Sáng / Tối
Khoan bàn đến có phải khách quý hay không, nhưng với những người mở cửa làm ăn như họ, hễ nam nhân bỏ bạc ra ngồi ở đây, dù là kẻ sa cơ lỡ vận hay bậc quan lại quyền quý, các cô nương đều phải tận tâm hầu hạ.
Vì thế, Vương Cầm theo bản năng nín bặt, ngay cả vành tai đau điếng cũng không dám kêu thành tiếng. Nhưng khi nhìn thấy cây quạt xếp đã làm mình bị thương, chân ả nhũn ra, suýt chút nữa thì quỳ rạp xuống.
Trên cán quạt khắc một chữ “Tiêu” theo lối thảo, hiện rõ mồn một ngay trước mắt.
Quỳnh Nương dĩ nhiên cũng nhìn thấy. Nàng tê hết cả da đầu, cúi người nhặt quạt lên rồi nhanh nhẹn tiến lại gần. Cách một lớp rèm châu, hai tay nâng quạt kính cẩn, cười gượng gạo nói: “Mấy muội muội nô đùa quá trớn, làm kinh động đến thế tử gia thưởng vũ, mong thế tử gia đại nhân đại lượng không chấp nhặt.”
Dứt lời, bức rèm châu mờ ảo được vén sang hai bên, hai hộ vệ đứng tách ra trái phải, để lộ bóng dáng vận trường bào thêu vân nước màu đỏ thẫm bên trong.
Nam nhân một chân chạm đất, chân kia gác lên ghế đôn, cả người như không có xương cốt, ngồi vẹo vọ tựa vào một bên lan can chạm trổ. Dáng vẻ phong lưu suy đồi kia như thể được sinh ra từ tận trong xương tủy.
Đuôi mắt sau cơn say đỏ ửng. Hắn ngước mắt nhìn Quỳnh Nương, lông mày hơi nhếch lên một chút.
Cái nhếch mày vô cùng đa tình.
Dẫu Quỳnh Nương cũng là một mỹ nhân, nàng vẫn phải thừa nhận rằng tướng mạo của Lục Cửu Tiêu thuộc hàng thượng thượng thừa. Đa phần các cô nương nơi chốn phong hoa tuyết nguyệt này còn chẳng thể phong tình, quyến rũ bằng hắn.
Bất chợt, nam nhân nhấc mũi chân gõ xuống đất hai cái, giọng điệu biếng nhác: “Thứ đồ chơi rách nát gì thế này, cộm cả chân.”
Nói xong, hắn dời ủng da ra, một viên hồng châu từ dưới đế ủng lăn ra ngoài.
Quỳnh Nương cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện phần lớn chuỗi hạt của Vương Cầm đã lăn cả vào trong rèm nhã tọa của Lục Cửu Tiêu.
Chưa đợi Quỳnh Nương kịp phản ứng, phía sau đã vang lên tiếng bước chân dồn dập. Giọng của Vương Cầm nũng nịu, mềm mỏng đến mức khiến người ta nghe mà bủn rủn cả lỗ tai, ả nói: “Là vòng tay của nô gia bị đứt dây, không ngờ lại làm kinh động đến thế tử gia, nô gia nhặt lại ngay đây.”
Dứt lời, Vương Cầm cúi người di chuyển quanh ghế dài, nhặt những viên châu bỏ vào lòng bàn tay.
Vì vận váy thắt sát ngực chặt cứng, nên khi Vương Cầm cúi xuống, khoảng trắng ngần đầy đặn cứ thế đung đưa trước mắt nam nhân.
Cứ như là cố ý.
Lục Cửu Tiêu nhếch môi, thong dong vân vê chén rượu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=2]
Khi bờ môi mỏng vừa chạm vào vành chén, định ngửa đầu uống cạn thì bất chợt trông thấy một cô nương mảnh mai đang đứng cách đó không xa.
Gương mặt tựa phù dung, kiều diễm, mê hoặc.
Trên tóc chỉ cài duy nhất một cây trâm gỗ mộc mạc, mái tóc đen nhánh tựa gấm rủ xuống bên eo.
Dường như vừa mới chịu kinh hãi, đôi môi nàng không chút huyết sắc, lại càng tăng thêm vài phần phong thái động lòng người.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của hắn, nàng đột ngột ngước lên nhìn sang.
Đôi mắt tràn ngập sự hoảng loạn kia lại khiến Lục Cửu Tiêu dâng lên vài phần hứng thú, hắn nhẹ cong môi.
“Thế tử…” Vương Cầm thở hổn hển đứng dậy, cắt đứt tầm mắt của Lục Cửu Tiêu.
Nam nhân chậm rãi quay đầu lại, thấy ả đang cầm một vốc hồng châu trước mặt mình như đang tranh công đòi thưởng.
Có lẽ do đã uống rượu nên phản ứng của Lục Cửu Tiêu đêm nay có chút chậm chạp.
Hắn thu lại ý cười nơi đáy mắt, im lặng hồi lâu rồi đột ngột thốt ra một câu lạnh lùng: “Đưa cho ta làm gì?”
Vương Cầm ngẩn người, nụ cười trên môi cứng đờ, ngượng nghịu rụt tay lại.
Ả còn chưa kịp tìm lời chữa thẹn, đã nghe Thế tử gia cao quý thiếu kiên nhẫn quay đi: “Biết gảy đàn không?”
Chẳng trách người ta nói tầng lớp quyền quý rất khó hầu hạ, chỉ qua vài ba câu nói mà tâm trạng Vương Cầm đã lên xuống một vòng, suýt chút nữa thì không thở nổi.
Gương mặt ả lập tức rạng rỡ hẳn lên, liên tục gật đầu: “Biết, biết, thế tử muốn nghe khúc nhạc nào, nô gia đều gảy được.”
Ánh mắt nam nhân rơi trên những điệu múa uyển chuyển phía đài cao, trong mắt dường như không có tiêu điểm, giống như đang thưởng vũ, mà cũng lại như không.
Hắn buông một câu: “Tùy ý.”
Vương Cầm cố kìm nén cảm xúc phấn khích, giữ giọng bình thản nói: “Vậy nô gia xin gảy tặng thế tử khúc Túy Phi Hoa.”
Dứt lời, ả vội vàng ôm lấy cổ cầm ở góc phòng vào lòng.
Lúc đi ngang qua Quỳnh Nương, Vương Cầm cố ý lách người chen một cái, thế mà lại đẩy được cả Quỳnh Nương ra khỏi rèm che.
Ngay sau đó, từ bên trong vọng ra tiếng cầm ca dìu dặt.
Quỳnh Nương ngẩn người, suýt chút nữa thì bật cười vì tức trước cái trò này của Vương Cầm! Ai thèm giành với ả chứ?
Nghĩ đoạn, Quỳnh Nương hậm hực quay người, nắm lấy cổ tay Thẩm Thời Đình kéo lên tầng ba, suốt dọc đường không quên chì chiết hành vi của Vương Cầm. Nàng khựng lại một chút, rồi chuyển hướng câu chuyện: “Nhưng mà, nếu không có cái màn náo loạn đó, chưa biết chừng Vương Cầm đã ép cô đi gặp Lý Nhị rồi. Cô không thấy sao, nam nhân khi nãy là Lục thế tử của Vĩnh Định Hầu phủ, nhìn chàng như trích tiên hạ phàm. Cùng là dòng dõi quyền quý, nhưng tên Lý Nhị kia so với chàng thì còn kém xa vạn dặm.”
Đã là người thì ai cũng yêu cái đẹp, nữ nhi lại càng như thế.
Nhắc đến diện mạo của Lục Cửu Tiêu, Quỳnh Nương cũng không nhịn được mà nói thêm vài câu.
Nàng thở dài đầy tiếc nuối: “Chỉ có điều tính khí thất thường, một khi cái thói công tử nổi lên thì người hầu hạ bên cạnh là khổ sở nhất.”
Lục thế tử như “trích tiên hạ phàm” kia hay làm khổ người khác ra sao Thẩm Thời Đình không rõ, nhưng căn phòng Thượng Thủy Các trước mắt này đáng sợ thế nào thì nàng lại biết quá rõ.
Cây kim bạc giữa kẽ ngón tay của Thạch ma ma cùng những lời nhục mạ cực kỳ khó nghe kia dường như vẫn còn lảng vảng trước mắt và bên tai nàng. Đôi chân tiểu cô nương như mọc rễ, không nhích nổi nữa.
Quỳnh Nương vừa khéo dừng lời, nhìn nàng với vẻ mặt cảm thán.
Trông chờ nàng tự mình đẩy cánh cửa này ra thì e là đứng đến sáng mai cũng không xong.
Vì thế, Quỳnh Nương đưa tay lên, cánh cửa hoa vốn đang khép hờ liền dễ dàng bị đẩy mở.
“Kẽo kẹt” một tiếng, làm kinh động đến người ở trong phòng.
Chỉ nghe tiếng chân ghế ma sát với mặt đất tạo nên âm thanh “rít rít” khiến người ta run rẩy, kèm theo đó là một giọng nói khoa trương: “Ái da, Thời Đình tới rồi hả con!”
Phụ nhân hơi đẫy đà từ bên bàn tròn bằng gỗ đàn hương chậm rãi bước đến cạnh cửa. Trên khuôn mặt nhìn vào là thấy “ngập trong tiền” nở một nụ cười, cười đến mức những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại một chỗ.
Bà ta nói: “Lại đây, để ma ma coi thử hồi nãy phạt có nặng quá không?”
Chẳng riêng gì Thẩm Thời Đình, ngay cả Quỳnh Nương cũng ngẩn ra một chốc.
Cứ ngỡ chuyện của Lý Nhị vẫn chưa xong, Thạch ma ma gọi nàng đến đây là để dạy dỗ tiếp, nào ngờ bà ta lại thay đổi sắc mặt nhanh như thế. Mới chỉ có một canh giờ mà thái độ đã hoàn toàn xoay chuyển sang một hướng khác.
Bà ta đẩy Thẩm Thời Đình vào trong phòng, ấn nàng ngồi xuống ghế. Còn chưa kịp xem xét vết thương trên vai nàng thì đã bị dấu ngón tay trên mặt nàng làm cho chú ý.
Thạch ma ma đại kinh thất sắc, tức khắc hít một hơi thật sâu, ngọn lửa giận xông thẳng lên đại não, trong nhất thời không thốt ra được nửa chữ.
Khuôn mặt mà bà ta còn chẳng nỡ đụng vào, kẻ nào dám để lại một dấu tát trên đó chứ?!
Thạch ma ma quay sang nhìn Quỳnh Nương, nghiêm giọng hỏi: “Ai làm?”
Quỳnh Nương do dự một lát, rồi chầm chậm thuật lại đầu đuôi chuyện Vương Cầm kiếm chuyện lúc nãy.
Sắc mặt Thạch ma ma lập tức trầm xuống, nhưng bà ta thừa biết lúc này không phải là lúc tính toán chuyện đó.
Thế là, bà ta cố nhẫn nhịn, xót xa vuốt ve khuôn mặt mịn màng như mỡ đông của tiểu cô nương, nói: “Nha đầu Vương Cầm đó bị ta nuông chiều hư rồi, chẳng biết trời cao đất dày là gì. Chuyện này ma ma nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con. Ta đã nói rồi, một khi đã đến Hoa Tưởng Lâu thì sẽ không để con phải chịu uất ức đâu.”
Lời này nói ra thật sự rất bùi tai, nhưng ý tứ xa gần chẳng qua cũng chỉ là một tầng nghĩa khác: Ngươi ngoan ngoãn thì mới có công bằng để nói. Còn nếu không nghe lời, uất ức sau này vẫn còn dài, tự mình chọn đi.
Bàn tay Thẩm Thời Đình giấu trong tay áo siết chặt lại. Nàng không đáp lời, khiến bầu không khí vốn đang êm đẹp bỗng trở nên gượng gạo.
Quỳnh Nương đứng bên cạnh âm thầm thúc nhẹ vào người Thẩm Thời Đình hai cái, ý bảo đây chính là cái “thiệt thòi trước mắt” mà nàng vừa nói lúc nãy, không thể chuốc lấy vào người.
Vì vậy, Thẩm Thời Đình cứng nhắc gật đầu, khẽ nói: “Tạ ơn ma ma.”
Sắc mặt Thạch ma ma lập tức hớn hở hẳn lên. Bà ta nắm lấy bàn tay đang giấu trong tay áo của nàng đặt vào lòng bàn tay mình, vỗ vỗ mu bàn tay nàng rồi nói: “Nha đầu ngốc, con còn nói lời cảm ơn với ta làm gì? Con không biết mình quý giá thế nào đâu, ma ma thương con còn chẳng kịp nữa là.”
Hai chữ “quý giá” khiến sắc mặt tiểu cô nương trắng bệch đi.
Thẩm Thời Đình lập tức rút tay ra khỏi lòng bàn tay Thạch ma ma, giấu vào trong tay áo, đôi môi mím chặt, ánh mắt đầy phòng bị nhìn bà ta.
Thạch ma ma mỉm cười ẩn ý: “Chuyện của Nhị công tử, ta suy đi tính lại thì cũng không hoàn toàn trách con được. Vốn là do hắn say rượu đột nhập vào khuê phòng của con, con bất ngờ kinh hãi, trong lúc tình thế cấp bách lỡ tay ném trúng hắn, kể ra cũng hợp tình hợp lý.”
Bà ta chậm rãi nói tiếp: “Chuyện này, cứ coi như lật sang trang mới đi.”
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình lập tức ngẩng đầu hỏi: “Vậy hắn sẽ không tìm con nữa chứ?”
“Dĩ nhiên là không rồi. Phía Nhị công tử ta đã dàn xếp ổn thỏa, chẳng qua là bồi thường thêm chút bạc, mời mấy cô nương xinh đẹp đến dỗ dành một chút, không phải chuyện gì to tát.”
Vừa nói, Thạch ma ma vừa nhấc ấm trà lưu ly trên bàn nhỏ lên, rót một chén trà hoa đưa đến trước mặt Thẩm Thời Đình.
Bà ta nói một cách nhẹ tênh, thái độ lại thay đổi kỳ quái như vậy, Thẩm Thời Đình dù sao cũng không ngốc. Nàng nhíu mày bán tín bán nghi, ánh mắt thuận theo cánh tay Thạch ma ma mà rơi trên chén trà trước mặt.
Những biến cố dồn dập trong hai tháng qua đủ để một cô nương vốn được nuôi dưỡng trong khuê phòng phải mọc thêm vài cái “tâm nhãn”.
Chẳng hạn như chén trà do kẻ có dụng ý đưa tới thì tuyệt đối không được uống.
Giằng co một hồi lâu, nàng nói: “Con không khát.”
Nếu chén trà này không có vấn đề, nghe vậy Thạch ma ma sẽ đặt xuống. Nhưng rõ ràng, chén trà này không thể không có vấn đề.
Sắc mặt Thạch ma ma hơi biến đổi, trái lại còn đưa chén trà tới gần hơn, gần như dán sát vào đôi môi trắng bệch của tiểu cô nương. Bà ta nở nụ cười âm dương quái khí, nói: “Nữ nhi ngoan, trà này là đích thân ma ma rót cho con, dù khát hay không thì cũng phải nhấp một ngụm, con thấy có đúng không?”
Lòng bàn tay Thẩm Thời Đình lạnh toát. Gần như trong chớp mắt, nàng giơ tay hất văng chén trà bên môi. “Xoảng” một tiếng, hình vẽ hoa mai đỏ trên chén vỡ tan thành nhiều mảnh.
Nàng đứng phắt dậy định chạy ra ngoài cửa, nhưng Thạch ma ma dường như đã liệu trước, bà ta ấn chặt vai nàng, ghì người nàng xuống bàn.
Một loạt hành động liên tiếp này khiến Quỳnh Nương đứng đợi bên cạnh nhìn đến ngây ngốc, tới khi Thạch ma ma quát: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Rót trà!”
Bấy giờ, Quỳnh Nương mới luống cuống nhấc ấm trà lên, do dự đưa tới.
Sức của Thạch ma ma rất lớn, bà ta dùng hai ngón tay bóp chặt cằm tiểu cô nương, ép nàng phải mở miệng uống. Thế nhưng Thẩm Thời Đình cắn chặt môi, cắn đến mức rách da rướm máu cũng kiên quyết không nới lỏng nửa phần.
Lần này, Thạch ma ma thực sự cuống lên, hoàn toàn quên sạch chuyện mặt mũi hay không, bà ta vung tay giáng một cái tát. Tiếng tát vang lanh lảnh, lực đạo nặng hơn của Vương Cầm lúc nãy rất nhiều.
Nhân lúc nàng bị đánh lệch đầu sang một bên, cánh môi hé lộ một khe hở, Thạch ma ma vội vàng đổ chén trà vào. Vành chén va chạm lạch cạch với môi răng của tiểu cô nương, dòng nước trà hơi ngọt chảy vào cổ họng. Đôi bàn tay Thạch ma ma đang chống cự trên cổ tay của Thẩm Thời Đình đột ngột nới lỏng ba phần sức lực, nàng tuyệt vọng nhắm nghiền mắt, hai hàng lệ lăn dài từ đuôi mắt rồi biến mất vào làn tóc xanh.
Cảm giác sợ hãi vì không nắm bắt được cọng rơm cứu mạng trỗi dậy, cả người nàng mất đi trọng tâm, từ từ trượt xuống mặt đất.
Thẩm Thời Đình biết, nàng xong đời rồi.
Chỉ nghe thấy giọng nói của Thạch ma ma ngày càng xa dần: “Không phải ma ma không bảo vệ con, mà thực sự là Nhị công tử đó, cả ta và con đều không đắc tội nổi.”
Nàng hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.
Cùng lúc đó, chân trời chợt lóe lên một tia sáng, gió đêm nổi lên tứ phía.
Trong hương khuê ở tầng hai, nữ tử với thân hình đẫy đà đang bị ghì chặt bên cửa sổ. Một đầu dải lụa bên hông quấn quanh ngón tay nam nhân, hắn kéo nhẹ một cái, lớp áo mỏng rơi xuống đất, đôi cánh tay bỗng lạnh toát.
Vương Cầm ôm lấy nam nhân trước mặt, nũng nịu nói: “Thế tử gia, lạnh…”
Chẳng biết có phải ông trời quá nể mặt ả hay không, mà tiếng “lạnh” run rẩy đầy tình tứ vừa ra khỏi miệng, thì ầm một tiếng vang dội, mưa như trút nước, từng hạt mưa lạnh buốt đập vào khuôn mặt son phấn của ả.
Cơn mưa bất thình lình khiến Vương Cầm kinh hô mà ôm chầm lấy Lục Cửu Tiêu, thân hình đầy đặn hữu ý vô ý dán sát vào. Ả hoảng hốt kêu lên: “Thế tử gia, thế tử gia.”
Nam nhân ngẩn ra, đột ngột ngước mắt, màn mưa lọt vào tầm nhìn.
Hắn vẫn duy trì tư thế một tay chống lên khung cửa sổ, nhưng nét đa tình lả lơi trong đôi mắt phượng như sương mỏng tan đi, dường như được nước mưa gột rửa sạch bách.
Hồi lâu sau, hắn đột nhiên dứt khoát rời đi. Vương Cầm mất đi điểm tựa mà ngã nhào xuống đất, hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước.
Ả cảm thấy uất ức đến khó hiểu: “Thế tử gia?”
Lục Cửu Tiêu không chút biểu cảm cúi đầu liếc nhìn ả một cái, giọng nói lạnh lùng thanh tỉnh: “Cút.”
Vương Cầm ngây người, lắp bắp nói: “Thế... Thế tử gia, có phải nô gia có chỗ nào làm chưa…”
“Ta nói là cút ra ngoài, nghe không hiểu?”
Một bên khóe môi hắn khẽ nhếch, tựa tiếu phi tiếu, tựa nộ phi nộ, khắp người tỏa ra hơi thở lạnh lẽo âm u.
Quả thực là lật mặt còn nhanh hơn lật sách.
Vương Cầm cắn chặt môi, đành chỉnh sửa y phục, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại đầy luyến tiếc.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận