Sáng / Tối
Vào một đêm giông bão bất ngờ, Li quốc đã đổi chủ.
Lý thị bức vua thoái vị, Lý Quốc công dẫn quân bao vây hoàng cung. Nhị điện hạ thống lĩnh binh mã cứu giá, tuy cuối cùng vẫn chậm một bước, nhưng may mắn đã tiêu diệt được Lý đảng, cứu cả hoàng cung ra khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.
Ngày 27 tháng 11, khi tiếng chuông tang vang lên, từ Khôn Ninh cung phát ra tiếng gào khóc thảm thiết. Tường Nguyệt nhìn thấy nữ tử không còn chút sức sống đang tựa trên ghế quý phi, nặng nề quỳ sụp xuống khóc lớn: “Nương nương, nương nương!”
Vụ việc Lý thị bức cung mưu phản đã là chuyện rõ như ban ngày, Triệu Hoài Mân với tư cách là con trai của Lý hoàng hậu nên không thể thoát khỏi can hệ. Gần như ngay lúc tiếng chuông tang vừa điểm, phủ Hoàng tử đã bị người của Hứa Trì Diễm bao vây tầng tầng lớp lớp.
Hứa Trì Diễm chắp tay hành lễ nói: “Tứ điện hạ, vi thần phụng mệnh hộ tống điện hạ đến Tông Nhân phủ.”
Triệu Hoài Mân nhìn sâu vào y một lúc, không nói lời nào bước ra khỏi phủ.
Tiên đế băng hà, theo sau đó là tang lễ. Trong cung không có hậu, việc này phần lớn do Hiền thái phi - mẫu thân của ngũ hoàng tử - chủ trì.
Ngày 28 tháng 11, Hiền thái phi triệu Tam công lo liệu tang sự. Trăm quan đều mặc đơn y trắng, quấn khăn trắng không đội mũ.
Cửa thành và cửa cung đóng chặt. Trong số cận thần, Trung hoàng môn cầm binh khí; Hổ bôn, Vũ lâm, Lang trung đều nghiêm ngặt túc trực bảo vệ; cung phủ đều cảnh giới; năm doanh Bắc quân đóng quân bao quanh cung điện; Hoàng môn lệnh, Thượng thư, Ngự sử, Yết giả ngày đêm tuần tra canh gác.
Trước Thái Hòa điện, bách quan đau đớn khóc than. Trong Càn Thanh cung, các phi tần, công chúa, hoàng tử ngày đêm ai oán.
Ba ngày trôi qua như thế, tang lễ kết thúc, tiếp đó là đại sự nghênh đón tân đế đăng cơ.
Tuyên Vũ Đế băng hà đột ngột, một là chưa lập trữ quân, hai là không để lại di chiếu. Hiện tại Li quốc ngoại trừ nhị hoàng tử Triệu Hoài Tấn ra, còn có ngũ hoàng tử Triệu Hoài An, thất hoàng tử Triệu Hoài Bình, bát hoàng tử Triệu Hoài Thành. Thế nhưng ngũ hoàng tử vốn chỉ ham chơi lạc thú, không có khí chất đế vương; thất hoàng tử cơ thể đa đoan bệnh tật, khó lòng gánh vác trọng trách; bát hoàng tử thì càng khỏi phải nói, vẫn là một đứa trẻ miệng còn hôi sữa.
Mà chỉ dựa vào việc Triệu Hoài Tấn là đích tử của tiên hoàng hậu, lại có công dẹp loạn gian thần, đương nhiên thuận lý thành chương mà được đưa lên ngôi hoàng đế.
Tuân theo nguyên tắc “quốc gia không thể một ngày không có vua, Khâm Thiên Giám đã chọn ngày lành gần nhất.
Ngày mùng 8 tháng 12, tân đế đăng cơ, đổi niên hiệu thành Khang Trinh, xưng là Ninh Hi Đế, đại xá thiên hạ.
