Sáng / Tối
Từ Vô Mã đạo đến Đông thị, đi theo lộ trình bình thường phải mất ròng rã hai canh giờ, cho đến khi mặt trời giữa mùa hè lên cao, xe ngựa mới vừa vặn dừng lại ở ngõ Nhàn An.
Lục Cửu Tiêu không hề nghỉ tay, bước ngay vào phòng tắm, cởi bỏ bộ trung y lấm lem từ đêm qua. Sau một hồi tắm gội, mang theo hương bồ kết thanh đạm, hắn trong bộ dạng chỉnh tề bước ra.
Hắn liếc nhìn người đang nhảy lò cò bằng một chân về phía bàn nhỏ để tìm nước uống. Thấy người nàng loạng choạng nghiêng đi một cái, tim hắn thót lên, còn chưa kịp tiến lên đỡ thì đã thấy nàng tự đứng vững lại được.
Lục Cửu Tiêu cạn lời, nhíu mày nói: “Ngươi có thể cẩn thận chút không? Chân bị thương rồi, đầu óc cũng không dùng được nữa sao?”
Thẩm Thời Đình khó hiểu nhìn hắn, nàng lại làm gì đắc tội hắn rồi?
Nam nhân không nói gì thêm, đi thẳng ra ngoài cửa, bảo Lộng Xảo vào trong hầu hạ nàng, sau đó mới bước vào gian phòng bên.
Doãn Trung đã đợi sẵn ở đó một lúc lâu, thấy hắn đến liền vội vàng đứng thẳng người dậy, nói: “Chủ tử, là chuyện của Thẩm gia.”
Đuôi mắt Lục Cửu Tiêu khẽ giật: “Tra ra được gì rồi?”
Doãn Trung khó xử nhíu mày lắc đầu: “Thuộc hạ đã lật tung ba đời tổ tông Thẩm gia lên một lượt, nhưng thực sự đó là một gia đình không thể bình thường hơn. Từ đời cụ của Thẩm cô nương đã là một lang y nghèo khổ, cho đến đời cha của nàng thì Thẩm gia mới có được một tiệm thuốc đàng hoàng. Nếu bảo có can hệ gì với Hạ tiểu tướng quân, thì thực sự là không tìm thấy nửa điểm manh mối nào nữa.”
Nghe vậy, ánh mắt Lục Cửu Tiêu bình thản, rủ mắt thốt một câu: “Thế sao?”
Hắn lại hỏi: “Đã tìm thấy Hàn Dư chưa?”
Kể từ khi Hạ Lẫm tiết lộ Hàn Dư có liên đới với Lý gia, ngay từ ngày đầu tiên đặt chân đến Cẩm Châu, hắn đã cố gắng tìm kiếm gã ở đây. Năm đó hắn có thể cạy miệng gã, thì nay cũng vậy.
Doãn Trung khựng lại, tiếp tục lắc đầu.
Lục Cửu Tiêu ngẩng đầu, ném cho một ánh mắt kiểu “ngươi nói xem ngươi còn làm được tích sự gì”.
Doãn Trung lẳng lặng cúi đầu: “Thuộc hạ vô năng.”
Thấy Lục Cửu Tiêu không nói lời nào, Doãn Trung hỏi: “Chúng ta xuất hành đến Cẩm Châu đã nhiều ngày, chủ tử định khi nào hồi kinh?”
Lục Cửu Tiêu trầm tư một lát, hiện tại ở lại Cẩm Châu quả thực cũng không còn tác dụng gì lớn.
Hắn nói: “Đợi chân nàng ấy khỏi đã.”
Doãn Trung ngẩn ra một thoáng, sau đó mới phản ứng kịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=53]
Ồ, là Thẩm cô nương bị trẹo chân.
Đêm đến, dù cho miệng cứng không chịu thừa nhận, nhưng cuối cùng cũng không chống lại được cơn buồn ngủ dồn dập, Lục Cửu Tiêu ôm người trong lòng, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Còn Thẩm Thời Đình đêm qua ngủ ngon, lại vừa chợp mắt thêm một lúc trên xe ngựa, ngược lại chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Nhìn chiếc cằm của nam nhân đang đặt trên đỉnh đầu mình, nàng dần dần mất ngủ…
-
Kinh thành, Hạ phủ.
Nhận được thư của Lục Cửu Tiêu rồi mới đi thăm dò thì không phải chuyện khó khăn gì, chưa đầy năm ngày đã có kết quả.
Trần Húc nói: “Đại nhân, lần này có thể khiến Lý gia ngã một cú đau điếng rồi.”
Thư án, Hạ Lẫm tựa mình trong bóng tối, xoay xoay ngọc ban chỉ trên ngón tay cái.
Hồi lâu sau mới lên tiếng: “Đừng đánh rắn động cỏ, cứ để bọn chúng làm xong những gì muốn làm đi.”
Nghe vậy, Trần Húc và Trần Mộ đều ngẩn ra, nhìn nhau rồi hỏi: “Đại nhân không định tham tấu lên Thánh thượng sao?”
Họ đều cho rằng, Hạ Lẫm tốn công nhọc sức như vậy, hẳn là muốn khép Lý gia vào tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha. Tại sao ngay cả nơi giấu bạc riêng cũng đã đào ra được rồi, mà lại cứ để mặc cho bọn chúng tiếp tục?
Hạ Lẫm ngẩng đầu liếc nhìn hai người họ, đôi môi mỏng cong lên, dường như mang theo vẻ khinh miệt.
“Thứ nhất, chứng cứ chưa đủ, nếu Lý gia muốn thoát tội, hoàn toàn có thể đẩy hết tội danh cho đám quan lại lớn nhỏ ở Cẩm Châu, tự mình rũ bỏ sạch sẽ. Thứ hai, Thánh thượng mãi vẫn chưa lập trữ quân, những năm gần đây Lý gia vừa nhúng tay vào quân vụ, vừa tích trữ một lượng bạc lớn, để làm gì?”
Nghe vậy, Trần Mộ tập trung tinh thần, kinh hãi thốt lên: “Ý của đại nhân là, Lý gia có ý đồ bức cung, phò tá tứ hoàng tử lên ngôi?”
Bức cung tạo phản, giết cha hại vua, từ xưa đến nay đều bị ghi vào sử sách cho hậu thế phỉ nhổ, Lý gia lấy đâu ra gan lớn như vậy?
“Đoán thôi.” Hạ Lẫm nói: “Thứ ba, Lý gia đã ra tay với Lục Cửu Tiêu, hẳn là Thánh thượng có ý định để hắn nhận tổ quy tông. Nay lại đúng lúc lập trữ, thật khó để không khiến người ta suy xét sâu xa ý đồ của người. Có lẽ Lý gia cũng đã cuống cuồng rồi nên mới đánh liều như thế, như vậy chắc chắn chúng sẽ đẩy nhanh kế hoạch ban đầu.”
Trần Mộ và Trần Húc kinh ngạc, đẩy nhanh kế hoạch... rồi sao nữa?
Nếu Lý gia bức cung tạo phản, đại nhân định làm gì?
Hay nói cách khác, đại nhân muốn làm gì sau khi Lý gia bức cung?
Nhưng rất nhanh sau đó, Hạ Lẫm không còn thời gian để nói tiếp nữa. Một câu khẩu dụ của Thánh thượng đã trực tiếp triệu y vào cung.
Tiến vào noãn các của Càn Thanh cung, đã có mấy đại thần đứng xếp hàng ngay ngắn phía trước, đa số là võ tướng.
Thấy y đến, Tuyên Vũ Đế ra lệnh cho người đưa bản quân báo hỏa tốc tám trăm dặm sáng nay cho y.
Hạ Lẫm nhanh chóng đọc lướt qua một lượt, đó là cấp báo từ Kiềm Nam. Nửa tháng trước ngoại địch xâm lược, Kiềm Nam Vương trấn giữ nơi đó dốc sức chống trả, cuối cùng đến ngày hôm qua phải hướng về triều đình cầu xin viện trợ.
Tuyên Vũ Đế hỏi: “Hạ Đô đốc thấy thế nào?”
“Vi thần cho rằng nên sớm phái binh khởi hành.”
Nghe vậy, một người khác lên tiếng: “Nhưng Kiềm Nam Vương nắm giữ binh quyền nhiều năm không chịu giao ra, nay vừa cầu cứu mà Hoàng thượng đã phái binh đi ngay, chẳng phải sẽ khiến đối phương tưởng rằng triều đình hữu cầu tất ứng sao? Sau này sẽ càng không coi Thánh thượng ra gì. Thần cho rằng, binh lực Kiềm Nam sung túc, chắc chắn có thể chống đỡ thêm vài ngày, cứ mặc kệ Kiềm Nam Vương mấy ngày cũng chẳng sao.”
Hạ Lẫm rủ mắt không nói.
Những người khác nhao nhao phụ họa, thỉnh thoảng có ý kiến khác biệt cũng bị nhấn chìm hoàn toàn. Cuối cùng Tuyên Vũ Đế vẻ mặt như đã hài lòng, phất tay cho bọn họ lui xuống.
Ra khỏi Noãn các, khóe môi đang kìm nén của Hạ Lẫm nở nụ cười giễu cợt.
Làm bộ làm tịch tuyên võ tướng vào bàn bạc, thực chất trong lòng đã sớm có chủ định, mượn miệng triều thần để trì hoãn viện trợ cho Kiềm Nam, bỏ mặc bá tính một phương không màng đến, chỉ vì muốn làm giảm uy phong của Kiềm Nam Vương.
Quả nhiên là chuyện mà Tuyên Vũ Đế sẽ làm.
Trước khi lên xe ngựa, Hạ Lẫm khom người khựng lại, hỏi Trần Mộ: “Khi nào Lục Cửu Tiêu hồi kinh?”
Trần Mộ gãi đầu, cái này làm sao gã biết được? Vị tổ tông kia ai mà quản nổi chứ?
-
Sau khi vết thương ở chân của Thẩm Thời Đình khỏi hẳn, nàng đảm nhận lại công việc sắc thuốc cho Lục Cửu Tiêu.
Thang thuốc hiện tại là thang cuối cùng của liệu trình này.
Thấy hắn uống cạn, nàng lại một lần nữa bắt mạch cho hắn.
Nói thật, có hiệu quả thì đúng là có hiệu quả, nhưng hiệu quả này so với bệnh tình của hắn thì quả thực có chút ý tứ “đường xá xa xôi, gian nan trắc trở”.
Nàng không thể không thừa nhận rằng mình còn quá trẻ, y thuật của nàng so với những người cùng lứa có lẽ được coi là ưu tú, nhưng chung quy vẫn chẳng thể bì được với những lão lang trung giàu kinh nghiệm.
Lục Cửu Tiêu nhìn nàng: “Sao thế, lại không ổn à?”
Nghe vậy, tiểu cô nương lắc đầu, do dự nói: “Hiệu quả rất vi diệu, ta đã suy nghĩ kỹ rồi, ở Tây thành có một vị lang trung họ Trang, y thuật cực kỳ cao minh. Thú thật với thế tử, ông ấy và a cha ta lúc sinh thời là hảo hữu, y thuật của ta phần lớn đều do ông ấy truyền dạy. Chi bằng thế tử hãy tìm ông ấy xem thử, nói không chừng sẽ nhanh khỏi hơn đó.”
Nhanh khỏi hơn sao…
Lục Cửu Tiêu nhấp một ngụm nước súc miệng, vị đắng trong miệng khiến hắn có chút bực bội.
Hồi lâu sau, hắn nói: “Ta thấy không ổn.”
Thẩm Thời Đình ngước mắt: “Tại sao?”
“Căn bệnh này của ta không thể để người khác biết được, nếu lỡ có chuyện gì không hay, ngươi đền nổi không?”
Thẩm Thời Đình nghẹn lời, đành thở dài từ bỏ ý định này. Sau một hồi khổ não, nàng lại nghiêm túc lật xem y thư.
Chỉ là đêm dài đằng đẵng, thấy nàng lại thắp thêm một ngọn nến, Lục Cửu Tiêu ngồi ngay ngắn một bên, nhìn nàng chằm chằm hồi lâu: “Ngươi định xem đến bao giờ nữa?”
Dứt lời, Thẩm Thời Đình bất chợt ngẩng đầu nhìn trời, vội vàng thổi tắt nến, nói: “Thế tử nghỉ ngơi đi, ta không thắp nến nữa.”
Trong căn phòng tối om, nàng cố sức nhìn chằm chằm vào những hàng chữ nhỏ xíu kia.
Chẳng hiểu sao trong ngực Lục Cửu Tiêu dâng lên một luồng khí nóng nảy.
Cái dáng vẻ nghiên cứu nghiêm túc này của nàng, rơi vào mắt hắn thì chính là đang muốn chữa khỏi bệnh cho hắn càng sớm càng tốt để nhanh chóng rời đi. Chẳng cần biết nàng có đi tìm tên họ Chu kia hay không, sau này chắc chắn sẽ còn có kẻ họ Vương, họ Lâm nào đó nữa.
“Chát” một tiếng, một bàn tay lớn đập mạnh lên cuốn sách của nàng.
Nam nhân ngạo nghễ từ trên cao nhìn xuống: “Nếu bây giờ ngươi còn chưa lên giường, thì đêm nay ra ngoài cửa ngủ.”
Nàng đành phải gấp sách lại, ngoan ngoãn theo hắn lên giường.
Vừa mới nằm nghiêng xuống, eo đã bị một bàn tay siết chặt lấy. Lưng nàng dán sát vào lồng ngực hắn.
Từ sau tai truyền đến một giọng nói trầm thấp, hắn bảo: “Hai ngày nữa sẽ hồi kinh, nếu ngươi thực sự không về nhà thăm một chút, e rằng lần tới sẽ là rất lâu sau này đấy, nghĩ cho kỹ đi.”
Thẩm Thời Đình khựng lại, cắn môi đáp: “Ta nghĩ kỹ rồi, đa tạ hảo ý của thế tử.”
Hồi lâu sau, Lục Cửu Tiêu lại hỏi: “Nếu bây giờ ngươi cầu xin ta một chuyện, ta sẽ cân nhắc, có lẽ còn có thể đáp ứng.”
Đây là phần thưởng hắn dành cho nàng, cũng là sự bù đắp.
Thưởng vì nàng đã giúp hắn tìm ra Vô Mã đạo, gián tiếp lần ra chùa Trai Lộ; và cũng là đền bù cho những khổ cực mà nàng phải chịu trong đêm Đoan Dương.
Suy cho cùng, hắn cũng có trái tim, nhìn thấy thân hình nhỏ bé kia cuộn tròn trên đống cỏ khô, trong lòng rốt cuộc vẫn nảy sinh lòng thương xót.
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình im lặng một lúc, dường như đang nghiêm túc suy tính.
Dẫu hắn nói như thế, nhưng dù sao cũng có giới hạn, những chuyện không nên nhắc tới thì có nhắc cũng bằng thừa.
Nhưng lúc này quả thật cũng chẳng có chuyện gì muốn cầu xin hắn…
Nghĩ đoạn, nàng chớp chớp mắt hỏi: “Ta có thể để dành lại không?”
Lục Cửu Tiêu khựng lại, có chút miễn cưỡng gật đầu: “Được.”
Có được lời hứa chắc chắn, nàng liền định xoay người đi.
Bất chợt, một bàn tay ấn lên bụng nàng, khiến nàng nhất thời không thể cử động.
Thẩm Thời Đình khựng người, điều này có ý nghĩa gì, trong lòng nàng tự khắc hiểu rõ mười mươi.
Nam nhân cúi đầu xuống gặm nhấm cổ nàng, khiến khắp người nàng tê dại, không thể không quay lại nhìn hắn một cái. Mặc cho bàn tay kia tung hoành ngang dọc, hai chân nàng cũng không thể không quấn lấy eo hắn…
Đôi khi cũng phải thừa nhận rằng, cơ thể sẽ có ký ức. Gần như hắn vừa thực hiện một động tác, nàng đã tự giác phối hợp làm theo, nhưng vừa làm xong, nàng liền ngẩn người.
Từ khi nào mà nàng lại quen thuộc đến thế này?
Mà rõ ràng, Lục Cửu Tiêu vô cùng hài lòng với điều này, động tác cũng không kìm được mà trở nên nhẹ nhàng hơn.
Nhìn vào đôi mắt long lanh như sóng mùa thu của tiểu cô nương, tâm trí Lục Cửu Tiêu khẽ động, hắn cúi người hôn lên giữa chân mày nàng.
Lông mi Thẩm Thời Đình run rẩy.
Đến cuối cùng, hắn xoa nhẹ mông nàng, một trận mây mưa đảo điên mới vừa vặn kết thúc.
Hai ngày sau, xe ngựa chậm rãi lăn bánh trên con đường hướng về phía Bắc.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận