Sáng / Tối
Giờ Thìn, nắng ấm vừa lên, thiên quang rực rỡ len qua tán cây rậm rạp, đổ những vệt sáng tối lên khung cửa sổ, chiếu rọi khắp nội thất sáng bừng.
Trong căn phòng vốn dĩ luôn lạnh lẽo trong Tùng Uyển, Thẩm Thời Đình lúc này đã vấn kiểu tóc của phụ nhân, ngồi trước bàn trang điểm. Đào Nhân giúp nàng họa một lớp trang điểm đơn giản, lại thay một bộ y phục màu xanh nhạt. Hôm nay là ngày đầu tiên nàng làm dâu Hầu phủ, theo quy củ phải đến chính sảnh dâng trà.
Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị thỏa đáng, nàng ngước mắt nhìn sắc trời, rồi lại nghi hoặc nhíu mày nhìn về phía màn trướng vẫn im lìm không chút động tĩnh.
Nàng tiến tới vén màn, lay lay nam nhân đang nhắm chặt hai mắt. Nào ngờ Lục Cửu Tiêu chỉ chau mày thiếu kiên nhẫn, trong cổ họng phát ra một tiếng “ừm” hờ hững, hoàn toàn không có ý định tỉnh giấc.
Nàng lại đẩy hắn thêm lần nữa: “Thế tử, phu quân…”
Thẩm Thời Đình vô cùng thắc mắc.
Đêm qua người bị hắn giày vò đến chết đi sống lại rõ ràng là nàng, lúc ấy nam nhân này tinh thần phấn chấn như thể lên mái nhà dỡ ngói còn được, sao sáng ra lại thành cái dạng này?
Tất nhiên, nàng không thể biết được đêm qua có kẻ nào đó đắc ý hưng phấn đến tận hừng đông mới chịu đi ngủ.
Nếu là ngày thường thì thôi đi, nhưng hôm nay nàng phải đi dâng trà cho bà mẫu mà. Thẩm Thời Đình đưa tay kéo chăn của hắn: “Chàng mau tỉnh dậy đi.”
Lúc này, Lộng Xảo vừa bưng chậu rửa mặt vào phòng, tim thắt lại một nhịp. Thế tử khi ngủ tuyệt đối không cho phép ai làm phiền, nếu thật sự đánh thức hắn dậy, e là không tránh khỏi một trận lạnh mặt.
Quả nhiên, Lục Cửu Tiêu mở mắt với gương mặt tuấn tú lạnh như tiền. Con người ta lúc vừa tỉnh giấc thường là lúc thiếu phòng bị nhất, cảm xúc không kịp che giấu mà bộc lộ thẳng thừng.
Chẳng hạn như ánh mắt “Nàng có thôi đi không” của Lục Cửu Tiêu lúc này, đập thẳng vào mắt Thẩm Thời Đình.
Nàng vô thức buông tay, nhìn hắn bằng ánh mắt ai oán xen lẫn ủy khuất, nhỏ giọng nói: “Phải đi dâng trà cho mẫu thân rồi, lỡ giờ lành thì không tốt. Nếu chàng không đi, thiếp đi trước vậy.”
Nhưng làm gì có đạo lý tân nương tử vừa về nhà chồng ngày đầu tiên lại tự mình đi dâng trà? Chuyện này e là quá mất mặt, không hợp thể thống chút nào.
Lục Cửu Tiêu chợt bừng tỉnh, nhìn tấm chăn hỉ đỏ thẫm mà ngẩn người trong chốc lát, rồi nhanh tay lẹ mắt chộp lấy cổ tay nàng: Đợi đã…”
Hắn kéo nàng trở lại giường, ngồi dậy ôm nàng, giọng điệu có chút nịnh nọt hỏi: “Nàng dậy từ lúc nào thế?”
Thẩm Thời Đình buồn bã đáp: “Nửa canh giờ trước.”
Lục Cửu Tiêu chột dạ ho nhẹ một tiếng. Đêm qua giày vò đến mức đó mà nàng vẫn có thể dậy trước giờ Thìn…
Hắn đưa tay bóp nhẹ hai cái lên chân nàng: “Còn mỏi không?”
Nghe lời này, mấy nha hoàn trong phòng đồng loạt cúi gằm mặt xuống, ngay cả động tác trên tay cũng nhẹ đi vài phần.
Thẩm Thời Đình đỏ mặt gạt tay hắn ra, đáp qua loa: “Không mỏi.”
Lục Cửu Tiêu cười khẽ, đặt hai nụ hôn trấn an lên sau gáy nàng rồi mới đứng dậy thay y phục.
Một khắc sau, hai người vai kề vai bước ra khỏi Tùng Uyển.
Đêm qua lúc vào Tùng Uyển, Thẩm Thời Đình không kịp nhìn kỹ những người hầu đi lại xung quanh, lúc này mới nhận ra trong viện toàn là những gương mặt lạ lẫm. Nàng sững lại một chút, ngước mắt nhìn Lục Cửu Tiêu, gần như ngay lập tức hiểu ra lý do.
Hắn là sợ nàng không tự nhiên…
Đi qua hòn giả sơn, dòng nước chảy, rồi qua những hành lang nhỏ khúc khuỷu, mang theo những tâm tư ngổn ngang, chẳng mấy chốc họ đã đến tiền sảnh.
Lúc này, Viên thị và Lục Hành đều đã ngồi ngay ngắn ở phía trên.
Thẩm Thời Đình hôm nay đặc biệt đeo chiếc vòng bạc mà Lục gia truyền lại cho con dâu. Viên thị nhìn thấy, nụ cười nơi khóe miệng quả nhiên sâu thêm vài phần.
Thực ra, ngay từ lần đầu tiên bà thấy nha đầu này ở Hầu phủ — khi ấy nàng vẫn chưa mang danh phận tiểu thư Hạ gia — chỉ vì một câu “bổn phận của thiếp thất” mà nàng đã vội vàng quỳ xuống giải thích rõ nguyên do, không hề động lòng trước vị trí thiếp thất của thế tử Hầu phủ, Viên thị đã cảm thấy nàng là một người vô cùng an phận.
Nhìn vào hiện tại, không chỉ an phận mà nàng còn rất hiểu chuyện, biết cách đối nhân xử thế.
Ấn tượng của bà dành cho Thẩm Thời Đình lại tăng thêm vài phần.
Sau khi tân nương dâng trà theo đúng lễ nghi, Viên thị liền tặng nàng những món trang sức châu báu mà bà trân quý bấy lâu. Lục Hành cũng đưa cho nàng khế đất của mấy cửa tiệm nằm ở các khu phố đắc địa tại kinh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=107]
Thẩm Thời Đình lần lượt đa tạ từng người.
Đến đây, bộ lễ nghi rườm rà này mới coi như hoàn tất.
Viên thị là người từng trải, thấy động tác của Thẩm Thời Đình khi quỳ xuống rồi đứng dậy có chút cứng nhắc, bà liền hiểu ra ngay. Bà không giữ họ lại trò chuyện quá lâu mà phẩy tay bảo hai người về dùng bữa.
Nhìn theo hai bóng dáng đang dần đi xa, Viên thị hân hoan cười nói: “Hầu gia, lần này chàng đã hài lòng chưa?”
Lục Hành cười, hừ một tiếng, đặt chén trà xuống rồi nói: “Tiểu tử đó hiếm khi làm được cho Lục gia một chuyện ra hồn.”
Sau ba ngày lễ lại mặt, kỳ nghỉ thành thân của Lục Cửu Tiêu cũng chính thức kết thúc.
Lúc này, Li quốc đang trong thời kỳ cần dùng người, không cho phép Lục Cửu Tiêu được nghỉ ngơi lâu trong phủ.
Trước đây, chính sách trọng văn khinh võ của Tuyên Vũ Đế đã dẫn đến binh mã các nơi rệu rã. Tuy hằng năm vẫn chiêu binh mãi mã đều đặn, nhưng vì không được trọng dụng, những chiến mã nuôi trong chuồng thậm chí còn chẳng bằng ngựa nuôi ở nhà.
Chính vì thế, việc luyện binh huấn mã trở thành nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu.
Ngày hai mươi lăm tháng Tám, gió mát trời thanh. Tại doanh trại, các binh sĩ xếp thành những phương trận tám hàng dọc tám hàng ngang, ai nấy đều cầm hồng thương trên tay. Mỗi khi hét vang một tiếng, họ lại thay đổi một chiêu thức.
Lục Cửu Tiêu chắp tay sau lưng đi quanh hai vòng, đang lúc túm ra hai kẻ lười biếng thì đằng kia, Doãn Trung dẫn theo một người ăn mặc kiểu thái giám đi tới. Đến gần mới nhận ra đó là Tùy công công.
Tùy công công tiến lên, cười nói: “Lục đô úy, Thánh thượng mời ngài vào cung để bàn bạc đại sự.”
Hai tiểu binh vừa bị Lục Cửu Tiêu tóm ra đang run cầm cập, nghe thấy vậy như được đại xá. Lục Cửu Tiêu liếc xéo hai tên đó một cái nhẹ tênh, sau đó mới hỏi: “Ngay bây giờ?”
Tùy công công gật đầu xác nhận.
Lục Cửu Tiêu nhíu mày, cười khẩy với hai tên lính kia: “Tự đi lãnh phạt đi.”
Nói đoạn, hắn liền đi theo kiệu của Tùy công công vào cung.
Trong ngự thư phòng, Triệu Hoài Tấn đang sầu não lật xem tấu sớ. Khi nhìn đến tờ sớ thứ tám thúc giục chuyện tuyển tú, người vốn luôn có hàm dưỡng tốt như y cũng không nhịn được nữa, vung tay ném tờ sớ bay ra ngoài, đập trúng cạnh cửa.
Lập hậu, lập hậu! Triều đình còn chưa chỉnh đốn xong xuôi, mấy lão già này chỉ biết nhìn chằm chằm vào chuyện con nối dõi!
Tiểu thái giám run cầm cập nhặt tờ sớ lại. Trùng hợp Lục Cửu Tiêu vừa tới ngoài cửa, thấy cảnh này liền nhướng mày: “Thánh thượng.”
Triệu Hoài Tấn thu liễm thần sắc, mời hắn ngồi.
Lục Cửu Tiêu liếc nhìn chồng tấu sớ cao ngất trên bàn, dùng giọng điệu xem kịch vui mà nói: “Tuyển tú là chuyện sớm muộn thôi, hay là Thánh thượng cứ thuận theo đi.”
Khoé miệng Triệu Hoài Tấn giật giật: “Là chuyện sớm muộn, nhưng hiện tại bất cứ việc gì cũng đều hệ trọng hơn chuyện tuyển tú.”
Nghe vậy, vẻ mặt Lục Cửu Tiêu hơi nghiêm lại, nhìn về phía y.
Triệu Hoài Tấn mím môi: “Tiên đế băng hà, Lý gia đã đổ, nhưng ‘lỗ hổng’ mà Lý gia đục khoét trong triều đình không dễ gì lấp đầy được, đặc biệt là ở Cẩm Châu, nơi đó vốn đã chướng khí mịt mù. Tiền tri phủ Tần Bân bị tiên đế lưu đày, Lương Kỳ kế nhiệm sau đó cũng từng là người của Lý gia. Hắn ta âm thầm làm bao nhiêu việc cho Lý gia, ngươi và trẫm đều rõ, chỉ là không có bằng chứng. Nhưng Cẩm Châu, từ tiền bạc đến binh quyền đều không sạch sẽ.”
Lục Cửu Tiêu im lặng hồi lâu, đầu óc nhanh nhạy hỏi: “Thánh thượng muốn thần đi chỉnh đốn Cẩm Châu?”
“Ngươi thông thuộc Cẩm Châu, là người thích hợp nhất.”
Cẩm Châu nằm ở miền trung lệch về phía bắc của Li quốc, là nơi huyết mạch mà thương nhân Nam Bắc đều phải đi qua. Thương mại phát đạt, có thể nói là vùng đất vô cùng trù phú. Nếu không, khi xưa trước khi đi, Hạ Thầm ghé qua Cẩm Châu một chuyến đã chẳng bị đám đình thần lấy đó làm cái cớ để gây khó dễ.
Lục Cửu Tiêu tự mình biết rõ mối quan hệ lợi hại trong đó, hắn trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu.
Nói đến chuyện này, ngày giỗ của Thẩm Diên là vào mười tám tháng Mười. Tháng Mười năm ngoái Thẩm Thời Đình không có cơ hội đến Cẩm Châu, đương nhiên cũng chẳng thể về lại từ đường Thẩm gia để thắp cho Thẩm Diên một nén hương.
Dẫu sao Thẩm Diên cũng từng đối xử với nàng rất tốt, hiện tại nàng đã thành thân, quay về thắp nén hương báo công cũng là điều nên làm.
Nghĩ đến đây, Lục Cửu Tiêu nhướng mày: “Chuyến đi này có thể mang theo gia quyến không?”
Triệu Hoài Tấn bật cười: “Tùy ngươi.”
Khi quay về Tùng Uyển thì đã gần đến giờ Hợi, trời thu sập tối rất nhanh.
Lục Cửu Tiêu đẩy cửa bước vào, liền thấy nữ tử trong bộ trường bào màu xanh trúc nhạt đang gục bên bàn, một tay cầm bút, một tay gẩy bàn tính.
Thẩm Thời Đình thích nghi rất tốt với thân phận mới là nàng dâu Lục gia. Nàng đang tỉ mẩn rà soát, làm rõ từng khoản nợ hỗn độn của các trang viên và cửa tiệm dưới danh nghĩa Lục Cửu Tiêu.
Nàng nhíu mày, chỉ vào một chỗ trên sổ sách rồi nói: “Tiêm Vân, sao chỗ này lại thiếu một khoản? Chỗ này cũng thiếu nữa, bảy mươi hai lượng, sao lại chỉ ghi có sáu mươi lăm lượng?”
Tiêm Vân “a” lên một tiếng, phẫn nộ nắm chặt nắm đấm: “Chắc chắn là đám người đó đã chấm mút ăn chặn rồi, nô tỳ sáng mai sẽ áp giải người về phủ ngay!”
Thẩm Thời Đình khựng lại một chút, lắc đầu bảo: “Không ổn, đừng đánh động.”
Dứt lời, nàng chú thích thêm ba chữ “Thất thập nhị” (72) bên cạnh chữ “Ngũ thập” (50), rồi lại gạch một đường lên ba chữ đó, nói: “Ngươi cứ trả sổ sách về, đừng trách phạt gì cả.”
“Nhưng phu nhân, chuyện này không phạt sao?”
Thẩm Thời Đình khẽ cười: “Người ta thường nói nước trong quá thì không có cá, nếu một chút lợi lộc cũng không cho họ hưởng, thì ai còn tận tâm làm việc cho Lục gia nữa? Ta gạch bỏ con số họ đã ghi ở đây, họ nhìn thấy ắt sẽ tự hiểu trong lòng. Nghĩ lại, họ cũng sẽ không dám quá phóng tứ nữa.”
Phương pháp này là do Thẩm Diên dạy nàng. Trước đây tại hiệu thuốc Thẩm gia cũng có những hỏa kế tay chân không sạch sẽ, lén lấy mấy loại dược liệu không quá đắt tiền mang đi đổi bạc. Thẩm Diên chọn cách mắt nhắm mắt mở cho qua, hỏa kế tự hiểu trong lòng nên đối với dược liệu quý giá cũng không dám đụng vào, nhờ vậy mà bao năm qua đôi bên vẫn chung sống hòa bình.
Phải thừa nhận rằng, tài gẩy bàn tính của nàng còn giỏi hơn cả nữ công gia chánh.
Tiêm Vân thán phục: “Là nô tỳ thiển cận rồi... Thế tử?”
Lục Cửu Tiêu bước vào cửa, Tiêm Vân rất biết ý mà lui xuống ngay.
Thẩm Thời Đình đặt bút lông xuống, lấy khăn lau tay rồi tiến lên hỏi: "Sao hôm nay chàng về muộn thế, chàng đã dùng bữa tối chưa?”
Lục Cửu Tiêu gật đầu: ‘Vào cung một chuyến nên bị trễ.”
Thẩm Thời Đình “ồ” một tiếng, không truy hỏi công sự của hắn: “Thiếp đi chuẩn bị nước cho chàng.”
Sau khi tắm rửa xong thì đã là giờ Hợi hai khắc.
Hắn vừa thắt đai lưng trung y bước ra khỏi phòng tắm thì thấy tiểu cô nương đang cúi người chỉnh đốn chăn nệm. Thấy nàng định lên giường đi ngủ, Lục Cửu Tiêu kéo nhẹ cánh tay nàng: “Đợi đã, ta có chuyện muốn nói.”
Thẩm Thời Đình nghi hoặc quay lại nhìn hắn.
“Thánh thượng muốn phái ta đi chỉnh đốn Cẩm Châu, ta đã nhận lời rồi. Thời gian đi sẽ không quá dài, nàng cứ ở phủ ngoan ngoãn đợi ta.”
Nghe thấy hai chữ “Cẩm Châu”, đôi mắt Thẩm Thời Đình mở to hơn. Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, nàng mong đợi hỏi: “Phu quân có thể mang thiếp theo cùng không?”
Lục Cửu Tiêu không hề ngạc nhiên, hắn lắc đầu, nghiêm túc nói: “Ta đi lần này là vì công vụ, mang theo gia quyến dù sao cũng không tiện.”
Thấy hắn định lên giường nằm, Thẩm Thời Đình vội vàng túm lấy vạt áo hắn: “Thiếp muốn về thắp cho Thẩm gia a cha một nén hương. Nếu thật sự không tiện, sau khi thắp hương xong, phu quân sai người đưa thiếp về kinh ngay được không?”
Nghe giọng điệu thương lượng hết sức khiêm nhường của nàng, khóe miệng Lục Cửu Tiêu hơi nhếch lên một chút khó lòng nhận ra, sau đó hắn nghiêm mặt nói: “Lần trước nàng đồng hành cùng ta, hẳn là đã biết có bao nhiêu nguy hiểm rồi. Nhưng nếu nàng thật sự muốn đi, cũng không phải là không thể…”
Đôi mắt Thẩm Thời Đình sáng rực lên: “Chàng nói đi.”
“Chủy thủ lần trước ta mua cho nàng vẫn còn chứ?”
Thẩm Thời Đình gật đầu: “Vẫn còn.” Hai ngày nay nàng dọn dẹp Tùng Uyển, đã sắp xếp lại gọn gàng tất cả những món đồ cũ để lại.
‘Ta dạy nàng vài chiêu, nàng học được rồi thì ta sẽ mang nàng theo.”
Thẩm Thời Đình chẳng cần suy nghĩ mà đồng ý ngay lập tức.
Lục Cửu Tiêu đi tới bàn, lục lọi một hồi rồi quay lại, trên tay không chỉ cầm một chủy thủ chưa mài lưỡi, mà còn có thêm một sợi dây thừng.
Thẩm Thời Đình chằm chằm nhìn sợi dây đó: "Đây là…”
“Dạy nàng cách giải nút thắt, vạn nhất có gặp phải bọn phỉ tặc, nàng và ta cũng không đến nỗi quá bị động, đúng không?”
Tiểu cô nương nhìn dáng vẻ nghiêm túc của hắn, thấy quả thực rất có lý, không bắt bẻ vào đâu được, chỉ là cứ cảm thấy có chỗ nào đó kỳ kỳ…
Nàng do dự hồi lâu: “Thiếp học được rồi, phu quân nhất định sẽ mang thiếp đi cùng chứ?”
Lục Cửu Tiêu cười vô cùng thản nhiên: “Dĩ nhiên, ta nói lời giữ lời.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận