Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Bắt quả tang

Ngày cập nhật : 2026-05-02 09:24:26

Chẳng bao lâu sau, Hạ Lẫm rời khỏi Hầu phủ.


“Người bạc tình” kia trầm tư một lát về chuyện nạp thiếp, nhưng vừa nghĩ đến những gì nghe được đêm qua, hắn đành phải đè nén tâm tư này xuống.


Thế là, nam nhân ăn mặc chỉnh tề, rũ bỏ hoàn toàn dáng vẻ say khướt đêm qua, gõ cửa sổ gọi Doãn Trung và Tần Nghĩa vào.


Hai hộ vệ ngay lập tức đẩy cửa bước vô.


Lục Cửu Tiêu nói với Doãn Trung: “Khi Bách Hà bị vỡ đê, những gia đình gặp nạn được an bài thế nào?”


Hắn nhớ sau khi Bách Hà vỡ đê, triều đình đã ban lệnh cấp ngân sách cứu tế, nhưng dựa trên hiểu biết của hắn về con người của tri phủ Cẩm Châu, số tiền cứu trợ này có một nửa đến được tay dân chúng đã là tốt lắm rồi.


Vừa khéo, đêm qua Doãn Trung mới nhận được một bức thư khẩn từ Cẩm Châu gửi tới.


Nội dung trong thư chính là về việc này.


Thành Cẩm Châu có hai cổng thành, một ở phía Đông, một ở phía Tây. Càng đi về phía Tây thành, ngõ nhỏ càng ít, người càng thưa thớt, ngoại ô phía Tây lại càng tiêu điều lạnh lẽo.


Những bá tánh bị nạn đều được an bài tại đây, người ta dựng vài cái lán không che nổi gió mưa cho họ trú ngụ.


Điều kiện tồi tệ đến mức cơm không đủ ăn, ngay sau khi bọn họ rời khỏi Cẩm Châu, vùng phía Tây thành đã xảy ra bạo loạn.


Tuy nhiên, tri phủ kia cũng là người có bản lĩnh, rất nhanh đã dập tắt được sự việc, ngụy tạo thành một vụ sơn tặc cướp bóc.


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu hỏi: “Lý Kình đâu?”


“Nghe nói Lý nhị công tử bệnh nặng, Lý đại nhân đã thức đêm đi tới chùa Trai Lộ thăm hắn rồi.”


Lục Cửu Tiêu nhếch môi, thật đúng là huynh đệ tình thâm…


“Ngươi hãy viết một phong thư, bảo quản sự của tửu trang mở ngân kho và kho lương, đích thân dựng lều phát cháo.”


Doãn Trung nghiêm mặt, nhanh chóng hiểu ra ý đồ.


“Chuyện này càng làm lớn càng tốt.”


“Rõ.”


Tối hôm đó, tại ngoại ô phía Tây thành Cẩm Châu, từng dãy lều lán được dựng lên, người dân xếp thành hàng dài như rồng lượn.


Đám đông dân chúng đang bạo loạn nhanh chóng được trấn an.


Tri phủ Cẩm Châu nghe chuyện này, chỉ coi như mình nhặt được một món hời lớn. Vị tổ tông Lục gia kia tiền bạc đầy kho, hắn thích làm người tốt thì cứ để hắn làm đi.


Chưa đầy năm ngày sau, chuyện này đã truyền đến tai Tuyên Vũ Đế.


Trên triều, người vận long bào vàng rực đứng uy nghiêm trước ngai vàng, phất tay hất một bản tấu chương xuống đất.


Lý Kình mặt mày tái mét tiến lên nhặt lấy.


Tuyên Vũ Đế phán: “Trẫm phái ngươi đi trị lý vụ vỡ đê Bách Hà, để ngươi giám sát việc cứu tế thiên tai, ngươi giỏi thật đấy, để dân chúng đói đến mức phải dựng cờ khởi nghĩa!”


“Xin Thánh thượng bớt giận, vi thần giám sát không chặt chẽ, vi thần có tội.” Y quỳ sụp hai gối, trán chạm sát đất.


Nhưng điều này không thể làm nguôi cơn giận của Tuyên Vũ Đế. Bình sinh ông ta ghét nhất kẻ nào mượn danh nghĩa triều đình để làm việc hà khắc, làm tổn hại đến danh tiếng hiền quân của mình.


Nếu không, việc trì hoãn viện trợ Kiềm Nam ông ta đã chẳng phải giả vờ bàn bạc với triều thần, mượn miệng bọn họ để hành sự.


Mà bây giờ, một vụ cứu trợ không thỏa đáng suýt chút nữa đã biến ông ta thành hôn quân ngược đãi dân lành!


Tuyên Vũ Đế đập bàn, “Tần Bân đáng phạt, ngươi cũng đáng phạt! Nếu chuyện ở Cẩm Châu ngươi không đủ năng lực xử lý, vậy thì giao cho người khác. Ngươi hãy đi Lương Châu rèn luyện nửa năm rồi mới được quay về kinh.”


Lý Kình nghiến răng, “Tạ chủ long ân.”


Sau khi tan triều, mặt mày y sa sầm bước ra khỏi Ngọ Môn.


Lục Cửu Tiêu, khá khen cho ngươi. Chỉ bằng một chiêu hiểm độc như vậy đã khiến bàn cờ y bày bố ở Cẩm Châu rối tung rối nùi.


Lương Châu…


Đó là cái xó xỉnh hẻo lánh nào?


Đúng là ghét của nào trời trao của nấy, một cỗ xe ngựa từ từ dừng lại trước mặt y.


Chẳng mấy chốc, gương mặt hoa đào cực kỳ đáng đòn kia xuất hiện. Lý Kình kìm nén nắm chặt nắm đấm, cố giữ thái độ hòa nhã gật đầu nói: “Vừa mới tan triều, Lục thế tử tiến cung, chẳng lẽ ngũ hoàng tử lại có món đồ quý hiếm nào, mời thế tử cùng thưởng ngoạn sao?”


Lục Cửu Tiêu nhướng mày, lộ vẻ kinh ngạc: “Lý đại nhân không biết sao?”


Lý Kình cau mày.


Chỉ nghe Lục Cửu Tiêu thong thả nói: “Lý đại nhân cứu tế thiên tai không hiệu quả, cũng may có ta ra tay giúp đỡ. Thánh thượng triệu ta tiến cung, chắc là để luận công ban thưởng đây mà.”


Lý Kình cảm thấy lồng ngực nghẹn lại.


Lại thấy Lục Cửu Tiêu cầm cây quạt gõ gõ lên vai mình: “Lý đại nhân không cần cảm ơn ta đâu, đều là chỗ quen biết từ nhỏ, lại có tình nghĩa đồng môn, nên làm, nên làm mà.”


Nhìn dáng vẻ ngông cuồng kia, thần thái tựa ngọc quân tử của Lý Kình cuối cùng cũng xuất hiện một vết rạn.


*


Không ngoài dự đoán, khi đến cung Càn Thanh, Tuyên Vũ Đế hết lời khen ngợi và ban thưởng cho Lục Cửu Tiêu.


Ông ta nói: “Ngươi đó, thật sự không muốn cầu một chức quan nửa chức tước trong triều sao? Lời trẫm nói ngày trước vẫn còn hiệu lực.”


Lục Cửu Tiêu nhìn người trước mặt, đôi đồng tử đen sâu thẳm trầm xuống, nhưng khóe miệng lập tức nhếch lên.


Hắn lắc đầu từ chối: “Tạ ơn mỹ ý của Thánh thượng.”


Trước kia hắn từ chối là vì thực lòng không có tâm tư với triều đường. Nay lại từ chối chính là để tránh hiềm nghi.


Đúng như Hạ Lẫm đã nói, sự xa cách và đánh chửi của Lục Hành suốt bao nhiêu năm qua đều là cố ý. Ông đã nhìn thấu bậc đế vương đa nghi và vô tình, hôm nay ông ta sủng ái ngươi, sẵn lòng tin tưởng, nhưng ngày mai nảy sinh nghi kỵ thì sẽ hạ sát ngay.


Ai có thể bảo đảm dưới trướng Lục gia nắm giữ binh lực như thế, lại còn nuôi dưỡng một huyết mạch hoàng gia, Tuyên Vũ Đế vĩnh viễn không nảy sinh nghi ngờ?


Sau một hồi xoay xở, hắn lại cùng Tuyên Vũ Đế đánh một ván cờ rồi mới rời cung.


*


Đêm xuống, Lý Quốc công lặng lẽ lẻn vào Khôn Ninh cung.


Ông ta bực dọc nói: “Chuyện ngày hôm nay muội đã nghe chưa? Muội xem đi, Thánh thượng vốn đã yêu chiều nó, nay lại càng thậm tệ hơn. Chúng ta mà còn không ra tay, vạn nhất nó…”


“Đã bảo đại huynh đừng có nôn nóng, Thánh thượng có muốn đón nó vào cung thì cũng đâu phải chuyện dễ dàng? Hiện tại chúng ta chuẩn bị chưa đủ, mạo hiểm vây thành, huynh có biết hậu quả sẽ thế nào không!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=58]

Đợi thêm chút nữa, nhất định phải đợi thêm chút nữa!”


Lý Quốc công đành phải im lặng, ngồi xuống một bên không nói không rằng.


Một lát sau, ông ta thỏa hiệp: “Được, cứ nghe theo muội, đợi thêm chút nữa.”


Khi Lục Cửu Tiêu trở về Tùng Uyển, người bưng chén thuốc đến cho hắn là Lộng Xảo.


Việc này vốn dĩ luôn do đích thân Thẩm Thời Đình làm.


Thế nên, nam nhân cau mày hỏi: “Nàng ấy đâu?”


Lộng Xảo không giỏi nói dối, gãi gãi trán đáp: “Thẩm cô nương bị đau bụng, đã nghỉ ngơi…”


Nói đến chuyện này, trước đây Thẩm cô nương thường sẽ từ Lan Uyển trở về trước giờ Hợi, sao hôm nay…


Lại vẫn chưa nỡ về thế này?


Lục Cửu Tiêu liếc nhìn nàng: “Thật sao?”


Lộng Xảo gật đầu như gà mổ thóc.


Lục Cửu Tiêu ngửa đầu uống cạn nước thuốc, đứng dậy đi về phía phòng người hầu. Cửa vừa đẩy ra, bên trong trống không, làm gì có người nào bị đau bụng ở đây.


Hắn liếc mắt, một lần nữa gằn giọng hỏi: “Người đâu?”


Lần này, Lộng Xảo có muốn giấu cũng giấu không nổi.


Nàng ấp úng nói: “Chắc là ở Lan Uyển…”


Nghe vậy, nam nhân khựng lại một thoáng, xoay người đi về hướng Lan Uyển. Rõ ràng, hắn cũng không biết nàng đã kết thân với Lan Uyển từ bao giờ.


Lúc này, trong đình viện Lan Uyển không một bóng người, giữa màn đêm đen như mực, chỉ có gian nhà chính thắp mấy ngọn đèn sáng rực.


Hai cô nương đang bò ra bàn dài, người mài mực, kẻ vẽ tranh.


Nhìn thấy dưới ngòi bút của Thẩm Thời Đình hiện ra hai con cá chép sống động như thật, Lục Uyển vui mừng nói: “Ngày mai ta cầm bức họa này đi nộp cho A nương, nhất định là qua được mắt bà ấy.”


Thẩm Thời Đình mỉm cười, không nói gì.


Lục Uyển lại nói: “Mấy món điểm tâm lần trước có ngon không? Nếu ngươi thích, ta sẽ sai người đi mua. Ca ca của ta chắc chắn chưa bao giờ mua mấy thứ đó cho ai đâu, mà ngươi thì lại không tiện ra khỏi phủ.”


Ngay lúc nói câu này, một bóng người vừa vặn đổ xuống bên cửa.


Lục Cửu Tiêu nhếch môi, nhìn hai người bên trong.


Tiếc là chẳng ai nhận ra.


Khi hắn bước vào, Thẩm Thời Đình đang đưa nét bút cuối cùng để kết thúc, một chữ “dạ” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì thần sắc trên mặt đã cứng đờ.


Nàng đột ngột đứng dậy, suýt chút nữa đã làm lật nghiêng nghiên mực trên bàn.


Sao đêm nay hắn lại về sớm thế này…


Lục Uyển nhìn theo ánh mắt của nàng, cũng lúng túng đứng phắt dậy, nuốt nước miếng hai cái rồi gọi: “Ca…”


Lục Cửu Tiêu tiến lại gần, cúi đầu liếc nhìn bức họa trên bàn. Trong tranh là cảnh sắc ngày xuân, viện nhỏ ao trong, hoa sen nở rộ, cá chép tung tăng, vô cùng chân thực.


Hắn nhếch môi, nhìn sang Lục Uyển: “Muội cũng giỏi thật đấy, tìm người vẽ hộ.”


Bị bắt quả tang tại trận, Lục Uyển không còn gì để biện bạch, đành phải nài nỉ: “Đừng nói cho a nương có được không, ca…”


Lục Cửu Tiêu không thèm để ý đến muội muội, xoay sang nhìn tiểu cô nương đang cúi đầu im lặng, cứ như thể nàng tưởng rằng chỉ cần cúi đầu là hắn sẽ không nhìn thấy mình.


Nam nhân cười khẩy: “Ngươi đã vẽ hộ nó bao nhiêu bức rồi?”


Thẩm Thời Đình đành liều mạng ngước mắt lên, lí nhí đáp: “Chỉ có một bức này.”


“Nói lại xem.”


“... Ba bức.”


Lục Uyển tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.


Lục Cửu Tiêu cười như không cười: “Nó bảo ngươi vẽ là ngươi vẽ ngay, ngươi cũng dễ sai bảo thật đấy.”


Hai chữ “sai bảo” khiến Thẩm Thời Đình hơi khựng lại, vì sợ làm sứt mẻ tình cảm huynh muội của họ, nàng vội vàng chỉ tay về phía cây cổ cầm đặt trong góc: “Không phải đâu, ta vẽ tranh cho nhị cô nương, còn cô nương dạy ta đánh đàn.”


Lục Cửu Tiêu nheo nheo mắt, đảo qua đảo lại giữa hai người bọn họ.


Cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên người Thẩm Thời Đình: “Về.”


Dứt lời, hắn xoay người rời đi.


Thẩm Thời Đình ngẩn ra một thoáng, Lục Uyển đã vội vã kéo vạt áo nàng: “Nếu a nương mà biết thì ta tiêu đời chắc luôn. Ngươi giúp ta cầu xin huynh ấy được không?”


Trước ánh mắt khẩn thiết đầy mong đợi của nữ tử, Thẩm Thời Đình khó xử gật đầu hai cái.


Dù nàng có cầu xin, chưa chắc đã nhận được sự đồng ý.


Thế nên, nàng nhìn Lục Uyển bằng ánh mắt đầy thương cảm.


Trở về Tùng Uyển, Thẩm Thời Đình đi theo sau hắn, đứng ngập ngừng hồi lâu ngay ngã rẽ giữa phòng người hầu và nhà chính.


Đôi má đào của nàng hơi căng lại, lấy hết can đảm gọi hắn: “Thế tử.”


Lục Cửu Tiêu quay đầu lại.


Thẩm Thời Đình quan sát sắc mặt của hắn, chột dạ nói: “Sau này tôi sẽ không đi vẽ tranh hộ nhị cô nương nữa, chuyện tối nay... người có thể coi như không nhìn thấy được không?”


Lục Cửu Tiêu nhìn nàng một hồi, nửa ngày sau mới thở dài: “Muốn đi thì cứ đi đi.”


Hắn liếc nhìn bàn tay nàng: “Đừng vẽ quá nhiều là được.”


Có thể nói, ý định nạp thiếp một khi đã nảy ra thì lập tức cắm rễ vào lòng đất rồi đâm chồi nảy lộc.


Đã như vậy, để nàng đi lại nhiều hơn với Lục Uyển cũng chẳng có gì không tốt.


Nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang ngẩn ngơ của tiểu cô nương, hắn nắm lấy cổ tay nàng kéo vào trong phòng: “Mệt rồi, về ngủ thôi.”


Đợi đến khi cửa phòng đóng lại, Thẩm Thời Đình mới nhận ra có điểm không đúng.


Nàng gỡ tay Lục Cửu Tiêu ra: “Lộng Xảo còn đang ở trong phòng đợi…”


“Sao thế, không có nguoii thì nàng ta không ngủ được à?”


Thẩm Thời Đình nghẹn lời, vậy thì không phải.


Nàng đành nghiêm túc nói: “Sẽ bị người ta nhìn thấy mất.”


Bốn mắt nhìn nhau trừng trừng, một bên khóe miệng Lục Cửu Tiêu nhếch lên, không nói một lời, xoay người đi thẳng đến bên giá gỗ lê, cởi bỏ lớp áo mỏng.


Cái dáng vẻ đó đại khái là muốn nói: Ngươi đi đi, ngươi dám đi thử xem.


Bộ dạng này thật sự rất đáng sợ.


Tiểu cô nương thầm thở dài, cuối cùng cũng hiểu thế nào là “sống dưới mái hiên nhà người khác, không thể không cúi đầu”, nàng đành lẳng lặng đi theo sau.


Nàng đón lấy chiếc áo mỏng trong tay hắn, nhón chân treo lên giá gỗ lê.


Lục Cửu Tiêu chẳng buồn để ý đến nàng, đi nằm xuống trước.


Hồi lâu sau, phía cuối giường mới truyền đến những tiếng sột soạt, một góc chăn bị nhấc lên, mạn giường bên cạnh chợt lún xuống.


Lục Cửu Tiêu nghiêng mình đợi một lúc lâu mà vẫn không thấy nàng có động thái gì, bất giác cau mày. Hắn xoay người lại, thì thấy tiểu cô nương đang túm lấy một góc chăn, quay lưng nằm nghiêng, dường như định cứ thế mà đi ngủ.


Khóe miệng nam nhân giật giật.


Nàng tự dưng chạy đến Lan Uyển khiến hắn phải mất công tìm kiếm, lại còn năm lần bảy lượt chối từ cùng hắn chung gối, giờ hắn đang không vui như vậy, chẳng lẽ nàng không biết dỗ dành một chút sao?


Sao lúc ở Hoa Tưởng Lâu thấy nàng lanh lợi là thế, mà giờ lại trở nên ngốc nghếch vậy.

Bình Luận

0 Thảo luận