Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Cục bột

Ngày cập nhật : 2026-04-27 09:10:30

“A…”


Cú ngã này, Thẩm Thời Đình tựa hồ có thể nghe thấy tiếng xương cụt gãy lìa, đau như thể bị một con dao cưa thân người làm hai nửa. Nàng vô thức rên một tiếng, nước mắt cũng không tự chủ được mà rơi xuống.


Thực sự đau quá. Nàng siết chặt môi, răng trên răng dưới nhẹ nhàng cắn lên phần thịt mềm trên ngón tay trỏ, đôi mắt nhắm nghiền lại, cứ như vậy để cơn đau dịu đi.


Lục Cửu Tiêu nhíu mày, tiến lên hai bước: “Đau lắm sao?”


Tiểu cô nương lắc đầu, vịn ghế đẩu, nén cơn đau ở xương cụt mà đứng dậy. Đôi mắt như vừa được rửa qua nước, tròn xoe nhìn hắn, có chút ngượng ngùng nói: “Thế tử.”


Lục Cửu Tiêu thấy nàng không sao bèn dời mắt đi, hất cằm về phía bàn thức ăn, nói: “Sao không động đũa?”


Thẩm Thời Đình khựng lại, không lên tiếng.


Lục Cửu Tiêu lúc này mới phản ứng lại, có lẽ là ban ngày ở trên xe ngựa bị hắn dọa sợ, cho nên hắn chưa tới thì cô không dám động vào.


Hắn nhấc chân đá đá cái ghế tròn bên cạnh, tự nhiên ngồi xuống nói: “Mau ăn đi.”


Lục Cửu Tiêu không có khẩu vị, ngồi sang một bên, rảnh rỗi lật xem sổ sách mà lão quản gia mang tới, chỉ lật hai cái liền đóng lại. Lúc ngước mắt lên, thì thấy tiểu cô nương từng ngụm từng ngụm đưa canh vào miệng, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, một chút âm thanh cũng không phát ra.


Đôi mắt sáng trong vắt rũ thấp xuống, hàng mi thỉnh thoảng rung động nhè nhẹ, giống như một con thú nhỏ lạc đường, ai cũng có thể bắt nạt vài cái.


Chậ. Lục Cửu Tiêu nắm chặt lòng bàn tay, cảm thấy ruột gan ngứa tay.


Ánh mắt nam nhân không hề che giấu, lực nắm thìa của Thẩm Thời Đình dần tăng lên, động tác húp canh cũng nhanh hơn. Thêm vào đó, ngồi như vậy khiến cơn đau ở xương cụt không giảm mà còn nặng thêm, nàng lúc này như ngồi trên đống kim, nhanh chóng dùng xong bữa, đẩy bát đũa ra, vội vàng đứng dậy, quay lưng về phía nội thất.


Nhưng rất nhanh nàng liền khựng lại bên ngoài bức màn che.


Lục Cửu Tiêu nghi hoặc nhướng mày, vén màn lên nhìn, tức khắc hiểu ra, không khỏi nghiêng người hỏi: “Họ không dọn dẹp phòng riêng cho ngươi sao?”


Thẩm Thời Đình nhìn hắn lắc đầu.


Dáng vẻ kia, thực sự là vô cùng vô tội.


Cũng chẳng có gì lạ, Lục Thế tử dẫn theo một cô nương đến đây, cử chỉ thân mật lại chẳng hề kiêng dè, hai người có quan hệ gì, những kẻ tinh đời kia dùng ngón chân cũng có thể đoán ra được. Không có người phân phó, bọn họ tự nhiên sẽ không làm chuyện thừa thãi là dọn dẹp ra hai gian phòng.


Tuy nhiên, Lục Cửu Tiêu chỉ khựng lại một thoáng, liền đi thẳng tới tủ quần áo, ôm một bộ chăn nệm ra, ném lên sập mềm bằng gỗ tử đàn bên cửa sổ.


Sập mềm ngắn nhỏ lại hẹp, nàng cuộn người lại thì vừa vặn có thể nằm xuống.


Thẩm Thời Đình dĩ nhiên không có ý kiến gì, hắn không bắt nàng ngủ dưới đất đã là tốt lắm rồi. Thế là, tiểu cô nương ngoan ngoãn nắm lấy một góc chăn nệm, định leo lên sập.


Ai ngờ, một bên tai nàng bị Lục Cửu Tiêu tóm lấy.


Hắn giống như đang nghịch ngợm một món đồ chơi, xoa vài cái rồi lại nặn vài cái: “Quay lại đây.”


Thẩm Thời Đình thở dài trong lòng, đành phải xoay người lại. Chỉ vừa đối mắt một cái, nàng đã thuần thục móc lấy đai lưng của nam nhân, cúi đầu cởi ra.


Thật sự. Lục Cửu Tiêu không thể không cảm thán, ở trong phòng nàng so với lúc ở ngoài phòng thì ngoan ngoãn hiểu chuyện hơn nhiều.


Không biết có phải hành động này đã làm hài lòng người trước mắt hay không, hắn hiếm khi có chút kiên nhẫn mà lẳng lặng chờ đợi, trong lúc đó cứ thỉnh thoảng lại nặn nặn tai nhỏ của nàng. Thẩm Thời Đình cắn môi trong sự tê dại.


Rất nhanh, bộ y phục đen của hắn liền rơi xuống đất.


Thế nhưng, đầu ngón tay hắn từ sau tai nàng trượt xuống, đến cổ, đến vai, đến eo, đến mông……


Người trước mặt bỗng nhiên hừ nhẹ một tiếng, vô thức kiễng mũi chân, lùi lại phía sau vài bước.


Tĩnh lặng nửa ngày, bỗng dưng bị mất hứng, Lục Cửu Tiêu sa sầm mặt nói: “Để ta xem.”


Thẩm Thời Đình liên tục lắc đầu, tay bịt chặt phần xương cụt, gương mặt lúc đỏ lúc trắng: “Đừng xem, chỉ là hơi đau thôi, không có gì đâu…”


Ngã mà có thể khiến bản thân thành ra thế này, nàng cũng cảm thấy mất mặt…


Lục Cửu Tiêu không nói gì, tự nhiên ngồi xuống sập mềm, dùng ánh mắt kiểu “ngươi tự xem mà làm đi” liếc nhìn nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=21]

Thẩm Thời Đình mím môi, cuối cùng vẫn từng bước một dịch lại gần.


Hồi lâu sau, váy nàng bị đẩy lên ngang hông. Hai chân quỳ trên sập, phần mông hơi nhếch lên, một mảng lớn tím bầm lan từ xương cụt đến khe mông, không thể không nói là nhìn rất đáng sợ.


Chắc chắn là thương đến xương rồi, nhìn thôi cũng thấy đau.


Lục Cửu Tiêu đưa tay chạm nhẹ một cái, Thẩm Thời Đình hơi run lên, bờ mông đang nhếch cũng không khỏi co rụt lại.


Hắn bất giác ngẩng mắt nhìn thoáng qua cái đầu cài trâm bạc đơn sơ, bị thế này mà vừa rồi nàng lại có thể ngồi vững trên ghế để dùng xong bữa.


Cũng giỏi thật. Giỏi thật sự. Hắn cũng không nhịn được mà muốn giơ ngón tay cái tán thưởng.


Nghĩ đến đây, Lục Cửu Tiêu lạnh lùng giễu cợt: “Ngươi đúng là ngốc chết đi được.”


Nói xong, hắn liền rời khỏi sập, đi về phía bàn nhỏ.


Thẩm Thời Đình cắn môi, uất ức nắm chặt một góc chăn nệm, trong lòng không nhịn được mà thầm oán trách, nếu không phải hắn vô cớ gây ra tiếng động, nàng cũng không đến mức bị dọa sợ, lại càng không ngã thành cái tư thế thảm hại như thế này…


Chẳng biết có phải nghe được tiếng lòng của nàng hay không, lúc Lục Cửu Tiêu quay lại lại phát ra tiếng “hừ”, nghe vô cùng âm dương quái khí.


Thẩm Thời Đình hoàn toàn không dám hó hé gì nữa.


Đợi đến khi ngửi thấy một mùi thuốc nồng nặc, nàng mới vội vàng thẳng lưng dậy, che lấy mông, hốt hoảng nói: “Không dám làm phiền thế tử, hay là để tự…”


“Ngươi phiền quá đi, nằm sấp xuống.” Giọng điệu nam nhân rõ ràng là đã cạn kiệt kiên nhẫn, ra vẻ nếu nàng còn nói thêm một câu thừa thãi nào nữa, hắn sẽ đổ thẳng chỗ rượu thuốc trên tay vào miệng nàng.


.


Thẩm Thời Đình vô thức bịt miệng, ngoan ngoãn nằm sấp trở lại.


Lục Cửu Tiêu đổ rượu thuốc ra lòng bàn tay xoa cho nóng, động tác vô cùng thuần thục. Lòng bàn tay hắn phủ lên xương cụt, xoa mạnh lên vùng mông cao vút, xoa đến mức hai gò cao kia đều biến dạng, giống như cục bột, chỉ cần hơi dùng lực là lún xuống.


Động tác này khó mà không khiến người ta liên tưởng viển vông.


Khi làm chuyện đó, Lục Cửu Tiêu cũng thích nhào nặn nàng như vậy, nặn phía trước, rồi lại nặn phía sau. Trước kia hắn cũng không có sở thích này, thực sự là do thân thể trước mắt này quá mức mềm mại, giống như làm từ bột mà ra.


Lục Cửu Tiêu thực sự tò mò, nàng ăn cái gì mà lớn lên thành ra thế này?


Tuy nhiên, Thẩm Thời Đình lúc này lại chẳng có nửa điểm tâm tư tình tứ nào. Lực tay hắn rất mạnh, cũng không có ý định tiết chế, tiểu cô nương nhíu chặt đôi mày thanh mảnh.


Đau chết mất.


Đau chết mất.


Nàng cố gắng cắn môi để không phát ra tiếng nức nở.


Bỗng nhiên, “Chát” một tiếng, nam nhân vỗ một phát lên mông nàng, thiếu kiên nhẫn nói: “Ngươi ưỡn cái gì mà ưỡn?”


... Nàng không dám cử động nữa.


Hồi lâu sau, động tác trên tay Lục Cửu Tiêu chậm dần, cuối cùng dừng lại trên mông nàng, bất động.


Phải một lúc lâu sau, Thẩm Thời Đình mới hoàn hồn từ cơn đau vừa rồi. Bỗng thấy nhiệt độ trong nội thất tăng cao, hơi thở của nàng bất giác nhẹ hẫng.


Cho đến khi nam nhân nghiêng người xuống, chóp mũi chạm vào chỗ bị thương, nàng mới vô thức giãy giụa một chút, nhưng lại bị nhấn chặt lại.


Lục Cửu Tiêu cắn nhẹ lên vùng da lành lặn của nàng, dùng răng nghiền nhẹ, cảm giác đó tê dại khó nhịn. Thẩm Thời Đình khẽ rên một tiếng, gần như cầu xin: “Thế... Thế tử…”


Nam nhân thẳng người dậy, đuôi mắt phiếm hồng, xoa xoa lên dấu răng kia, rồi đứng dậy trở về giường, không thèm liếc nhìn nàng lấy một cái.


Thẩm Thời Đình nhanh chóng chỉnh đốn lại váy áo, chui tọt vào trong chăn nệm, nằm nghiêng co quắp lại, vừa vặn nhét mình vào sập mềm nhỏ bé này.


Cửa sổ đối diện đưa vào từng đợt gió đêm, nàng nhìn vầng trăng trên đỉnh đầu chằm chằm không rời mắt, thật lâu sau mới chìm vào giấc mộng…


Sáng sớm ngày hôm sau.


Doãn Trung dẫn người lục soát hết những vò rượu pha nước trong hầm rượu ra, lại bắt giữ Trần Tài Sinh.


Phải biết rằng, theo luật pháp Li Quốc, những việc gã làm có thể bị ăn gậy và tống vào ngục. Thế nên, khi bị xách cổ áo quỳ trước mặt Lục Cửu Tiêu, gã run cầm cập, bộ dạng lôi thôi, không ra hình thù gì.


Gậy còn chưa đánh xuống, gã đã khai ra tất cả.


Quả nhiên y hệt như những gì họ đã suy đoán, đây chẳng qua là một trong những thủ đoạn của Lý Nhị.


Mục đích cũng chỉ là khiến cho tửu trang của Lục Cửu Tiêu không thể làm ăn ở kinh thành tiếp được nữa.


Tuy nhiên, động tác của Tần Nghĩa còn nhanh hơn, ngay từ sáng sớm cung Thừa Càn đã thấy mười mấy tờ cáo trạng tố cáo Lý Nhị.


Trong đó điều khiến người ta phẫn nộ nhất chính là việc gã cưỡng đoạt dân nữ, không lâu sau chơi đùa người ta đến chết, sau đó lại còn đe dọa gia đình người chết. Nạn nhân không cửa kêu oan, uống thuốc độc tự sát, suýt nữa thì mất mạng.


Tuyên Vũ Đế xem xong liền đập bàn đứng phắt dậy, ngay buổi chầu sáng đã mắng Dận Quốc Công một trận tơi bời.


Lý Nhị quỳ tại Khôn Ninh cung, túm lấy y phục của Lý Hoàng hậu khóc lóc: “Cô mẫu, phụ thân muốn tống con vào Trai Lộ Tự, còn nói nếu chưa đủ hai năm thì không cho phép bước chân vào kinh thành. Người nhất định phải giúp con. Đường nương vừa mới mang thai, nếu con đi rồi, nàng ấy…”


Thấy Lý Nhị vẫn còn quyến luyến đám kiều thiếp trong nhà, Lý Hoàng hậu quả thực hận sắt không thành thép, đập bàn nói: “Sao ngươi từ nhỏ đến lớn đều đấu không lại Lục Cửu Tiêu vậy? Lần nào cũng chịu thiệt dưới tay hắn, ngươi vẫn chưa chịu đủ sao?”


Nghe vậy, mặt Lý Nhị đỏ bừng lên.


Giọng điệu của Lý Hoàng hậu dịu xuống, nói: “Ngươi động vào tửu trang của hắn, đập phá cửa tiệm của hắn, hắn quay đầu lại liền có thể đuổi ngươi cút khỏi kinh thành. Nhàn nhi, ngươi đấu với hắn bao nhiêu năm nay, ngươi vẫn chưa hiểu sao? Chỉ cần hắn còn đó, cả đời này ngươi cũng không đấu lại được hắn đâu!”


“Cô mẫu?” Lý Nhị ngẩn người.


“Tường Nguyệt, mang gương đồng tới đây.” Lý Hoàng hậu bảo cung nữ bên cạnh.


Rất nhanh, cung nữ đã bưng gương đồng dâng lên.


Lý Hoàng hậu nhìn Lý Nhị: “Ngươi hãy nhìn kỹ khuôn mặt của mình đi, một gương mặt tuấn tú thế này, vết sẹo này từ đâu mà có, ngươi quên rồi sao?”


Nhắc đến vết sẹo, lồng ngực Lý Nhị chợt nhói đau. Làm sao gã quên cho được!


Năm năm trước, tại đại lộ Nghênh An. Khi đó Dịch Đô vừa mới bại trận, gã chẳng qua chỉ nói một câu không hay về Hạ Thâm, con chó điên Lục Cửu Tiêu kia liền túm lấy cổ áo gã mà động thủ.


Đều là thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, chẳng ai tính khí tốt hơn ai.


Thế nhưng, múa may quay cuồng như Lý Nhị sao đánh lại được Lục Cửu Tiêu, chớp mắt một cái trên mặt đã thêm một vết sẹo dữ tợn thế này. Nhưng sau đó thì sao, Thánh thượng chẳng qua chỉ cấm túc Lục Cửu Tiêu ba ngày! Chuyện này cứ thế trôi qua.


Bản thân Lý Nhị cũng nhát gan, lâu dần cũng đành nuốt giận vào trong.


Nghĩ đến đây, sắc mặt Lý Nhị do dự, ấp úng nói: “Cô mẫu, phụ thân hắn dù sao cũng là Vĩnh Định Hầu, được hoàng ân che chở, con…”


“Phụ thân ngươi còn là Dận Quốc Công đấy!” Lý Hoàng hậu cao giọng nói.


……


Sau khi tiễn Lý Nhị đi, tay Lý Hoàng hậu hơi run rẩy vì siết chặt lòng bàn tay quá mức.


Tường Nguyệt vội vàng dâng lên một chén trà, nói: “Nương nương, hôm nay người... nóng vội quá rồi.”


Lý Hoàng hậu nới lỏng nắm đấm, hít một hơi thật sâu.


Lục Cửu Tiêu chính là một quả bom hẹn giờ, bà có thể không vội sao?

❤️Pw mở chương sau: aziazi

Bình Luận

0 Thảo luận