Sáng / Tối
Tấm thiệp mời này không phải loại thông thường, mà là thiệp mời vào cửa của Lê Hồng Viên ở phố Tây.
Thẩm Thời Đình nhanh chóng hiểu ra, câu “ngày mai gặp” mà Lục Cửu Tiêu nói tối qua không phải là định đêm nay lại ghé thăm.
Nàng nhíu mày, khó hiểu nhìn những hàng chữ trên thiệp:
“Đến rạp hát làm gì chứ?”
Có lẽ do chịu ảnh hưởng từ Hồi Hương, nàng vốn chẳng mấy mặn mà với chốn rạp hát xô bồ.
Tần Nghĩa tới đưa thiệp, gãi đầu đáp: “Chủ tử nói có việc vô cùng quan trọng, tam cô nương đến đó sẽ rõ.”
Tần Nghĩa nói thêm: “Chủ tử còn bảo, nếu ban ngày cô nương không đi, chủ tử sẽ chọn giờ khác đến tìm cô nương.”
Nghe vậy, đôi mắt như chứa đựng làn nước mùa thu của Thẩm Thời Đình hơi trợn tròn. Nghe xem lời này có xuôi tai không, ban ngày không đi, chọn giờ khác…
Cái người này, ngay cả mời người ta cũng bá đạo như thế, hắn thật sự coi mình là phường hái hoa tặc sao?
Tần Nghĩa ho nhẹ một tiếng: “Tam cô nương, xe ngựa của thuộc hạ đang đợi bên ngoài. Để tránh miệng lưỡi thế gian, tốt nhất cô nương nên đi xe của Hạ phủ, thuộc hạ sẽ dẫn đường phía trước.”
Tiểu cô nương vân vê khăn lụa trong tay, im lặng hồi lâu. Hắn có để lại cho nàng con đường nào để từ chối đâu? Cuối cùng, Thẩm Thời Đình đành gật đầu.
Trời đầu thu vẫn còn vương chút hơi nóng, nàng vận váy mỏng màu xanh thanh mai. Trước khi ra cửa, định thay đôi khuyên tai ngọc trai thành hình cỏ ba lá, nhưng cảm thấy thế vẫn chưa đủ.
Suy đi tính lại, nàng vẫn dặm thêm chút son màu hồng đào.
Giờ Mùi ba khắc, mây trôi lững lờ, nắng ấm treo cao.
Phố Tây người qua kẻ lại nườm nượm, những sạp hàng của tiểu thương chen chúc dọc lối đi nhỏ, tiếng rao hàng, tiếng hò hét vang lên không ngớt bên tai.
Nhưng náo nhiệt nhất vẫn là Lê Hồng Viên với lối trang trí thanh nhã, cách trăm bước chân đã có thể nghe thấy tiếng hát ê ê a a.
Tần Nghĩa dẫn nàng vào trong.
Vừa vào vườn, đập vào mắt nàng là một sân khấu tròn nằm ngay chính giữa, ghế ngồi được xếp thành hình chữ nhật bao quanh. Mỗi gian nhã tọa đều cách nhau sáu thước, không hề giống những rạp hát thông thường nơi người với người chen chúc, và…
Nơi này không có các cô nương bồi rượu hay tiếp khách.
Chẳng hiểu sao, lòng nàng chợt nhẹ nhõm hẳn.
Nàng theo chân Tần Nghĩa tiến về phía gian nhã tọa có tầm nhìn tốt nhất. Một tiếng “xoạt” vang lên, Thẩm Thời Đình vén rèm ngọc, liền thấy Lục Cửu Tiêu đang dùng cán quạt chống đầu, lười nhác tựa vào lan can chạm trổ.
Nghe thấy tiếng động, Lục Cửu Tiêu nghiêng người nhìn sang, khi nhìn thấy sắc diện động lòng người trên gương mặt Thẩm Thời Đình, hắn không kìm được mà nhếch môi: “Lại đây ngồi đi.”
Lúc này, vở kịch trên sân khấu đang đi vào hồi kết.
Thẩm Thời Đình khựng lại một chút rồi ngồi xuống bên cạnh hắn, gương mặt nhỏ nhắn căng ra hỏi: “Thế tử tìm ta đến đây làm gì?”
“Dĩ nhiên là xem kịch rồi.” Lục Cửu Tiêu nhìn khóe môi cố ý mím chặt của nàng, cảm thấy có chút buồn cười.
Nhưng cô nương này da mặt mỏng, lúc này chưa phải lúc để cười. Nam nhân thu lại vẻ mặt, thuận tay rót cho nàng một tách trà.
Thẩm Thời Đình nghi hoặc nhìn hắn, định mở miệng nói thì đột nhiên, một tiếng chiêng trống “xoảng” vang lên, vở kịch khác bắt đầu.
Trong chốc lát, một nam ba nữ đi ra từ sau bức màn hai bên.
Nàng không tự chủ được mà tập trung nhìn theo, rồi bị một cảnh tượng thu hút sự chú ý.
Nam nhân mặc áo lam ngồi trên ghế, trên đùi là một cô nương mặc áo xanh lục, bên tay ôm một cô nương mặc áo hồng, phía sau còn có một cô nương mặc áo tím đang bóp vai…
Cảnh tượng này trông thật quen mắt làm sao. Nàng bất chợt liếc nhìn Lục Cửu Tiêu, chỉ thấy khóe môi hắn kéo ra một nụ cười có chút buồn bực.
Ngay sau đó, cảnh tượng đột ngột thay đổi, một nữ đầu bếp mặc đồ giản dị xuất hiện.
Càng xem, Thẩm Thời Đình càng siết chặt lòng bàn tay.
Vở kịch hôm nay kể về một công tử nhà giàu phong lưu phóng đãng, suốt ngày la cà ở kỹ viện, chìm đắm trong tửu sắc. Ai ai cũng nghĩ bản tính hắn vốn dĩ là vậy, thầm oán thán bất bình thay cho thê tử tương lai của hắn.
Thế nhưng một ngày nọ, vị công tử đó tình cờ ghé thăm một tửu lầu, vô ý chạm mặt nữ đầu bếp dịu dàng nết na. Hắn vừa gặp đã xiêu lòng, từ đó về sau tu tâm dưỡng tính, không bao giờ bước chân vào chốn tường hoa ngõ liễu nữa.
Thẩm Thời Đình nhìn chằm chằm lên sân khấu, nín thở dõi theo.
Đúng lúc này, bàn tay nhỏ nhắn đang đặt trên bàn bị ai đó nắm lấy. Lục Cửu Tiêu vuốt ve từng ngón tay búp măng đang hơi co lại cho phẳng ra, rồi ấn ấn vào lòng bàn tay mềm mại. Hành động này vừa giống như trấn an, lại vừa giống như đang lấy lòng.
Nàng theo bản năng muốn rút tay về, nhưng không thoát được.
Thẩm Thời Đình quay sang nhìn hắn, lại thấy ánh mắt Lục Cửu Tiêu dường như đang lơ đãng đặt trên sân khấu. Nàng nghiến răng, không thèm giằng co với hắn nữa mà quay lại xem kịch.
Vở kịch dần đi đến hồi kết, vị công tử và nàng đầu bếp thành thân, sống những ngày tháng hòa thuận, mỹ mãn.
Cuối cùng, vở kịch hạ màn, một vở khác lại tiếp nối vang lên.
Tuy Thẩm Thời Đình không phải nữ đầu bếp dịu dàng kia, nhưng nàng cũng chẳng phải kẻ ngốc…
Thực ra, kể từ khi biết được lai lịch của chiếc vòng bạc đó, nàng đã thấu hiểu tâm ý của hắn.
Nhưng đúng như lời a nương đã nói, tính cách của hắn là thứ được nuôi dưỡng từng chút một từ thuở nhỏ; tính khí là vậy, chẳng lẽ sở thích lại không phải sao?
Nàng đã từng tận mắt chứng kiến nam nhân này ung dung tự tại giữa chốn phong hoa tuyết nguyệt như thế nào, đã thấy qua sự vô tình của hắn, và cũng đã thấy cả sự đa tình của hắn…
Nói cách khác, điều nàng để tâm chẳng qua chính là sự yêu thích mà Lục Cửu Tiêu dành cho ngõ Điềm Thủy.
Nhưng kẻ tinh khôn như Lục Cửu Tiêu, sao lại không đoán ra tâm tư của một cô nương mười sáu tuổi chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=84]
Ngay từ lần đầu tiên hắn trèo tường vào Phỉ Uyển, qua đoạn chất vấn dài dằng dặc cùng câu nói “Người như Lục thế tử, sao có thể cam tâm tình nguyện thú thê”, hắn đã có thể nhìn thấu tình ý và cả nỗi sợ hãi chôn giấu nơi góc khuất tâm hồn nàng.
Đôi khi nàng buộc phải thừa nhận, đối đầu với một người lăn lộn chốn phong nguyệt như Lục Cửu Tiêu, quả thực không có cơ hội thắng.
Chính vì vậy, mới có vở kịch ngày hôm nay.
Thấy nàng im lặng không nói lời nào, Lục Cửu Tiêu bóp bóp lòng bàn tay nàng: “Xem hiểu chưa?”
Đôi mắt nam nhân tựa sao sa như có khả năng thiêu đốt, Thẩm Thời Đình vội vã lảng tránh ánh nhìn, im lặng một hồi lâu rồi mới nói: “Nếu ta không hiểu, thế tử có thể nói ra bằng lời không?”
Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu sửng sốt.
Thẩm Thời Đình ngước mắt nhìn hắn. Nam nhân này, nói hào phóng thì rất hào phóng, nhưng nói keo kiệt thì cũng vô cùng keo kiệt. Hắn thà tốn công tốn sức đi đường vòng, cũng không chịu nói rõ ràng với nàng.
Suy cho cùng, hắn mang trong mình một khúc xương kiêu hãnh, chẳng ai có thể chạm vào.
Nghĩ đến đây, Thẩm Thời Đình rút tay: “Ta phải về phủ rồi, xin thế tử buông ra.”
Lục Cửu Tiêu nhìn nàng chằm chằm, lòng bàn tay siết chặt hơn.
“Thẩm Thời Đình, ta sẽ không đến ngõ Điềm Thủy nữa.”
“Buông ra.”
Thẩm Thời Đình thôi vùng vẫy.
Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, Lục Cửu Tiêu hé môi, nhưng rồi lại không biết nói gì tiếp theo.
Rõ ràng hắn thực sự không thạo nói những lời này. Với tính cách của hắn, hắn thà lẳng lặng mà làm, còn hơn là nói ra những lời gọi là “thuốc an thần” này.
Lúc này Lục Cửu Tiêu không khỏi nghĩ, nếu là Mạnh Cảnh Hằng, chắc chắn sẽ thao thao bất tuyệt, dỗ dành người ta đến mức tin sái cổ.
Tiếc thay, cái miệng của Lục Cửu Tiêu sinh ra đã không biết dỗ dành.
Hắn cố gắng một hồi, mới thốt ra được một câu: “Ngày mai gửi há cảo tôm cho nàng, có được không?”
Rõ ràng là hắn thực sự chẳng biết dỗ dành người khác.
Thẩm Thời Đình nghe vậy thì sững lại một chút, cắn môi đáp: “Ai thèm há cảo tôm của thế tử.”
Lục Cửu Tiêu kéo nàng lại gần, bàn tay theo thói quen trượt từ đỉnh đầu xuống sau gáy nàng: “Vậy nàng nói xem, nàng muốn cái gì?”
Thẩm Thời Đình mím môi, đẩy hắn ra. Nhưng cánh tay nam nhân cứng như đồng như sắt, nàng đẩy hai cái không nhúc nhích nên đành từ bỏ.
Ánh mắt Lục Cửu Tiêu dời từ trán nàng xuống chóp mũi, rồi dừng lại trên bờ môi đỏ mọng. Hắn thở dài, quả thực đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy một cô nương khiến người ta khổ sở đến thế…
Hắn giữ lấy gáy nàng, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán: “Tính tình ta không tốt, nếu tam cô nương thực sự không thích, ta từ từ sửa có được không?”
Quả nhiên, sau khi câu nói này thốt ra, không chỉ Thẩm Thời Đình mà ngay cả Lục Cửu Tiêu cũng cảm thấy nổi một lớp da gà sau gáy.
Nam nhân khẽ ho một tiếng, vờ như bình tĩnh nhìn lại, liền thấy Thẩm Thời Đình đang cố mím chặt khóe môi, mím lại lần nữa, cuối cùng thật sự không kìm được mới để nó cong vút lên.
Thấy vậy, Lục Cửu Tiêu mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi cười đủ, Thẩm Thời Đình gạt tay hắn ra nói: “Ta phải đi thật rồi, tú nương còn đang đợi ta về đo vóc người đấy.”
Cùng một câu nói, nhưng lúc này giọng điệu đã nhẹ nhàng hơn nhiều.
Lục Cửu Tiêu không ngăn nàng nữa: “Ta đưa nàng về.”
Thẩm Thời Đình lắc đầu: “Ta có xe ngựa riêng rồi.”
Dù thế nào nàng cũng nhất quyết không để hắn đưa về.
Nói nàng kiêu kỳ cũng được, nói nàng nhát gan cũng xong, danh tiếng của nàng lúc này thực sự không thể chịu thêm bất kỳ sự vùi dập nào nữa.
Dù sao thì mấy bài thơ sướt mướt kia đã biến nàng thành “hồ ly tinh” mê hoặc lòng người rồi, nếu lại thêm một Lục Cửu Tiêu nữa, nàng thật sự gánh không nổi.
*
Ngày hai mươi sáu tháng Tám, sắc trời âm u. Giữa khoảng không tĩnh lặng, những cơn gió thu chớm lạnh khẽ rít qua hiu hắt.
Tại noãn các Càn Thanh cung, Tuyên Vũ Đế đang xem phương án trị thủy của Triệu Hoài Mân, không khỏi liên tục gật đầu tán thưởng: “Phương pháp này rất tốt, là ngươi nghĩ ra sao?”
Triệu Hoài Mân đang ở trong noãn các, ưỡn ngực ngẩng cao đầu đáp: “Hồi phụ hoàng, nhi thần đã khổ công suy nghĩ nhiều tháng trời, cũng không biết phương pháp này có khả thi hay không.”
Tuyên Vũ Đế giao tấu chương cho Bành công công: “Ngươi mang cái này tới Công bộ, bảo bọn họ nghiên cứu kỹ.”
Vật tận kỳ dụng, trước nay vốn là đạo dùng người của Tuyên Vũ Đế.
Trong số các hoàng tử hiện nay, người có tài cán lại đang ở bên cạnh, nói đi nói lại thì thật sự chỉ có Triệu Hoài Mân là có vài phần thông minh.
Tuyên Vũ Đế càng nhìn y càng thấy vừa mắt, vui vẻ bảo Bành công công mang bàn cờ tới: “Lão tứ à, ngươi đi cùng trẫm một ván cờ. Bình thường người đánh cờ với trẫm đều là Cửu Tiêu, dạo này hắn hơi bận rộn, trẫm đâm ra ngứa tay rồi.”
Nhắc đến Lục Cửu Tiêu, Triệu Hoài Mân liền dâng cao ý chí chiến đấu, tập trung cao độ nhìn chằm chằm vào bàn cờ.
Bên ngoài điện, một cái đầu ló vào thăm dò rồi lập tức rụt lại.
Tại Khôn Ninh cung.
Lý Hoàng hậu nghe báo lại, không khỏi nhếch môi cười: “A huynh nghe thấy rồi chứ? Chỉ cần Mân nhi nỗ lực, chúng ta chẳng cần tốn một binh một tốt cũng có thể đoạt được hoàng vị, hà tất gì phải đại động can qua?”
Lý Quốc công cau đôi mày rậm rạp lại: “Muội thật là ưu nhu quả đoán. Thánh thượng ngay cả binh phù Chu Tước Môn cũng giao cho Lục Cửu Tiêu rồi, Tứ điện hạ hiện có binh phù nào trong tay không?”
Nhắc tới chuyện này, hoàng hậu nở nụ cười nham hiểm: “Con dao này có thể đả thương người, cũng có thể tự làm thương mình, thắng thua còn chưa định đoạt đâu!”
Thế nhưng, sự chờ đợi này rốt cuộc lại đợi được chiến báo từ Cù Đô.
Ngày mùng sáu tháng Chín, quân tình khẩn cấp “bát bách lý gia cấp” từ Cù Đô truyền về: Ban đêm quân Tây Doanh tập kích vào Cù Đô, may nhờ Hứa Trì Diễm đã sớm bố trí phòng thủ, quân địch vừa mới lẻn vào đã bị tóm gọn một mẻ, thương vong cực ít, có thể gọi là một trận đại thắng.
Tuy nhiên, khi tin tức này truyền đến kinh thành, tất cả mọi người đều ngơ ngác. Hứa tướng quân chẳng phải đang ở kinh thành dưỡng bệnh sao? Quân chi viện ở Cù Đô được bố trí từ bao giờ, và lương thảo đã được chuẩn bị từ khi nào?
Tại Tùng Uyển, Lục Cửu Tiêu nghe tin thì nhướng mày: “Tập kích đêm?”
Tần Nghĩa gật đầu: “Vâng, Hứa tướng quân phản ứng rất nhanh, một nhát tiêu diệt sạch.”
Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu khẽ cười một tiếng.
Đúng là “mèo mù vớ cá rán”. Ban đầu đổ tội cho Tây Doanh vốn chỉ để che đậy hành tung của Triệu Hoài Tấn tại kinh thành, còn về việc Tuyên Vũ Đế tốn công tốn sức bí mật phòng thủ trước, Lục Cửu Tiêu cũng đã diễn kịch vô cùng tận tâm tận lực. Thật không ngờ chuyện đó lại là thật, coi như quân Tây Doanh đen đủi.
Doãn Trung đẩy cửa bước vào, vội vã nói: “Chủ tử, Thánh thượng tuyên người vào triều.”
Lục Cửu Tiêu rũ mắt, suy nghĩ hồi lâu, cũng đoán được đôi ba phần ý đồ của Hoàng đế.
Vốn dĩ hắn cũng không định mãi né tránh việc nhận chức quan. Hiện giờ Hạ Lẫm đang giữ chức quan nhàn rỗi, ngoài mặt không tiện đại động can qua, càng miễn bàn đến Triệu Hoài Tấn đáng lẽ phải ở Ký Dương, ngay cả mặt cũng không được lộ diện.
Chỉ là kế hoạch ban đầu của hắn vốn không phải như thế này, chẳng ngờ lại vô tình đâm trúng…
“Tần Nghĩa, chuẩn bị xe.”
Trên điện Thái Hòa, các đại thần xì xào bàn tán, ai nấy đều tỏ ra kinh ngạc.
Một trung thị đại phu ngũ phẩm nói nhỏ: “Chuyện này... hay là tại lão phu đã có tuổi, tai mũi không còn tinh tường? Thánh thượng vừa mới nói ai là người đã sớm phát hiện động thái của Tây Doanh và vận chuyển quân lương thế?”
Một lão thần khác vuốt râu than thở: “Không sai đâu, chính là cái tên họ Lục kia đấy.”
Lại thêm một người nữa hít một ngụm khí lạnh, giọng nói còn đè thấp hơn cả mấy người trước: “Lục Cửu Tiêu?”
Người vừa lên tiếng giọng còn run run: “Trời đất, nửa chòm râu này của ta chính là bị hắn giật mất từ năm năm trước đấy!”
Dứt lời, lại thêm vài người khác than ngắn thở dài.
Chợt, ánh sáng ở cửa điện Thái Hòa tối sầm lại, một nam tử vận trường bào màu đỏ sẫm bước vào, đưa mắt quét qua hàng ngũ triều thần hai bên.
Khóe môi Lục Cửu Tiêu thoáng cong lên trong chốc lát, hắn thu lại thần sắc, hành lễ nói: “Tham kiến Thánh thượng.”
Tuyên Vũ Đế hân hoan đến độ mặt mày rạng rỡ. Suốt năm năm qua, Tây Doanh luôn là cái gai trong mắt ông, nay có thể trọng thương Tây Doanh, coi như cũng giải tỏa được phân nửa tâm nguyện.
Lúc này, ông nhìn Lục Cửu Tiêu thế nào cũng thấy vừa mắt.
Tuyên Vũ Đế đứng dậy phán: “Trẫm lệnh cho ngươi nhậm chức Chỉ huy sứ Vũ Lâm Vệ, kiêm Đô úy Chu Tước Môn, ngươi có lĩnh mệnh không?”
Lục Cửu Tiêu ngước mắt liếc nhìn Hạ Lẫm một cái, rồi dập đầu đáp: “Thần tiếp chỉ.”
Cả triều văn võ im phăng phắc, không khỏi xuýt xoa cảm thán.
Hai chức quan này, nắm giữ đều là binh lực trong hoàng cung. Vị Thế tử gia vốn được thiên vị từ nhỏ này, sao tự dưng lại không đi phá phách ở ngõ Điềm Thủy nữa rồi?
Tan triều, Lục Cửu Tiêu và Hạ Lẫm sánh bước đi cùng nhau.
Hạ Lẫm cúi đầu chỉnh lại ống tay áo, giọng nói bình thản: “Hiện tại ngươi nắm giữ một phương vệ binh hoàng cung, Lý Quốc công sẽ không nhẫn nhịn ngươi quá lâu đâu, vạn sự cẩn thận.”
Lục Cửu Tiêu chắp tay sau lưng: “Biết rồi, lải nhải mãi.”
Hạ Lẫm không nặng không nhẹ liếc hắn một cái.
Đến cổng cung, hai người ai nấy lên xe ngựa của mình, cùng đi về một hướng.
Đến trước phủ đệ, Lục Cửu Tiêu và Hạ Lẫm cùng lúc xuống xe, liền nhìn thấy hai chậu hải đường trước cửa Hạ phủ, cùng với Sở Lâu An đang đi tới đi lui quanh đó.
Thấy hai người họ, Sở Lâu An vội vàng dời mấy chậu hải đường ra xa một chút, sợ làm vướng chân Lục thế tử cao quý.
Y cầm quạt xếp giơ tay hành lễ, chào hỏi hai người xong liền quay sang nói với Hạ Lẫm: “Hạ đại nhân, nghe danh Hạ đại nhân ái mộ rượu ngon, đại lộ Nghênh An mới mở một tửu quán, nếu Hạ đại nhân có chút thời gian rảnh, Sở mỗ nguyện được tháp tùng.”
“Đa tạ ý tốt của Sở công tử, dạo này quân vụ bộn bề, e là ta không rảnh.”
Sở Lâu An tiếc nuối thở dài, lại bồi thêm vài câu khách sáo rồi mới chậm rãi rời đi.
Hạ Lẫm nghiêng người nhìn theo bóng lưng Sở Lâu An, giọng điệu thanh lãnh nhưng lại kéo dài đầy ẩn ý: “Nếu chọn muội phu, ta lại thấy y được đấy.”
“Ngươi nằm mơ đi.”
Lục Cửu Tiêu hừ lạnh một tiếng, rồi xoay người định vào phủ.
“Lục thế tử, Lục thế tử…”
Vừa mới bước được một chân vào, Sở Lâu An đã quay trở lại, hạ thấp giọng gọi hắn, có vẻ như sợ bị ai đó nghe thấy.
Lục Cửu Tiêu mất kiên nhẫn nhíu mày.
Sở Lâu An lôi từ trong ngực áo ra một tờ hoa tiên tinh xảo, cười gượng gạo nói: “Nghe nói Lục thế tử có giao tình tốt với nghĩa muội, không biết thế tử có thể chuyển giúp bức thư này được không…”
Khóe môi Lục Cửu Tiêu nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, hắn nhận lấy rồi hỏi: “Sao không đưa cho Hạ Lẫm?”
“Hạ đại nhân dù sao cũng là ca ca của Hạ cô nương, đưa cho Hạ đại nhân thật không tiện lắm, không tiện lắm…”
Lục Cửu Tiêu thản nhiên thu lấy: “Được, ta sẽ chuyển giúp ngươi.”
Sở Lâu An cảm động đến rơi nước mắt, không ngờ vị Lục thế tử khét tiếng này lại là người dễ nói chuyện đến thế!
Lục Cửu Tiêu quay lưng bước vào phủ, vừa cúi đầu lật ra đã thấy dòng đầu tiên:
【 Khanh khanh đa kiều, ngô tâm mộ chi 】(Khanh khanh kiều diễm, xao xuyến lòng ta)
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận