Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Quên hắn

Ngày cập nhật : 2026-05-03 16:44:50

Trong lúc nói chuyện, họ đã đến Đường Uyển.


“Tam cô nương” trong lời Đào Nhân đang dựa vào vách tường ngoài phòng, mặt đầy nước mắt. Thấy Sầm thị đến, nàng ta vội vàng tiến đón: “A nương, con không phải…”


Lời chưa dứt, Sầm thị đã giơ cao tay, “chát” một tiếng, đám nha hoàn bà tử trong sân đều sững sờ.


Từ nhỏ đến lớn, đừng nói là động thủ, ngay cả một lời nặng nề phu nhân cũng hiếm khi nói với tam cô nương…


Hạ Mẫn cũng ngây ra.


Đầu ngón tay Sầm thị run rẩy: “Ta đối xử với ngươi còn chưa đủ tốt sao! Nó từ nhỏ đã không được sống sung sướng như ngươi, ngươi còn chạy đến làm khó nó làm gì!”


Nói đoạn, bà phất tay áo đi thẳng vào nội thất.


Một chậu nước pha máu được bưng ra ngoài, phủ y mồ hôi nhễ nhại trên trán, cuối cùng cũng xử lý xong xuôi vết thương đáng sợ kia.


Nếu chỉ là va đầu thì cũng không có gì đáng ngại, hiềm nỗi chỗ bị va vào lại là tảng đá cảnh lớn cạnh lối đi, cạnh đá sắc bén gồ ghề, cú va này không thể nói là nhẹ được.


Phủ y thở dài nói: “Phu nhân cũng chớ quá lo lắng, đợi cô nương tỉnh lại là ổn thôi.”


Sầm thị vẫn không yên lòng: “Khi nào thì tỉnh?”


“Chừng hai ba canh giờ nữa chắc sẽ tỉnh lại.”


Có được thời gian chắc chắn, Sầm thị mới tạm buông lỏng tâm trí. Bà kéo ghế lại, định bụng sẽ túc trực ở đây suốt đêm, nhưng cả Hạ Lộc Minh và Hạ Lẫm đều khuyên giải bà trở về nghỉ ngơi.


Hạ Lẫm nói: “Để con ở đây trông chừng, muội ấy vừa tỉnh con sẽ sai người báo cho nương ngay.”


Sầm thị lúc này mới đi ba bước lại quay đầu một lần mà rời khỏi phòng. Ngay khoảnh khắc bước chân ra khỏi cửa, bà không hề ngoảnh lại mà dứt khoát nói: “Chuyện đi hay ở của A Mẫn, cứ làm theo ý con.”


Nghe vậy, Hạ Lẫm gật đầu.


Giờ Dần, màn đêm tĩnh mịch, ánh trăng sáng trôi theo làn mây, lúc tỏ lúc mờ.


Hạ Lẫm tựa nửa thân người bên cửa sổ, nghiêng mình nhìn người trên sập, thấy đôi mày nàng nhíu lại một thoáng, y không kìm được định đứng dậy tiến tới.


Đúng lúc này, phía sau vang lên một tiếng “cộp” rất khẽ, y lập tức khựng bước, gập khuỷu tay chộp lấy thanh trường kiếm trên án.


Ngay khoảnh khắc cánh cửa sổ chống bị đẩy lên, trường kiếm ra khỏi bao, chỉ thẳng vào người trước cửa.


Kẻ vừa tới nghiêng mình né tránh, vững vàng bắt lấy chuôi kiếm.


Bốn mắt nhìn nhau, Lục Cửu Tiêu hết sức tự nhiên đưa trả lại thanh kiếm cho y.


Hạ Lẫm đón lấy kiếm, nheo mắt hỏi: “Ai cho ngươi tới đây?”


“Chỉ nhìn một cái thôi mà, cũng đâu có mất miếng thịt nào.”


Ánh mắt hắn dừng lại trên dáng người nhỏ nhắn trên giường, mím môi nói: “Chẳng thà ở chỗ ta còn hơn.”


Hạ Lẫm đặt một tay lên vai hắn: “Cút.”


Dứt lời, từ phía giường phát ra tiếng rên cực thấp. Hai người đang giằng co đồng thời khựng lại, cùng nghiêng người nhìn sang.


Nhân lúc Hạ Lẫm phân tâm, Lục Cửu Tiêu sải bước tiến lên, theo thói quen đặt lòng bàn tay lên đỉnh đầu nàng: “Đầu có đau không?”


Thẩm Thời Đình vừa mở mắt đã thấy một khuôn mặt tuấn tú phóng đại ngay trước mặt.


Nàng hơi sửng sốt, đôi mắt mở to, vội vàng vịn vào gối tựa ngồi thẳng dậy. Trong khoảnh khắc đó, những hình ảnh mờ ảo lướt qua tâm trí, nàng chỉ cảm thấy trán đau nhói, lại một lần nữa nhắm nghiền mắt lại.


Đến khi mở mắt ra lần nữa, tiểu cô nương lùi về phía sau, né tránh bàn tay của Lục Cửu Tiêu, giọng nói run rẩy:


“Ngươi là ai?”


Vẻ khiếp sợ trong ánh mắt đó, không giống như là giả.


Nghe thấy vậy, khóe môi nam nhân cứng đờ, cả gương mặt tối sầm lại.


Nửa đêm canh ba, Đường Uyển thắp đèn khắp nơi, sáng rực như ban ngày. Đám nha hoàn bà tử ra ra vào vào, khiến cánh cửa phòng kêu “két, két” liên hồi. Sầm thị và Hạ Lộc Minh từ phòng chính vội vã chạy đến, vây quanh bên giường.


Nhìn đôi mắt trong veo mịt mờ trước mặt, nhất thời cũng chẳng có ai rảnh trí để truy cứu xem vì sao vào giờ này Lục Cửu Tiêu lại có mặt ở đây.


Chẳng mấy chốc, phủ y đã lật đật chạy tới.


Sau khi kiểm tra vết thương trên trán Thẩm Thời Đình, ông hỏi vài câu đơn giản, nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu từ tiểu cô nương.


Ngoại trừ cái tên “Thẩm Thời Đình”, tất cả những chuyện còn lại nàng đều không nhớ gì cả.


Phủ y vuốt râu nhíu mày, nhìn Thẩm Thời Đình trân trân, hồi lâu sau mới quay sang nói với Sầm thị: “Tình trạng bệnh này tuy hiếm gặp nhưng không phải không có.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=72]

Có lẽ do máu bầm trong đầu gây ra, khiến nhất thời quên đi chuyện cũ, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, phu nhân không cần quá lo lắng.”


Nghe vậy, trái tim treo lơ lửng suốt cả đêm của Sầm thị cuối cùng cũng được buông xuống.


Hạ Lộc Minh hỏi thêm: “Vậy liệu có khả năng nhớ lại không?”


“Dĩ nhiên là có, nhưng rất khó nói, có thể là ba năm ngày, cũng có thể là ba năm năm, tất cả đều phải xem tạo hóa của cô nương thôi.”


Trong lúc mọi người đang mải mê thảo luận về triệu chứng này với phủ y, Thẩm Thời Đình ngồi thẳng lưng, ánh mắt lướt từ lư hương trên bàn nhỏ, đến bức tranh hoa điểu trên bình phong, rồi đến cây hải đường bên cửa sổ, và cuối cùng…


Dừng lại trên gương mặt âm trầm như sắp đóng băng của nam nhân kia.


Thẩm Thời Đình giật mình, vỗ nhẹ vào lồng ngực rồi vội vàng dời mắt đi. Đúng lúc nha hoàn vừa vắt khô khăn ấm, nàng liền tự giác đưa tay ra cho họ lau.


Thế nhưng, chuỗi hành động này lại khiến cơn thịnh nộ trong lòng Lục Cửu Tiêu như cột nước nghìn trượng lại bắn cao thêm vạn trượng.


Sắc mặt hắn trầm xuống. Nàng hay lắm, giỏi lắm, đâm đầu một cái mà có thể đâm đến mất trí nhớ luôn sao? Sao nàng không bay thẳng lên trời luôn đi?


Khóe môi nam nhân khẽ giật giật, hắn siết chặt nắm đấm, xoay người rời đi.


Sau khi ánh mắt nóng rực kia biến mất, Thẩm Thời Đình mới nhẹ lòng hẳn. Nhân lúc không ai chú ý, nàng khẽ hỏi Đào Nhân đang lau lòng bàn tay cho mình: “Người lúc nãy là ai vậy?”


Đào Nhân ngẩn ra, đây là câu đầu tiên cô nương nói với nàng kể từ khi về phủ…


Nàng vội liếc nhìn ra sau, đại khái đoán được người Thẩm Thời Đình ám chỉ là ai, liền thấp giọng đáp: “Đó là Lục thế tử của Hầu phủ đối diện, cô nương cũng không nhớ thế tử sao?”


Đào Nhân là nha hoàn thân cận bên cạnh Sầm thị. Những người khác trong phủ chỉ biết tam cô nương “thật” này từng là nghĩa nữ của Hầu phu nhân chứ không rõ nguyên do thực sự, nhưng Đào Nhân thì biết.


Mối quan hệ giữa tam cô nương và Lục thế tử vốn không hề tầm thường.


Vậy mà lúc này, nàng cũng quên luôn cả thế tử sao?


Đào Nhân nín thở nhìn nàng, lại thấy tiểu cô nương im lặng hồi lâu, rồi khẽ “A” một tiếng: “Ta và hắn... rất thân thiết sao?”


Đào Nhân khựng lại, đang lúc không biết phải trả lời thế nào thì bị Hạ Lẫm đứng phía sau gọi một tiếng.


Nàng vội vàng tiến đến: “Nhị công tử?”


Hạ Lẫm liếc nhìn tiểu cô nương trên sập một cái, rồi nói tiếp: “Ngươi ra ngoài đây.”


Đào Nhân vội vã đi theo.


Đến nửa đêm về sáng, người trong căn phòng nhỏ tản đi lưa thưa, đêm dài trở lại vẻ tĩnh mịch.


Thẩm Thời Đình ngồi trên sập, có lẽ do lúc nãy hôn mê quá lâu nên giờ nàng vô cùng tỉnh táo. Nàng ôm chén trà nóng hổi, tựa lưng vào gối.


Căn phòng này vốn dĩ không có người ở, chẳng có món đồ chơi nhỏ nào để giải khuây, vì thế tiểu cô nương cứ mở to đôi mắt trong veo nhìn bóng cây đu đưa ngoài cửa sổ.


Chẳng hiểu sao, giữa bao nhiêu gương mặt xa lạ, lúc này trong đầu nàng lại chỉ nhớ mỗi gương mặt tuấn tú nhưng âm trầm đáng sợ kia…


Bất chợt, tiếng “két” vang lên, Đào Nhân lững thững quay trở lại.


Thấy nàng vẫn ngồi đó, Đào Nhân hỏi: “Cô nương không nghỉ ngơi sao?”


Thẩm Thời Đình lắc đầu.


Đào Nhân khựng lại một lúc, nhớ đến lời dặn dò của nhị công tử, liền tiến lại gần ngồi xuống ghế nhỏ trước sập: “Vốn dĩ là định đợi sáng mai phu nhân sẽ nói kỹ với cô nương, nhưng nếu giờ cô nương chưa buồn ngủ, nô tỳ kể cho người nghe về những chuyện trước kia nha, được không?”


Thẩm Thời Đình hơi nghiêng người, bày ra dáng vẻ lắng nghe chăm chú.


Đào Nhân suy ngẫm một lát, rồi chậm rãi thuật lại câu chuyện mà Hạ Lẫm đã biên soạn sẵn.


Đại ý là: Tiểu đích nữ của phủ Tướng quân do nhầm lẫn mà bị bế nhầm, năm ngoái lại đổ bệnh nên được dưỡng mẫu gửi về quê dưỡng thân. Tình cờ nàng được Hầu phu nhân cứu giúp, Hầu phu nhân yêu quý nàng nên đưa về kinh thành nhận làm nghĩa nữ, sau đó mới trắc trở quay về được Hạ gia.


Trong câu chuyện này, hoàn toàn lược bỏ việc Tôn thị cố tình tráo con và chuyện ở Hoa Tưởng Lâu.


Nghe xong, Thẩm Thời Đình sắp xếp lại suy nghĩ một chút rồi mới hỏi: “Vậy còn Lục Thế tử?”


Đào Nhân ngẩn ra, sao lại nhắc đến Lục Thế tử rồi? Nàng đành phải nói: “Là nghĩa huynh của cô nương, cũng không tính là quá thân thiết với người, vả lại…”


Nàng đành đánh bạo nói nốt lời dặn của Hạ Lẫm: “Tính tình Lục Thế tử không tốt, cô nương gặp thế tử thì tốt nhất là ít bắt chuyện thôi.”


Thẩm Thời Đình nhớ lại gương mặt cau có của Lục Cửu Tiêu lúc nãy, nghiêm túc gật đầu: “Ta nhớ rồi.”


Nàng lại hỏi tiếp: “Ngươi tên là gì?”


“Nô tỳ là Đào Nhân.”


“Ngươi hầu hạ ta sao?”


“Vâng, phu nhân bảo nô tỳ hầu hạ người. Sau này cô nương có yêu cầu gì cứ việc sai bảo.”


Thẩm Thời Đình gật đầu, lúc này mới chịu nằm xuống ngủ cho yên lòng.


Chỉ là đêm nay, nàng ngủ không được ngon giấc cho lắm.


Gương mặt âm lãnh ấy đã đi vào giấc mộng của nàng. Nam nhân vận trường bào đỏ thẫm tựa mình bên lan can chạm trổ, ngậm lấy đầu ngón tay nàng mà cắn, một cú cắn vô cùng hằn học. Ngay cả trong mơ, nàng cũng không nhịn được mà siết chặt bàn tay.


Cho đến khi một giọt máu rơi xuống ống tay áo, nàng mới bừng tỉnh, vỗ vỗ lồng ngực thở dốc từng hồi.


Thẩm Thời Đình không kìm được mà nuốt nước bọt, nhớ lại câu nói “Tính tình Lục thế tử không tốt” của Đào Nhân, lúc này nàng càng thêm tin là thật.


Ngày hôm sau, Hạ Lẫm và Hạ Lộc Minh trước sau cùng lên triều. Sầm thị đã túc trực từ sớm ở sảnh đường, trên bàn bày biện đủ loại món ăn, ngọt có, mặn có, không thiếu thứ gì.


Chẳng mấy chốc, Đào Nhân đã dẫn người tới.


Tiểu cô nương mặc xiêm y màu nhạt, chất vải có chút cũ, vốn là y phục thời trẻ của Sầm thị. Nhưng nhờ người đẹp nên bộ đồ nhạt màu khoác lên người nàng ngược lại còn thêm vài phần rạng rỡ.


Thẩm Thời Đình thần sắc tự nhiên bước vào sảnh đường, gọi: “A nương.”


Thế nhưng, lời này vừa thốt ra, mọi người trong sảnh đều sững sờ.


Mắt Sầm thị lập tức đỏ hoe, đứng dậy tiến tới trước mặt nàng: “Con... con vừa gọi ta là gì?”


Thẩm Thời Đình không hiểu chuyện gì, liếc nhìn Đào Nhân một cái. Chẳng lẽ trước đây nàng không gọi như vậy sao?


Đào Nhân che miệng nhắc nhở: “Khụ, phu nhân…”


Sầm thị lập tức phản ứng lại, vội thu liễm thần sắc, cười nói: “Xem ta này, sáng sớm đã hồ đồ rồi, đói bụng rồi phải không?”


Bà kéo thân hình gầy yếu nhỏ nhắn lại, ấn ngồi xuống ghế, rồi gắp một miếng há cảo tôm vào bát nàng: “Nếm thử đi.”


Suốt bữa sáng, thức ăn trong bát Thẩm Thời Đình bị chất cao như ngọn núi nhỏ.


Đúng lúc này, ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng khóc xé lòng, loáng thoáng có thể nghe rõ vài từ:


“A nương... A nương con không đi đâu... Các ngươi buông ta ra…”


“Ta muốn gặp phu nhân! Các ngươi buông ta ra!”


Sầm thị khựng lại, siết chặt lòng bàn tay, đưa mắt ra hiệu cho Bạch ma ma. Bạch ma ma hiểu ý, vội vàng khép chặt cửa sổ, tiếng gào thét kia tức khắc bị ngăn cách bên ngoài.


Thấy Thẩm Thời Đình nhìn sang với vẻ mặt lưỡng lự, Sầm thị vội vàng múc thêm cháo cho nàng: “Nếm thử cái này đi.”


Nàng lại cúi đầu xuống húp cháo.


Dáng vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng khiến người ta không khỏi xót xa. Với tính cách hiền lành thế này, khi ở bên ngoài không biết đã phải nhẫn nhịn bao nhiêu uất ức, chịu bao nhiêu tủi nhục…


Sầm thị thầm thở dài trong lòng, bỗng nhiên cảm thấy, quên đi cũng tốt, quên thì cứ quên đi thôi.


Nghĩ đoạn, tiếng kêu la của Hạ Mẫn cũng bị bà gạt phắt ra sau đầu.


Đến giờ Tỵ, ước chừng các cửa tiệm trên đại lộ Nghênh An đều đã mở cửa, Sầm thị đích thân đưa Thẩm Thời Đình đi mua sắm y phục và trang sức.


Một là, bà muốn cho giới thế gia ở kinh thành biết rằng, Hạ gia có một nữ nhi như thế, và cũng chỉ có duy nhất một nữ nhi này mà thôi.


Hai là, bà cảm thấy hổ thẹn với nàng, lúc này chỉ muốn bù đắp lại tất cả những gì thiếu sót trong suốt mười sáu năm qua cho nàng mới vừa lòng.


Chính vì thế, Sầm thị vốn đã lâu không bước chân ra khỏi phủ, nay hiếm hoi mới lộ diện bên ngoài.


Chỉ trong vòng một buổi trưa, vụ nhầm lẫn giữa thật giả thiên kim của Hạ gia đã truyền đi khắp nơi, ai ai cũng biết. Mọi người đều hay tin Hạ phu nhân đang ở đại lộ Nghênh An sắm sửa đồ đạc cho Thẩm Thời Đình. Có kẻ hiếu kỳ tìm đến xem, trong phút chốc đã tán dương nhan sắc của vị chân thiên kim này là “trên trời dưới đất không ai bằng”, khiến thiên hạ không khỏi tò mò.


Lục Cửu Tiêu trưng ra bộ mặt lạnh lùng ngồi bên bàn đá trong Tùng Uyển, nghe Tần Nghĩa bẩm báo tin tức vừa nghe ngóng được, chân mày lộ vẻ u uất.


Hồi lâu sau, hắn hỏi: “Thật sự không nhớ gì nữa sao?”


Tần Nghĩa gật đầu.


Lục Cửu Tiêu lập tức cười khẩy một tiếng vô cảm.


Chỉ là độ cong nơi khóe môi kia, lại ẩn chứa chút gì đó khá là đáng thương.


Lục Uyển ôm cột hành lang, chậm rãi thở dài. Người mà ngày hôm qua còn ôm trong tay ngủ ngon giấc, chớp mắt một cái, đến nửa lời cũng chẳng thể bắt chuyện được nữa.


Cuộc đời đúng là lúc lên lúc xuống, rồi lại xuống, rồi lại xuống…


Đối với viên ngọc quý trên tay vừa tìm lại được, phu phụ Hạ gia trông nom vô cùng cẩn mật, ngay cả “tảng đá lạnh” Hạ Lẫm cũng tìm đủ mọi cách để bảo vệ.


Đừng nói là chạm vào một ngón tay, Lục Cửu Tiêu quả thực ngay cả mặt cũng chẳng được nhìn.


Thế nhưng, điều đáng nói là chuyện của Hạ gia náo động thực sự lớn, chỉ trong vòng hai ngày đã truyền đến tận trong cung.


Nghĩ lại năm xưa, Tuyên Vũ Đế vốn cũng ôm lòng áy náy với Hạ gia, thế nên đối với Hạ Mẫn cũng có phần thiên vị đặc biệt. Những vật phẩm ngự ban phải dành riêng một căn phòng nhỏ để cất giữ, còn những món đồ cống nạp quý hiếm thì nhiều không đếm xuể.


Nay lại nghe bảo đã nhận nhầm người, Tuyên Vũ Đế tự nhiên cũng muốn nhìn thử vị “thật” này một chút.


Vì thế, Lý Hoàng hậu nhận được chỉ dụ, đã tổ chức một buổi tiểu yến tại Bách Hoa Viên vào ngày hai mươi tháng Bảy, khách mời đều là các tiểu thư, công tử của các gia tộc thế gia.


Lục Cửu Tiêu nhìn tấm thiệp mời dát vàng trước mắt, vốn dĩ là người xưa nay coi thường nhất những buổi tiệc tùng kiểu này, vậy mà lần này hắn chẳng cần suy nghĩ đã nhận lời ngay.

Bình Luận

0 Thảo luận