Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 81

Ngày cập nhật : 2026-05-04 21:21:38

Hoa viên Hầu phủ đèn đuốc sáng trưng, tiếng cười nói trong tiệc rượu vang lên không ngớt.


Những buổi yến tiệc trong các danh gia vọng tộc thế này vốn luôn là nơi giao tế của các phu nhân và tiểu thư. Sau tất cả, tình bạn giữa những nữ nhân thường được duy trì bằng việc qua lại, tâng bốc và dăm ba câu chuyện phiếm.


Về phần các đấng nam nhi, họ đương nhiên lấy rượu làm vui; ai nghiêm túc hơn một chút thì mượn dịp này ngâm nga một bài thơ, tính toán rằng đến sáng mai tên tuổi sẽ truyền khắp kinh thành.


Thẩm Thời Đình thay xong y phục, đứng tựa dưới hành lang nhìn từ xa.


Nàng trở về Hạ phủ đã được nửa tháng, chưa từng thấy buổi tối nào náo nhiệt như vậy, không kìm được mà nhìn thêm vài lần.


Bỗng nhiên, ánh mắt nàng khựng lại, va thẳng vào nam nhân đang đứng ở đình nghỉ mát.


Lục Cửu Tiêu khoác trên mình bộ trường bào màu tím đậm, lười nhác tựa vào lan can chạm trổ.


Thẩm Thời Đình nghe thấy tiếng mấy vị tiểu thư chưa gả gần đó đang xì xào bàn tán về hắn. Những lời bàn luận kéo tâm trí nàng trở lại, nàng vội vàng nghiêng đầu, né tránh ánh mắt nóng bỏng của nam nhân kia.


Tiếng cười nói xung quanh càng lúc càng lớn.


“Kìa, người mặc áo tím trên đình nghỉ mát là Lục thế tử phải không?”


“Dáng vẻ đó thì ngoài hắn ra còn có thể là ai được nữa?”


“Cô từng gặp hắn rồi sao?”


“Ừm, trong buổi dạ yến trong cung năm kia có thấy một lần.”


Cô nương mặc áo xanh lấy quạt che môi: “A nương ta bảo, nam nhân có gương mặt đào hoa là đáng tin nhất. Ban đầu ta còn thắc mắc mặt đào hoa trông như thế nào, năm kia vừa nhìn một cái là hiểu ngay.”


Mấy người bọn họ đồng loạt che miệng cười rộ lên.


Thẩm Thời Đình chăm chú nghe lỏm, mặt đào hoa…


Trong đầu nàng hiện ra dáng vẻ nam nhân khom người mỉm cười, đôi mắt kia dùng bốn chữ “phong tình vạn chủng” để hình dung cũng không hề quá lời, từ đôi lông mày đến khóe mắt đều hiện lên một chữ “dục”.


Thế nhưng, nhan sắc như vậy lại là thứ dễ làm xiêu lòng các cô nương nhất.


Thẩm Thời Đình nghĩ thầm, nếu Lục Cửu Tiêu không phải loại người lân la chốn phong trần, thì có lẽ với thân phận và dung mạo đó, cả kinh thành này đều phải đổ xô theo đuổi hắn.


Nghĩ đến đây, nàng chợt nhớ tới Hồi Hương, liền vội vàng thu hồi tâm trí.


Tiếng chiêng trống trên sân khấu lại vang lên, chuyển sang một khúc nhạc mới.


Nàng nhìn sắc trời, đang định lấy cớ đau đầu không khỏe để rời tiệc trước thì lại bị Lục Uyển ngăn lại:


“Sao cô không qua đây, bọn họ đều đi chơi ném thẻ vào bình rượu hết rồi, nương ta còn đặt cả phần thưởng nữa, cô cũng lại thử xem đi.”


Nói đoạn, Lục Uyển kéo nàng ra bãi cỏ, cách đó ba thước quả nhiên có đặt một chiếc bình đồng.


Đám tiểu thư chơi đùa một chút, nhưng Viên thị lại rất dụng tâm, bà phái cả Bạch ma ma thân cận đến làm trọng tài, còn mang ra một phần thưởng là vòng tay san hô xanh, vốn là vật tiến cống từ Tây Vực năm ngoái, vô cùng đẹp mắt.


Lục Uyển đưa cho nàng những mũi tên đã tháo bỏ đầu nhọn.


Mọi người thấy vậy liền dạt sang một bên nhường chỗ, Bạch ma ma cười hỏi: “Tam cô nương có biết chơi ném thẻ vào bình rượu không?”


Thẩm Thời Đình hơi ngượng ngùng gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=81]

Nhà tiểu hộ không giống như đại gia tộc, những việc như thưởng hoa, dự yến hay dạo hồ đối với nàng mà nói là điều rất xa xỉ, ngược lại trò ném thẻ này nàng lại chơi khá nhiều.


Thế là, Thẩm Thời Đình nâng cánh tay, nhắm chuẩn miệng bình rồi ném một mũi tên xuống.


Đến mũi thứ năm, thứ sáu, rồi thứ bảy, trong suốt quá trình chỉ có duy nhất một mũi không trúng, số lượng ném trúng này đã bỏ xa những người khác.


Mọi người đều che miệng kinh ngạc, Bạch ma ma mỉm cười trao phần thưởng tới tay nàng.


Dù sao cũng là tiểu cô nương mười sáu tuổi, thắng được phần thưởng nàng dĩ nhiên thấy vui , khóe miệng khẽ cong lên.


Thế nhưng, vừa quay đầu lại, nàng đã thấy Lục Uyển đang nhíu mày nhìn về phía đình nghỉ mát.


Nàng vô thức nhìn theo hướng đó, liền thấy Lục Cửu Tiêu đang tựa lưng vào cột trụ, dù trời đã sẩm tối nhưng vẫn có thể nhận ra người đứng đối diện hắn chính là Hồi Hương.


Chốc lát sau, hai người họ tránh mặt đám đông, đi về phía hành lang đối diện.


Thẩm Thời Đình vội vàng thu hồi tầm mắt.


Dưới hành lang, ánh mắt Lục Cửu Tiêu lướt qua vai Hồi Hương, liếc nhìn về phía bãi cỏ một cái.


Giọng điệu nam nhân rất không kiên nhẫn: “Nói đi.”


Hồi Hương cứng nhắc nhếch khóe môi, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Thế tử đã lâu không ghé Bách Hí Lâu, ngày hôm đó người đi vội quá, nô vẫn chưa kịp đưa cái này cho người.”


Vừa nói, nàng ta vừa dâng lên một chiếc túi thuốc kiểu dáng tinh xảo.


Chiếc túi vừa được lấy ra từ ống tay áo, một mùi hương thảo mộc thanh đạm liền tỏa ra.


“Thế tử lâu nay ngủ vốn chẳng an yên, nô đã hỏi thăm rất nhiều danh y mới làm ra được túi thuốc này, nghĩ rằng nếu đeo bên mình hằng ngày chắc chắn sẽ có hiệu quả.”


Dứt lời, Lục Cửu Tiêu rủ mắt, ánh nhìn rơi trên người nàng ta.


Nam nhân im lặng hồi lâu, trái tim Hồi Hương như bị bóp nghẹt lại.


“Thế tử…”


“Trước đây ngươi chẳng phải rất thông minh sao?” Lục Cửu Tiêu nhếch môi.


Toàn thân Hồi Hương lập tức cứng đờ, đầu ngón tay đang nâng túi thuốc khẽ run rẩy.


Trước đây nàng ta vốn là người giỏi suy đoán tâm ý của hắn nhất, khéo léo giữ chừng mực, tuyệt đối không bao giờ vượt lễ nghi. Nhưng dạo gần đây nàng ta chẳng thể nào thấu nổi tâm tư của Lục Cửu Tiêu nữa, suốt nửa năm dài đằng đẵng, số lần nàng ta được gặp hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.


Hồi Hương tự hiểu rõ trong lòng, sự lùi bước trước kia là để có thể tiến lại gần hắn hơn, nhưng giờ đây nếu còn lùi bước nữa, thì thật sự nàng ta sẽ biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt của Lục Cửu Tiêu.


Trái tim của nam nhân này không còn đặt ở chốn phong nguyệt nữa rồi.


Nghĩ đến đây, mắt nàng ta đỏ hoe: “Thế tử, nô chỉ vì lo lắng cho người…”


Lục Cửu Tiêu ghét nhất là người khác khóc, thế nên những giọt lệ kia nàng ta không dám để rơi xuống, cứ thế kìm lại trong hốc mắt.


Nhưng oái oăm thay, Lục Cửu Tiêu vốn chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì.


Hắn nhếch môi, nhưng đáy mắt không một chút ý cười: “Lo lắng cho ta?”


“Ngươi là cái thá gì mà đòi lo lắng cho ta?”


Hồi Hương nhìn trân trân vào đáy mắt nam nhân, nhưng chỉ thấy trong đó không một chút tình, từng sợi tóc của nàng ta như đông cứng lại.


“Thế tử…”


Lục Cửu Tiêu tiến lại gần hai bước, giọng nói và sắc mặt đều trầm xuống: “Ai cho phép ngươi vào Hầu phủ, hửm?”


Nếu là con hát bình thường thì đương nhiên không sao. Nhưng ở chỗ Lục Cửu Tiêu lại có một quy tắc bất thành văn: những kẻ hắn từng động vào ở bên ngoài, tuyệt đối không được phép bước chân vào hậu viện của hắn. Đừng nói là Hầu phủ, ngay cả những tư dinh của hắn ở khắp kinh thành cũng chưa từng có bóng dáng của cô nương chốn lầu xanh nào được vào.


Nói cách khác, Lục thế tử tự khoanh vùng cho mình một mảnh đất để thỏa sức phong lưu, nhưng một khi bước ra khỏi ranh giới đó, một ngón tay ngươi cũng đừng mong chạm vào hắn.


Dù là bạc bẽo hay vô tình, Lục Cửu Tiêu chẳng phải chính là loại người đó sao?


Nhưng những điều này, chẳng lẽ Hồi Hương không biết? Nàng ta rõ hơn ai hết.


Nàng ta cắn môi: “Là lỗi của nô, nhưng nô thật sự không cầm lòng được, rất muốn gặp thế tử.”


“Ngươi tưởng ngươi khác đám kỹ tử, đào hát ngoài kia sao?”


Hồi Hương sững sờ, thực sự không còn câu nói nào có thể gây tổn thương hơn thế này nữa.


Nàng ta siết chặt lòng bàn tay: “Ba năm qua, nô đã khước từ tất cả mọi người, ngay cả một bàn tay cũng chưa từng để ai chạm vào, nô cứ ngỡ…”


“Là ta bảo ngươi làm vậy sao?”


Về điểm này, Lục Cửu Tiêu lại vô cùng phóng khoáng, hắn chưa bao giờ yêu cầu những nữ nhân đó phải một lòng một dạ hầu hạ mình.


Nghĩ đến đây, nam nhân cười khẩy một tiếng, tháo miếng ngọc bội bên hông ném qua, rồi xoay người đi về phía sân viện.


Hồi Hương ngẩn ngơ cầm miếng ngọc dương chi thượng hạng, trong lòng trào dâng một nỗi chua xót.


Tiền trao cháo múc, bạc bẽo dứt khoát, đúng là hắn rồi.


Nàng ta nghiêng mình nhìn về phía nữ tử mà Lục Cửu Tiêu vừa mới liếc nhìn không rời mắt, là ả sao…


Thẩm Thời Đình đã thắng được phần thưởng nên không tiện rời đi sớm, sau khi tạ ơn Viên thị, nàng đành phải nán lại thêm một lúc.


Li quốc đang thịnh hành bài lá, hầu như tiểu thư nhà nào cũng biết chơi, nhưng Thẩm Thời Đình lại chưa từng chạm qua thứ này.


Lục Uyển dạy nàng một hồi lâu, sau khi thua liền năm ván, cuối cùng nàng cũng nắm bắt được đôi chút quy luật.


Đang lúc hào hứng, Lục Uyển lấy một bình rượu trái cây cho nàng nếm thử.


Rượu thơm ngọt, không hề cay nồng, Thẩm Thời Đình không nhịn được mà uống thêm vài chén, đầu óc bắt đầu có chút choáng váng.


Thấy vậy, Lục Uyển che miệng nói khẽ: “Trong viện của ta có một con thỏ trắng tròn trịa, chính là con thỏ cô nuôi lúc trước còn ở trong phủ đấy, cô có muốn đi xem không?”


Nghe vậy, Thẩm Thời Đình sững người một lát rồi gật đầu đồng ý.


Nàng đương nhiên còn nhớ, ngày đó vì sắp phải rời kinh nên nàng đã đem con thỏ vừa mới có được chưa lâu tặng cho Lục Uyển.


Nay gặp lại, dù mới chỉ qua nửa tháng, nhưng trong lòng lại nảy sinh cảm giác như đã xa cách ba thu.


Con thỏ này được Lục Uyển nuôi cho béo lên không chỉ một vòng. Lúc trước nó chỉ là một con bé xíu, mà giờ đây phải dùng cả hai tay mới ôm xuể, ngay cả cái lồng cũng đã được đổi sang loại lớn hơn một cỡ.


Lục Uyển rót một chén rượu trái cây rồi nói: “Cái lồng thỏ này là do ca ca ta lệnh cho thợ thủ công đặc biệt chế tác đấy.”


Thẩm Thời Đình ngẩn ra một thoáng, bấy giờ mới nhìn kỹ cái lồng kia.


Trên những thanh sắt dường như còn được phủ một lớp lá vàng, còn thứ đang lấp lánh dưới ánh trăng trên cửa lồng chính là một viên ngọc trai được mài nhẵn nhụi.


Nàng không kìm được mà giật khóe môi, quả không hổ danh là Lục Cửu Tiêu…


Vuốt ve bộ lông thỏ trắng muốt mềm mại, tâm trí Thẩm Thời Đình nhất thời bị kéo về đêm Khất Xảo hôm đó.


Nam nhân đó vừa kiêu ngạo vừa gượng gạo bảo: “Muốn giữ thì cứ giữ đi, tự mình chăm sóc.”


Nghĩ đến đây, sống mũi Thẩm Thời Đình chợt cay cay.


Có lẽ do hơi rượu xông lên, hai gò má nàng ửng hồng nhàn nhạt, vành tai cũng nhuốm một tầng đỏ mong manh.


Bất thình lình, nàng cúi đầu, hai hàng nước mắt rói lã chã.


Nếu là lúc tỉnh táo, dù có đau lòng đến mấy, tiểu cô nương vẫn có thể cắn răng chịu đựng.


Lục Uyển giật nảy mình: “Cô sao vậy? Là do say rượu nên đau đầu sao?”


Thẩm Thời Đình giơ tay lau nước mắt: “Chẳng phải cô nói rượu này không làm người ta say sao?”


Lục Uyển khựng lại, ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng.


Nàng nhíu mày liễu, thắc mắc: “Đang yên đang lành, sao cô lại khóc?”


Nước mắt của nữ nhi vốn không thể dỗ dành, cũng chẳng thể nhắc tới, nếu không chúng sẽ như những hạt châu đứt dây, không sao ngăn lại được.


Thẩm Thời Đình nghẹn ngào, thấp giọng nói: “Lục Uyển, người Lục gia cô tính tình ai cũng tốt, sao huynh ấy lại thành ra thế kia?”


Lục Uyển ngẩn ra một lát mới phản ứng kịp, chữ “huynh ấy” này là đang chỉ Lục Cửu Tiêu.


Nàng cẩn thận đưa khăn lụa qua, ướm lời hỏi: “Huynh ấy bắt nạt cô thế nào?”


Thẩm Thời Đình cắn chặt môi, im lặng hồi lâu, nhưng không hiểu sao vẫn bật ra một tiếng khóc kìm nén. Nó giống như hạt giống vùi sâu dưới lòng đất, một khi đã nảy mầm vươn lên thì chẳng phải cứ cố sức là có thể ấn cái mầm non ấy trở lại vào trong đất được.


“Ta không muốn gặp huynh ấy chút nào, ta trốn rồi, nhưng trốn không thoát…”


Người ta thường bảo rượu vào lời ra, những lời tận đáy lòng lại xen lẫn tiếng nức nở thế này, đích thị là lời nói chân thật nhất.


Lục Uyển nhìn Lục Cửu Tiêu đang đứng sau lưng nàng, cố gắng cứu vãn tình hình, ấp úng nói: “Tính tình huynh ấy đúng là có hơi tệ, nhưng ta thấy huynh ấy đối với cô thật sự rất tốt mà... Cô, cô nhìn con thỏ này đi, huynh ấy ghét mấy con vật nhỏ này lắm, vậy mà cũng để cô mang về phủ đấy thôi.”


Thẩm Thời Đình đỏ mắt lắc đầu liên tục, căn bản không lọt tai lời nào của Lục Uyển, chỉ nghẹn ngào nói: “Ta trốn không thoát, Lục Uyển... sao thứ rượu này lại làm người ta say đến thế.”


Lục Uyển hết cách, nản lòng ngậm miệng lại.


Chỉ nghe thấy Thẩm Thời Đình gục xuống bàn đá lẩm bẩm điều gì đó, nước mắt như vỡ đê, cứ “tí tách tí tách” rơi xuống.


Dường như mọi cảm xúc tích tụ bấy lâu đã bị một bình rượu trái cây này phá tan hàng phòng ngự.


Đúng lúc này, một bàn tay lớn từ phía sau vươn tới, bóp nhẹ cằm tiểu cô nương, hơi dùng lực nâng đầu nàng lên, vừa vặn ép nàng phải đối diện với ánh mắt hắn.


Đôi mắt nam nhân đen như mực nhìn nàng chằm chằm: “Thật sự không muốn nhìn thấy ta đến thế sao?”


Thẩm Thời Đình sững sờ, nước mắt bỗng khựng lại.


Trên con đường mòn nhỏ, Thẩm Thời Đình bước đi lảo đảo, xiêu vẹo về phía trước.


Lục Cửu Tiêu mím môi đi theo sau lưng, thực sự nhịn không được nữa, tiến lên chộp lấy cánh tay nàng nói: “Đi ngược hướng rồi.”


Tiểu cô nương thoáng khựng lại, rồi lại quay ngoắt đầu đi hướng khác.


Nàng gượng dậy định đi tiếp, nhưng thực chất con đường trước mặt trong mắt nàng đã nhòe thành hai ba cái bóng chập chờn. Bất thình lình, nàng loạng choạng, suýt chút nữa là ngã nhào sang một bên.


Lục Cửu Tiêu nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, lần đầu tiên cảm thấy bó tay với nàng, thở dài nói: “Ta cõng nàng có được không?”


Thẩm Thời Đình lắc đầu.


Nam nhân nhìn nàng chằm chằm hồi lâu, đôi mày hơi nhíu lại, lòng kiên nhẫn đang cạn dần từng chút một.


Hắn bỗng đứng thẳng người dậy, gật đầu bảo: “Được, vậy nàng tự đi đi, có thấy mấy cái giếng đá xung quanh đây không?”


Thẩm Thời Đình ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn qua.


Chỉ nghe nam nhân nói tiếp: “Bên dưới toàn là xác chết đấy, sơ sẩy ngã xuống một cái là mất mạng như chơi.”

Bình Luận

0 Thảo luận