Ngay ngày đầu tiên đăng cơ, Triệu Hoài Tấn đã lật lại vụ án cũ tại Dịch Đô. Hàn Dư — kẻ năm xưa khăng khăng khẳng định Hạ Thầm báo cáo sai quân tình — bị đích thân Lục Cửu Tiêu áp giải vào Thái Hòa điện. Không còn Lý gia che chở, Hàn Dư khai ra tất cả.
Quân báo của Hạ tiểu tướng quân từng chữ đều là sự thật, chỉ là chưa kịp gửi tới kinh thành đã bị người của Lý Quốc công chặn lại; bản quân báo chuyển tới tay Thánh thượng thực chất đã bị tráo đổi.
Hàn Dư cũng chỉ là một quân cờ nhỏ làm việc cho Lý gia, những gì gã nói là toàn bộ sự thật mà gã biết. Còn về việc Tuyên Vũ Đế đóng vai trò gì đứng sau màn, ngoại trừ một số ít người, không còn ai hay biết. Vì chuyện này tổn hại đến thể diện thiên gia, Triệu Hoài Tấn thuận nước đẩy thuyền, đổ mọi tội lỗi lên đầu Lý gia, khép họ vào tội thông đồng với giặc.
Mưu phản cộng thêm thông địch, ngày mùng 10 tháng 12, Lý gia bị xử chu di cửu tộc.
Trong phút chốc, “cây đổ bầy khỉ tan”, những kẻ sống bám vào Lý gia bấy lâu nay buộc phải kẹp chặt đuôi mà sống qua ngày.
Binh bộ Thị lang Biện Uy lợi dụng chức vụ cấu kết với Lý gia, bản thân chịu tội chết, cả nhà bị lưu đày. Và người kế nhiệm chức Thị lang mới chính là Đô đốc Hạ Lẫm — người vốn mờ nhạt suốt năm năm qua.
Tân đế trả lại binh quyền cho Hạ gia, đồng thời lập ra chức Cửu môn Đề đốc, lệnh cho Hạ tướng quân Hạ Lộc Minh kiêm quản. Ngoài ra, Hoàng đế còn truy phong Hạ Thầm làm Nhất phẩm Thiên Sách Thượng tướng — một vinh dự độc nhất vô nhị suốt ba triều đại Li quốc trở lại đây.
Hạ gia ở kinh thành vốn im hơi lặng tiếng nhiều năm, bỗng chốc như được thay da đổi thịt chỉ sau một đêm, trở lại thời kỳ hưng thịnh với chiến công hiển hách như năm sáu năm về trước.
Trên thành lầu của Thái Hòa điện, Triệu Hoài Tấn chắp tay đứng đó, chậm rãi thở ra một hơi dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=97]
Gió lạnh run rẩy, thái giám Tùy công công — người chăm sóc y từ nhỏ — khoác thêm cho y đại bào: “Bệ hạ, trời lạnh, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh.”
Triệu Hoài Tấn khẽ “ừm” một tiếng, mắt nhìn về phía cổng cung sừng sững.
Lúc này bụi trần đã định, nhưng những thứ không thể trở về, chung quy cũng chẳng bao giờ trở về được nữa.
Y nhớ lại một câu nói mình từng nói với Hạ Thầm bảy năm về trước: Hạ gia các người đời đời trung thành với phụ hoàng ta, ngươi cũng phải trung thành với phụ hoàng ta.
Hạ Thầm đáp: “Hạ gia chúng thần mãi mãi chỉ trung thành với minh quân. Nếu sau này ngươi là minh quân, ta cũng sẽ trung thành với ngươi.”
“Ngươi đã nói đấy nhé, nếu sau này ta thành trữ quân, bước lên ngai vàng, ngươi phải phò tá ta. Chà, để ta nghĩ xem nên phong cho ngươi chức quan gì thì tốt…”
Hạ Thầm bật cười thành tiếng.
Nghĩ đến đây, Triệu Hoài Tấn buồn bã nhếch môi, “Tùy An, lấy cho trẫm một bình rượu.”
Tùy công công hơi ngẩn ra, vội vàng sai người mang một bình rượu tới.
Triệu Hoài Tấn cầm bình, đổ xuống chỗ trống bên cạnh một nửa. Hắn tự nhủ trong lòng: Triệu Hoài Tấn, ngươi phải sống sao cho xứng đáng với y, xứng đáng với hai chữ “trân trọng” mà y đã nói với ngươi đêm đó.
“Ơ, Bệ hạ, rượu đổ rồi kìa.” Một tiểu thái giám bên cạnh chưa hiểu chuyện, ngơ ngác nhắc nhở.
Tùy công công gõ nhẹ vào đầu tiểu thái giám một cái, ra hiệu cho gã im lặng.
Chén rượu này là để tế cố nhân.
Ngày 13 tháng 11, kinh thành lại lác đác tuyết rơi, tuyết đọng trên mặt đất thành một lớp dày, in hằn những dấu chân qua lại.
Trong Càn Thanh cung, trên tay vịn ghế của Lục Cửu Tiêu đang vắt một chiếc đại bào màu nâu xám. Hắn vô cùng chán nản nghịch nghịch mấy món đồ nhỏ trên kỷ trà, rồi nhíu mày liếc nhìn Triệu Hoài Tấn đang phê duyệt tấu sớ. Đợi chừng khoảng nửa nén nhang, cuối cùng hắn cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Rốt cuộc Bệ hạ có việc gì hay không đây?”
Nghe giọng điệu này xem, hai chữ “Bệ hạ” kia chẳng nghe ra được nửa phần cung kính nào.
Triệu Hoài Tấn bật cười, gác cây bút lông sang một bên, đứng dậy đi tới ngồi xuống rồi nói: “Lục gia hiện giờ tước vị, quan chức hay binh quyền đều đủ cả. Lần này trẫm chỉ có thể ban thêm cho ngươi một cái danh hiệu không mấy thực dụng, thế nào, có muốn nhân cơ hội này đòi chút thứ khác không?”
Cái “không mấy thực dụng” mà y nói chính là chức Vân Huy tướng quân. Đối với một danh gia vọng tộc như Lục gia ở hầu phủ, đây chẳng khác nào thêu hoa trên gấm.
Đuôi lông mày Lục Cửu Tiêu hơi nhếch lên, loại lợi lộc từ trên trời rơi xuống này hắn đương nhiên sẽ không từ chối, thế là bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
Triệu Hoài Tấn nhắc nhở hắn: “Ví dụ như ban hôn chẳng hạn.”
Về mối nhân duyên giữa Lục thế tử và nữ nhi Hạ gia, Triệu Hoài Tấn cũng đã nắm được đại khái. Thực tế, nếu y thật sự hạ chỉ ban hôn, dựa vào tính khí chỉ muốn mài chết Lục Cửu Tiêu của Hạ Lẫm, e là Hạ Lẫm sẽ không vui. Nhưng mà…
Dù sao người trước mắt cũng là đệ đệ thân thiết, mấy cái lườm nguýt của Hạ Lẫm y vẫn có thể chịu được.
Thế nhưng, Lục Cửu Tiêu liếc y một cái: “Đa tạ hảo ý của Bệ hạ, nhưng việc này xin miễn cho.”
Hắn khẽ ho một tiếng rồi nói: “Người cứ ở trên triều khen ngợi thần thêm vài câu là được rồi.”
Triệu Hoài Tấn khựng lại, bất chợt cúi đầu cười rộ lên: “Sao thế, là nhạc phụ khó công lược, hay là nhạc mẫu khó lấy lòng?”
Lục Cửu Tiêu không nói, đương nhiên là nhạc mẫu rồi.
Từ xưa đến nay, nữ nhân luôn là rắc rối nhất.
Dạo gần đây, ngõ Hàm Bình nơi Lục - Hạ hai nhà cư ngụ luôn tấp nập người qua kẻ lại, tiếng cười nói rộn ràng, náo nhiệt như thể phiên chợ, khiến các nhà khác nhìn vào chỉ biết ghen tị.
Trưởng tử gột rửa được oan khuất khiến sức khỏe của Sầm thị bỗng chốc khởi sắc chỉ sau một đêm, cả người trông rạng rỡ, nét mặt đầy ý cười.
Chính vì thế, Hạ gia vốn dĩ luôn quạnh quẽ đã mượn danh nghĩa lần này tổ chức một buổi tiệc xúc cúc tại mã trường ngoại ô kinh thành.
Những người đến dự tiệc không ngoài các vương tôn công tử, phu nhân đài các và các tiểu thư đang độ xuân thì.
Hiện tại người bận rộn nhất không ai khác chính là Sầm thị. Dưới gối bà có một trai một gái đều chưa định thân, khó tránh khỏi bị người khác dòm ngó.
Lục Cửu Tiêu cùng Mạnh Cảnh Hằng và Đường Miễn ngồi ở hàng ghế khán giả thứ hai phía dưới. Mạnh Cảnh Hằng hơi nghiêng đầu nói: “Này, mấy vị phu nhân vây quanh Hạ phu nhân kia kìa, một nửa trong số đó là nhắm đến Hạ cô nương đấy.”
Lục Cửu Tiêu nhìn theo hướng đó, liền thấy phu nhân nhà nào đó đang nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của tiểu cô nương nhà mình.
Hắn nhíu mày trong chốc lát.
Thế nhưng, không chỉ có hắn, Viên thị ngồi cách đó không xa cũng cau mày.
Chẳng bao lâu sau, Viên thị đứng dậy đi đến bên cạnh ghế chủ tọa.
Nhậm phu nhân nhà Đại Lý Tự Khanh đột ngột lên tiếng: “Lục phu nhân, thế tử nay cũng sắp hai mươi hai rồi nhỉ, đã nhìn trúng cô nương nhà ai chưa?”
Vừa dứt lời, mấy vị phu nhân xung quanh đều vểnh tai lên nghe.
Viên thị mỉm cười: “Nó hả, có người trong lòng rồi. Là cô nương nhà tử tế, ta cũng rất yêu thích, đang đợi chọn ngày lành tháng tốt để đi cầu thân đây.”
Mọi người nhao nhao chúc mừng trước.
Phải thừa nhận rằng, lời này của Viên thị khiến Sầm thị cũng rất hài lòng. Bà mỉm cười lườm Viên thị một cái, ý tứ như muốn nói: Bớt nói đỡ cho tên tiểu tử thối nhà bà đi.
Sau khi hàn huyên chuyện thường ngày thêm vài câu, đợi các vị phu nhân đều trở về chỗ ngồi xem thi đấu xúc cúc, Viên thị khẽ ho một tiếng, dặn dò người hầu: “Chẳng phải thế tử có chuẩn bị quà cho Hạ phu nhân sao? Đi gọi thế tử lại đây.”
Nghe vậy, sống lưng Thẩm Thời Đình vô thức căng thẳng, khoé mắt liếc thấy một bóng người mặc trường bào xanh đậm đang tiến lại gần.
Lục Cửu Tiêu đưa ra một chiếc hộp gỗ: “Hạ bá mẫu, nghe A Đình nói dạo gần đây sức khỏe người đã khởi sắc hơn, củ sơn sâm này dược tính ôn hòa, sẽ không quá mạnh.”
Nghe lời này xem, từng câu từng chữ đều tiết lộ sự thân thiết.
Thẩm Thời Đình siết chặt khăn tay, vành tai cũng đỏ ửng vì căng thẳng.
Sầm thị liếc nhìn tiểu nữ nhà mình, rồi lại nhìn Lục Cửu Tiêu, nhấp một ngụm trà, gật đầu nói: “Thế tử có tâm rồi.”
Bà vờ như vô ý mỉm cười nói với Viên thị: “Nữ nhi ta mệnh số lận đận, sống thật sự quá vất vả. Nó mới về phủ được vài ngày, ta còn chưa bù đắp cho nó đủ nữa. Bà xem, mấy ngày nay bà mai cứ tới cửa suốt, ta cứ nghĩ đến chuyện gả nó đi là lại thấy không nỡ.”
Viên thị cũng khéo léo cười phụ họa theo: “Đó là lẽ thường tình, A Đình... cũng mới mười sáu tuổi, thật sự không cần quá vội vàng.”
Thẩm Thời Đình cúi đầu nhấp một ngụm trà mai trong chén, né tránh ánh mắt của Lục Cửu Tiêu đang nhìn sang.
“Ta cũng nghĩ như vậy.” Sầm thị khẽ thở dài, “Cái tính cách này của nó, ta chỉ sợ nó đi làm dâu lại bị người ta bắt nạt, chịu uất ức.”
Viên thị khựng lại, giọng nói nhỏ hơn lúc nãy vài phần, có chút oán trách liếc nhìn Lục Cửu Tiêu một cái, cười gượng gạo nói: “Ta thấy bà lo xa quá rồi, A Đình đáng yêu thế này, ai mà mắt mù đi chọc giận nó chứ?”
Lục Cửu Tiêu: “.........”
Sầm thị gật đầu: “Làm mẹ thì ai chẳng mong con cái sống tốt. Ta không mong cầu nó gả vào hào môn thế gia cao sang gì, chỉ mong phu quân tương lai của nó là người có tâm tính ôn hòa, biết bao dung. Thế tử thấy có đúng không?”
Lục Cửu Tiêu khựng lại, đành phải cứng đầu đáp: “Vâng.”
Sầm thị và Viên thị cứ thế người tung kẻ hứng như đang đánh Thái Cực, mà trong mỗi câu chữ đưa đẩy, thỉnh thoảng lại đâm một mũi kim vào tim Lục thế tử. Nói đi nói lại, ý tứ của Sầm thị chỉ gói gọn trong hai điều:
Một là, con gái còn nhỏ, không vội gả.
Hai là, có gả thì người đó cũng phải là người ôn hòa, biết chăm sóc người khác.
Lục Cửu Tiêu nghe đến tê cả người, uống cạn chén trà thứ ba.
Bất chợt, bàn tay đang buông thõng trên đầu gối bị chạm nhẹ vào, đuôi mắt hắn khẽ giật, nâng mắt nhìn nàng.
Tiểu cô nương lén lút đưa tay xuống dưới bàn, bóp nhẹ ngón tay trỏ của hắn, dường như có ý muốn trấn an.
Khóe miệng Lục Cửu Tiêu hơi nhếch lên, hắn lật tay nắm chặt lấy tay nàng, ấn nhẹ vào lòng bàn tay hai cái.
Phía bên kia mã trường, hai bên đang thi đấu vô cùng kịch liệt, điểm số đã bắt đầu kéo giãn khoảng cách. Sầm thị và Viên thị nói chuyện cũng đã mệt, nhấp trà thấm giọng rồi tạm dừng, cùng hướng mắt về phía trận đấu xúc cúc.
Lục Cửu Tiêu bóp vào phần hổ khẩu của tiểu cô nương, cáo từ Sầm thị một tiếng rồi rời khỏi hàng ghế chủ tọa.
Thế nhưng hắn không quay lại hàng ghế khách mời, mà rẽ sang một lối khác, đi về phía đình nghỉ mát ở phía sau.
Thẩm Thời Đình ngồi thêm khoảng một khắc nữa rồi nhỏ giọng nói: “A nương, trời hơi nóng, con đi thay bộ y phục khác.”
Sầm thị “ừ” một tiếng.
Lúc này Thẩm Thời Đình mới xách váy rời đi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận