Sáng / Tối
Ngày mùng hai tháng Mười một, Cẩm Châu bắt đầu lất phất những hạt tuyết nhỏ dày đặc.
Hai cỗ xe ngựa được trang hoàng lộng lẫy dừng trước cửa Thẩm gia, thu hút sự chú ý khiến hàng xóm láng giềng đi ngang qua đều không nhịn được mà ngoái đầu nhìn. Trong con ngõ nhỏ chừng này, chuyện xảy ra hai ngày trước cũng đã truyền đi hóng hớt khắp nơi. Lúc này, mọi người nhìn vị quý tộc anh tuấn hiên ngang từ kinh thành tới kia, ai nấy đều không khỏi cảm thán trong lòng.
Hèn gì, hèn gì Thẩm nha đầu trông chẳng giống cha cũng chẳng giống nương, lại xinh đẹp thoát tục không giống người thường như thế…
Chuyện này không đơn giản là việc Hạ Thầm đưa một mình Thẩm Thời Đình về kinh là xong, Thẩm gia cũng cần phải có một lời giải thích thỏa đáng.
Vì vậy, Thẩm Diên, Tôn thị và Thẩm Vọng cùng ngồi ở cỗ xe ngựa phía sau.
Thẩm Thời Đình đứng bên cạnh cỗ xe ngựa đi đầu, thỉnh thoảng lại ngoái nhìn về phía sau. Hai ngày nay tiểu cô nương khóc nhiều đến mức đôi mắt sưng đỏ, dáng vẻ trông vô cùng nhút nhát, sợ sệt.
Hạ Thầm đứng bên cạnh, đưa tay ra: “Để huynh đỡ muội lên.”
Không phải y không nhận ra nàng muốn ngồi chung xe với cha mình.
Nhưng sớm muộn gì nàng cũng phải trở về Hạ gia, sự ỷ lại vào Thẩm Diên cuối cùng cũng phải thay đổi dần.
Thẩm Thời Đình hoàn hồn, lắc đầu với y rồi tự mình bám vào thành xe leo lên.
Suốt dọc đường đi, bên trong xe ngựa bao trùm một bầu không khí im lặng. Thẩm Thời Đình ngồi hơi xa, rõ ràng đối với nàng, Hạ Thầm là một người hoàn toàn xa lạ.
Hạ Thầm đẩy đĩa bánh tô điệp trên bàn nhỏ về phía trước, y biết nàng thích món này.
“Ăn chút đồ lót dạ đi.”
Tiểu cô nương nhìn sang, cẩn thận lấy một miếng, không quên nói lời cảm ơn.
Hạ Thầm lại rót cho nàng một tách trà.
Y lấy từ dưới ngăn kéo bàn ra hai cuốn sách, đưa sang cho nàng.
Đó là hai bản thảo y thư quý hiếm, vốn chỉ được lưu giữ trong Điển Tịch Tư của hoàng cung, có thể nói là vật báu khó tìm trên đời.
Quả nhiên, vừa liếc mắt nhìn qua, đôi mắt tiểu cô nương đã sáng bừng lên, quên nhai luôn miếng bánh trong miệng.
Hạ Thầm khẽ cười: “Tặng cho muội đó, ở nhà vẫn còn rất nhiều. Đợi khi nào sửa sang xong phòng muội, huynh sẽ xếp hết vào phòng cho muội.”
Sau đó, trong toa xe vang lên tiếng lật sách sột soạt, cùng với những lúc Hạ Thầm thỉnh thoảng thảo luận cùng nàng vài vấn đề về y thuật. Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng quả thực nàng rất có thiên phú, hay nói cách khác, Thẩm Diên đã dạy dỗ rất tốt.
Bên ngoài, Cao Tầm đang đánh xe không khỏi thầm thở dài. Phải biết rằng, để có thể trò chuyện được với A Đình cô nương, vị thiếu tướng quân nhà họ trên đường đến đây đã thức trắng mấy đêm liền để nghiền ngẫm mấy cuốn y thư đấy.
Nhưng nỗ lực đó quả thực rất hiệu quả, ít nhất là suốt chặng đường này, nàng đã chịu mở lời gọi y là “ca ca” dù tiếng gọi vẫn còn rất nhỏ. Nàng cũng sẵn lòng kể cho y nghe những chuyện hồi bé, và đôi khi còn tò mò hỏi thăm Hạ Thầm về Hạ gia. Tóm lại, không khí vô cùng nhẹ nhàng.
Để chiều theo Thẩm Thời Đình, hành trình về kinh lần này đã được đi chậm lại, thong thả mất năm ngày mới tới kinh đô.
Hạ Thầm dắt tay nàng, đi về hướng ngõ Hàm Bình.
Thẩm Thời Đình liếc nhìn chữ “Lục” ở trạch viện đối diện, rồi theo chân Hạ Thầm bước vào Hạ phủ.
Ngay khoảnh khắc cửa phủ mở ra, có người hô lớn: “Đại công tử đã về rồi!”
Ngay sau đó, dưới hiên nhà, một bóng hình vận y phục đen huyền đột nhiên xuất hiện trước mắt.
Thẩm Thời Đình ngay lập tức nép mình ra sau lưng Hạ Thầm.
Hạ Lẫm dường như đã đợi từ lâu, vui mừng nói: “Đại ca.”
Hạ Thầm nhướng mày hỏi: “A cha và a nương đâu?”
“Đang đợi ở chính sảnh, đợi lâu lắm rồi.” Nói đoạn, hắn ngồi xổm xuống, chăm chú quan sát thân muội muội của mình. Tiểu cô nương trông rất thanh tú, nếu phải nói là giống ai, thì đôi mắt nàng quả thực đúc cùng một khuôn với vẻ dịu dàng như nước của Hạ Thầm.
Hắn nói: “A Đình, gọi huynh là nhị ca đi.”
Thẩm Thời Đình mấp máy môi, nhưng lại càng siết chặt lấy tay Hạ Thầm hơn, cả người dán chặt vào chân y.
Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, Hạ Lẫm thấu hiểu nói: “Không sao, sau này gọi cũng được.”
Hắn lấy từ trong hộp ra một miếng ngọc bội trắng treo lên cổ nàng, một bên mặt miếng ngọc có khắc ba chữ —— Hạ Thời Đình.
Nhận lại Thẩm Thời Đình là chuyện không cần bàn cãi, nhưng làm sao để sắp xếp cho Hạ Mẫn lại trở thành vấn đề nan giải.
Sầm thị vốn là người lòng dạ mềm yếu, huống chi bà đã nuôi nấng Hạ Mẫn như con gái ruột suốt mười một năm, bao nhiêu yêu thương tâm huyết nhất đều đã dành cho nàng ta. Giờ đây dù vô cùng xót xa tiểu nữ nhi phải lưu lạc bên ngoài, bà cũng không nỡ cứ thế mà giao Hạ Mẫn lại cho Thẩm gia.
Chuyện này mãi vẫn không quyết định được, giằng co suốt hai ngày trời, cho đến khi người của Đại Lý Tự đến Hạ phủ để bắt giữ Tôn thị, và người đích thân dẫn đầu lại chính là Đại Lý Tự Khanh Đổng Minh.
Hạ Lộc Minh không hiểu chuyện gì: “Là ai đã mời Đổng đại nhân đến đây?”
Hạ Thầm không chút ngạc nhiên nhìn về phía Hạ Lẫm, còn Hạ Lẫm thì thản nhiên thừa nhận.
Hắn nói với Sầm thị: “Vết bỏng trên mu bàn tay của A Đình từ đâu mà có, a nương có biết không?”
Sầm thị bàng hoàng ngồi bệt xuống ghế, không còn nhắc đến chuyện muốn giữ Hạ Mẫn lại nữa.
Với lần bắt giữ này, những chuyện tồi tệ mà Tôn thị đã làm bị đồn thổi khắp cả kinh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=118]
Ai nấy đều biết rõ thân mẫu của Hạ Mẫn đã làm ra những chuyện cầm thú không bằng như thế.
Dẫu là vì tốt cho nàng ta, cũng buộc lòng phải đưa nàng ta quay về Cẩm Châu.
Ngày Hạ Mẫn theo người Thẩm gia rời đi, Thẩm Thời Đình đã đuổi theo từ cửa sau. Nhìn theo bóng dáng xe ngựa xa dần, nàng hỏi Hạ Thầm: “Sau này muội còn có thể gặp lại Thẩm phụ không?”
Hạ Thầm xoa đầu nàng, hứa rằng: “Lễ tết hàng năm, nếu muội muốn gặp ông ấy, hay muốn viết thư cho ông ấy thì đều được.”
Tiểu cô nương cắn môi, nỗi lo âu trong lòng hiện rõ mồn một trên gương mặt.
Nàng lí nhí hỏi một câu: “Vậy... cha nương có thích muội không?”
Nàng đang hỏi về Hạ Lộc Minh và Sầm thị.
Mới đến nơi lạ lẫm, có nỗi lo lắng như vậy cũng là lẽ thường tình. Hạ Thầm cúi đầu, bắt gặp đôi mắt đầy bất an của nàng, y không nhịn được cười nói: “A Đình của chúng ta tốt như thế, sao cha nương lại không thích muội chứ!”
Tiểu cô nương mười một tuổi chẳng chịu nổi lời khen, hai tai ngay lập tức đỏ bừng lên.
Đúng lúc Hạ Thầm định nói thêm gì đó thì ở đầu ngõ, một bóng người đang hớt hơ hớt hải chạy về phía Hầu phủ.
Đó là thuộc hạ của Bàng Quyện - Thống lĩnh Tứ Vệ doanh.
Hạ Thầm khẽ nhíu mày, gọi giật lại: “Tưởng tham quân.”
Người đó lập tức khựng lại, thở hổn hển đáp: “Tướng... Tướng quân.”
“Có chuyện gì vậy?”
Tưởng Tham quân như gặp được cứu tinh, mếu máo nói: “Tướng quân, nếu tướng quân không bận, liệu có thể quá bộ đến doanh trại ngoại thành một chuyến không? Lục thế tử đã gây náo loạn liên tiếp năm ngày rồi, chúng thuộc hạ thực sự hết cách, thế nên mới định thỉnh Hầu phu nhân đứng ra làm chủ…”
Đầu ngón tay Hạ Thầm khẽ giật. Trong giấc mơ, thời điểm này y không đứng trước cửa Hạ phủ, nên cũng không tình cờ gặp Tưởng tham quân đến kiện cáo, tự nhiên cũng chẳng hay biết chuyện này.
Ngoại thành kinh đô.
Xuống ngựa, bước vào doanh trại.
Cao Tầm theo sau Hạ Thầm, không kìm được mà lên tiếng biện hộ cho Lục Cửu Tiêu: “Chủ tử, chuyện này không trách thế tử được, là do tên Bàng thống lĩnh kia. Mấy ngày trước gã uống say trên đại lộ Nghênh An, đã công khai thóa mạ người, nói người bản lĩnh bình thường, nếu không phải sinh ra trong gia tộc hiển hách và được Thánh thượng trọng dụng trao cơ hội thì cũng không có ngày hôm nay... Đổi lại là gã, gã cũng làm được. Thế tử nghe xong liền đòi đơn đấu với gã, tên Bàng thống lĩnh này cứ trốn biệt không chịu ra, thế tử đã chặn đường gã suốt năm ngày rồi.”
Thực tế, Bàng Quyện chửi bới còn khó nghe hơn nhiều, nếu không thì Lục Cửu Tiêu cũng chẳng rỗi hơi mà chặn cửa suốt năm ngày như vậy.
Lúc này, trước doanh trại là một mảnh hỗn độn.
Người nằm, người ngồi, kẻ ôm đầu, kẻ ôm eo, ai nấy đều rên rỉ luôn mồm, xua tay xin tha.
Tấm màn trướng cuối cùng cũng bị vén lên, Bàng Quyện tay cầm đại đao quát: “Lục Cửu Tiêu! Ngươi đừng có hiếp người quá đáng!”
Phía bên kia, Lục Cửu Tiêu đang dẫm chân lên bàn tay một người, nghe vậy thì nhướng mày, lập tức nới lỏng lực đạo, nghiêng mình cười cười: “Chậc, ngươi mà ra sớm thì ta có đến mức này không?”
Hắn cầm trường kiếm tiến lên, hất hàm về phía Bàng Quyện: “Thử xem, nếu ngay cả ta mà ngươi còn đánh không lại, thì ngươi đến xách giày cho ca ca ta cũng không xứng.”
Thiếu niên mười sáu tuổi đang ở độ ngông cuồng nhất, ngay cả ánh mắt vô tình lộ ra cũng toát lên sự kiêu ngạo từ trong xương tủy. Nhìn cái góc độ hất cằm kia, rõ ràng hắn chẳng coi người đối diện ra gì.
Bàng Quyện tức đến nỗi đôi mắt ti hí trợn ngược lên, dù sao gã cũng là thống lĩnh cơ mà!
“Được, được lắm! Ta là sợ làm bị thương vị thế tử vàng ngọc của Vĩnh Định Hầu phủ nhà ngươi nên mới nhường, ngươi lại không biết điều! Vậy thì thử đi, đừng có mà khóc lóc gọi nương là được!”
Hai bên cùng lùi lại mười bước, bày ra tư thế sẵn sàng giao đấu.
Lục Cửu Tiêu khinh khỉnh nhướng mày, khích tướng khiến Bàng Quyện gầm lên một tiếng giận dữ rồi lao tới.
Khi Hạ Thầm đến nơi, y nhìn thấy trên cao đài một bóng dáng sắc đỏ rực nằm ngang, tốc độ xoay người nhanh đến mức người ta chẳng kịp nhìn rõ vạt áo của hắn. Cả người hắn như một cơn lốc, mũi kiếm chỉ thẳng về phía Bàng Quyện mà xoay tít lao lên.
Hạ Thầm đứng yên tại chỗ, nhìn Lục Cửu Tiêu đối phó một cách vô cùng ung dung, điêu luyện.
Y mím môi, trong tâm trí hiện lên hình ảnh nam nhân tựa mình trên lầu cao giữa chốn yến tiệc ca múa, ngay cả khóe mắt cũng toát lên vẻ suy sụp, phong trần.
So với thiếu niên đang hăng hái, ngang tàng trước mắt này, quả thực là hai người hoàn toàn khác biệt.
Bàn tay chắp sau lưng y siết chặt lại: “Lục Cửu Tiêu.”
Phía bên kia, Lục Cửu Tiêu thoáng lơ là, vừa vặn trúng một cước của Bàng Quyện, hắn ôm ngực lùi lại hai bước, vội vàng đứng vững, ngoảnh đầu nhìn người vừa tới.
Trên bãi cỏ vắng người, thiếu niên áo đỏ im lặng bước theo sau Hạ Thầm cho đến khi người phía trước dừng lại.
Hạ Thầm nghiêng mình nhìn hắn: “Tại sao lại tìm Bàng Quyện gây phiền phức?”
“Đệ nhìn gã không vừa mắt.” Lục Cửu Tiêu chẳng cần suy nghĩ, thốt ra ngay lập tức.
“Chỉ vậy thôi?”
“Ừm.”
Im lặng một hồi lâu, Lục Cửu Tiêu lạnh mặt nói: “Huynh muốn phạt thì cứ phạt đi.”
Hạ Thầm bật cười, lùi lại vài bước rồi nói: “Để ta xem mấy ngày nay kiếm pháp của đệ có tiến bộ chút nào không.”
Lục Cửu Tiêu ngước mắt, siết chặt thanh bội kiếm trong tay, thần sắc trở nên nghiêm túc hẳn.
Một nén nhang sau, một tiếng “loảng xoảng” vang lên, thanh bội kiếm tuột khỏi tay Lục Cửu Tiêu. Kết quả dĩ nhiên không nằm ngoài dự đoán là hắn đã thua.
Hắn nắm lấy cổ tay phải xoa xoa hai cái, buồn bực mím chặt môi.
Người đối diện thu kiếm vào bao, bất chợt hỏi: “A Tiêu, nếu không có ta, đệ có còn muốn luyện kiếm nữa không?” Hạ Thầm nghiêm túc nhìn xoáy vào hắn.
Động tác của Lục Cửu Tiêu khựng lại, hắn nhìn đối phương với vẻ kỳ quặc: “Cái gì?
“Nếu một ngày nào đó ta không còn ở đây nữa, đệ có thể luyện kiếm cho tốt không?”
Dường như rất không hài lòng với câu nói này, Lục thế tử cau chặt mày: “Tại sao huynh lại không ở đây? Là kẻ nào lại nói nhăng nói cuội, Lý Nhị à? Để ta đi tìm gã.”
Nói xong, thiếu niên quay đầu định đi ngay.
“Quay lại!” Hạ Thầm gọi giật lại.
Lục Cửu Tiêu bất đắc dĩ phải dừng bước.
Hạ Thầm lặp lại: “Nếu một ngày nào đó ta không còn, đệ phải cầm chắc thanh kiếm của mình, luyện tập cho tốt, trưởng thành cho tốt, có hứa được không?”
Lục Cửu Tiêu lạnh mặt, trông như thể ai đó đang nợ hắn hàng vạn lượng bạc, khóe môi mím chặt, tỏ rõ thái độ “huynh đừng hòng cạy được chữ nào từ miệng ta”.
Nam nhân trầm mặt xuống: “Ta không cần một đệ đệ chỉ biết đi theo sau lưng ca ca. Nếu đệ không có bản lĩnh tự mình gánh vác một phương, thì sau này thanh kiếm này không luyện cũng được.”
Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, Lục Cửu Tiêu siết chặt lòng bàn tay, cúi người nhặt thanh bội kiếm dưới đất lên, mãi một lúc lâu sau mới từ cổ họng rặn ra được một câu: “Đệ biết rồi.”
Sắc mặt Hạ Thầm giãn ra, hắn vỗ vai thiếu niên cùng đi ra ngoài: “Được rồi, theo ta về.”
Khi hai người đi qua đại lộ Nghênh An, Hạ Thầm xuống ngựa, dừng lại trước một sạp hàng nặn tò he.
Lục Cửu Tiêu nghi hoặc đi theo, thấy y đưa cho người bán hàng hai đồng tiền đồng, không nhịn được nhắc nhở: “Sư tỷ không thích ăn mấy thứ này đâu.”
Hạ Thầm nhếch môi cười: “Mua cho A Đình, đệ vẫn chưa gặp muội ấy đúng không?”
Lục Cửu Tiêu “ồ” một tiếng. Hắn chẳng hứng thú với mấy cô nương Hạ gia, cứ nghĩ đến cái dáng vẻ luyên thuyên nhức đầu của Hạ Mẫn là hắn đã thấy phiền, kéo theo đó là cũng chẳng mấy thiện cảm với người mới này.
Bất thình lình, Cao Tầm từ phía sau đuổi tới, hạ thấp giọng, thở hổn hển nói: “Chủ... Chủ tử, Khôn Ninh cung bốc hỏa rồi.”
Động tác trên tay Hạ Thầm khựng lại, hắn cùng Cao Tầm đi sang một bên.
Cao Tầm nuốt một ngụm nước bọt: “Người của chúng ta còn chưa kịp ra tay, không phải do chúng ta làm. Nhưng có thái giám đã phát hiện ra một mật đạo dẫn thẳng tới Dận Quốc Công phủ. Thánh thượng nổi cơn thịnh nộ, Hoàng hậu đã bị cấm túc rồi.”
Thế nhưng việc phóng hỏa này vốn là kế hoạch mà Hạ Thầm đã trù tính từ hai ngày trước. Trong giấc mơ, thời điểm này Khôn Ninh cung chưa hề bốc hỏa, càng không tồn tại chuyện mật đạo bị bại lộ…
Vậy nên, đã có kẻ nào đó làm điều tương tự như y.
Tuyên Vũ Đế quả thực là một người đa nghi. Mật đạo từ Khôn Ninh cung dẫn đến Dận Quốc Công phủ đã đủ để chứng minh những năm qua Hoàng hậu và Lý gia luôn có mưu đồ riêng.
Còn về mưu đồ chuyện gì thì không cần bàn cãi, dĩ nhiên là vị trí trữ quân Đông cung, là ngai vàng trong tương lai.
Chuyện này vốn chẳng mấy vẻ vang gì, Tuyên Vũ Đế không công khai ra bên ngoài mà chỉ lấy lý do Hoàng hậu lâm bệnh, lệnh cho bà ở trong cung tĩnh dưỡng, đồng thời giao lại phượng ấn cho Hiền phi.
Thoắt cái đã đến ngày mười ba tháng Mười một.
Chiến báo từ Dịch Đô truyền về, quân Tây Doanh xâm phạm biên cảnh.
Giờ Dậu, ánh hoàng hôn phủ đầy trên những bậc thềm của hoàng cung.
Tuyên Vũ Đế vẫn như lệ thường triệu Hạ Thầm vào kiến giá, nói ra những lời y hệt như trong giấc mơ: “Thầm nhi à, Tây Doanh năm lần bảy lượt quấy nhiễu, trong triều hiện không có ai khả dĩ, trẫm chỉ tin tưởng mỗi mình khanh thôi.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận