Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Không thể nào

Ngày cập nhật : 2026-05-03 16:45:30

Xe ngựa chạy suốt quãng đường dài trên quan lộ từ kinh thành đến Cẩm Châu. Hạ Mẫn cũng đã khóc suốt cả chặng đường ấy.


Ngày nàng ta đi, nghe tin Thẩm Thời Đình sau khi đập đầu vào đá thì lại quên hết những chuyện trước kia. Nàng ta không khỏi vừa hận vừa đố kỵ; nếu có thể, nàng ta cũng thà một đao cắt đứt, quên hết cho sạch nợ!


Thế nhưng, bảo nàng ta lao đầu vào đá thì tam cô nương vốn đã quen được nuông chiều hưởng lạc bao năm nay lại thực sự không có cái gan đó.


Vì vậy, nàng ta chỉ biết khóc.


Thế nhưng Thẩm Vọng không hề cưng chiều nàng như Hạ Thầm của năm năm trước, cũng không hề âm thầm dung túng cho nàng như Hạ Lẫm. Chuyện tráo đổi con gái, cộng thêm bại lộ chuyện Thẩm gia từng đem Thẩm Thời Đình bán cho tú bà trước kia, đã khiến Dương thị đề nghị hòa ly với gã. Ngay cả xe ngựa về Cẩm Châu, nàng cũng không muốn ngồi chung.


Chính vì thế, Thẩm Vọng nghe tiếng Hạ Mẫn khóc thì càng thêm bực bội, “xoảng” một tiếng, gã ném thẳng chén trà xuống dưới chân nàng ta.


Hạ Mẫn không còn dám khóc lớn nữa, chỉ đành thút thít khe khẽ, trơ mắt nhìn xe ngựa tiến vào địa giới Cẩm Châu xa lạ.


Từ nay về sau, nàng ta không còn là Hạ tam cô nương, người muốn sao được sao, muốn trăng được trăng nữa.


Lại nói về phía Hạ gia, mọi chuyện đã dần đi vào quỹ đạo.


Chỉ trong vỏn vẹn ba ngày, Thẩm Thời Đình đã có thể gọi “a cha”, gọi “a nương”, cả “nhị ca ca” cũng thường trực trên môi. Nhờ chẳng nhớ được gì, nàng lại tránh được không ít lúng túng.


Khi nhận được thiệp mời từ trong cung, nàng vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt. Người đầu tiên nàng tìm đến không phải Sầm thị, cũng không phải Hạ Lộc Minh, mà là nhị ca ca vốn dĩ rất ít lời kia.


Tại Tây sương phòng, tiểu cô nương cầm thiệp mời chậm rãi bước tới.


Trần Mộ và Trần Húc canh giữ ngoài thư phòng, thấy nàng đến liền lần lượt chào một tiếng: “Tam cô nương”.


Thấy cửa sổ thư phòng đóng chặt, Thẩm Thời Đình dừng lại, nhỏ giọng hỏi: “Nhị ca ca đang bận sao?”


Trần Mộ ngoái đầu nhìn lại rồi gật đầu đáp: “Vâng, đại nhân đang phê duyệt công văn, cô nương có việc quan trọng sao?”


Nghe vậy, nàng đá mũi giày vào viên gạch dưới hành lang: “Không có gì, vậy để muộn chút ta lại tới.”


Nói xong, nàng siết chặt tấm thiệp mời dát vàng rồi xoay người định rời đi.


Đúng lúc này, “két” một tiếng, cửa sổ bị đẩy ra, Hạ Lẫm tay cầm công văn tựa bên bậu cửa: “Có việc thì vào đây nói.”


Thẩm Thời Đình sửng sốt, bấy giờ mới quay lại đẩy cửa bước vào.


Hạ Lẫm nhìn tấm thiệp trong tay nàng, không đợi nàng hỏi đã lên tiếng: “Lần này là tiểu yến đặc biệt tổ chức vì muội, đừng sợ, họ chỉ muốn gặp mặt muội thôi.”


Tấm thiệp này Hạ Lẫm cũng nhận được, nhưng chẳng may ngày mai trong quân doanh có việc, y đành phải từ chối.


Thẩm Thời Đình mím môi, nói: “Đào Nhân bảo rằng Thánh thượng, Hoàng hậu, cùng các tiểu thư, công tử thế gia, trước đây muội đều chưa từng gặp qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=73]

Nếu lỡ nói sai điều gì, liệu có gây rắc rối cho a cha và a nương không?”


Nghe tiếng “a cha, a nương” phát ra từ miệng nàng ngày càng thuận tai, Hạ Lẫm không lộ vẻ gì mà khẽ nhếch khóe môi: “Mấy canh giờ đầu lúc mới tỉnh lại muội ứng phó với ta thế nào, thì cứ ứng phó với họ như thế ấy.”


Lời trêu chọc ngầm này khiến vành tai Thẩm Thời Đình đỏ bừng.


Lúc mới tỉnh lại nàng đã ứng phó với Hạ Lẫm thế nào ư…


Chẳng nhớ một ai, đối với y cũng chẳng nảy sinh được chút tình cảm huynh muội nào. Hạ Lẫm nói với nàng một câu, nàng liền mỉm cười gật đầu một cái; những lời có thể đáp bằng một chữ “vâng”, “được”, “phải” thì tuyệt đối không dùng đến chữ thứ hai.


Ý của Hạ Lẫm là, nếu nàng không ứng phó nổi thì cứ ít nói là được.


Có được “diệu kế” của y, Thẩm Thời Đình liền nói: “Vậy muội đi trước đây, nhị ca ca bận việc tiếp đi.”


Hạ Lẫm gật đầu, nhìn nàng lúc bước xuống bậc đá dưới hành lang còn không nhịn được mà nhảy chân sáo một cái, đôi mắt y bất giác cong lên.


Ngày hai mươi tháng Bảy, hiếm khi có được một ngày trời không nắng gắt, gió nhẹ không khô hanh, nắng ấm vừa độ.


Từng cỗ xe ngựa đi qua con đường trong cung, dừng lại ở cửa cung. Các tiểu thư thế gia vốn đã quen biết nhau, chưa kịp vào cung đã nắm tay chào hỏi tíu tít.


Bách Hoa Viên đúng như tên gọi, từ xuân sang đông đều hoa đoàn cẩm túc, hơn nữa hoa ở đây dường như không phân biệt thời tiết, chẳng hạn như giống Ngọc Linh Lung vốn nở vào đầu đông, nay cũng đang khoe sắc thắm giữa tiết trời rực rỡ mùa hè.


Bước vào Bách Hoa Viên, các tiểu thư tụm năm tụm ba dạo vườn thưởng hoa, thi thoảng lại lén liếc nhìn đám nam tử phía xa xa.


Dẫu sao thì những dịp thế này xưa nay luôn là thời điểm vàng để kén chọn phu quân.


Còn đám công tử thế gia kia, người có văn tài thì ở dưới đình so thơ đọ chữ, kẻ chẳng có mấy chữ trong bụng thì đứng ở góc khác giả bộ phong lưu, phe phẩy quạt xếp.


Thế nhưng, chẳng ai phe phẩy được quạt nhẹ nhàng, phóng khoáng như một người.


Đó chính là Lục thế tử đang ngồi dưới đình Mẫu Đơn.


Cây quạt trong tay Lục Cửu Tiêu xoay nhanh đến mức không còn nhìn rõ hình dáng, chỉ còn lại một vệt dư ảnh lượn lờ quanh đầu ngón tay.


Có người xì xào bàn tán:


“Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao, Lục thế tử mà cũng chịu tới đây?”


“Hạ tam cô nương mới được Hạ gia tìm về không phải là nghĩa muội của hắn sao? Tính kỹ lại thời gian Hạ gia nhận con thì trước đó hai người họ đã quen biết nhau rồi.”


“Ây da, giờ nhắc lại ta vẫn thấy khó tin, Hạ Mẫn thực sự không phải con cháu Hạ gia sao? Nghe nói hai hôm trước Hạ phu nhân đưa con gái ruột đi sắm sửa xiêm y trang sức trên đại lộ Nghênh An, bao nhiêu người đổ xô đi xem đấy. Họ bảo cô nương đó đẹp như tiên giáng trần, chẳng ngoa chút nào…”


Vừa dứt lời, có người hít một hơi thật sâu, vỗ vỗ mu bàn tay người bên cạnh nói: “Mau nhìn, mau nhìn kìa!”


Mọi người đồng loạt ngoảnh đầu nhìn về phía con đường nhỏ.


Cái nhìn này quả thực không hề ngoa chút nào.


Thẩm Thời Đình mặc xiêm y màu vàng minh hoàng, trên áo ngắn đính vài viên trân châu màu vàng nhạt, trên đầu cài bộ diêu kết hoa. Theo từng bước chân, bộ diêu đung đưa nhịp nhàng, ánh nắng chiếu vào hắt lên những tia sáng như làm lóa mắt người đối diện. Cả người nàng rạng rỡ như một bức tranh phong cảnh.


Nói không quá lời, nàng vừa đứng trên con đường nhỏ, trăm hoa xung quanh đều mất hết sắc màu.


Tiếng xì xào trong đám đông càng lúc càng lớn, ngay cả những công tử thế gia đang ngâm thơ đối chữ cũng gạt phăng mấy cái lễ nghi đạo đức sang một bên, đồng loạt ngoảnh đầu nhìn sang.


Sự xao động lớn như vậy khiến cây quạt trên đầu ngón tay Lục Cửu Tiêu cũng bất giác dừng lại.


Hắn nghiêng mình nhìn sang, đôi mắt không kìm được mà nheo lại trong chốc lát.


Kiểu phục sức rực rỡ lóa mắt thế này, ngoại trừ lúc ở Hoa Tưởng Lâu bị tú bà cố tình bắt nàng mặc xanh mặc đỏ, và đêm Khất Xảo hắn dỗ dành nàng thay bộ váy áo đỏ tươi, thì rất hiếm khi thấy nàng ăn vận như vậy.


Vừa cao quý, vừa tinh nghịch.


Giống như bất kỳ một thiên kim tiểu thư nào trên thế gian này.


Chứ không phải là kỹ tử của Hoa Tưởng Lâu, cũng không phải là nữ nhân không danh không phận của Lục Cửu Tiêu hắn.


Nghĩ đến đây, nam nhân mím môi, nhất thời chẳng thể nói rõ là cảm giác tốt hay xấu.


Nhưng cũng phải thừa nhận rằng, Lục Cửu Tiêu là kẻ xấu xa đến tận xương tủy. Về lý trí mà nói, những chuyện dơ bẩn không chịu nổi kia nàng không nhớ rõ là tốt nhất; nhưng nếu trong những chuyện dơ bẩn đó có cả hắn, thì lại không được.


Hắn đã đồng ý chưa mà nàng dám quên sạch?


Nam nhân rũ mắt đứng dậy, sải bước đi về phía con đường nhỏ.


Nhưng vạn lần không ngờ tới, tiểu cô nương đi đối diện vừa nhìn thấy hắn cái nhìn đầu tiên, mũi chân đã xoay đi, lập tức rẽ sang một lối khác.


Thậm chí bước chân còn nhanh hơn bình thường hai bước, lúc đi còn e dè ngoái đầu nhìn hắn, như thể gặp phải lũ yêu ma quỷ quái hay thú dữ, chớp mắt đã chạy xa.


Nói thật, ngay cả Lục Cửu Tiêu cũng có chút ngẩn người, hoàn toàn không lường trước được tình huống này.


Hắn đã làm gì nàng mà nàng phải chạy?


Hắn đã làm gì nàng cơ chứ?!


Tần Nghĩa khẽ ho một tiếng: “Chủ tử, hay là mình quay lại ngồi tiếp đi nha.”


Lục Cửu Tiêu lạnh lùng lườm gã một cái, rồi tự mình đi đến dưới đình tìm một cung nữ, thấp giọng dặn dò vài câu, sau đó tránh khỏi đám đông, đi về phía hồ Thấm Tâm.


Đằng kia, Thẩm Thời Đình vỗ vỗ ngực, nói với Đào Nhân: “Ta tránh đi như vậy chắc cũng gọi là nhanh rồi chứ?”


Đào Nhân ngỡ ngàng, cái này không phải là nhanh bình thường đâu, ai không biết lại tưởng hai người có thâm thù đại hận gì đấy…


“Nhanh lắm, cô nương phản ứng thật linh hoạt, nô tỳ vô cùng khâm phục.”


Khóe môi Thẩm Thời Đình còn chưa kịp nhếch lên, đã thấy một cung nữ áo hồng bước tới: “Hạ cô nương, nương nương mời cô nương ra ven hồ nói chuyện.”


Người đứng ra gửi thiệp mời lần này vốn là Hoàng hậu, thế nên cả chủ lẫn tớ đều không mảy may nghi ngờ mà đi theo vị cung nữ kia.


Đến đoạn không xa hồ Thấm Tâm, cung nữ nọ giữ Đào Nhân lại: “Nương nương nói chỉ cần một mình Hạ cô nương đến, vị muội muội này, cứ đứng đây chờ là được.”


Đào Nhân khựng lại, lo lắng nhìn Thẩm Thời Đình một cái, đành gật đầu.


Thẩm Thời Đình theo cung nữ đi đến ven hồ, cung nữ chỉ tay về phía đình đài bên cạnh: “Cô nương vào đi.”


Thẩm Thời Đình không chút nghi ngờ, đi thẳng lên lầu. Nàng siết chặt khăn lụa, trong lòng đã bắt đầu soạn sẵn lời lẽ để ứng phó với Hoàng hậu, thế nhưng khi vừa đặt chân lên bậc gỗ cuối cùng, nhìn thấy vạt áo đỏ thẫm quen mắt kia, nàng không khỏi sững sờ.


Nàng há hốc miệng, nhưng nửa chữ cũng chẳng thốt ra được.


Lục Cửu Tiêu ngồi vắt vẻo trên thành lan can chạm khắc, hừ một tiếng rồi cười nhạt với nàng: “Sao thế, đầu óc đâm hỏng rồi, gặp người cũng không biết hành lễ?”


Bờ môi Thẩm Thời Đình khẽ động, nàng cứ mãi phân vân, khó xử giữa hai cách gọi “Lục thế tử” và “Nghĩa huynh”. Cuối cùng, nhìn thấy sắc mặt chẳng mấy tốt đẹp của nam nhân, nàng đành gọi một tiếng: “Lục thế tử”.


Nghe thấy ba chữ này, ngực Lục Cửu Tiêu lại nghẹn thêm một trận.


Nàng hỏi tiếp: “Thế tử tìm ta có việc gì không?”


“Có việc gì không?” Lục Cửu Tiêu cười mỉa, nhảy xuống khỏi lan can, tiến lại gần nàng hai bước rồi nói: “Nàng nói xem có việc gì không?”


Nam nhân đứng sừng sững trước mặt nàng, nhìn nàng từ trên cao xuống: “Nhìn cho kỹ đi, nhìn kỹ vào, đã nhớ ra gì chưa?”


Khoảng cách này đã vượt quá giới hạn thông thường giữa nam và nữ.


Thẩm Thời Đình nín thở ngả người ra sau, lúng túng lắc đầu với hắn: “Không nhớ nổi.”


“Không nhớ nổi nàng cũng phải nhớ cho bằng được.” Lục Cửu Tiêu âm trầm nói, khiến đuôi mắt tiểu cô nương trước mặt thoáng chốc đỏ hoe vì sợ hãi.


Hắn khựng lại, nhíu mày nói: “Ta không có mắng nàng, chỉ bảo nàng nghĩ cho kỹ thôi.”


Thẩm Thời Đình cắn môi nhìn hắn, thú thực, nàng đã cố gắng nghĩ rất nghiêm túc.


Chẳng biết có phải dưới áp lực cao như thế này thực sự có thể kích thích được ký ức tiềm ẩn hay không, trong đầu Thẩm Thời Đình dường như thoáng qua hình ảnh một chiếc mặt nạ ngân hồ, nam nhân dưới lớp mặt nạ đó chỉ lộ ra nửa khuôn mặt.


Nàng ngẩn người trong chốc lát, ma xui quỷ khiến thế nào lại giơ tay lên che đi nửa khuôn mặt phía trên của nam nhân.


Lục Cửu Tiêu khựng lại, mặc kệ động tác của nàng.


Bất chợt, Thẩm Thời Đình buông tay xuống, ra dấu tay hình dáng kích thước của chiếc mặt nạ rồi hỏi: “Màu bạc, to chừng này, có phải thế tử từng đeo nó không?”


“Phải.”


“Vậy... vậy màu hồng phấn sau lưng thế tử là cái gì?”


“Là đèn lồng.”


Thẩm Thời Đình nhíu mày, có vẻ đến đây thôi, những chuyện thừa thãi khác nàng cũng không nhớ ra nổi.


Lục Cửu Tiêu tiếp tục dẫn dắt: “Đêm đó là tết Khất Xảo, nhớ không?”


Nghe vậy, trong lúc đang khổ sở suy nghĩ, Thẩm Thời Đình bỗng giật mình, tết Khất Xảo…


Tại sao nàng lại ở cùng với hắn vào đêm đó chứ?


Mọi cảm xúc của tiểu cô nương đều viết hết lên mặt, Lục Cửu Tiêu chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn thấu nàng. Thấy vậy, hắn bất chợt nhướng mày: “Thật sự không nhớ ra chút nào sao?’


Thẩm Thời Đình khổ sở gật đầu.


Nam nhân thở dài một tiếng: “Vậy thì để ta nói cho nàng biết.”


Hắn lùi lại ngồi trên bàn đá, tiện tay lấy một quả quýt trong đĩa, bóc vỏ rồi nhét vào tay nàng.


Thẩm Thời Đình nhìn hắn, mong chờ được giải đáp.


Khóe miệng Lục Cửu Tiêu nhếch lên, chậm rãi nói: “Đêm Khất Xảo nàng ở cùng ta, tự nhiên là vì hai ta lưỡng tình tương duyệt rồi.”


Đôi mắt tiểu cô nương trợn tròn: “Không thể nào.”


“Sao lại không thể? Nếu không phải, vậy vì cớ gì nàng lại cùng ta đi dạo phố vào ngày lễ đó?”


Thẩm Thời Đình nhíu mày, bị câu hỏi của hắn làm cho nghệch mặt ra.


Lục Cửu Tiêu tiếp tục bồi thêm: “Vốn dĩ nàng đã đồng ý gả cho ta rồi, nếu không phải thân phụ thân mẫu của nàng đột nhiên tìm đến, thì lúc này đã phải chuẩn bị hỷ phục rồi.”


Lời này giống như sét đánh ngang tai, nổ vang rền bên cạnh Thẩm Thời Đình.


Tiểu cô nương cao giọng thốt lên: “Không thể nào!”


“Tin hay không tùy nàng.” Lục Cửu Tiêu uể oải nhìn nàng, khóe miệng kéo ra một độ cong kiểu ‘ta chịu uất ức nhưng ta không nói’: “Dù sao nàng cũng chẳng nhớ gì nữa, phẩy tay áo một cái là coi như xong chuyện, ta làm gì được nàng đây?”


Phải nói thật một điều, nam nhân mà đã diễn kịch thì trình độ chẳng hề kém cạnh nữ nhân đâu.


Ví như lúc này, Thẩm Thời Đình bắt đầu dao động, nàng... nàng làm sao mà lại đi thích hắn cho được…


Chuyện này càng nghĩ càng thấy kinh hãi.

Bình Luận

0 Thảo luận