Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Đêm gió mưa

Ngày cập nhật : 2026-05-02 09:22:24

Nếu nói trong đám con cháu của ngoại thần, có ai am hiểu hoàng cung này hơn Lục Cửu Tiêu, thì e rằng thực sự không có ai cả.


Khi còn nhỏ, Lục Hành gửi hắn cùng Viên thị và Lục Uyển về kinh thànhcòn bản thân ông lại trường niên trấn thủ Ký Bắc, có khi một năm cũng khó gặp mặt được hai lần.


Có lẽ vì vậy mà Tuyên Vũ Đế đặc biệt thương xót hắn, thường xuyên triệu hắn vào cung.


Có thể nói, một nửa tuổi thơ của Lục Cửu Tiêu đều trôi qua trong hoàng cung.


Bên trong những bức tường thành này, ngay cả chỗ nào có lỗ chó hắn cũng nắm rõ như lòng bàn tay.


Vì thế, hắn nhanh chóng tìm được bức tường thấp nhất, động tác nhanh nhẹn xoay người ngồi lên gạch tường, nhìn xuống toàn cảnh, lại thấy Khôn Ninh cung rộng lớn đến một cung nhân đi lại cũng không có, chỉ có một cung nữ đang đứng ở chính môn đỏ thẫm, dáo dác nhìn quanh.


Đó là cung nữ thân cận bên cạnh Hoàng hậu.


Lục Cửu Tiêu nheo mắt, tránh né nàng ta, men theo con đường tiến gần về phía chính điện.


Cửa điện đóng chặt, từ khe cửa truyền ra hai giọng nói chuyện bị đè xuống cực thấp. Trên cánh cửa sổ chống đã đóng kỹ, một tiếng “kẹt” nhẹ hẫng bị che lấp trong tiếng mưa rơi tí tách, trong tầm mắt từ khe hở đó, hiện đang đứng một nam một nữ.


Có vẻ như cuộc trò chuyện không mấy vui vẻ.


Lý Quốc công nói: “Muội còn nhớ mình đã hứa với ta những gì không? Muội đã nói, nếu trước tết Tiểu Niên năm nay mà Thánh thượng vẫn chưa có ý định lập Hoài Mân làm trữ quân, thì sẽ làm theo cách của ta.”


Giọng phụ nhân có chút mệt mỏi: “A huynh gấp cái gì, Tết Tiểu Niên còn chưa tới, Hoài Mân dạo gần đây cũng thường xuyên thể hiện trước mặt Thánh thượng, bản cung thấy Thánh thượng cũng dành nhiều lời tán thưởng cho Hoài Mân, chưa chắc là đã hết cơ hội.”


“Tán thưởng?” Lý Quốc công lạnh lùng cười nhạt, “Vậy là muội chưa nhìn thấy dáng vẻ của Thánh thượng khi gặp Lục Cửu Tiêu ngày hôm nay rồi!”


Người bên ngoài cửa sổ nhướng mày, khoanh tay tựa nghiêng vào cạnh bệ đá, một bên khóe môi hơi cong lên, còn tưởng rằng lão già này vẫn còn ghi hận mũi tên ban ngày của hắn.


Giọng nói trầm đục của Lý Quốc công cao lên một tông, gằn mạnh: “Ta thấy ông ta chỉ ước gì để người ngoài nhìn ra ngay lập tức, Lục Cửu Tiêu chính là thân nhi tử của ông ta!”


“Huynh nhỏ tiếng chút!” Lý Hoàng hậu khẽ quát.


Đúng lúc này, một tiếng “ầm đoàng” vang lên, chân trời chợt loé lên một tia sáng, sấm sét vang dội, mưa dần nặng hạt, từng viên từng viên đập vào mái hiên, rồi “tách” một tiếng, rơi trúng trên sống mũi cao thẳng của nam nhân, thuận thế trượt dài xuống.


Khóe môi Lục Cửu Tiêu tức thì cứng đờ, chút ý cười hờ hững nơi đáy mắt chợt tắt ngấm. Đôi mắt phượng nhìn qua khe cửa hơi nheo lại, xẹt qua một tia kinh nghi như sóng ngầm cuồn cuộn.


“Trong lòng Thánh thượng hoàn toàn chưa từng buông bỏ Lục Lan, muội làm sao so nổi với một người chết, mà Hoài Mân làm sao so được với con trai của người trong lòng ông ta? Đêm càng dài thì càng lắm mộng, đợi đến ngày ông ta thực sự hạ một đạo thánh chỉ đón Lục Cửu Tiêu vào cung, lúc đó nói gì cũng không kịp nữa!”


Nam nhân bên ngoài cửa sổ rũ mắt, một giọt nước mưa đọng trên hàng mi trên, chỉ khẽ chớp mắt một cái, cả giọt nước liền lăn dài xuống.


Lục Lan…


Trong đầu hắn chợt hiện ra một dãy bài vị trong tông từ Lục gia, trong đó có một tấm khắc hai chữ “Lục Lan”.


Bất chợt, bên tai hắn như vang lên giọng nói của Viên thị…


“Cửu Tiêu, thắp cho cô mẫu con một nén hương đi.”


“Năm đó khi con còn ở trong bụng ta, cô mẫu con rất mong ngóng con chào đời, còn đúc cho con một chiếc vòng bình an. Cô mẫu ấy à, thương con nhất đấy.”


Nghĩ đến đây, giọng nói của Lý Hoàng hậu đã kéo hắn ra khỏi cơn bàng hoàng.


“Chẳng phải chúng ta đang tìm cách trừ khử nó sao! Thuốc đã có hiệu quả rồi đấy thôi.”


Lý Quốc công giải thích sơ qua đầu đuôi sự việc, Hoàng hậu hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay đập mạnh xuống bàn.


Lúc này, Lý Quốc công vỗ vỗ vai bà ta, lắc đầu than thở: “Thật không ngờ Thánh thượng của chúng ta lại là một người trọng tình trọng nghĩa đến thế.”


Vừa dứt lời, Hoàng hậu như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thiên hạ, nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ mồn một, bà ta nói: “Trọng tình trọng nghĩa? Nếu ông ta trọng tình trọng nghĩa, năm đó sao có thể làm ngơ trước lời cầu viện của Dịch Đô? Chuyện xấu đều để Lý gia chúng ta làm hết, còn ông ta thì mỗi ngày vẫn là đế vương cao cao tại thượng! Nếu không phải Lục Lan đã chết, thì sao có thể tồn tại trong lòng ông ta ngần ấy năm? Chẳng qua là tâm hư đuối lý, đến lúc thân xác không xong rồi mới nghĩ cách bù đắp, tích chút phúc đức cho bản thân mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=56]

Huynh nghĩ bao nhiêu năm qua, ông ta đối đãi tử tế với Lục gia, Hạ gia như vậy là vì cái gì?”


“Ta biết, ta biết, muội đừng nóng giận làm hại thân thể.”


Lý Quốc công vỗ vỗ lưng, giúp bà ta thuận khí.


Chỉ là không một ai phát hiện, giữa đêm mưa ngoài cửa sổ, nam nhân kia dường như đã hóa thành tượng đá, bất động thanh luyến, đến cả nhãn thần cũng đóng đinh một chỗ.


Tiếng gió rít gào như tiếng quân reo ngựa hí, không ngừng gầm thét bên tai hắn.


Trong khoảnh khắc đó, trước mắt hắn như hiện ra bầu trời của Dịch Đô, đỏ rực như máu, xác chết đầy thành, mỗi một bước chân đạp xuống đều là máu tươi…


Nam nhân ngã xuống trong vũng máu, cùng với thanh bội kiếm gãy làm đôi…


Khóe mắt Lục Cửu Tiêu hằn lên sắc đỏ đậm đặc, nắm đấm siết chặt, hai bên hàm nghiến chặt đến mức run rẩy.


Ngay cả sống lưng vốn thẳng tắp cũng vì căng thẳng quá độ mà run run.


Nếu lời của huynh muội Lý gia là thật, vậy thì chiến báo gửi về từ Dịch Đô năm đó căn bản không phải là giả.


Hắn chợt nhớ lại năm năm trước, Tuyên Vũ Đế vỗ vai hắn, nói đầy thâm trầm: “Cửu Tiêu, không phải trẫm không muốn tra, chỉ là sự thật đã bày ra trước mắt, trẫm phải cho văn võ bá quan, cho bách tính một lời giải thích!”


Cùng với lời nói của Hạ Lẫm ngày hôm kia…


“Mấy ngày trước Kiềm Nam gửi cấp báo, ngoại địch xâm lược, thỉnh cầu triều đình chi viện, ngươi có biết Thánh thượng đã quyết định thế nào không?”


“Trì hoãn. Để triệt hạ uy phong của Kiềm Nam Vương, ông ta đã kéo dài ròng rã hai ngày trời.”


Từng hạt mưa quất vào gò má và sống mũi hắn, cái lạnh lẽo như thấm tận vào xương tủy.


Bên trong điện, giọng nói của huynh muội họ Lý chìm nghỉm trong tiếng gió, những hành vi vượt quá khuôn phép của hai người bọn họ rơi vào mắt Lục Cửu Tiêu lúc này cũng chẳng thể dấy lên sóng to gió lớn gì nữa.


Nơi góc hành lang dường như có tiếng bước chân đang đến gần, nhưng Lục Cửu Tiêu giống như bị đóng đinh tại chỗ, vẫn đứng thẳng tắp ở đó.


Bất chợt, vai gáy bị ai đó túm mạnh, hắn hừ nhẹ một tiếng rồi bị đẩy vào ẩn nấp sau một bức tường cao khác. Người tới vận y phục dạ hành, bịt chặt miệng hắn lại.


Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, Hạ Lẫm từ từ buông tay ra.


Y hổn hển nói: “Không cần mạng nữa à?”


Lục Cửu Tiêu nhìn chằm chằm vào y với ánh mắt rực lửa, im lặng một hồi lâu, giọng nói hơi khàn đục vang lên: “Sao ngươi lại ở đây?”


Hạ Lẫm nhìn quanh một lượt: “Đây không phải nơi để nói chuyện, ra ngoài rồi nói.”


“Ngươi nói xem.” Giọng nam nhân chậm rãi vang lên, “Thánh thượng vì muốn triệt hạ uy phong của Kiềm Nam Vương mà kéo dài tới tận hai ngày mới phái binh chi viện.”


Hạ Lẫm nhíu mày nhìn hắn.


Lục Cửu Tiêu nhìn lại: “Vậy có khi nào, vì kiêng dè Hạ gia mà giết gà dọa khỉ không?”


Hạ Lẫm sửng sốt, đồng tử co rụt lại.


Hắn lại nói tiếp: “Ngươi đã sớm biết rồi.”


Hạ Lẫm mím chặt môi, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.


“Tại sao giấu ta? Bởi vì trên người ta đang chảy dòng máu của họ Triệu sao?”


Một tiếng “đùng” vang lên, tựa như một đạo sấm sét nổ vang bên tai Hạ Lẫm. Y khựng lại một chút: “Lục…”


“Đi thôi, ra ngoài rồi nói.”


Dứt lời, hắn là người rời đi trước.


Hạ Lẫm vốn không đường đường chính chính đi vào từ Ngọ Môn, thế nên khi đến đã không đi đường thường thì lúc ra cũng chỉ có thể đi đường tắt.


Lục Cửu Tiêu vượt tường ra khỏi Khôn Ninh cung, đi theo đường nhỏ, bung dù lên rồi tiến thẳng về phía xe ngựa đang đỗ ngoài cung đạo.


Doãn Trung và Tần Nghĩa đưa mắt nhìn nhau, chuyện này... chuyện này là sao, rõ ràng có che dù, vậy mà sao lại bị ướt thành ra nông nỗi này?


Doãn Trung tiến lên một bước: “Chủ tử,...”


Lời chưa dứt thì đã thấy Hạ Đô đốc cũng trong tình trạng ướt đẫm tương tự từ phía bên kia đi tới.


Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn y một cái, cúi người bước lên xe ngựa, Hạ Lẫm theo sát phía sau.


Hai gã hộ vệ kinh ngạc.


Chốc lát sau, bánh xe ngựa nghiền qua mặt đường đá ẩm ướt, quay trở về hướng hầu phủ.


Bên trong thùng xe, nước vẫn còn nhỏ giọt từ cằm của hai người.


Những lời chưa nói hết vừa nãy dường như đã không còn cần thiết phải thốt ra nữa. Kể từ lúc cưỡi ngựa gây náo loạn trên đại lộ Nghênh An, tất cả những điều hắn nghi hoặc bấy lâu đều đã có câu trả lời.


Lục Cửu Tiêu im lặng hồi lâu, khi tâm trạng đã bình ổn lại, hắn lại nhớ tới câu nói đầu tiên của Lý Quốc công: “Muội đã nói, nếu trước Tết Tiểu Niên năm nay mà Thánh thượng vẫn chưa có ý định lập Hoài Mân làm trữ quân, thì sẽ làm theo cách của ta.”


Nam nhân nheo mắt, cách của ông ta?


Tư thông khai thác mỏ núi, đổi thành bạc riêng vận chuyển đến chùa Trai Lộ. Những năm gần đây, Lý gia không tiếc công sức chèn ép các thế gia võ tướng, trong tay ít nhiều vẫn nắm giữ binh quyền, mà đám binh này không phải ở các góc đông tây nam bắc xa xôi, mà lại chính là binh lính ở những địa điểm trọng yếu tại kinh thành.


Ví dụ như thủ vệ hoàng cung.


Mí mắt hắn giật một cái, vừa rồi Lý Quốc công và Hoàng hậu…


Lý gia chúng… định mưu phản đoạt vị sao?


Nghĩ đến đây, Lục Cửu Tiêu ngước mắt nhìn Hạ Lẫm. Y đã có thể đơn thương độc mã lẻn vào cung, thì với bản lĩnh của y, suốt thời gian dài như vậy sao có thể không tra ra chút manh mối nào của chùa Trai Lộ?


Trừ phi y cố ý trì hoãn, cho Lý gia đủ thời gian để chuẩn bị.


Đợi đến khi Lý gia bức cung thành hiện thực, Hạ Lẫm có thể đóng vai trò gì trong chuyện này?


Dĩ nhiên là viện quân.


Nhưng một khi cung biến xảy ra, trong cung nhất định sẽ máu chảy thành sông, chỉ vì chút công lao cứu giá hèn mọn mà hy sinh tính mạng của hàng ngàn người vô ích, y sẽ không làm thế.


Vậy thì, hẳn là có mục đích sâu xa hơn.


Hai nắm đấm của Lục Cửu Tiêu đặt trên đầu gối siết chặt, yết hầu khẽ chuyển động.


Là đổi chủ.


Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn phía sau.


Tuyên Vũ Đế là con ve bị nhốt trong hoàng thành, Lý gia chính là con bọ ngựa kia.


Hành động này vừa có thể danh chính ngôn thuận nhổ tận gốc Lý gia, nếu thuận lợi, còn có thể ép quân vương thoái vị.


Vậy còn chim sẻ thì sao?


Một lát sau, Lục Cửu Tiêu mím môi hỏi: “Binh lực của nhị hoàng tử có đủ không?”


Hạ Lẫm đăm đăm nhìn hắn hồi lâu, như chấp nhận số phận mà cúi đầu cười tự giễu: “Trước kia đại ca thường nói ngươi thông minh, bao nhiêu năm qua, ta cứ ngỡ đầu óc ngươi đã phế bỏ ở chốn ăn chơi trăng hoa rồi chứ.”


“Đầu óc ngươi mới phế.”


Bốn mắt nhìn nhau, Lục Cửu Tiêu hừ lạnh một tiếng rồi dời mắt đi.


Nhị hoàng tử Triệu Hoài Tấn vốn do vị Hoàng hậu đầu tiên của Tuyên Vũ Đế sinh ra, văn võ song toàn, vốn là vị hoàng tử có tài năng nhất của Li Quốc. Trong trận chiến Dịch Đô năm năm trước, Hạ Thầm làm chủ tướng, còn y giữ chức phó tướng.


Sau khi Dịch Đô thất thủ, y may mắn giữ được mạng sống, nhưng vì tội giám quân bất lực, sau khi trở về kinh đô liền bị Tuyên Vũ Đế điều đi Ký Dương. Tuy là nơi thâm sơn cùng cốc, nhưng từng binh từng tốt ở Ký Dương lại là thực lực chân chính.


Nếu Hạ Lẫm phải chọn ra một vị hoàng tử vừa có đức có tài, vừa có đủ binh lực, thì ngoài y ra không còn ai khác.


Hai người ngồi đối diện nhau hồi lâu, nửa ngày không nói câu nào, dường như đều đã ngầm mặc định chuyện này sẽ sớm xảy ra trong nay mai.


Bất chợt, xe ngựa dừng lại vững chãi trước cửa Hầu phủ, khoảng cách với Hạ phủ cũng chỉ vài bước chân.


Đúng lúc này, cơn mưa bỗng nhiên tạnh hẳn.


Lục Cửu Tiêu liếc nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ xe, lầm bầm như tự nhủ: “Ngươi nói xem, Thánh thượng chỉ vì hai chữ ‘kiêng dè’ mà có thể tước đi mạng sống của một trung thần sao? Thậm chí không tiếc bỏ mặc bách tính ba thành, thà dâng ba thành cho kẻ địch, thậm chí không tiếc hy sinh cả tính mạng của đích tử.”


Hạ Lẫm nhìn hắn: “Con người ta ngồi trên ngai vàng lâu rồi, tâm tính ắt sẽ thay đổi.”


Còn thay đổi như thế nào, hoàn toàn phải xem tạo hóa rồi.


Cũng giống như Tuyên Vũ Đế, từng là một minh quân.


Sau một hồi lâu, giữa đêm đen tĩnh mịch vang lên tiếng chim kêu, Lục Cửu Tiêu cúi người định xuống xe ngựa, phía sau Hạ Lẫm gọi hắn lại: “Lục Cửu Tiêu.”


Hắn khựng lại.


“Phụ thân ngươi là muốn bảo vệ ngươi, ông ấy sợ ngươi sẽ giống như Hạ Thầm, ngươi hiểu không?”


Lục Cửu Tiêu đứng hình trong chốc lát, rồi nhảy xuống xe ngựa, đi thẳng vào phủ, trở về Tùng Uyển.

Bình Luận

0 Thảo luận