Sáng / Tối
Như để họa thêm cho lời nói, đúng lúc này, một luồng gió lạnh lướt qua lùm cây phía nam, tạo ra những tiếng “sột soạt” kỳ quái.
Thẩm Thời Đình cảm thấy lông tơ sau gáy dựng đứng cả lên.
Nhưng có lẽ nhờ hơi rượu trợ gan, Thẩm Thời Đình đêm nay vô cùng bướng bỉnh.
Nàng thút thít nói: “Thế tử... người nói cho ta biết đường nào ra tiền viện, ta tự đi.”
Nửa khắc sau, nàng vẫn phải nằm bò trên lưng Lục Cửu Tiêu. Chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì nàng hoàn toàn không đứng vững nổi.
Thứ rượu trái cây kia không phải không làm người ta say, chỉ là cơn say đến muộn nhưng hậu vị lại rất mạnh. Đầu óc Thẩm Thời Đình giờ đây giống như bị ai đó đổ một hũ hồ dán vào, có khuấy thế nào cũng không tan ra được.
Nàng khó chịu cựa quậy thân mình.
Lục Cửu Tiêu thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của nàng phả vào sau tai, và cả những giọt nước mắt nóng hổi lăn vào trong cổ áo mình.
Hắn hít một hơi thật sâu: “Trước đây sao ta không phát hiện ra, nước mắt của nàng còn nhiều hơn cả lũ quét thế này?”
Cứ ngỡ sẽ không nhận được lời hồi đáp, nào ngờ người trên lưng lại thực sự lên tiếng: “Trước đây... thế tử đâu có cho phép ta khóc.”
Câu nói này thốt ra với giọng mũi nồng đặc, mang theo nỗi uất ức triền miên.
Bước chân Lục Cửu Tiêu khựng lại, hắn hơi nghiêng mặt, nhưng chỉ có thể dùng khoé mắt nhìn thấy đường nét mờ ảo của tiểu cô nương. Cánh tay hắn đang vòng dưới mông nàng siết chặt thêm vài phần.
Thẩm Thời Đình ngẩng mặt lên, dáng vẻ say khướt nói: “Còn không cho ta phát ra tiếng động, nhìn xem.”
Nàng đột nhiên đưa hai bàn tay trắng nõn thon dài ra trước mắt hắn cho hắn xem mu bàn tay: “Ta không nhịn được, chỗ này... đều bị cắn thành dấu vết rồi.”
Thực tế thì những dấu vết đó chỉ nửa ngày hay một ngày là tan biến, lúc này chẳng còn gì cả.
Nhưng Lục Cửu Tiêu vẫn nhớ, nhớ rõ dáng vẻ nàng hai tay bịt miệng giữa đêm khuya.
Trong lúc hắn thoáng lơ đãng, hai bàn tay kia đã buông thõng xuống vai hắn.
“Lục Cửu Tiêu... Lục thế tử, sao ngươi lại xấu xa như thế…”
Đây là lần đầu tiên Lục Cửu Tiêu nghe thấy tên mình thốt ra từ miệng nàng, cũng là lần đầu thấy nàng to gan lớn mật, kể tội và bộc lộ uất ức một cách trắng trợn như vậy.
Hắn mím môi hồi lâu, thở dài: “Nàng mà còn động đậy nữa là ngã xuống đấy.”
Thế nhưng, một người đã mất đi thần trí thì chẳng màng đến kẻ khác, nàng chỉ biết đắm chìm trong nỗi đau thương của chính mình.
Nàng vùi đầu vào cổ hắn, chiếc mũi nhỏ xinh chạm nhẹ vào hõm cổ nam nhân rồi hít một hơi thật sâu.
“Đêm hôm đó, cũng là mùi hương này.”
Thần sắc nam nhân khựng lại, hắn gần như lập tức phản ứng được Thẩm Thời Đình đang nói về điều gì.
Chốc lát sau, Thẩm Thời Đình gác cằm lên vai hắn, giọng nói kéo dài, đứt quãng: “Thế tử còn lừa ta, thế tử sắp nạp thiếp rồi mà còn muốn lừa ta ở lại, Lục Cửu Tiêu, sao ngươi lại xấu xa như thế…”
Lục Cửu Tiêu ngẩn người, đôi mày nhíu chặt.
Lời đã nói đến mức này, còn gì mà không hiểu nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=82]
Xâu chuỗi lại dòng thời gian, chính là sau đêm Khất Xảo nàng mới nảy ra ý định rời phủ; con thỏ đêm đó còn yêu thích không rời tay, vừa quay đầu đã đem tặng cho Lục Uyển.
Hắn đứng sững trên con đường nhỏ rợp bóng cây hồi lâu không tiến về phía trước. Thẩm Thời Đình đang di chuyển bỗng dưng dừng lại, cảm thấy trong dạ dày nhào lộn như đảo biển lật sông, nàng vỗ vỗ vai Lục Cửu Tiêu: “Muốn nôn.”
Lục Cửu Tiêu đặt nàng xuống, nàng thuận theo đà đó mà ngồi thụp xuống đất.
Thế nhưng, đối diện với bụi cỏ xanh rì, cảm giác buồn nôn lại tan biến không còn dấu vết.
Lục Cửu Tiêu ngồi xổm xuống, vỗ vỗ lưng nàng.
“Thẩm Thời Đình, không phải là muốn nạp thiếp rồi mới bắt nàng ở lại.”
Tiểu cô nương giương đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn.
Lục Cửu Tiêu xoa đầu nàng: “Là vì muốn nàng ở lại, nên mới nạp thiếp, có hiểu không?”
Nàng lắc đầu, không hiểu. Đau đầu quá.
Lục Cửu Tiêu từ bỏ giải thích l, thấy nàng đã bớt khó chịu, hắn liền bế thốc nàng lên, xoay người đi về phía Tùng Uyển.
Vào giờ này, đám nha hoàn bà tử đều đang quanh quẩn ở khu phòng bếp, chỉ có Doãn Trung và Tần Nghĩa đang buồn chán dựa lưng vào hành lang.
“Chủ tử.”
“Đi nấu một bát canh giải rượu mang lại đây, gọi Lộng Xảo qua luôn.”
Tần Nghĩa hiểu ý, đáp lời rồi đi làm ngay.
Chốc lát sau, Lộng Xảo bưng lên một bát canh giải rượu. Thẩm Thời Đình trong cơn nửa say nửa tỉnh, uống một nửa lại trớ ra một nửa. Lộng Xảo nhìn thấy vệt nước sẫm màu trên vạt áo của thế tử nhà mình mà tim treo tận cổ họng.
Lục Cửu Tiêu nhíu chặt mày, khó khăn lắm mới ép nàng uống hết một bát canh giải rượu.
Hắn thở phào một hơi: “Lau mặt cho nàng ấy đi.”
Nói xong, Lục Cửu Tiêu đi ra hành lang, gió đêm thổi qua khiến hắn càng thêm tỉnh táo.
Đợi đến khi Lộng Xảo từ trong phòng bước ra, hắn mới đi vào.
Thẩm Thời Đình nhắm mắt nằm nghiêng trên giường, đã say đến mức ngủ thiếp đi.
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt nhỏ nhắn của nàng.
Thực ra mà nói, tâm tư của tiểu cô nương này, có điều gì mà hắn không biết? Những lúc hứng tình chẳng thể kìm nén giấu kín trong đêm muộn, hay ánh mắt cố sức né tránh không dám nhìn thẳng vào hắn, hắn đều nhìn thấu rõ ràng.
Nhưng lúc đó Lục Cửu Tiêu không quá để tâm.
Thứ tình cảm ấy quá non nớt, quá ngây ngô, và cũng quá mờ nhạt để nhắc tới.
Đối với hắn, nàng chỉ cần thông minh một chút, nhìn thấy được giá trị của con người Lục Cửu Tiêu, coi hắn như một cái cây hái ra tiền để bám víu, không thể rời xa hắn là được.
Rốt cuộc có bao nhiêu phần thích, và nó quan trọng đến nhường nào?
Nhưng bây giờ nghĩ lại, nói không quan trọng là giả, mà nói không xót xa cũng là giả.
Hắn mơn trớn cổ tay mịn màng của tiểu cô nương, lồng chiếc vòng bạc kiểu dáng đơn giản vào tay nàng.
Ngay sau đó, Lục Cửu Tiêu vào bức thất tắm rửa thay đồ, dùng bồ kết gột sạch mùi hương trên người mình.
Giờ Hợi hai khắc, tiền sảnh từ lâu đã khôi phục lại vẻ yên tĩnh.
Ánh trăng trắng trong rơi vương vãi xuống từ cửa sổ, chảy tràn khắp mặt đất.
Căn phòng nhỏ tĩnh mịch, không một bóng người. Khi Thẩm Thời Đình tỉnh lại, thứ đầu tiên đập vào mắt nàng chính là bức bình phong bằng gỗ đàn hương quen thuộc không thể quen thuộc hơn. Nàng nhìn hồi lâu, đột nhiên đôi mắt mở to, ký ức của một canh giờ trước ùa về như nước lũ.
Từng tiếng “Lục Cửu Tiêu, sao ngươi lại xấu xa như thế” nổ tung trong đầu nàng. Nàng run rẩy đưa tay đẩy lớp chăn trên người ra, vội vàng xỏ giày xuống giường, chạy ra ngoài rèm.
Thế nhưng, vừa mới vén rèm châu lên, nàng đã va phải Lục Cửu Tiêu từ phía hành lang trở về.
Trên người hắn mang theo mùi hương bồ kết thanh khiết, tóc mai vẫn còn hơi ướt.
“Tỉnh rồi sao?”
Thẩm Thời Đình khựng lại, da đầu có chút tê rần: “Ừm.”
Nàng hít một hơi thật sâu, thầm hận bản thân tại sao không có thói quen tốt là mất trí nhớ sau khi say rượu.
Lục Cửu Tiêu liếc nhìn nàng một cái, gần như có thể đoán thấu tâm tư nhỏ nhặt của nàng, hắn nén ý cười nói: “Lại đây, uống cái này đi.”
Đó là một bát cháo kê. Trong bữa tiệc nàng chỉ nhất mực muốn rời đi, thức ăn quả thực dùng rất ít, lại còn uống rượu nên lúc này dạ dày đang rất khó chịu.
“Không cần đâu, Đào Nhân còn đang đợi ta ở tiền viện, giờ này mà chưa về phủ, a nương ta sẽ lo lắng.”
Lục Cửu Tiêu giữ nàng lại: “Ta đã sai người đến phủ báo một tiếng rồi. Đào Nhân biết nàng say rượu, hiện đang chờ ở Lan Uyển, không gấp, nàng uống hết cháo đã.”
Hắn hiểu tính cách của nàng, có thể không làm phiền người khác thì sẽ không làm phiền, giờ này dù có về phủ nàng cũng sẽ không sai đầu bếp nấu thêm gì cho mình đâu.
Bốn mắt nhìn nhau, Lục Cửu Tiêu siết chặt lấy tay nàng, ra vẻ nếu nàng không uống thì sẽ không cho nàng đi.
Thẩm Thời Đình cắn răng, đành phải bưng bát lên.
Nàng uống rất vội, chỉ húp hai ba cái là bát cháo kê đã cạn đáy. Nàng lí nhí nói: “Đa tạ Lục thế tử” rồi định rời đi ngay, nhưng tay vẫn bị người ta nắm lấy.
“Thẩm Thời Đình.”
Tim Thẩm Thời Đình khẽ run lên, lại là chất giọng này…
“Tại sao ta phải giả bệnh lừa nàng ở lại, nàng không rõ sao?”
“Ta đúng là muốn nạp thiếp, nhưng người ta muốn nạp là nàng.”
Lông mi tiểu cô nương run rẩy hai cái, nàng chỉ dám nhìn chằm chằm vào hoa văn trên cổ áo hắn.
Lục Cửu Tiêu bóp nhẹ cằm nàng, ép nàng phải đối diện với ánh mắt mình, nhưng đôi mắt hạnh lại né tránh một chút, cố tình nhìn sang bên cạnh.
“Nàng nhìn ta này.”
Thẩm Thời Đình đành đánh liều dời tầm mắt lên gương mặt hắn.
“Dù rằng lúc này nhắc lại chuyện thiếp thất quả thực không thỏa đáng, nhưng khi đó,” Lục Cửu Tiêu khựng lại, mím môi nói: “Ta đúng là có tâm tư xấu, nhưng không phải như nàng nghĩ. Ta không hề định nạp người khác làm thiếp mà vẫn giữ nàng lại Tùng Uyển.”
Nàng bấm nhẹ vào lòng bàn tay. Đối với nàng lúc bấy giờ, vị trí thiếp thất của thế tử Hầu phủ, kiểu gì cũng được coi là sự đề bạt, nàng tự biết không nên dùng thân phận hiện tại để so đo tính toán nữa. Sau tất cả, năm đó là chính nàng lựa chọn bước lên con thuyền của Lục Cửu Tiêu, hắn có làm gì cũng đều là hợp lý.
“Còn đêm hôm đó, ta đúng là có đến Bách Hí Lâu, nhưng cùng lắm chỉ uống hai chén rượu.”
Ngụ ý của hắn là, hắn chẳng hề đụng vào ai cả.
Thực lòng mà nói, nghe được lời giải thích này, bảo không dao động là điều không thể. Thẩm Thời Đình cắn môi: “Thế tử không cần phải giải thích với ta đâu.”
“Không tin? Để ta gọi Hạ Lẫm đến, đêm đó ta đã ở Tỉ Viên.”
Thấy hắn thực sự định xoay người đi, Thẩm Thời Đình vội vàng mở to mắt kéo hắn lại. Hắn... hắn định để nhị ca ca làm chứng sao, vậy thì mặt mũi nàng còn để đâu nữa!
Huống hồ, hắn vừa mở miệng là nàng đã tin ngay. Chuyện này nếu hắn có làm thật, với tính cách của hắn, căn bản không thèm nói dối, đã nhận thì sẽ đường đường chính chính mà nhận.
Lục Cửu Tiêu tiếp tục nói: “Hôm nay Hồi Hương đến cũng không phải ý của ta, sau này sẽ không bao giờ có chuyện đó nữa.”
Ánh mắt tiểu cô nương như chứa cả dải ngân hà, lấp lánh động lòng người dưới ánh trăng.
Nàng hỏi: “Thế tử nói những lời này làm gì?”
Lục Cửu Tiêu nhìn nàng đăm đăm, bàn tay đang nắm lấy cánh tay nàng trượt dần lên phía sau gáy, ấn nhẹ nàng tiến về phía trước.
“Trước kia không cảm thấy có gì, giờ đối diện với nàng, ta mới thấy hối hận.”
“Đừng trốn tránh ta nữa có được không? Bằng không, nàng cứ đánh ta vài cái đi, hửm?”
Nói đoạn, nam nhân cúi thấp người, đưa gương mặt tuấn mỹ đến sát ngay trước mặt nàng.
Nếu có ai khác nhìn thấy dáng vẻ này của hắn, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến mức rớt cả tròng mắt ra ngoài.
Ngay cả Thẩm Thời Đình cũng không khỏi sửng sốt, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.
Tim nàng đập loạn nhịp, nàng vội đưa tay chống lên lồng ngực hắn, đẩy ra: “Ta... ta không đánh thế tử đâu. Giờ không còn sớm nữa, ta phải đi đây.”
“A Đình.”
Thẩm Thời Đình cảm thấy da đầu tê rần.
Đúng lúc này, Doãn Trung ở bên ngoài gõ cửa nói có việc cần bẩm báo, nàng không còn cách nào khác đành đáp bừa cho xong chuyện: “Không trốn nữa, thế tử buông ta ra đi.”
Bấy giờ Lục Cửu Tiêu mới nới lỏng tay. Vừa mới buông ra, người trong lòng đã như một con thỏ nhỏ, thoắt cái đã chạy biến ra ngoài.
Thẩm Thời Đình một tay ôm ngực, chạy bước nhỏ suốt quãng đường rời khỏi Tùng Uyển. Trái tim trong lồng ngực nàng cứ “thình thịch, thình thịch” không ngừng, như sắp nhảy vọt ra ngoài đến nơi.
Nàng dùng sức ấn nhẹ lên ngực nhưng cũng chẳng ăn thua.
Chợt thấy một tia sáng bạc lướt qua nơi khóe mắt, nàng cúi xuống nhìn, phát hiện trên cổ tay mình từ lúc nào đã đeo một chiếc vòng bạc. Kiểu dáng vô cùng đơn giản nhưng nước bạc lại là hàng thượng hạng, có thể phản chiếu ánh sáng dưới màn đêm.
Nàng khựng lại, ngoái đầu nhìn về phía Tùng Uyển, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn gác lại ý định đem trả chiếc vòng này.
Vừa về đến Phỉ Uyển, nàng liền, thấy Sầm thị đang đợi ở trong sân.
Tim Thẩm Thời Đình nảy lên một cái, hơi chột dạ nói: “A nương, sao người vẫn chưa nghỉ ngơi?”
“Đào Nhân nói con say rượu, ta không yên tâm.” Sầm thị đứng dậy, che miệng ho hai tiếng.
“Con chỉ là tham miệng uống vài chén rượu trái cây, giờ đã tan rượu rồi, không sao đâu. Đêm về gió lớn, sao a nương lại ngồi đợi ở sân thế này? Ma ma cũng thật là, không khuyên nhủ người lấy một câu…”
Sầm thị thấy dáng vẻ lo lắng của nàng thì không nhịn được mỉm cười. Bà liếc nhìn chiếc vòng bạc trên cổ tay nàng, nàng bất động thanh sắc ngồi xuống: “Lại đây, a nương có chuyện muốn hỏi con.”
Thẩm Thời Đình ngoan ngoãn ngồi xuống: “Có chuyện gì mà a nương nhất định phải hỏi vào đêm muộn thế này?”
“Ta hỏi con, Sở tam công tử, Sở Lâu An kia, con có ý với hắn không?”
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình lập tức thẳng lưng, lắc đầu liên tục: “Không có, a nương, con thật sự không có.”
Sầm thị mỉm cười: “Vậy còn Lục Cửu Tiêu thì sao?”
Tiểu cô nương khựng lại: “Cũng... cũng không có.”
Sầm thị đã ngoài bốn mươi, những chuyện tình ái này bà đều đã nếm trải từ hơn hai mươi năm trước, còn điều gì mà bà không nhìn thấu cơ chứ.
“Ta thấy hài tử đó rất tốt, không làm chuyện xu nịnh, ở chốn danh lợi này thật là hiếm có, là một hài tử có chí khí. Nhưng nếu nó định gọi ta một tiếng nhạc mẫu, ta lại thấy nó không phải là lang quân tốt.”
“A nương, người hiểu lầm rồi.”
Sầm thị mỉm cười hiền từ: “Con đừng vội phủ nhận, nghe a nương nói hết. Đứa trẻ Cửu Tiêu đó, từ nhỏ Hầu gia chưa từng cho nó sắc mặt tốt, tính cách của nó là do rèn giũa từ bé mà thành, muốn sửa đổi không phải chuyện ngày một ngày hai. Con phải suy nghĩ cho kỹ, a nương không có ý ngăn cản con, chỉ là chuyện đại sự cả đời phải cân nhắc tỉ mỉ. Thế gian này nam tử không chỉ có mình nó, Hạ gia cũng không cầu con phải gả vào hào môn thế gia, cho dù là một tiểu hộ bình thường, chỉ cần con sống tốt, thế nào cũng được.”
Thẩm Thời Đình thấy sống mũi cay cay, nàng cúi người gối đầu lên vai Sầm thị: “A nương…”
Sầm thị hơi khựng lại, dù đã nhận nhau nửa tháng nhưng nàng chưa từng có hành động thân mật như vậy.
Bà vỗ vỗ lưng nàng: “Chiếc vòng này là vật Lục gia truyền lại cho con dâu, con hãy giữ cho kỹ. Còn việc giữ lại hay không, tùy con quyết định.”
Thời gian thấm thoắt thoi đưa như bóng câu qua khe cửa, chớp mắt đã đến ngày hai mươi ba tháng Tám.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận