Sáng / Tối
Trong Càn Thanh cung, ánh mắt Triệu Hoài Tấn trầm xuống, dán chặt vào bức mật báo khẩn trên án thư.
Sáu năm trước, Tây Doanh thèm khát Dịch Đô, Li quốc đã nhượng bộ.
Sáu năm sau, Tây Doanh lại nhòm ngó Cù Đô…
Triệu Hoài Tấn nhếch môi châm biếm. Ba thành Dịch Đô luôn là cái gai trong lòng y, chẳng qua vì mới đăng cơ, không tiện dấy binh đao, nhưng không ngờ y chưa tìm Tây Doanh tính sổ thì Tây Doanh đã tự mình tìm đến cửa.
Đang nghĩ đến đây thì Tùy công công phong trần mệt mỏi từ bên ngoài trở về báo: “Thánh thượng, Hạ đại nhân và Lục đô úy đến.”
Hạ Lẫm và Lục Cửu Tiêu nối gót theo sau.
Triệu Hoài Tấn đứng dậy, ngăn hai người họ hành lễ quân thần, lên tiếng: “Binh lính ở Cù Đô đều là tán binh, hơn nữa Ngụy Già trấn thủ nơi đó không tài cán gì. Trẫm muốn phái Hứa Trì Diễm dẫn thêm hai vạn binh mã đi hỗ trợ.”
Dứt lời, ba người nhìn nhau.
Đôi bàn tay đang buông thõng của Lục Cửu Tiêu siết nhẹ. Họ quá hiểu rõ đối phương, Dịch Đô đâu chỉ là cái gai trong lòng Triệu Hoài Tấn, mà còn là vực thẳm ngăn cách trong lòng tất cả bọn họ.
Quả nhiên, Triệu Hoài Tấn im lặng một lúc rồi nói: “Ta muốn đích thân đi. Tây Doanh đã xé bỏ hòa ước, dù Li quốc có xuất quân tấn công cũng không ai trách được.”
Hạ Lẫm cau mày: “Người không thể đi.”
“Năm đó chính tay ta đã để mất nó. A Lẫm, ta phải đích thân lấy lại nó. Năm đó huynh trưởng ngươi…”
“Người không thể đi.” Giọng Hạ Lẫm nặng thêm vài phần, lông mày ép xuống thật thấp, nói: “Nếu Thánh thượng vẫn là nhị điện hạ thì dĩ nhiên đi được, nhưng hiện tại người mới đăng cơ vỏn vẹn hai tháng, trong triều nội ngoại đều đang biến động, lục bộ vẫn chưa thanh lọc xong. Vào thời điểm mấu chốt này nếu người rời đi, ai sẽ là người chủ trì triều chính?”
Triệu Hoài Tấn và Hạ Lẫm nhìn chằm chằm nhau, giằng co một hồi lâu, biết ngay sẽ có kết quả này.
Hạ Lẫm quá hiểu rõ nặng nhẹ, dù người hy sinh ở Dịch Đô là huynh trưởng y kính trọng nhất, y cũng sẽ không để Triệu Hoài Tấn mạo hiểm rời kinh lúc này.
Cũng giống như năm đó, vì để bảo toàn Hạ gia, y có thể kìm nén cơn thịnh nộ ngút trời, âm thầm nhẫn nhịn, ẩn mình tại kinh thành.
Triệu Hoài Tấn nghiêng đầu, vì vậy y mới gọi Lục Cửu Tiêu đến.
Cửu Tiêu hoàn toàn khác với Hạ Lẫm, yêu ghét của hắn là loại cảm xúc chẳng thể nào che giấu nổi. Triệu Hoài Tấn trầm giọng: “Cửu Tiêu, ngươi nói xem.”
Lục Cửu Tiêu “ồ” một tiếng: “Hạ đại nhân nói đúng, thần cũng thấy Thánh thượng không nên đi.”
Cả Hạ Lẫm và Triệu Hoài Tấn đều đồng loạt liếc nhìn hắn một cái.
Lục Cửu Tiêu chắp tay sau lưng, dõng dạc: “Để thần đi.”
Hắn nghiêm túc nói: “Sáu năm trước thần từng đến Dịch Đô, thần thông thuộc đường đi nước bước. Giao Hứa Trì Diễm cho thần, điều động thêm hai vạn tinh binh, lương thảo đi trước dẫn đường.”
Trong điện nhất thời chìm vào tĩnh lặng. Lục Cửu Tiêu đứng thẳng lưng, bất động để mặc cho hai người kia dò xét mình.
Lúc này đã đến giữa tháng Giêng, là tiết Mạnh Xuân, tuyết dày khắp nơi bắt đầu tan chảy, thấm ướt những chiếc lá khô rụng xuống đầu cành.
Lục Cửu Tiêu và Hạ Lẫm mỗi người dắt một con ngựa, song hành cùng nhau nhưng không nói lời nào.
Hồi lâu sau, Hạ Lẫm mím môi bảo: “Ngày mười sáu tháng Năm là tự ngươi định, hãy tự mình đi nói với muội ấy.”
Lục Cửu Tiêu gật đầu: “Biết rồi.”
Hạ Lẫm liếc nhìn hắn: “Nói cho tử tế, đừng làm muội ấy khóc, mà nếu có lỡ làm khóc thì cũng phải dỗ dành đàng hoàng.”
“Biết rồi.”
Trong lúc trò chuyện, họ đã về tới ngõ Hàm Bình.
Lục Cửu Tiêu quay về hầu phủ, Viên thị và Lục Hành đang đợi sẵn ở chính sảnh.
Lục Hành nhìn sâu vào hắn một cái, rồi cúi đầu trầm tư.
Còn Viên thị thì toàn tâm toàn ý đặt vào hôn sự của hắn. Lúc này, ở Lục gia không có việc gì lớn bằng đại hỷ của Lục Cửu Tiêu cả.
Bà cười nói: “Hạ bá mẫu của con vốn thấy tháng Năm là quá sớm, bà ấy không nỡ gả. Nhưng thấy hai nhà gần nhau như vậy nên cuối cùng cũng ưng thuận rồi. Còn chưa đầy bốn tháng nữa, nào là hôn phục, thiệp mời, rồi cả sân viện của con cũng phải bắt đầu thu dọn dần đi thôi, còn có…”
“A nương, đổi sang ngày mùng ba tháng Tám đi.”
Dứt lời, Viên thị ngẩn người, nụ cười trên môi cũng theo đó mà tắt lịm.
Phía bên kia, Lục Hành nâng chén trà lên nhấp một ngụm, gương mặt không lộ chút cảm xúc nào.
Chỉ trong một lát, tin tức Tây Doanh công thành đã lan truyền khắp trong kinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=101]
Lục Cửu Tiêu và Hạ Lẫm vừa rời đi không lâu, họ cũng đã nhận được tin báo.
Viên thị không ngốc, điều bà luôn lo lắng không yên kể từ khi Lục Cửu Tiêu tiến cung cuối cùng cũng đã xảy ra.
Bà siết chặt lòng bàn tay: “Con nhất định phải đi sao?”
Lục Cửu Tiêu “ừm” một tiếng: “Thánh chỉ đã ban, ngày mười tám tháng Giêng sẽ khởi hành.”
Vậy là chỉ còn năm ngày nữa…
Viên thị đứng bật dậy, cau mày nói: “Con... con đã định thân rồi, chẳng lẽ không thể ở lại kinh thành sao? Có bao nhiêu võ tướng như vậy, hà tất cứ phải là con đi? Hơn nữa Hạ gia đã vì nơi đó mà mất đi một nhi tử, Hạ bá mẫu của con kiêng dè nơi đó đến nhường nào, con không biết sao?”
Lục Cửu Tiêu mím môi im lặng.
Phía bên kia nghe một tiếng “cộp”, Lục Hành đặt chén trà xuống rồi nói: “Cứ để nó đi đi.”
“Hầu gia!”
“Được rồi, thánh chỉ cũng đã ban xuống, nàng muốn nó kháng chỉ hay sao?”
Mắt Viên thị đỏ hoe, quay mặt đi chỗ khác. Hạ gia đã mất một nhi tử vì chuyện này, lẽ nào bà không sợ sao?
Bà sợ chứ.
Còn về phía Hạ gia, Lục Cửu Tiêu đã đích thân tới tận nơi để trình bày rõ ngọn ngành. Nghe xong, Sầm thị và Hạ Lộc Minh đều đồng loạt im lặng. “Cách” một tiếng, Sầm thị đậy nắp chén trà lại, nhẹ giọng nói: “Từng đứa, từng đứa một, sao các con lại cứ thích lao đầu vào cái nơi đó như vậy?”
Hạ Lộc Minh nhẹ nhàng vỗ về lưng bà.
“Mùng ba tháng Tám, nếu con không về được…”
“Con sẽ về được.” Ánh mắt Lục Cửu Tiêu vô cùng kiên định: “Nhiều nhất là nửa năm, con nhất định sẽ về.”
Hạ Lộc Minh phất phất tay, nói: “A Đình đang ở trong phòng đấy, con đi đi.*
Lục Cửu Tiêu dùng khoé mắt liếc nhìn Sầm thị một cái, gật đầu: “Tạ ơn bá phụ.”
Tại Phỉ Uyển
Thẩm Thời Đình đang dang rộng hai tay đứng trước gương đồng, tú nương đang đo vòng eo và vòng mông cho nàng. Hôn phục của nàng do Tư Y Cục trong cung phụ trách, nhưng những món đồ nhỏ nhặt, áp thân này thì không thể không để tú nương trong phủ chuẩn bị.
Thấy Lục Cửu Tiêu đến, nàng vội vàng thu tay lại, vẫy tay cho tú nương lui xuống.
Nàng trừng lớn mắt hỏi: “Sao chàng vào được đây?”
Lục Cửu Tiêu buồn cười đáp: “Thì đi vào chứ sao nữa, còn vào bằng cách nào được?”
Nhưng mà dọc đường đi có bao nhiêu nha hoàn, bà tử…
Thẩm Thời Đình liếc mắt nhìn ra ngoài cửa, Lục Cửu Tiêu liền nhướng mày ngay lập tức: “Là cha nàng đồng ý cho ta vào, họ thấy thì đã sao?”
Kể từ khi định thân, hắn thực sự càng lúc càng không biết hai chữ “thu liễm” viết thế nào nữa.
Thẩm Thời Đình xoay người lấy chiếc khăn đỏ rực trên bàn trang điểm, đưa cho hắn xem đôi uyên ương nghịch nước thêu trên đó: “Đẹp không?”
Rõ ràng, những món đồ nhỏ này đều được chuẩn bị cho ngày thành thân.
Lục Cửu Tiêu gật đầu: “Đẹp.”
Tiểu cô nương dùng hai tay bóp nhẹ eo mình, cau mày nói: “Tú nương nói vòng eo của ta rộng hơn lần đo trước tận ba phân, mấy ngày tới ta phải ăn ít đi một chút, để lúc người trong cung đến đo vóc dáng thì vẫn là con số như cũ.”
Lục Cửu Tiêu thuận tay cũng nắn bóp eo nàng hai cái, vừa mơn trớn vừa nói: “Béo một chút cũng tốt, béo chút ôm không bị cấn tay.”
Thẩm Thời Đình bĩu môi, rõ ràng là không tin lời hắn nói.
Trước kia khi hắn đè nàng dưới thân, rất thích lặp đi lặp lại việc đo đạc vòng eo của nàng, rồi cười nhẹ bảo: “Sao lại nhỏ thế này?”
Nam nhân trên đời, không một ai là không thích vòng eo liễu yếu đào tơ. Những lời hắn nói lúc này, chẳng qua cũng chỉ là để dỗ dành nàng mà thôi.
Lục Cửu Tiêu dần khựng lại động tác mơn trớn vòng eo nàng, hắn rũ mắt nhìn gương mặt tiểu cô nương, bao nhiêu lời định nói cứ như nghẹn lại trong cổ họng.
Bất kể là ai, vào đúng ngày định hôn sự mà lại đột ngột đổi ngày, e rằng đều không vui nổi.
Huống hồ chuyến đi này của hắn…
Chung quy có quá nhiều điều bất định.
“Thế tử, chàng sao vậy?” Thẩm Thời Đình ngẩng đầu nhìn hắn.
Lục Cửu Tiêu ậm ừ một tiếng, mím môi nói: “Thực ra không cần vội đâu, nửa năm nữa là đến mùa hè rồi, mùa hè ăn uống kém, không cần gấp rút giảm cân ngay bây giờ.”
Thẩm Thời Đình nghi hoặc nhìn hắn.
Lục Cửu Tiêu tiếp lời: “Ngày cưới định vào mùng ba tháng Tám, nàng có thể ở bên cạnh nương thêm một thời gian cũng tốt.”
Nàng xưa nay vốn là người thông minh linh lợi. Tây Doanh công thành, Thánh thượng ngay lập tức triệu hắn vào cung; trước khi vào cung hắn còn chắc chắn chọn ngày mười sáu tháng Năm, vậy mà vào cung một chuyến về liền thay đổi ý định…
Chỉ cần liên tưởng một chút, nàng đại khái đã có thể đoán ra đầu đuôi ngọn ngành.
Tiểu cô nương sững sờ trong chốc lát, Lục Cửu Tiêu dán chặt mắt vào đôi đồng tử của nàng mà quan sát.
Chỉ thấy hàng mi nàng khẽ run, rồi nàng ngẩng gương mặt bình thản đến lạ thường lên, khẽ hỏi: “Khi nào thế tử đi?”
Cổ họng Lục Cửu Tiêu hơi khô khốc, hắn khàn giọng đáp: “Ngày mười tám, tức là năm ngày nữa. Không kịp đón sinh thần cùng nàng rồi.”
Sinh thần của nàng là mùng hai tháng Hai.
Thẩm Thời Đình gật đầu: “Không sao đâu.
Dù sao sinh thần của nữ nhi vốn chẳng tổ chức rình rang, ngoại trừ việc lớn thêm một tuổi thì cũng không có gì khác biệt.
Tim Lục Cửu Tiêu thắt lại, hắn đưa tay ôm lấy eo nàng. Không giống như lời Hạ Lẫm nói, nàng thậm chí còn chẳng cho hắn cơ hội dỗ dành.
“Sao nàng không giận…”
Thẩm Thời Đình nghiêm túc hỏi lại: “Nếu ta giận, thế tử sẽ không đi nữa sao?”
Lục Cửu Tiêu ngẩn người.
“Vậy ta giận dỗi với chàng làm gì chứ?”
Lục Cửu Tiêu bật cười thành tiếng, hắn cúi đầu cọ vào má và làn môi nàng, sao nàng lại có thể hiểu chuyện đến thế này…
Hắn ngậm lấy đôi môi tươi tắn, nhấm nháp hai cái: “Ta sẽ chuẩn bị quà sinh thần trước, nàng muốn gì?”
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu: "Mấy ngày nữa ta sẽ nói cho chàng biết.”
“Được.”
Hắn lại cúi đầu hôn nàng.
Trong căn phòng nhỏ tĩnh mịch vang lên âm thanh mút mát khe khẽ, nhưng lại chẳng có chút cảm giác ái muội hay tình tứ nào.
Lục Cửu Tiêu hôn hơi nặng nề, Thẩm Thời Đình ngửa đầu đáp lại.
Lúc tách nhau ra, Lục Cửu Tiêu vẫn áp sát môi mình vào môi nàng, hơi thở của hai người đan xen vào nhau, đầu ngón tay hắn mơn trớn đuôi mắt nàng.
Khóe môi hắn chợt cong lên, cao giọng trêu đùa: “Phu nhân của ta sao lại xinh đẹp thế này, mắt, mũi, miệng của nàng, rốt cuộc là mọc kiểu gì mà hài hòa như vậy?”
Lồng ngực Thẩm Thời Đình chấn động, vừa nãy nàng không khóc, giờ lại bị lời trêu ghẹo của hắn làm cho rơi lệ.
…
Tin tức Lục Cửu Tiêu dẫn quân xuất chinh đến Cù Đô nhanh chóng lan truyền khắp triều đình.
Các vị đại thần đều không ai phản đối, dù sao cái việc cực nhọc lại dễ mất mạng này, chẳng ai muốn vơ vào thân. Họ chỉ mấp máy môi bình phẩm:
“Tây Doanh quả thực khinh người quá đáng! Ba thành Dịch Đô còn chưa đủ, vậy mà giờ lại nhòm ngó sang cả Cù Đô? Cù Đô của chúng ta có mỏ khoáng sản lớn nhất Li quốc, bọn chúng đúng là si tâm vọng tưởng!”
“Chứ gì nữa, Lục đô úy và Hứa tướng quân chuyến này xuất quân, nhất định có thể bảo vệ Cù Đô thái bình.”
“Cầu mong hai vị đẩy lui ngoại bang, sớm ngày khải hoàn trở về.”
Lục Cửu Tiêu và Hứa Trì Diễm nhìn nhau, phòng ngự Tây Doanh là thật, nhưng tiến công Tây Doanh cũng là thật.
Có điều đám lão thần này sẽ không bao giờ đồng ý việc Li quốc chủ động công thành, bởi lẽ chiến sự một khi kéo dài thì cần người, cần lương, và quan trọng nhất là cần tiền.
Kẻ đầu tiên phản đối chắc chắn là Hộ bộ.
Vì thế lần này, Triệu Hoài Tấn cùng họ diễn một vở “tiền trảm hậu tấu”. Sau cùng, mạng sống của mấy vạn con người là thứ mà Hộ bộ không gánh nổi, lúc đó bọn họ chỉ đành ngậm bồ hòn làm cái “máy rút tiền” bất đắc dĩ mà thôi.
Bãi triều.
Thời gian trôi qua trong chớp mắt, đã đến ngày mười tám tháng Giêng.
Đó là một ngày nắng ấm cao vời vợi.
Dưới cổng thành, Lục Cửu Tiêu cầm kiếm đứng phía trước, Hứa Trì Diễm đang chỉnh đốn quân ngũ.
Bên cạnh cổng thành, Hạ Lẫm cưỡi ngựa tiến đến, y xoay người xuống ngựa, vẻ mặt không chút biểu cảm nói: “Tiễn ngươi.”
Lục Cửu Tiêu bĩu môi cười khẩy: “Ai cần ngươi tiễn, nam nhi đại trượng phu, cứ lề mề lôi thôi.”
Hạ Lẫm im lặng cười nhẹ.
Lúc này, một chiếc xe ngựa chậm rãi tiến đến. Một bóng dáng trong bộ y phục màu hoa sen vội vàng nhảy xuống xe, nàng chạy hơi gấp, đứng trước mặt Lục Cửu Tiêu thở dốc nhè nhẹ.
Nàng đưa túi thuốc cho hắn: “Cái này giúp an thần dễ ngủ, thế tử hãy mang theo bên mình.”
Lục Cửu Tiêu đón lấy: ‘Nàng chạy gấp gáp thế làm gì.”
Thẩm Thời Đình nhìn hắn: “Quà sinh thần của ta, ta nghĩ xong rồi.”
“Miếng ngọc này là nương đã đưa ta lên chùa khai quang.” Nàng đưa tay treo miếng ngọc bội lên thắt lưng hắn: Ta muốn chàng bình an khải hoàn.”
Nói đoạn, vành mắt nàng hơi ửng hồng: “Chàng nhất định phải trở về.”
Lục Cửu Tiêu ngẩn người, trở tay nắm lấy bàn tay hơi lạnh của nàng: “Nhiều nhất là sáu tháng thôi. Nàng giúp ta để mắt tới Tư Y Cục một chút, hôn phục của ta không được xấu hơn của nàng đâu đấy.”
Thẩm Thời Đình bật cười.
Nàng khẽ nói: “Thế tử, chuyến đi này núi cao, nước xa, ngàn vạn lần bảo trọng.”
Hắn thúc ngựa tiến về phía trước, cổng thành dần thu nhỏ lại thành một cái bóng ở phía sau.
Lục Cửu Tiêu bỗng nhiên kéo dây cương, dừng lại bên ngôi đình nghỉ chân đầu tiên trên con đường.
Hắn đã từng tiễn Hạ Thầm rất nhiều lần trên con đường này, nhưng chỉ đến ngày hôm nay, hắn mới thực sự thấu hiểu. Hóa ra mỗi lần người ấy nói “đợi ta trở về” đều chỉ là để trấn an lòng người; hóa ra mỗi lần người ấy dừng lại nơi đây ngoảnh đầu nhìn lại, đều là sự lưu luyến và nhớ nhung khôn nguôi.
Sáu năm trước, con đường này tuyết phủ dày đặc, cỏ cây chẳng thể mọc nổi.
Mà giờ đây đang tiết Mạnh Xuân, tuyết đông tan chảy, ngay cả trong kẽ hở của gạch lát đường, những mầm non xanh mướt cũng đã bắt đầu đâm chồi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận