Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 119

Ngày cập nhật : 2026-05-06 20:38:03

“Thầm nhi à, Tây Doanh năm lần bảy lượt quấy nhiễu, trong triều hiện không có ai khả dĩ, trẫm chỉ tin tưởng mỗi mình khanh thôi.”


Khi nghe thấy những lời này, y đã từng cảm thấy vô cùng vinh dự.


Y nghĩ rằng, mình nhất định sẽ không làm nhục sứ mệnh, nhất định sẽ báo đáp triều đình, và nhất định sẽ trung thành với vị quân chủ trước mặt này.


Hạ Thầm ngước mắt, chạm vào ánh mắt vẫn còn trẻ trung của Tuyên Vũ Đế. Vị đế vương lúc này đối với Hạ gia cố nhiên có lòng kiêng dè, nhưng vẫn chưa đến mức muốn y phải chết.


“Vi thần lĩnh chỉ. Trong lòng vi thần đã có nhân tuyển cho chức phó tướng, kính mong Thánh thượng chuẩn tấu.” Y chắp tay nói.


Tuyên Vũ Đế lên giọng “ồ” một tiếng: “Là ai?”


“Hứa Trì Diễm.”


Nghe vậy, Tuyên Vũ Đế mỉm cười chuẩn y.


Y hệt như trong giấc mơ, ngày xuất chinh được định vào hai ngày sau, tức ngày mười sáu tháng Mười một.


Rời khỏi Ngự thư phòng, Bành công công khép cửa điện lại, nói với Hạ Thầm: “Lão nô chúc mừng tướng quân trước, chúc ngài sớm ngày khải hoàn.”


Hạ Thầm gật đầu: “Đa tạ Bành công công.”


Ở một phía khác, tại hồ Thấm Tâm, dưới tòa trường đình.


Triệu Hoài Tấn vào cung từ sớm để đợi ở đây, lúc này nghe tin Hạ Thầm đã rời khỏi Ngự thư phòng, hắn hỏi tiểu thái giám: “Thánh thượng lệnh cho y xuất chinh tới Dịch Đô sao?”


Tiểu thái giám đáp phải, còn không quên nịnh nọt một câu: “Điện hạ đúng là liệu sự như thần!”


Triệu Hoài Tấn hỏi: “Đã định ngày chưa?”


“Hồi điện hạ, ngày mười sáu tháng Mười một.”


Triệu Hoài Tấn không chút ngạc nhiên, bưng chén trà lên nhấp một ngụm. Quả nhiên mọi thứ đều giống hệt như trước kia, không hề thay đổi.


Thế nhưng lần này, hắn sẽ không cùng người kia xuất chinh Dịch Đô nữa. Hắn muốn ở lại kinh đô để giải quyết vấn đề binh mã và lương thảo cho người đó.


Hắn đặt chén trà xuống cái cộp, hỏi: “Thánh thượng vẫn chưa truyền triệu ta sao?”


Tiểu thái giám sửng sốt, ngập ngừng đáp: “Điện hạ có việc cần tìm Thánh thượng ư? Nhưng giờ này, có lẽ Thánh thượng đang truyền Hứa tướng quân vào nói chuyện rồi.”


Triệu Hoài Tấn cau mày: “Hứa Trì Diễm?”


“Vâng, tướng quân đã tiến cử Hứa tướng quân làm phó tướng cho chuyến xuất chinh lần này với Thánh thượng.”


Triệu Hoài Tấn sững sờ, sao lại là Hứa Trì Diễm?


Trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ không tưởng, đầu ngón tay khẽ run, hắn cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể: “Ngươi lui xuống đi.”


Tiểu thái giám không yên tâm “vâng” một tiếng rồi lui ra.


Triệu Hoài Tấn nghiêng mình nhìn về phía Ngọ Môn, không chút do dự mà đuổi theo.


Tại Ngọ Môn, Hạ Thầm hơi ngẩng đầu nhìn về phía cửa cung uy nghiêm, bước chân dừng lại tại chỗ.


Cao Tầm không hiểu, nhìn theo hướng mắt của y rồi hỏi: “Chủ tử, có chuyện gì vậy?”


Hạ Thầm chắp tay đứng giữa đại lộ, đáy mắt hiện lên vài tia cười rõ rệt, y nhếch môi nói: “Không có gì, đợi một người.”


Bất thình lình, từ phía sau truyền đến một giọng nói xen lẫn tiếng thở dốc:


“Hạ Thầm!”


Nụ cười trên khóe môi Hạ Thầm càng đậm hơn, y quay người lại, liền thấy Triệu Hoài Tấn đang lao đến như gió.


Triệu Hoài Tấn vừa thở vừa nhìn y, giống như muốn nhìn thấu một lỗ hổng trên người y mới chịu thôi. Hạ Thầm không nói lời nào, mặc cho y quan sát.


Triệu Hoài Tấn ổn định lại nhịp thở, nói: “Ngươi đã tiến cử Hứa Trì Diễm với Thánh thượng, tại sao không phải là ta?”


“Nhị điện hạ phải ở lại kinh đô để bảo vệ ta chu toàn chứ!” Y mỉm cười đáp.


Khoảnh khắc ấy, tiếng gió bên tai Triệu Hoài Tấn như ngừng lại, hắn nhìn chằm chằm người đối diện không rời mắt, cho đến khi đôi mắt cay xè rồi đỏ hoe.


Hắn siết chặt lòng bàn tay, khàn giọng hỏi: “Là ngươi phải không?”


Hạ Thầm tiến lên một bước, hạ thấp giọng nói: “Sau này điện hạ đăng cơ, vẫn sẽ phong ta làm Thiên Sách Thượng Tướng chứ?”


Triệu Hoài Tấn mím chặt môi, đột nhiên nổi giận: “Ngươi đã biết rồi mà còn nhận lời Thánh thượng đi Dịch Đô, ngươi điên rồi sao?”


“Chẳng phải là vì có điện hạ ở lại kinh đô sao.”


“Làm sao ngươi biết là ta nhớ rõ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=119]

Lỡ như ta chẳng biết gì thì sao?”


“Điện hạ đã phóng hỏa đốt luôn cả Khôn Ninh cung rồi còn gì.”


Triệu Hoài Tấn khựng lại một chút, im lặng hồi lâu rồi vòng tay qua vai, ôm y một cái thật chặt.


Hắn nói: “Hạ Thầm, đã lâu không gặp.”


*


“Lục Cửu Tiêu!”


Tiết Thái phó tức đến mức râu cũng muốn dựng ngược lên, vỗ bôm bốp vào tờ thiếp chữ của hắn: “Ta bảo ngươi chép Đạo Đức Kinh, mà ngươi chép thành cái dạng này đây, chính nguoie có nhìn ra chữ gì không?”


Lục Cửu Tiêu lạnh mặt sờ sờ sống mũi, trên mặt hiện rõ vẻ: “Ta chép xong cho ông đã là nể mặt ông lắm rồi.” Tiết Thái phó cảm thấy lồng ngực hơi nhức.


Hẳn là ban đầu ông bị lẩm cẩm rồi mới đồng ý với Hạ Thầm là sẽ dạy dỗ tên tiểu tử ngỗ ngược này, đúng là tổn thọ mất mười năm mà!


Ông lập tức rút ra một trang giấy từ trong tập sách, cả mặt giấy là những dòng chữ nhỏ kiểu trâm hoa ngay ngắn chỉnh tề: “Đây mới gọi là chữ này! Người ta mới có mười một tuổi thôi đấy!”


Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn qua, thấy trên đầu trang giấy viết ba chữ nhỏ: Hạ Thời Đình.


Hắn khinh khỉnh dời tầm mắt đi chỗ khác.


“Đi! Ra ngoài kia đứng cho ta!”


Lục Cửu Tiêu vẫn bất động thanh sắc.


Tiết Thái phó lại đập bàn: “Ngươi cứ nhất quyết phải đợi ta gọi Hạ Thầm đến đây thì mới chịu đúng không?”


Thiếu niên nhếch môi, nhướng mày nhìn ông một cái đầy thách thức, rồi giật lấy tờ thiếp chữ viết như gà bới của mình, bảo: “Đi thì đi.”


Lúc này, chủ nhân của những dòng chữ trâm hoa kia đang ở trong viện của Tiết Ninh bóc vải. Nàng bưng cả một bát đầy, đưa lên nói: “Ninh tỷ tỷ, cho tỷ nè!”


Tiết Ninh nhìn đầu ngón tay đỏ ửng của tiểu cô nương, vội nắm lấy tay nàng bảo: “Muội đừng tự làm, cứ để nha hoàn bóc cho.”


Thẩm Thời Đình gật đầu vâng lời.


Nhìn cái đầu nhỏ có cài những hạt châu hoa xanh li ti, Tiết Ninh không kìm được thở dài một tiếng.


Hạ Thầm nói không sai, tiểu cô nương trở về kinh đô chưa lâu, luôn có cách riêng để bày tỏ thiện chí với người khác, ví như bát vải đầy ắp này chính là cách nàng thể hiện lòng tốt của mình.


Tiết Ninh không nhịn được xoa đầu nàng: “A Đình, muội nói chuyện với tỷ một lát đi.”


Nàng kéo tiểu cô nương vào khuê phòng, chuyện trò trên trời dưới biển, cho đến khi đôi mắt đối phương cong cong ý cười.


Rời khỏi tiểu đình viện của Tiết Ninh, Thẩm Thời Đình ôm hai cuốn sách lấy từ chỗ thái phó đi về phía viện của mình, Đào Nhân đã đứng đợi nàng ở ngoài cửa.


Thế nhưng, khi đi ngang qua bức tường bao, nàng bắt gặp một người vận trường bào màu trắng ngà. Giữa mùa đông giá rét mà hắn chẳng thèm khoác áo choàng, cứ thế khoanh tay tựa vào bức tường đỏ, một chân hơi co lại, mũi chân chạm đất, tóm lại là một tư thế đứng cực kỳ không đứng đắn.


Khi bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt hạnh của Thẩm Thời Đình mở to.


Trong viện này ngoài Ninh tỷ ra còn có ai khác sao?


Ngược lại, Lục Cửu Tiêu chỉ liếc mắt đã đoán ra nàng là ai, hắn đánh giá một lượt rồi nhếch môi nói: “Nhìn cái gì mà nhìn.”


Thẩm Thời Đình ngẩn ra, vội vàng hoàn hồn rồi bước đi thật nhanh.


Khi nàng đi ngang qua mang theo một cơn gió nhẹ, không hiểu sao Lục Cửu Tiêu lại theo bản năng ngoái nhìn theo hướng nàng đi.


Tối ngày mười lăm tháng Mười một, đại lộ Nghênh An giữa mùa đông giăng đèn kết hoa, những chiếc lồng đèn rực rỡ treo đầy các sạp hàng nhỏ, khiến lòng người cảm thấy ấm áp lạ thường.


Tiết Ninh mặc váy dài màu xanh hồ, khoác bên ngoài áo chẽn nhỏ màu trắng tuyết, tay cầm một chiếc đèn thỏ, tay kia lén lút nắm lấy tay người nam nhân bên cạnh.


Chỉ ở giữa đám đông náo nhiệt như thế này, những đôi nam nữ chưa thành thân mới dám buông lơi một chút như vậy.


Trời tối dần, hai người đi ngược dòng người, rảo bước trong con ngõ nhỏ dẫn về Tiết phủ.


Nơi này tối tăm mờ mịt, thưa thớt bóng người, mỗi bước chân giẫm lên tuyết đều phát ra tiếng sột soạt.


Tiết Ninh gãi gãi vào lòng bàn tay y, dừng lại nói: “Sắp đến nơi rồi, ta tự đi được, huynh mau về đi.”


Nói thật lòng, chẳng ai là không sợ cảnh ly biệt, nàng cũng vậy.


Mỗi lần Hạ Thầm xuất chinh, Tiết Ninh luôn sợ mình sẽ khóc trước mặt y. Nhưng nàng biết, mình không được để y phải lo lắng.


Nàng mỉm cười, lắc lắc chiếc đèn thỏ: “Ta đi đây.”


Vừa định xoay người, cánh tay nhỏ nhắn đã bị người ta giữ chặt.


Hạ Thầm nhìn nàng đăm đăm: “Ta tiễn nàng đến tận cửa.”


Y không để nàng chối từ mà nắm lấy tay nàng.


Đến trước cửa Tiết phủ, Tiết Ninh vẫn không kìm được lòng mà tủi thân nói: “Không được đón tết tiểu niên ở kinh đô rồi, Hạ tướng quân, ta chúc huynh năm mới vui vẻ trước.”


Hạ Thầm mỉm cười, chạm nhẹ vào những lọn tóc con trên trán nàng: “Ta xin lỗi.”


Tiết Ninh chọc nhẹ vào cánh tay y: “Ta có trách huynh đâu.”


Hạ Thầm thu lại nụ cười, nhìn sâu vào đôi mắt nàng, nghiêm túc nói: “Tiết Ninh, lần này thực sự chỉ đúng ba tháng thôi, ta nhất định sẽ về.”


Tiết Ninh ngẩn người trong giây lát, lời này…


Có lần nào y thất hứa sao, có lần nào y không trở về sao?


“Ừm.” Nàng gật đầu đáp.


“Chuyện lần trước ta nói với nàng không phải là lời đùa giỡn lúc say rượu đâu. Đợi ta về kinh, ta sẽ đích thân tới cầu hôn.”


Trái tim Tiết Ninh nảy lên một nhịp, nàng cúi đầu vân vê khuyên tai ngọc trai.


Hạ Thầm bật cười: “Vậy nàng vào nhà trước đi, trời lạnh lắm, ban đêm nhớ đóng cửa sổ lại.”


Tiết Ninh chào tạm biệt y, xoay người gõ cửa phủ.


Tuy nhiên, ngay lúc chuẩn bị bước chân vào Tiết phủ, nàng đột nhiên rụt chân lại, chạy ngược ra vài bước: “Hạ Thầm.”


Hạ Thầm nhướng mày: “Sao vậy?”


“Lần trước huynh…”


“Chính là lần trước…”


Nàng cắn môi, đôi gò má ửng lên sắc hồng nhàn nhạt.


Hạ Thầm ngẩn ra một thoáng rồi chợt đại ngộ, đuôi lông mày nhuốm đầy ý cười.


Y ôm lấy eo nàng, cúi người ngậm lấy đôi môi mỏng, nhẹ nhàng mút mát hai cái rồi mới buông ra: “Như thế này sao?”


Tiết Ninh ôm gương mặt đỏ bừng chạy biến vào trong.

Bình Luận

0 Thảo luận