Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Lưỡng tình tương duyệt

Ngày cập nhật : 2026-05-03 16:48:50

Chớp chớp mắt nhìn lên đỉnh màn giường, Thẩm Thời Đình chân trần bước xuống, dùng một chân tiếp đất rồi cẩn thận nhảy lò cò đến bên tủ gỗ, lục tung ngăn kéo tìm kiếm hũ cao dược mà Sầm thị đã gửi tới.


Nào là thuốc cầm máu, thuốc giảm đau, thuốc tan máu bầm, nàng đều ôm hết đống chai lọ lỉnh kỉnh đứng dậy, lén lút đẩy cửa bước ra ngoài.


Nàng cần tìm một nha hoàn ở viện ngoài để nhờ chuyển những thứ thuốc này đến hầu phủ.


Để tránh làm Sầm thị thức giấc, Thẩm Thời Đình cố ý đi đường mòn. Con đường nhỏ không có đèn, chỉ có ánh sao và trăng chiếu xuống những bóng hình mờ nhạt, vừa đủ để soi sáng lối đi trước mắt.


Nàng nén cơn đau ở chân, vừa đi vừa nhảy từng bước về phía trước.


Bất chợt, nơi góc cua rợp bóng cây phía trước hiện ra một bóng người vận y phục đen huyền.


Sau khi nhìn rõ người tới là ai, Thẩm Thời Đình khựng lại, suýt chút nữa thì ngã nhào sang một bên. Lục Cửu Tiêu ở đối diện cũng lộ vẻ ngạc nhiên, thấy cô nương nọ định xoay người nhảy đi chỗ khác, hắn liền rảo bước tiến tới nắm lấy cánh tay nàng.


“Chân cẳng đã lành lặn chưa mà đã chạy lung tung rồi?” Hắn vừa dứt lời, cúi đầu nhìn thấy mấy hũ thuốc trong tay nàng, âm cuối cùng bị nghẹn lại nơi cổ họng.


Trong bóng tối mịt mùng, con đường này lại dẫn ra tiền viện. Thật chẳng phải do Lục Cửu Tiêu quá tự phụ, mà thực sự là vì hắn quá hiểu trái tim mềm yếu của nàng.


Thế nên gần như ngay lập tức, hắn hiểu rõ ngọn ngành sự việc.


Chạm phải ánh mắt hắn, Thẩm Thời Đình nhìn thấy tia vui vẻ khó nhận ra nơi chân mày người kia, nàng không nhịn được mà siết chặt đống chai lọ trong tay, giả vờ trấn tĩnh hỏi: “Lục thế tử, sao thế tử lại ở đây?”


Lục Cửu Tiêu liếc nhìn bàn chân phải đang co lên của nàng, nói: “Ta đau tay, ngồi xuống nói chuyện đi.”


Dứt lời, hắn tự ý đi về phía trường đình bên cạnh.


Lúc này Thẩm Thời Đình mới nhận ra vết thương trên tay người này vẫn chưa được xử lý tử tế, vẫn giữ nguyên hiện trạng nàng băng bó hỗn loạn cho hắn ở ngoại ô lúc trước; hơn nữa hắn còn xách một hộp thức ăn trông có vẻ không hề nhẹ, nàng không khỏi vội vàng đi theo sau.


Nàng vịn cạnh bàn ngồi xuống, dán mắt vào khăn lụa đang quấn trên tay hắn, khẽ nói: “Lục thế tử, vết thương nếu không được xử lý thỏa đáng kịp thời thì rất dễ bị viêm nhiễm.”


Lục Cửu Tiêu nhướng mày, đặt hộp thức ăn xuống rồi chìa tay ra: “Vậy làm phiền tam cô nương.”


Thẩm Thời Đình sững lại, ngập ngừng cầm lấy ngón tay hắn, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.


Có những người chính là kiểu xấu tính như vậy.


Rửa ráy sạch sẽ rồi, y phục cũng thay mới rồi, nhưng lại cứ để mặc vết thương dữ tợn trong lòng bàn tay, chẳng biết là muốn thu hút sự chú ý của ai.


Nhìn dáng vẻ nàng đang ấn nhẹ vào ngón trỏ của mình cẩn thận bôi thuốc, khóe miệng Lục Cửu Tiêu nhếch lên một tiếng tự giễu như có như không. Mấy tháng trước khi hắn còn buông lời lạnh lùng với nàng ở Hoa Tưởng Lâu, có ai ngờ được lại có ngày hôm nay?


Một lát sau, trong đêm tối tĩnh mịch vang lên tiếng xé vải rẹt rẹt, Thẩm Thời Đình xé một dải vải từ gấu váy để quấn quanh lòng bàn tay cho hắn: “Xong rồi, mấy ngày tới thế tử tuyệt đối đừng chạm vào nước.”


Lục Cửu Tiêu gật đầu, làm bộ làm tịch đáp: “Đa tạ tam cô nương.”


Lời thì nói vậy, nhưng giọng điệu của hắn lại nhiễm thêm vài phần cười cợt chẳng mấy đứng đắn, khiến người ta nghe mà thấy tê cả da đầu.


Thẩm Thời Đình vội vàng đứng dậy, né tránh ánh mắt của hắn: “Ta về đây.”


Lục Cửu Tiêu không ngăn nàng, nhưng lại đi chậm hơn nàng một bước, lẳng lặng theo sau.


Đi được hai bước, Thẩm Thời Đình rốt cuộc không nhịn được, quay đầu hỏi: “Lục thế tử, thế tử làm gì vậy?”


“Ta đi tìm nhị ca của nàng.”


“Đường đến Tây sương phòng ở phía sau thế tử cơ mà.”


“Con đường phía sau tối quá, ta muốn đi con đường sáng sủa phía trước này.” Lục Cửu Tiêu thản nhiên đáp.


Thẩm Thời Đình nghẹn lời, thế ban nãy hắn đến đây bằng đường nào?


Chẳng đợi Thẩm Thời Đình kịp nói thêm lời nào, Lục Cửu Tiêu đã tự ý bước lên trước nàng.


Hai người một trước một sau, Lục Cửu Tiêu dùng khoé mắt liếc nhìn bóng hình trên mặt đất, bước chân cố ý chậm lại vài nhịp, chẳng mấy chốc đã sóng bước bên nàng, đưa tay ra đỡ hờ phía sau lưng nàng.


Suốt dọc đường đi, Thẩm Thời Đình bị hắn nhìn đến mức lông tơ trên người dựng đứng cả lên. Thấy Đường Uyển đã ở ngay trước mắt, nàng vội vã bước nhanh hơn.


Bất chợt, Lục Cửu Tiêu nắm lấy cánh tay nàng, nhét hộp thức ăn mà hắn đã xách suốt quãng đường vào lòng nàng: “Ta đi đây.”


Thẩm Thời Đình ngơ ngác ôm hộp thức ăn bằng gỗ đàn hương, cau mày nhìn theo bóng lưng hắn dần đi xa.


“Cô nương?” Đào Nhân thở hổn hển chạy tới, “Người đã đi đâu thế? Làm nô tỳ sợ muốn chết.”


“Ta... ta đói bụng, nên nhờ mấy bà tử ở nhà bếp làm chút đồ ăn.”


Nhìn thấy hộp thức ăn trong tay Thẩm Thời Đình, Đào Nhân không hề nghi ngờ, gật đầu rồi cùng nàng vào phòng.


Khi nhìn thấy bát tô nhục được bày trí tinh tế bên trong, bụng của Thẩm Thời Đình quả thực bắt đầu kêu vang.


Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, nàng cuối cùng vẫn hạ đũa.


Tại thư phòng ở Tây sương phòng.


Hạ Lẫm nhìn qua khung cửa sổ hé mở, thấy Lục Cửu Tiêu đi tới từ phía Đông, không khỏi nheo mắt, khóe môi bất giác giật giật hai cái.


Đợi đến khi hắn đẩy cửa bước vào, Hạ Lẫm lại nhìn thấy mảnh vải quen thuộc quấn trên lòng bàn tay hắn, liền liếc xéo hắn một cái đầy ẩn ý.


Thấy Lục Cửu Tiêu vừa vào thư phòng đã đóng chặt cửa sổ, Hạ Lẫm liền hỏi: “Có phải hôm nay Thánh thượng tìm ngươi nói chuyện gì không?”


“Đúng vậy. Ông ta đã nhận thấy động tĩnh ở ngoại ô kinh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=76]

Để tránh đánh động đến đối phương, ông ta phái ta điều tra kẻ đứng sau chuyện này.”


Hạ Lẫm khựng lại một chút: “Ông ta có nghi ngờ ai không? Nhị điện hạ có nằm trong diện nghi vấn của ông ta không?”


Trong thư phòng này chỉ có duy nhất một chiếc ghế sau lưng Hạ Lẫm, Lục Cửu Tiêu đành ngồi lên góc bàn, cười nhạt đáp: “Khắp Li quốc này, phàm là kẻ nào có binh quyền trong tay thì đều nằm trong diện nghi kỵ của ông ta cả. Có điều, chuyện này cũng không trì hoãn được bao lâu nữa đâu.”


Nhưng hiện tại Lý gia hành động quá chậm chạp, cho dù “con chim sẻ” Triệu Hoài Tấn đã chuẩn bị sẵn sàng, thì cũng phải đợi “con bọ ngựa” kia xuất trận trước đã.


Y hỏi: “Ngươi còn trì hoãn được bao lâu?”


“Hai tháng. Ngươi phải giúp Lý gia một tay đi, lão tặc Lý Quốc công kia làm việc chẳng dứt khoát chút nào, chiêu binh mãi mã cũng lề mề chậm chạp.”


“Được, còn về phía Thánh thượng, ngươi định ứng phó thế nào?”


Lục Cửu Tiêu nói thẳng: “Đổ hết lên đầu Tây Doanh.”


Hạ Lẫm hơi khựng lại. Năm năm trước, chính tay Thánh thượng đã dâng tặng ba thành Dịch Đô cho Tây Doanh, nếu giờ đây biết được là Tây Doanh xâm phạm... quả thực không khác gì tự khoét tim mình.


Bàn bạc xong xuôi, Lục Cửu Tiêu không nán lại lâu, hắn ngáp một cái rồi chào tạm biệt.


Hạ Lẫm nheo mắt nhìn bộ y phục màu mực của hắn, sắc đen ấy gần như hòa lẫn hoàn toàn vào màn đêm.


Đêm hôm khuya khoắt mà mặc một thân đen thế này, thường chẳng phải đi làm chuyện gì tốt đẹp.


Suy nghĩ một lát, Hạ Lẫm mím môi nói: “Đợi đã, ta đi cùng ngươi.”


Lục Cửu Tiêu khựng lại: “Đi đâu?”


“Ngươi nói xem?”


Mấy ngày sau, nhằm ngày hai mươi tháng Bảy.


Khắp kinh thành đều xôn xao tin đồn Quốc công phủ bị trộm viếng thăm. Hơn nữa tên trộm này gan to bằng trời, không chỉ phóng hỏa đốt một gian viện trong phủ, mà còn bắn tên làm bị thương chân của Lý Quốc công, khiến ông ta buộc phải cáo bệnh nghỉ mấy ngày để tĩnh dưỡng.


Lúc Sầm thị và Thẩm Thời Đình đang dùng bữa, nghe Bạch ma ma kể lại chuyện này, bà liên tục vỗ ngực nói: “Ngay dưới chân thiên tử mà chuyện quái lạ cứ xảy ra hết lần này đến lần khác, liệu có còn thái bình được nữa không?”


Thẩm Thời Đình gắp một miếng há cảo tôm vào bát bà: “A nương nếm thử cái này đi, hương vị hơi khác so với bình thường, trong phủ thay đầu bếp mới sao?”


Sầm thị nếm thử, quả thực là khác hẳn.


Bạch ma ma vội giải thích: “Tam cô nương, món điểm tâm này không phải do đầu bếp trong phủ làm, mà là do nhị cô nương bên Hầu phủ đối diện gửi sang, nói là để cô nương nếm thử.”


Nhị cô nương, Lục Uyển?


Hôm qua tại tiểu yến trong cung, nàng có nói chuyện vài câu với Lục Uyển, nhị cô nương đó đối xử với nàng vô cùng thân thiết.


“Vậy làm phiền ma ma mang hồ điệp tô ta làm gửi sang Hầu phủ nha.”


“Dạ.” Bạch ma ma lên tiếng rồi lui xuống.


Trong lòng Sầm thị thầm thở dài, tay nghề của Vọng Giang Lâu sao bà lại không nhận ra cho được? Lục Uyển dù có lòng đến mấy, liệu có thể sai người lặn lội đường xa đi mua một đĩa há cảo tôm về tặng nàng vào sáng sớm tinh mơ thế này không?


Nghĩ đến Lục Cửu Tiêu, bà không khỏi cảm thấy có chút đau đầu.


Tính tình con gái bà mềm mỏng như vậy, sao có thể chống đỡ nổi vị tổ tông kia chứ…


Nghĩ đoạn, Sầm thị bất giác ấn ấn huyệt thái dương.


Thẩm Thời Đình vội buông đũa đứng dậy: “A nương bị đau đầu sao? Để con đi mời phủ y tới.”


“Không sao, không sao đâu.” Sầm thị vỗ vỗ mu bàn tay nàng, “Buổi chiều nay con định đi dự tiểu yến ở trà lâu phải không? Mau bảo Đào Nhân dẫn con đi thử mấy bộ y phục mới đi.”


Nghe vậy, Thẩm Thời Đình đành phải đưa bà về phòng.


Nói đến tiểu yến ở trà lâu, đây cũng có thể coi là một tập tục bất thành văn trong giới quý nữ đất kinh thành. Đó là những buổi tiệc do con gái của các vị quan viên có máu mặt luân phiên đứng ra tổ chức, mà người thiết yến ngày hôm nay chính là trưởng nữ Đường thị lang Lại bộ - Đường Dao Chi.


Phải nói rằng, những vị tiểu thư ngậm thìa vàng lớn lên này, mắt vốn dĩ luôn mọc trên đỉnh đầu.


Trong số họ, có những kẻ coi thường Hạ Mẫn vì trong người chảy dòng máu thương nhân, và đương nhiên cũng chẳng coi Thẩm Thời Đình - người vốn được giới thương nhân nuôi nấng - ra gì.


Thế nhưng Thẩm Thời Đình từ nhỏ đã học y, đối với những phương thuốc dược thiện dưỡng nhan làm đẹp thì nàng nắm rõ như lòng bàn tay, khiến các quý nữ đây ai nấy đều coi nàng như báu vật, xúm lại một bên nghe nàng giảng giải về những “bí phương” đó.


Nàng nói đến mệt, khẽ hắng giọng một cái là đã có người vội vàng dâng nước tới tận tay.


Thẩm Thời Đình nói lời cảm ơn xong lại tiếp tục chia sẻ.


Thoắt cái, một buổi chiều đã trôi qua. Khi tiểu yến tan, Đường đại cô nương nắm lấy tay nàng nói: “Trong phủ ta có rất nhiều danh họa danh thiếp, nếu cô có hứng thú thì cứ đến phủ ta mà chọn, ta tặng cô.”


Thẩm Thời Đình mỉm cười nhận lời.


Sau khi mọi người rời đi, nàng tu liền mấy ngụm nước trắng mới làm dịu đi cổ họng đang khô khát.


Đào Nhân thở dài, vừa quạt vừa nói: “Cô nương hà tất phải nhân nhượng bọn họ như thế.”


“Ta vốn không thân thiết với họ, nhưng đã ở kinh thành thì sớm muộn gì cũng chạm mặt nhau, kết giao hảo hữu dù sao cũng tốt hơn là gây thù chuốc oán.”


Đôi khi, tình cảm giữa những cô nương với nhau nói mong manh thì cũng thật mong manh, nhưng nếu muốn duy trì, chỉ cần bỏ ra chút tâm tư thì cũng không phải chuyện gì khó khăn cho lắm.


Dưới trà lâu, xe ngựa của Lục Uyển vẫn chưa rời đi.


Thấy Thẩm Thời Đình chậm rãi bước tới, nàng vội vẫy tay: “A Đình!”


“Mùng ba tháng Tám là sinh thần của a nương ta rồi, nếu cô rảnh, có thể cùng ta đến Hoán Kim Các chọn quà sinh thần không?”


Thẩm Thời Đình ngẩn người: “Là sinh thần của nghĩa mẫu sao?”


Vậy thì chẳng cần Lục Uyển rủ, theo đúng lễ nghi, nàng cũng nên chuẩn bị quà cáp mới phải.


Thế là hai người cùng nhau đi về phía cửa hàng vàng ngọc đối diện. Tuy nhiên, đi được nửa đường, phía trước bỗng nhiên có một trận náo động, một chiếc xe ngựa lao tới nhanh như bay.


Lục Uyển vội vàng kéo Thẩm Thời Đình tránh sang một bên.


Chỉ nghe thấy những người bán hàng xung quanh chỉ trỏ vào chiếc xe ngựa đang cuốn bụi mù mịt đi xa mà bàn tán: “Cái tên tổ tông Lý gia kia đã về kinh rồi, mấy sạp hàng nhỏ của chúng ta e là lại sắp gặp họa rồi đây.”


Lục Uyển nghe vậy thì chân mày nhíu chặt. Nàng biết Thẩm Thời Đình từng có xích mích với Lý Nhị khi còn ở Hoa Tưởng Lâu, nên vội vàng kéo nàng vào trong Hoán Kim Các.


Nàng tùy ý cầm lấy một cây trâm thủy ngọc: “Cô xem cái này thế nào?”


Từ trên cầu thang gỗ ở tầng hai, một nữ nhân ăn mặc diễm lệ, búi tóc kiểu phụ nhân bước xuống. Phụ nhân cười lanh lảnh như chuông bạc, vừa phe phẩy quạt vừa nói: “Vị cô nương này thật tinh mắt, ngọc trên cây trâm này là đồ cổ đấy, thuộc về hoàng thất tiền triều.”


Bất chợt, nụ cười trên khóe môi người nọ khựng lại: “Thẩm Thời Đình?”

Bình Luận

0 Thảo luận