Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 109

Ngày cập nhật : 2026-05-05 19:45:21

Đến Cẩm Châu đã là mùng hai tháng Chín. Cẩm Châu lúc cuối thu ngập trong sắc đỏ rực rỡ, lá phong rụng đầy khắp phố phường ngõ xóm, hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ khi họ đến vào đầu hè năm ngoái. Xe ngựa vào thành đúng lúc hoàng hôn, ánh nắng chiều tà hòa cùng sắc lá rụng, tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng.


Lần này đến đây là để lo việc công.


Đã là việc công, Lục Cửu Tiêu không ở lại tư gia của mình mà dừng chân tại dịch trạm Cẩm Châu.


Ngay khi xe ngựa vừa dừng hẳn, nhóm đồng liêu Cẩm Châu do Lương Kỳ dẫn đầu đã túc trực sẵn bên ngoài dịch trạm. Họ đứng thành một hàng ngang, trông vô cùng hoành tráng.


Nói đi cũng phải nói lại, lần này triều đình phái quan viên xuống thị sát Cẩm Châu theo lệ thường, các quan chức ở thành Cẩm Châu ai nấy đều run rẩy, lòng đầy lo âu. Dù sao Cẩm Châu cũng là nơi béo bở để kiếm chác, quan lại trong thành cấu kết với nhau, thử hỏi có kẻ nào mà không có “nghề tay trái”? Kẻ nào mà chẳng lười biếng, tắc trách trong công vụ?


Đặc biệt là tri phủ Lương Kỳ, gã từng lấy Lý gia làm chỗ dựa, nay Lý gia đã sụp đổ, dù gã đã phủi sạch quan hệ để bảo toàn bản thân, nhưng những việc làm ăn trên tay gã thì chẳng hề sạch sẽ gì…


Nếu là người khác thì còn có thể dùng tiền bạc để hối lộ, nhưng người ngồi trong xe ngựa kia lại là thế tử Vĩnh Định Hầu phủ, hắn có thiếu tiền không?


Nhưng phải công nhận là đường dây nghe ngóng tin tức của Lương Kỳ rất rộng, thế nên phía sau hàng dài đồng liêu kia còn có hai cô nương trẻ tuổi trong trang phục nha hoàn.


Nhìn kỹ thì ai nấy đều có vẻ ngoài mướt mắt, căng tràn sức sống.


Màn xe vừa được vén lên, gã đã vội vàng bước tới, cung kính nói: “Lục đô úy, hạ quan chính là tri phủ Cẩm Châu, Lương Kỳ.”


Lục Cửu Tiêu lạnh lùng gật đầu với gã, ánh mắt lướt qua phía sau, dừng lại một chút trên người hai nữ tử kia. Đến khi nhìn lại Lương Kỳ, khóe môi hắn thoáng hiện một nụ cười đầy thâm ý. Hắn quay đầu lại, đưa tay đỡ Thẩm Thời Đình.


Lương Kỳ lập tức ngẩn người.


Vừa thấy nữ tử này búi tóc phụ nhân, gã liền phản ứng lại ngay, cười híp mắt nói: “Đây chắc hẳn là Lục phu nhân? Chuyện này... hạ quan thật là thất trách, không ngờ đô úy lại đưa cả phu nhân theo cùng. Dịch trạm đơn sơ, hai vị ở chung e là chật chội, hạ quan có một tư trạch, nếu như…”


“Không cần, dịch trạm rất tốt.” Lục Cửu Tiêu ngắt lời, mỉm cười nói: “Phu nhân nhà ta từng có thời gian ngắn ở lại Cẩm Châu, đối với nơi này vô cùng hoài niệm. Lần này ta đến cũng hoàn toàn là vì muốn hoàn thành tâm nguyện của nàng. Chư vị nếu không có việc gì thì đều giải tán đi. À, phu nhân…”


Thẩm Thời Đình khó hiểu nhìn hắn, hắn chưa bao giờ trước mặt người ngoài mà cứ một câu phu nhân, hai câu phu nhân như thế cả…


Ai ngờ Lục Cửu Tiêu đổi sang tông giọng dịu dàng đến lạ, nói: “Trên đường tới đây, chẳng phải nàng nói nhớ món tào phớ ngọt ướp lạnh ở Cẩm Châu sao? Tửu lầu nào làm ngon? Lát nữa ta sẽ đi mua cho nàng.”


Thẩm Thời Đình câm nín nhìn hắn. Nàng đúng là có nói câu đó, nhưng lúc ấy Lục Cửu Tiêu phản ứng ra sao? Hắn một tay cầm binh thư, tùy tiện nhét vào miệng nàng hai viên kẹo thập cẩm, rồi vô tình phán: “Mùa thu mà đòi ăn đồ lạnh, nàng định ốm rồi lây cho ta đấy à?”


Giờ hắn lại uống nhầm thuốc gì rồi?


Thế nhưng, còn chưa đợi Thẩm Thời Đình kịp đáp lời, Lương Kỳ đã nhanh nhảu nói trước: “Ở phía Tây thành có một tiệm điểm tâm làm món tào phớ ngọt rất đúng vị. Nếu phu nhân đã nhớ mong, hay là để hạ quan chạy thay đô úy một chuyến?”


Lục Cửu Tiêu thuận nước đẩy thuyền đáp: “Chuyện chạy vặt cho phu nhân nhà mình, lý nào lại để người ngoài làm thay? Đúng không, phu nhân?”


Hắn nhìn nàng hết sức trìu mến, tình ý trong đáy mắt kia quả thực giống hệt một phu quân mẫu mực hiếm có trên đời. Thẩm Thời Đình cảm thấy da đầu tê rần, gật gật đầu cho qua chuyện.


“Vậy Lương đại nhân và chư vị cứ về đi.” Nói đoạn, Lục Cửu Tiêu nắm tay Thẩm Thời Đình dắt vào trong dịch trạm, Tần Nghĩa và Doãn Trung theo sát phía sau.


Mấy người đứng sau đưa mắt nhìn nhau, hỏi: “Lương đại nhân, vậy hai mỹ nhân này có tặng nữa không?”


Lương Kỳ nhíu mày, ra hiệu cho hai nữ tử kia lui xuống: “Đôi phu thê mới cưới này đang lúc mặn nồng như mật, nhưng mà... như vậy cũng tốt.”


Nếu hắn thực sự chỉ lo hưởng mặn nồng, thì ngược lại càng giúp bọn họ rảnh nợ.


“Nhưng Lương đại nhân, Lục đô úy này từng đánh lui cả quân Tây Doanh, ngộ nhỡ hắn thật sự tra xét kỹ lưỡng…”


“Sợ cái gì.” Lương Kỳ cười khẩy, “Hạng võ biền thô lậu thì hiểu được bao nhiêu?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=109]

Nếu có tra thật thì chẳng qua cũng chỉ túm vài cái sơ hở để về kinh báo cáo kết quả, cùng lắm là trị tội thiếu sót, trách phạt vài câu ngoài miệng mà thôi. Đồng liêu Cẩm Châu chúng ta đều là châu chấu trên cùng một sợi dây, mọi người che chắn cho nhau, lẽ nào còn để rò rỉ dầu mỡ ra ngoài?”


Đám đông rối rít gật đầu: “Phải, phải, đại nhân nói chí phải.”


Thời gian từng khắc trôi qua, rất nhanh trời đã sập tối.


Lục Cửu Tiêu thay một bộ y phục huyền sắc tay hẹp không quá gây chú ý, thắt chặt đai lưng, bóp nhẹ lòng bàn tay Thẩm Thời Đình: “Ta ra ngoài một chuyến, để Vân Tụ ở lại ngoài cửa cho nàng, nàng đi ngủ sớm đi.”


Thẩm Thời Đình biết hắn có công vụ phải bận rộn, nhưng vừa nghĩ đến những chuyện từng gặp phải khi theo hắn tới Cẩm Châu lần trước, nàng bèn nhét lá bùa bình an cầu được ở kinh thành vào trong đai lưng hắn, mím môi nói: “Vậy chàng hãy cẩn thận.”


Lục Cửu Tiêu gật đầu.


Nửa canh giờ sau, Lục Cửu Tiêu đi một vòng quanh phía Tây thành Cẩm Châu, mua một đống son phấn, bột thơm và trang sức cho nữ nhi, cuối cùng bước vào một tửu lầu, gọi một phần tào phớ ngọt.


Sau đó, hắn lên gian phòng nhã nhặn trên tầng hai. Một nam nhân đã ngoài năm mươi tuổi đã chờ sẵn từ lâu, chính là lão quản sự của một trang viên dưới tên Lục Cửu Tiêu.


Ông ta vội đứng dậy tiến tới: “Tiểu nhân tham kiến chủ tử.”


Lục Cửu Tiêu vén vạt áo ngồi xuống: “Nói đi.”


“Vâng.” Ông ta vội quỳ ngồi xuống nói: “Tiểu nhân làm ăn với các ngả đường, cũng từng có những cuộc mua bán riêng tư với không ít quan lại trong thành Cẩm Châu. Theo tiểu nhân tìm hiểu, đa số là các phi vụ buôn bán muối lậu. Nhưng nếu nói về chuyện quái dị xảy ra trong thành gần đây, thì thực sự có một chuyện.”


Lục Cửu Tiêu nhướng mắt nhìn ông ta.


Lão quản sự khom lưng thấp hơn nữa: “Trong nửa năm trở lại đây, trong thành liên tiếp có trẻ nhỏ mất tích, phần lớn là bé gái từ bảy đến mười tuổi. Tuy nhiên, vì đa số là con cái nhà nông nên người trình báo không nhiều.”


Lục Cửu Tiêu nhướng mày: “Có liên quan đến quan lại Cẩm Châu không?”


“Tiểu nhân không có bằng chứng nên không dám nói bừa.”


Lục Cửu Tiêu suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Núi Phàn An còn động tĩnh gì không?”


“Không còn, sau khi triều đình đăng ký danh sách mỏ khoáng, đám quan lại đó không ai còn dám đánh chủ ý lên núi Phàn An nữa.”


“Được rồi, ngươi về đi.”


Khi kết thúc cuộc trò chuyện, cũng vừa vặn là lúc tiểu nhị gói xong phần tào phớ ngọt mang lên.


Bên kia, tại nội viện Lương phủ.


Lương Kỳ sau khi nghe kể về hành tung của Lục đô úy thì không khỏi cười khẩy. Đúng là phu thê mới cưới, tâm trí chỉ dồn hết vào dỗ dành nữ nhân. nghĩ đến đây, gã hoàn toàn trút bỏ gánh nặng trong lòng.


Khi trở về dịch trạm đã là giờ Hợi một khắc.


Lục Cửu Tiêu đưa phần tào phớ cho tì nữ, dặn nàng hâm nóng lại, rồi quay sang phân phó Doãn Trung: “Ngươi đi điều tra chuyện trẻ nhỏ mất tích đi, huy động tất cả các trạm ngầm trong thành. Nếu thực sự có điều khuất tất, một mình Lương Kỳ không thể làm trót lọt việc này đâu.”


Doãn Trung nghiêm nghị hỏi: “Ý của chủ tử là phần lớn quan lại trong thành đều không đáng tin sao?”


“Chỉ là phỏng đoán thôi.”


Trong lúc đang nói chuyện, tì nữ đưa phần đồ ăn đã hâm nóng tới.


Lục Cửu Tiêu đẩy cửa bước vào, thấy trên giường cuộn lên một khối nhỏ, Thẩm Thời Đình vừa vặn lật người.


Thấy hắn về, nàng vội vàng ngồi dậy.


Lục Cửu Tiêu nhướng mày: “Sao thế?”


Gương mặt nhỏ nhắn xịu xuống: xPhu quân, lưng thiếp ngứa quá, chàng xem giúp thiếp với.”


Dịch trạm đúng là đơn sơ, không chỉ giường nhỏ mà trong phòng còn hơi ẩm thấp. Thân thể nhỏ bé vốn được nuôi chiều nhiều ngày qua của nàng thực sự có chút chịu không nổi. Chẳng thế mà vừa nằm xuống được một khắc, cả người nàng đã lên cơn ngứa.


Lục Cửu Tiêu sửng sốt, giúp nàng vén lớp áo mỏng lên. Tấm lưng của tiểu cô nương trắng ngần mịn màng, đến một nốt mẩn đỏ cũng không có.


Hắn nhướng mày nói: “Nàng là do tâm lý thôi.”


“Nhưng mà ngứa lắm, chàng gãi cho thiếp một chút…”


Lục Cửu Tiêu bất lực thở dài, ngồi xuống cạnh giường rồi vỗ vỗ lên đùi mình, tiểu cô nương lập tức hiểu ý nằm sấp lên.


Đầu ngón tay thô ráp của nam nhân chốc chốc lại lướt qua sống lưng, Thẩm Thời Đình thoải mái thở phào, nàng hỏi: “Cái kia là mua cho thiếp sao?”


Lục Cửu Tiêu liếc nhìn bát tào phớ ngọt trên bàn: “Nếu không thì sao, lẽ nào mua cho ta?”


Khóe môi Thẩm Thời Đình cong lên, nói: “Ngày mai thiếp định đến từ đường Thẩm gia thắp cho Thẩm phụ một nén nhang. Nếu chàng bận thì cứ để Vân Tụ đi cùng thiếp là được.”


“Ta đưa nàng đi.” Nàng đã gọi Thẩm Diên một tiếng “cha”, hắn không có lý do gì để không đi cả.


Thêm một khắc đồng hồ trôi qua, cái sự “ngứa do tâm lý"l” của Thẩm Thời Đình cuối cùng cũng tan biến. Nàng xuống giường uống hết sạch bát tào phớ rồi mới ngoan ngoãn lên giường nghỉ ngơi.


Sáng sớm hôm sau, Thẩm Thời Đình thay một chiếc váy dài màu xanh chàm mà Thẩm Diên thích nhất, bước lên xe ngựa khởi hành về phía Thẩm trạch.


Thực lòng mà nói, đi trên con đường nhỏ này, nhìn những bức tường đất vàng, tâm trí nàng có chút bàng hoàng. Ngôi nhà này chỉ có hai gian phòng, vô cùng đơn sơ, là nơi Thẩm gia chuyển đến sau khi Thẩm Diên qua đời.


Khi hai người lại gần mới phát hiện cửa trước đã khóa chặt.


Thẩm Thời Đình cau mày, đúng lúc đó có một phụ nhân từ nhà bên cạnh đi ra tạt nước. Bà ta bưng chậu nước, vươn người ra tò mò đánh giá hai người ăn vận phú quý: “Hai người tìm huynh muội họ Thẩm à? Haiz, đừng tìm nữa, ban ngày thiên kim Thẩm đại tiểu thư kia còn phải đi trông coi cửa hàng, còn ca ca nàng ta thì khỏi nói, từ hồi hòa ly xong là ngày nào cũng rượu chè be bét, chẳng thèm về nhà đâu. Ơ này, cô quen gia đình này à? Thế cô có biết cô nương nhà này vốn là thiên kim của một gia đình quyền quý ở kinh thành không, nghe đâu là làm quan to đấy, kết quả lại là đứa trẻ bị bế nhầm, cô bảo có nực cười không cơ chứ?”


Thẩm Thời Đình sững người trong chốc lát, né tránh chủ đề này, hỏi: “Cửa hàng?”


Phụ nhân “ồ” một tiếng: “Ngay Tây thị ấy, hình như là bán son phấn. Chậc, đúng là đại tiểu thư có khác, mấy thứ đồ bán ra đều cao cấp lắm, ngày nào cũng ăn diện điệu đà, vô cùng xinh tươi.”


Thẩm Thời Đình nhìn cánh cửa gỗ đang khóa chặt, rồi lại ngước lên nhìn Lục Cửu Tiêu.


Lúc này, tại một tiệm son phấn ở Tây thị, hai vị khách duy nhất vừa trả tiền xong rồi bước ra khỏi cửa, khiến gian hàng trở nên vắng vẻ, không một bóng người qua lại.


Hà Mẫn nhíu mày nhìn những hạt bàn tính, ghi chép lại các khoản chi tiêu trong tháng này. Suốt một năm qua, cuộc sống nghèo khó đã ép một đại tiểu thư vốn mười ngón tay chưa từng chạm vào nước lạnh như nàng phải ghi lại từng việc nhỏ nhặt vụn vặt vào sổ sách. Nhìn tình hình kinh doanh ngày càng tiêu điều, nàng gần như muốn đỏ cả mắt.


Bất thình lình, một tiếng “loảng xoảng” vang lên, có người đẩy cửa bước vào, mang theo mùi rượu nồng nặc phả tới ——


Hạ Mẫn vội vàng ôm chặt lấy chiếc hộp nhỏ đựng bạc, cảnh giác nhìn gã.

Bình Luận

0 Thảo luận