏi:

"Cửu đệ, sao không dùng bữa? Hay là món ăn của Tụ Phúc Lâu không hợp khẩu vị của đệ?"

Ngụy Ngọc lờ đờ nhướng mắt, uể oải đáp:

"À không phải, đệ chỉ là đột nhiên muốn ăn chút gì đó cay nồng thôi ạ."

"Cay nồng?"

Từ này hơi lạ, xưa nay huynh ấy chỉ nghe thấy vị cay thôi.

Tứ hoàng tử nhíu mày, suy tư rồi gật đầu:

"Cay nồng sao? Ý đệ là muốn ăn cay hơn chút à? Hay là bảo nhà bếp cho thêm nhiều thù du nhé."

Mặt Ngụy Ngọc càng méo xệch hơn.

Thù du thì có ích gì, cái hắn cần là ớt cơ mà!

Ngụy Ngọc chợt lóe lên ý tưởng, bật dậy hỏi Tứ ca:

"Tứ ca, huynh có biết loại thực vật nào mà quả nó nhọn nhọn, thon dài, nở hoa trắng nhỏ, lúc đầu có màu xanh, sau đó sẽ chuyển sang màu đỏ không..."

Ngụy Ngọc bắt đầu mô tả hình dáng của quả ớt cho Tứ hoàng tử nghe. Phải biết rằng, đôi khi người cổ đại không phải chưa phát hiện ra giống cây mới, mà có thể vì không hiểu rõ nên họ đã nhầm lẫn xếp chúng vào loại có độc, hoặc chỉ là cây cảnh vô dụng.

Bình Luận

0 Thảo luận