Sáng / Tối
Ngày hôm sau, khi ánh mai vừa hé, mặt trời dần ló rạng ở phương Đông, Vĩnh Định Hầu phủ nằm ngay xéo đối diện với Hạ phủ, thế nên xe ngựa của Lục Cửu Tiêu vừa dừng lại đã chạm mặt ngay Hạ Lẫm tay đang cầm bội kiếm, xiêm y chỉnh tề.
Tuy cùng là công tử thế gia, nhưng người nhàn rỗi lông bông như Lục thế tử thật sự không nhiều. Hạ Lẫm đang giữ chức Đô đốc, ngoại trừ những ngày hưu mộc, ngày nào y cũng phải tới doanh trại luyện quân.
Bước chân y khựng lại. Trong giây phút bốn mắt nhìn nhau, chỉ thấy Lục Cửu Tiêu đã dời mắt đi trước, quay đầu bước thẳng về hướng Hầu phủ.
“Hắn chịu về phủ rồi sao?” Hạ Lẫm nhìn cánh cửa gỗ đen tuyền đang đóng chặt, lên tiếng hỏi.
Tên hộ vệ phía sau gật đầu, đáp: “Hầu gia sắp về tới kinh thành, chắc là Lục thế tử về phủ để chờ đón.”
Hạ Lẫm gật đầu. Lúc này, tiểu tư vừa dắt ngựa tới, y một tay nắm chặt dây cương, đang định lên ngựa thì lại dặn dò thêm: “Đừng để A Mẫn biết chuyện này, mất công nó lại chạy tới trước mặt Lục Cửu Tiêu gây chuyện. Thật sự tưởng tiểu tử đó lần nào cũng nhường nhịn nó chắc?”
Tên hộ vệ ngượng ngùng gãi mũi, thấp giọng vâng lệnh.
Lúc này, Lục Cửu Tiêu vừa mới bước chân vào tiểu viện, một đám nha hoàn, bà tử liền vây quanh, hỏi han ân cần vô cùng chu đáo.
Vĩnh Định Hầu chỉ có duy nhất một mụn con trai này nên đương nhiên là quý như vàng. Tính tình hắn cổ quái, khó chiều, lại thường xuyên không về nhà, nên mỗi lần trở về đều khiến mọi người phải nơm nớp lo sợ, chỉ sợ sơ suất chỗ nào bị hắn bắt lỗi.
Người này một câu, người kia một câu khiến Lục Cửu Tiêu bực bội không thôi.
Ngay lúc hắn sắp sầm mặt xuống, thì từ dưới hành lang vang lên tiếng bước chân, một bóng người trong trang phục xanh lục hiện ra. Nàng mang đôi giày thêu hoa sen màu hồng phấn, trong vẻ ôn nhu đoan trang lại ẩn chứa nét tinh nghịch, gương mặt giống Viên thị đến bảy tám phần.
Đây chính là đích tiểu thư của Hầu phủ — Lục Uyển.
Lục Uyển xách váy thong thả tiến lại gần, cười nói: “Ca ca, rốt cuộc ca ca cũng chịu về rồi. Mẫu thân bảo muội chờ huynh đó. Nhìn xem, muội còn mang mấy chậu thủy tiên sang đặt ở viện của huynh, có đẹp không?”
Theo hướng ngón tay Lục Uyển chỉ là một hồ sen xanh biếc. Mùa đông vừa qua, nụ sen còn chưa nở, nay điểm xuyết thêm vài đóa thủy tiên thanh tao đứng lặng lẽ, quả thực trông thanh nhã hơn nhiều.
Thế nhưng Lục Cửu Tiêu nào phải người biết thưởng thức mấy thứ thanh nhã.
Hắn liếc mắt nhìn một cái lấy lệ, rồi lại qua loa gật đầu, nói: “Xong rồi, hoa ta đã xem, muội muội cũng đã thấy, về thưa lại với mẫu thân đi.”
Nói đoạn, hắn sải bước thẳng vào trong phòng, chẳng thèm ngoảnh đầu lại.
Nụ cười trên khóe môi Lục Uyển tức khắc héo rũ, đôi mày thanh tú chau lại, nàng mím môi lẩm bẩm: “Thật chẳng có chút phong tình gì hết, cứ cái đà này thì đến năm nào tháng nào muội mới có tẩu tẩu đây…”
Lục Cửu Tiêu quả thực đã ở yên trong phủ được hai ngày, nhưng đó chỉ là “ở yên” trong mắt người ngoài mà thôi.
Trong phủ này không có những cô nương biết gảy đàn, thổi tiêu hay hát khúc dỗ dành hắn vui vẻ, chỉ có từng vò rượu mạnh thơm nồng ủ kỹ.
Tần Nghĩa và Doãn Trung bị ép phải ngồi vào bàn đánh bài cùng thế tử, ván nào cũng thua. Không chỉ nướng sạch bổng lộc tháng này, mà suýt chút nữa ngay cả mấy bộ y phục mới trên người cũng không giữ nổi. Phải đợi đến khi cả hai năm lần bảy lượt than nghèo kể khổ, Lục Cửu Tiêu mới cười nhạo, đại phát từ bi cho phép hai gã ghi nợ.
Đương nhiên là lấy bổng lộc tháng sau ra để ghi nợ.
Cứ tiếp tục thế này, chẳng đợi tới lúc Hầu gia về phủ, toàn bộ gia sản của hai gã đều nộp hết vào đây mất.
Tần Nghĩa khép nép rót rượu cho chủ tử, nhận được ánh mắt ra hiệu của Doãn Trung mới cười xòa lên tiếng: “Chủ tử, nghe nói dạo này Bách Hí Viên náo nhiệt lắm, Hồi Hương cô nương mới biên soạn một điệu múa mới, làm cho đám công tử ca nhìn đến mức lòi cả mắt.”
Lục Cửu Tiêu lười biếng lắc xúc xắc, ậm à ậm ừ. Hắn mở nắp ra xem, ba con năm, ba con sáu, khóe môi nhếch lên, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn: “Ghi nợ.”
Tần Nghĩa trong lòng đau như cắt, cắn răng ghi thêm một khoản nợ, rồi lại tiếp tục khuyên nhủ: “Chủ tử không đi xem thử sao? Hồi Hương cô nương ngày nào cũng mong ngóng người tới.”
Gã nghiến răng, càng nói càng thêm bạo dạn: “Bàn tay của Hồi Hương cô nương mềm mại như mầm non, dùng để rót rượu cho chủ tử thì không còn gì bằng.”
Doãn Trung nhắm tịt mắt lại, quả thực không nỡ nghe tiếp.
“Cộp” một tiếng, chén rượu trong tay Lục Cửu Tiêu đặt mạnh xuống bàn.
Chẳng biết là chữ nào đã đánh trúng ý thế tử gia, hắn nhìn chằm chằm cái gã Tần Nghĩa lắm lời, nhìn đến mức mồ hôi trên trán gã vã ra như tắm.
Lục Cửu Tiêu bỗng cong khóe mắt, ném xúc xắc vào trong chén: “Cũng đúng.”
Bàn tay mềm mại như mầm non đó, quả thực nên dùng để rót rượu cho hắn.
Một khắc sau, xe ngựa đi ngang qua ngã rẽ trên đại lộ Nghênh An. Từ trong rèm che vọng ra một giọng nói:
“Rẽ trái.”
Rẽ trái là đi tới Hoa Tưởng Lâu.
Quạt của hắn vẫn còn nằm trong tay “con mèo” kia mà.
Lúc này, Thẩm Thời Đình đang siết chặt cây quạt xếp khảm vàng đen trong lòng, tâm trạng vô cùng bất an.
Ba ngày rồi.
Đã là ngày thứ ba rồi.
Chẳng lẽ nàng đã nghĩ sai, cây quạt này đối với hắn vốn dĩ chẳng có gì quan trọng?
Bất chợt, phía sau vang lên một tiếng “két”, Thẩm Thời Đình lập tức quay người lại, thấy Thạch ma ma đang cau mày nhìn mình, rõ ràng bà ta cũng đã trông thấy cây quạt trên tay nàng.
Bà ta bán tín bán nghi hỏi: “Cây quạt này thật sự là Lục thế tử đưa cho ngươi sao?”
Lòng bàn tay Thẩm Thời Đình rịn ra chút mồ hôi, nhưng gương mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh, gật đầu: “Dĩ nhiên là thật.”
Thạch ma ma phiền não phẩy phẩy quạt tròn trên tay, cây quạt xếp khảm vàng đen kia là đồ của Lục Cửu Tiêu, làm sao bà ta không nhận ra!
Nhưng Lục Cửu Tiêu trước nay đã bao giờ đem vật bất ly thân này tặng cho ai đâu? Đương nhiên là chưa từng có tiền lệ.
Thạch ma ma nhìn vào chút mặt mũi này nên mới để Thẩm Thời Đình tạm thời không phải tiếp khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=10]
Dẫu sao đêm đầu tiên của nàng đã trao cho Lục Cửu Tiêu, nếu hắn thực sự để tâm đến nàng, Thạch ma ma đúng là không thể tùy tiện bắt nàng hầu hạ người khác, bằng không lỡ đắc tội với vị Diêm Vương kia, chẳng biết sẽ gây ra đại họa gì.
Thế nhưng đã ba ngày rồi, ba ngày qua hắn không hề tới. Hiển nhiên là thế tử gia cũng chẳng mấy mặn mà với nàng.
Thạch ma ma còn chưa kịp mở lời, Diệu nương tử đã vội vã chạy tới. Bà khựng lại một nhịp, há miệng định nói nhưng hồi lâu sau mới thốt lên được: “Lục Thế tử tới rồi, thế tử vừa chỉ đích danh mấy cô nương tới gảy đàn rót rượu.”
Thẩm Thời Đình nín thở nhìn sang, chỉ thấy Diệu nương tử khẽ lắc đầu với nàng.
Thấy cảnh đó, Thạch ma ma liếc nhìn nàng một cái thật sâu rồi nhấc chân rời đi.
Trái tim Thẩm Thời Đình như rơi vào hầm băng. Nàng biết rõ, nếu đêm nay Lục Cửu Tiêu không gọi nàng hầu hạ, thì những ngày tháng yên ổn của nàng cũng chấm dứt tại đây.
Phía sau cánh cửa kia có đủ loại nam nhân, vô số kẻ như Lý Nhị đang chờ nàng tới phục vụ.
Gương mặt tiểu cô nương trắng bệch không còn giọt máu, cán quạt cứng ngắc cấn vào lòng bàn tay mới giúp nàng gượng lại chút trấn tĩnh. Nàng nói với Diệu nương tử: “Nương tử, giúp ta trang điểm đi.”
Trong lúc đó, tại Đường Lê Các lại vô cùng náo nhiệt.
Đám cô nương váy áo sặc sỡ vây quanh hai bên, giống như cả một hồ hoa rực rỡ đổ dồn lên người Lục Cửu Tiêu. Khóe môi hắn ngậm ý cười, vô cùng sành sỏi cúi đầu ngậm lấy chén rượu vừa đưa tới, chén nhẹ nâng lên, rượu bên trong thuận thế từ từ vào miệng hắn.
Tiếng đàn tỳ bà dưới ngón tay cầm nương vang lên một tiếng “tưng” dồn dập, như thể thêm dầu vào lửa, khiến hương thơm ám muội trong căn phòng lan tỏa nhanh hơn, tình tứ hơn bao giờ hết.
Lục Cửu Tiêu nhìn theo cổ tay trắng nõn trước mắt, nghiêng mình ngó sang, đuôi mắt hơi nhướng lên, hờ hững hỏi: “Ngươi tên gì?”
“Bẩm thế tử, nô tì tên Vương Cầm, từng hầu hạ thế tử vài lần.”
Ả vừa nói vừa rướn thẳng lưng lên, nhưng đôi mày lại hạ thấp xuống. Gương mặt thanh tú, ít phấn son hơn hẳn những người xung quanh khiến ả trông vô cùng nổi bật giữa một rừng hoa rực rỡ.
Lục Cửu Tiêu bóp lấy cằm ả, buộc ả phải ngẩng mặt lên. Vừa khéo, lớp áo trên vai Vương Cầm trượt xuống một tấc, để lộ những vết roi mới lành không lâu, chỗ xanh chỗ tím, trông thật khiến người ta xót xa.
Ả nghẹn ngào gọi: “Thế tử…”
Tiếng “Thế tử” này quả thực dư âm len lỏi, xoáy sâu vào lòng người.
Chẳng đợi Lục Cửu Tiêu phải hỏi kỹ, Vương Cầm đã không nhịn được mà kể rõ ngọn ngành sự việc, thậm chí còn hất nhẹ lớp áo lót trên người sang một bên, để lộ ra những vết thương trông vô cùng đáng thương.
Ngay cả những cô nương đang hầu hạ bên cạnh thấy cảnh này cũng không kìm được mà đồng loạt hít một hơi lạnh.
Dáng vẻ ấy, bất kể là ai nhìn vào cũng khó mà không nảy sinh lòng trắc ẩn.
Huống chi lại là nam nhân.
Quả nhiên, Lục Cửu Tiêu nhíu mày, cầm chén rượu lên nhấp một ngụm.
Vương Cầm thấy thế liền thừa thắng xông lên, khóc càng thêm nhiệt tình, đầu nghiêng một bên, tựa thẳng vào lồng ngực Lục Cửu Tiêu, ngay lập tức khiến một mảng áo hắn thấm đẫm nước mắt.
Lúc Thẩm Thời Đình đẩy cửa bước vào, đập vào mắt nàng chính là cảnh tượng này.
Đôi bàn tay tiểu cô nương đang bưng khay gỗ lê thoáng khựng lại. Dưới ánh nhìn kinh ngạc của đám đông, đầu ngón tay nàng thầm dùng lực, siết chặt lấy khay gỗ, chậm rãi bước lên phía trước.
Lúc này, tiếng khóc của Vương Cầm cũng ngừng lại. Ả quay đầu nhìn, tròng mắt suýt chút nữa thì rơi ra ngoài!
Vương Cầm vội vàng gọi một tiếng thế tử gia, túm lấy ống tay áo của Lục Cửu Tiêu, tiếp tục khóc lóc: “Nhị công tử đó đúng là cầm thú, ngày hôm đó nô tì đã liều mạng, nhưng mà…”
“Ngươi đến đây làm gì?”
Bất thình lình, tiếng khóc kể lể của Vương Cầm bị cắt ngang. Ả cắn răng, đành phải tạm thời ngậm miệng, quay đầu lườm nguýt tiểu cô nương trang điểm đậm đà sắc sảo kia.
Thẩm Thời Đình quỳ ngồi bên bàn, đặt khay rượu xuống.
Bàn tay giấu trong tay áo siết thật chặt, khẽ đáp: “Đến để rót rượu cho thế tử.”
Bốn mắt nhìn nhau, trong đôi mắt Lục Cửu Tiêu nhuốm chút ý cười, nửa như chế nhạo, nửa như mỉa mai: “Hình như... ta đâu có gọi ngươi?”
Mấy cô nương đứng bên cạnh che miệng cười rộ lên, kẻ chống cằm, người liếc mắt như thể đang xem trò hay.
Vương Cầm lại càng thấy vô cùng hả dạ, bèn phụ họa theo: “A Đình muội muội, sao lại cứ phải mặt dày mà sán lại gần như thế chứ? Nếu lỡ làm thế tử không vui, thì chuyện này tính cho ai đây?”
Ngay khoảnh khắc ấy, Thẩm Thời Đình chỉ cảm thấy như có một chậu nước sôi dội thẳng xuống đầu, cảm giác nhục nhã ê chề lan từ đỉnh đầu xuống tận lòng bàn chân. Móng tay găm sâu vào lòng bàn tay tới mức nếu có gãy cũng chẳng hề quá lời.
Hồi lâu sau, nàng một tay đưa quạt xếp đến trước mặt Lục Cửu Tiêu, cố hết sức giữ giọng sao cho bình thản: “Hôm đó, thế tử đi vội quá nên bỏ quên vật này.”
Đôi mắt trong veo như lưu ly khi nhìn thẳng vào người khác thường sáng long lanh, dường như nói điều gì cũng vô cùng thành khẩn, khiến ngay cả lời nói dối cũng làm người ta tin là thật.
Lục Cửu Tiêu hơi nhướng mày, nhìn chằm chằm vào mắt nàng, gằn từng chữ: “Là ta bỏ quên sao?”
Bàn tay đang cầm cán quạt của Thẩm Thời Đình hơi run lên, nàng mím chặt môi, tuyệt nhiên không để lộ sự hoảng loạn trong lòng ra ngoài. Nếu không phải vì đôi tai nhỏ đã chuyển sang màu hồng nhạt, người ta hẳn đã thực sự tin rằng nàng gan dạ hơn người.
Ngay khi mọi người đều đinh ninh rằng cái miệng của thế tử gia nhất định sẽ buông lời nhục mạ khiến cô nương này phải che mặt khóc chạy đi, thì lại thấy hắn đón lấy cây quạt, gõ gõ xuống phía bàn của Vương Cầm: “Ngồi sang đây.”
Vương Cầm sững sờ: “Thế…”
“Ồn muốn chết, ngậm miệng.” Nam nhân bực bội nói.
Dứt lời, ngay cả tiếng cầm sắt du dương cũng vì câu “ồn muốn chết” này mà đột ngột đứt quãng.
Vương Cầm không thể không nhường chỗ.
Thẩm Thời Đình còn chưa kịp ngồi vững, bàn tay đang chống trên đệm lót đã bị người ta chộp lấy. Những ngón tay nam nhân thuôn dài lật lòng bàn tay nàng ra, nhìn thấy trên lớp thịt non hồng hào kia là một, hai... rồi ba dấu hình trăng khuyết.
Thậm chí có chỗ đã rách da, rỉ máu.
Lục Cửu Tiêu bật cười, “chậc” một cái: “Đau không?”
Thế nhưng, vẻ trêu chọc trong nụ cười trên mặt hắn hoàn toàn không phải là đang thực sự hỏi nàng có đau hay không.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận