Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 103

Ngày cập nhật : 2026-05-05 19:41:22

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, trên bàn trải rộng một tấm bản đồ địa hình.


Hạ Lẫm, Hạ Lộc Minh và Lục Hành ngồi đối diện nhau, Trần Mộ và Trần Húc đứng nghiêm nghị hai bên, bầu không khí nặng nề và nghiêm túc đến mức có thể cảm nhận rõ rệt bằng mắt thường.


“Két” một tiếng, cửa phòng đẩy ra.


Mấy người họ đồng loạt ngước mắt nhìn sang. Đối diện với ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc của Hạ Lẫm, Thẩm Thời Đình vội vã liếc nhanh tình hình trên bàn, đôi mắt lập tức đỏ hoe. Nàng siết chặt lòng bàn tay, cố gắng giữ chút lý trí mà nói: “A cha, nhị ca ca, Lục bá phụ... có phải chàng đã xảy ra chuyện rồi không?”


Mọi người im lặng, Hạ Lộc Minh gượng cười nói: “Con đừng có nghĩ quẩn.”


Thẩm Thời Đình ngắt lời ông: “A cha hãy nói thật cho con biết đi.”


Sau một hồi im lặng kéo dài, chân mày Hạ Lẫm chau lại, lên tiếng: “Tại cửa ải cuối cùng của Dịch Đô là Hàm Âm quan, quân Li và Tây Doanh lưỡng bại câu thương, mỗi bên đều lùi lại năm trăm dặm. Thế nhưng phía Bắc của Quan Sơn xảy ra vụ nổ lớn, người đã mất tích rồi.”


Thẩm Thời Đình sững sờ, ngay cả giọt lệ đọng trong mắt cũng quên rơi xuống.


Trong đầu nàng thoáng hiện qua giấc mơ vừa nãy, thân hình lảo đảo, may mà Đào Nhân kịp thời đỡ lấy.


Yết hầu Hạ Lẫm chuyển động, y tiến lên vuốt mái tóc đen búi vội của nàng, nói: “Hiện tại vẫn chưa tìm thấy người, chưa hẳn đã là tình huống xấu nhất. Có tin tức gì ta sẽ báo cho muội ngay, muội về nghỉ ngơi đi.”


Thẩm Thời Đình biết mình ở lại không những chẳng giúp được gì mà còn khiến họ thêm phân tâm, vì thế nàng ngoan ngoãn gật đầu đáp: “Nhất định phải nói cho muội biết.”


Hạ Lẫm gật đầu, lúc này nàng mới rời đi, bước một bước lại ngoái đầu một lần.


Rất nhanh sau đó, tin tức tướng lĩnh quân Li mất tích đã lan truyền khắp kinh thành. Kể từ đó, quân Li thua liên tiếp ba trận, phải rút lui về Bàn Hưng lĩnh, tình thế có vẻ như sắp bị đánh bật trở lại Cù Đô.


Triều đình buộc phải liên tục tiếp tế binh khí và lương thảo đến Cù Đô để giải quyết tình trạng nước sôi lửa bỏng. Binh bộ than ngắn thở dài, còn Hộ bộ thì càng kêu khổ không thấu.


Chỉ là ròng rã nửa tháng trời mà vẫn không có thêm chút tin tức nào của Lục Cửu Tiêu, hắn dường như đã bốc hơi khỏi Hàm Âm quan.


Điều này khiến những đại thần vốn đã chướng tai gai mắt với Lục Cửu Tiêu được đà làm tới, thi nhau dâng tấu:


“Thật là hồ đồ mà! Vốn dĩ đánh bại quân Tây Doanh, đuổi chúng ra khỏi Cù Đô là chiến sự có thể kết thúc rồi, hà tất phải thừa thắng xông lên để rồi tổn thất bao nhiêu binh mã và lương thảo! Đó toàn là bạc trắng cả đấy!”


“Đúng là tuổi trẻ khí thịnh, bản thân gặp nạn không nói, còn kéo theo sinh mạng của mấy vạn người, thật quá qua loa, quá qua loa rồi.”


“Xem ra Lục đô úy này quá nôn nóng lập công nên mới lỗ mãng như vậy.”


“Hắn trước nay vốn đã lông bông quen thói, lần đầu cầm quân đánh giặc, vi thần đã nói sớm là hắn không xong rồi mà.”


“Thánh thượng! Việc cấp bách của chúng ta hiện nay là rút binh mã về Cù Đô, viết một phong thư đầu hàng để kịp thời cắt lỗ tổn thất!”


Triệu Hoài Tấn đặt hai tay lên đầu gối, chân mày hơi trầm xuống, gương mặt không chút biểu cảm.


Chợt, bên ngoài Thái Hòa điện vang lên tiếng trống dồn dập.


Mọi người đồng loạt ngoái đầu nhìn lại, Triệu Hoài Tấn lập tức đứng bật dậy khỏi ngai vàng.


Chỉ thấy một cấm quân mặc nhung y đỏ khoác thiết giáp, sải bước gấp gáp từ dưới chín bậc thềm đi lên. Người đó vừa chạy vừa hô lớn: “Báo——!”, cho đến khi quỳ thụp xuống giữa Thái Hòa điện: “Thánh thượng, chiến báo Cù Đô, quân Li đại thắng, hiện đã công phá Dịch Đô, Lục đô úy đã chặt đầu Mộc Khắc Nhĩ treo lên tường thành! Tây Doanh đã treo cờ trắng đầu hàng rồi!”


Dứt lời, cả triều đường rơi vào một thoáng tĩnh lặng, ngay sau đó là những tiếng xì xào bàn tán nổ ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=103]

Những kẻ phản ứng nhanh vội vàng chắp tay bái lạy: “Chúc mừng Thánh thượng, xin chúc mừng Thánh thượng!”


Sau đó, những tiếng tung hô liên tiếp vang lên không ngớt: “Chúc mừng Thánh thượng, đại hỷ!”


Đáy mắt Triệu Hoài Tấn hiện lên ý cười, y nhướng mày nhìn về phía Hạ Lẫm đang đứng trong hàng ngũ quan lại, cả hai đều nhếch môi mỉm cười.


Đế vương chắp tay đứng đó, ánh mắt lướt nhẹ một vòng, cất giọng: “Vừa nãy, kẻ nào nói hắn không xong?”


“Lại là kẻ nào, đòi viết thư đầu hàng?”


Tiếng người bỗng chốc im bặt, kẻ thì vuốt râu, người thì chỉnh cổ áo, ai nấy đều cúi gầm mặt, tuyệt nhiên không một ai dám mở miệng nữa.


Ở một diễn biến khác, tại Phỉ Uyển.


“Choảng” một tiếng, chén trà trong tay Thẩm Thời Đình rơi xuống đất, những giọt nước mắt kìm nén suốt nửa tháng qua cuối cùng cũng tuôn rơi.


Còn tình hình nơi biên thùy rốt cuộc ra sao, phải kể lại từ nửa tháng trước.


Phía Bắc Hàm Âm quan xảy ra vụ nổ lớn, Lục Cửu Tiêu bị rơi xuống sườn núi, vừa vặn gặp lúc binh lính Tây Doanh đang tuần tra, hắn bèn mượn cơ hội cải trang lẻn vào trong thành. Suốt ba ngày trời, hắn nắm được vị trí của các doanh trại. Người ta vẫn bảo “bắt giặc phải bắt vua trước”, hắn lẻn vào trướng của tướng lĩnh Tây Doanh, ra tay ám sát Mộc Khắc Nhĩ trước, lại còn tiện tay cuỗm luôn bản đồ bố phòng quân sự của Dịch Đô.


Sáng sớm hôm sau, tin tức Mộc Khắc Nhĩ tử trận lan truyền, binh sĩ Tây Doanh đóng tại Dịch Đô lập tức hoảng loạn. Quân đội mà mất đi thủ lĩnh thì cũng chỉ là một lũ tản binh.


Bảy ngày sau đó, Lục Cửu Tiêu đối chiếu các vị trí đặt lương thảo trong bản đồ bố phòng để đặt thuốc nổ. Ngày mười bảy tháng Sáu, các kho lương của Tây Doanh đồng loạt bị nổ tung.


Tướng sĩ Tây Doanh giận đến mức phát điên, còn Lục Cửu Tiêu thì đã thừa cơ chạy thoát.


Hắn phi ngựa một mạch về phía Nam Hàm Âm quan suốt ngàn dặm, tiến vào lãnh thổ quân Li. Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn lôi tuột Hứa Trì Diễm vào trong trướng. Hai người cùng nghiên cứu bản đồ bố phòng Dịch Đô suốt cả đêm, khoanh vùng tất cả các điểm yếu phòng thủ của Tây Doanh và vạch ra một loạt kế hoạch vây thành.


Đêm ngày mười chín tháng Sáu, nhân lúc tướng lĩnh mới của Tây Doanh còn chưa tới nơi, quân Li tấn công thành. Sau hai ngày chém giết kịch liệt, cuối cùng đã giành đại thắng.


Dịch Đô sau sáu năm xa cách, một lần nữa lại cắm lên lá đại kỳ của Li quốc.


Lúc này, Lục Cửu Tiêu đang cởi trần ngồi trên sập, bụng quấn một vòng vải trắng, chậu nước sạch bên cạnh cũng đã chuyển thành màu máu. Quân y đi theo liên tục thở dài, chỉ vào vết thương do nổ ở sau lưng hắn, nói: “Lục đô úy, không phải lão phu muốn cằn nhằn ngài, nhưng vết thương này nếu còn kéo dài thêm chút nữa là thịt thối rữa hết đấy!”


“Còn cả vết đao này nữa, chỉ cần sâu thêm một phân thôi là e rằng cái mạng nhỏ này cũng không còn!”


Khi Hứa Trì Diễm bước vào doanh trại, liền nghe thấy lão quân y đang lải nhải không thôi.


Lục Cửu Tiêu nhíu mày nói: “Bôi thuốc trị sẹo cho ta, nhanh lên. Nếu chỗ này mà để lại sẹo, e là cái mạng nhỏ của ông mới là thứ không còn đấy.”


Khoé mắt hắn liếc thấy Hứa Trì Diễm, bèn ngoắc tay ra hiệu cho y lại gần, rồi xoay lưng lại hỏi: “Vết thương này trông có xấu lắm không?”


Hứa Trì Diễm: “… Cũng tạm.”


Thế rồi nghe thấy Lục Cửu Tiêu có chút ngập ngừng thở dài: “Chậc, ngươi nói xem, tiểu cô nương mà thấy mấy thứ này, liệu có chê xấu không?”


Thành Dịch Đô sau chiến tranh đâu đâu cũng là phế tích đổ nát và dân tị nạn lưu lạc. Quân Li sau khi ăn mừng chén tạc chén thù suốt hai ngày, buộc phải bắt tay ngay vào công cuộc tái thiết sau cuộc chiến.


Lục Cửu Tiêu ôm kiếm tựa người vào tường, nhìn đám binh lính dựng lên lán gỗ phát cháo. Người dân đến nhận cháo xếp hàng dài từ đó cho tới tận cổng thành. Để được nhận thêm một bát cháo, một bà lão đã ngoài bảy mươi vừa khóc vừa van nài.


Hứa Trì Diễm đưa một bầu rượu nhỏ cho hắn, nhìn cảnh tượng trước mắt, nói: “Thế tử gia Vĩnh Định Hầu phủ, chắc là chưa từng thấy cảnh này bao giờ phải không?”


Lục Cửu Tiêu liếc y một cái.


Hứa Trì Diễm ngửa đầu uống rượu, nhàn nhạt nói: “Mỗi khi khai chiến, những tàn dư sau cuộc chiến mới là thứ khiến người ta đau lòng nhất.”


Y quay sang nhìn hắn, cười bảo: “Nhưng may mà ngươi đã thắng.”


Dứt lời, trong đám đông bỗng xôn xao hẳn lên, mọi người đồng loạt nhìn về phía này. Lục Cửu Tiêu còn chưa kịp phản ứng, những người dân ăn mặc rách rưới kia đã đột ngột tiến lên quỳ thụp xuống, mồm năm miệng mười nói:


“Đa tạ Lục đô úy đã đánh đuổi quân Tây Doanh! Đã sáu năm qua thảo dân chưa được về nhà ở Cù Đô, chỉ cách nhau một ngọn núi mà cứ ngỡ đời này không còn được gặp lại mẹ già ở quê nữa!”


“Tây Doanh chiếm đóng Dịch Đô nhiều năm, vốn dĩ không coi dân địa phương chúng tôi là con người…”


“Lục đô úy tái thiết Dịch Đô cho chúng tôi, thật là phúc phận của bách tính Dịch Đô này. Chúng tôi xin quỳ tạ đại ân đại đức của Lục đô úy!”




Người Lục Cửu Tiêu cứng đờ, thậm chí còn lùi lại nửa bước.


Hứa Trì Diễm đứng bên cạnh quan sát với vẻ vô cùng thích thú. Y thấy Lục thế tử vốn có tài hùng biện đang nắm chặt bội kiếm, cổ đỏ bừng lên mà chẳng thốt ra nổi một chữ, cuối cùng lại mang gương mặt không chút biểu cảm, quay người bỏ đi.


Dáng vẻ thật là lạnh lùng, cao ngạo.


Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, ai nấy đều mù mờ không hiểu chuyện gì. Hứa Trì Diễm nhếch môi cười, ho khan một tiếng: “Tính khí của Lục đô úy vốn không được tốt cho lắm.”


Nói đoạn, y phủi phủi vạt chiến bào, bước đi theo hướng Lục Cửu Tiêu.


Trên đài quan sát, Lục Cửu Tiêu hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra. Chính hắn cũng không rõ tại sao lồng ngực mình lại cứ như có tiếng trống dồn dập, rung lên không ngừng.


Bỗng nhiên, cầu thang gỗ rung nhẹ hai cái.


Ánh hoàng hôn dát lên bóng lưng Lục Cửu Tiêu một lớp vàng rực rỡ. Hứa Trì Diễm thu hồi tầm mắt, nhìn về phương xa, một hồi lâu sau mới cười nói: “Đã có ai nói, ngươi rất giống người đó chưa?”


Lục Cửu Tiêu khựng lại một chút, nghiêng đầu nhìn đối phương.


“Người đó” là ai, cả hai đều tự hiểu rõ trong lòng.


Hứa Trì Diễm: “Chiến thuật giống, chiêu thức giống, rất giống, nhưng cũng rất không giống.”


Y liếc nhìn động tác trong tay Lục Cửu Tiêu, cười nói: “Ngay cả động tác lúc rảnh rỗi hay xoay tua kiếm cũng y hệt nhau.”


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu đột ngột dừng tay. Hắn nhếch môi, đáp: “Ta không giống người đó.”


Hắn ngồi vắt vẻo trên lan can chạm trổ, cúi đầu mân mê vòng bạc có khắc chữ “Thầm” trên bội kiếm, yết hầu chuyển động lên xuống.


Lục Cửu Tiêu đã từng rất muốn trở thành người đó. Khi người đó cắt đứt sợi dây thừng trói buộc hắn và tặng hắn con dao găm; khi người đó từng một tay cầm khinh kiếm, tay ghì cương ngựa, khoác chiến bào ra trận; hay khi người đó mắt sáng như sao, kể hết những hoài bão tràn đầy trong lồng ngực…


Người đó sống trong ánh hào quang, chân thành và đường hoàng.


Mà tia sáng đó của Hạ Thầm đã từng khiến hắn vô cùng ngưỡng mộ và khát khao.


Vì vậy hắn đi theo người đó, đọc những cuốn binh thư người đó từng đọc, luyện những chiêu thức người đó từng luyện.


Vào một ngày đông năm Vạn Hòa thứ mười bảy, trên mái nhà Hạ gia, Hạ Lẫm từng hỏi hắn đã ước điều gì.


Nguyện ước của hắn chính là có một ngày được đồng hành cùng Hạ Thầm.


Khi ấy, trong mắt Lục Cửu Tiêu chỉ có kinh đô rộng lớn, nhưng tòa thành kia vốn u ám không chút ánh sáng, chỉ mình người đó rực rỡ như tinh tú, thong dong soi rạng cho hắn một con đường sáng sủa.


Cho đến một ngày, tia sáng ấy vụt tắt.


Con đường cũng không còn.


Hắn đã đi chệch hướng.


Hắn rốt cuộc vẫn không thể sống được như người đó.


Nghĩ đến đây, Lục Cửu Tiêu ngước mắt nhìn về phía Dịch Đô, dừng lại động tác mân mê vòng bạc, chợt cười một tiếng rồi vỗ vai Hứa Trì Diễm: “Đi thôi.”


Hắn bước xuống đài quan sát, đi về hướng quân doanh.


Suốt dọc đường, bầu trời thật xanh, làn nước thật trong, lúc hoàng hôn buông xuống ánh nắng trải dài như một dòng sông, ngay cả gió cát cũng trở nên thật dịu dàng.


Cuối cùng, hắn vẫn bước trên con đường mà người đó từng đi.


Bên tai hắn như vang lên một giọng nói:


“A Tiêu, đệ cầm kiếm cho chắc vào, cầm chắc vào, đừng có lười biếng.”


“Đệ mà bớt chút thời gian cãi nhau với A Lẫm thì đống binh pháp này đã thuộc làu rồi.”


“Luyện chữ và luyện kiếm, đệ chọn một cái đi... Đừng nhìn ta, nhìn ta cũng vô dụng thôi, chữ thì kiểu gì cũng phải luyện.”


“A Tiêu…”


Ngày mười ba tháng Bảy, đại quân khải hoàn hồi triều——

Bình Luận

0 Thảo luận