Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Miếng ngọc bình an

Ngày cập nhật : 2026-04-23 19:24:12

Hắn bóp lấy bàn tay nàng, nhìn những đường chỉ tay rõ nét bị mấy dấu hình trăng khuyết kia cắt ngang, trên ngón trỏ còn có một vết thương đã đóng vảy - là dấu tích hắn cắn lần trước.


Một bàn tay ngọc ngà vốn đang yên lành, giờ lại đầy những thương tích thảm hại.


Chợt nghe tiếng cửa sổ kêu kẽo kẹt, gió đêm lùa vào, thổi một ca từ mềm mại, yếu ớt vào tai Lục Cửu Tiêu:


“Đau.”


Bất thình lình, cánh tay đang giơ lên của nam nhân khựng lại trong thoáng chốc, nụ cười treo trên đầu môi cũng theo đó mà đọng lại.


Câu “Đau không” của hắn, bất kỳ ai cũng nghe ra được ý vị trêu đùa, tuyệt đối không phải muốn nàng trả lời. Thế nhưng nàng lại nén giọng, chẳng biết là thực sự không hiểu hay giả vờ không hiểu, mà thốt ra một chữ “Đau”.


Thẩm Thời Đình cảm nhận rõ rệt bàn tay đang bóp lấy hổ khẩu* của mình bỗng nóng rực lên.


*Hổ khẩu: vị trí ngón cái và ngón trỏ.


Tim gan nàng run rẩy, hàm răng đang cắn chặt hơi thả lỏng, rồi thanh âm như bông như mây của tiểu cô nương dịu dàng vang lên: “Thế tử muốn đánh bài không?”


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu ngước mắt nhìn nàng.


Lần trước khi hắn hỏi, nàng còn nói là không biết. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, một cô nương vừa mới trải sự đời đã học được cả đánh bài, Lục Cửu Tiêu không thể không thán phục bản lĩnh dạy dỗ người của chốn lầu xanh.


Chưa đợi hắn kịp mở miệng, người đối diện lại nhỏ giọng nói: “Thưởng múa, cũng được.”


Chẳng biết có phải hắn nhìn lầm hay không, mà từ đôi mắt cong cong như vành trăng khuyết ấy, hắn lại đọc ra được vài phần đắc ý khó lòng nhận ra.


Cứ như thể nàng đang phản bác lại câu nói “sao ngươi cái gì cũng không biết” của hắn ngày hôm đó.


Lục Cửu Tiêu buông cổ tay nàng ra, thong dong chống tay lên thái dương: “Còn biết gì nữa?”


Trong bầu không khí đang nóng dần lên, bàn tay trắng nõn nà kia đưa ngang qua trước mặt Lục Cửu Tiêu, với tới góc bàn, nhấc bình rượu sứ trắng lên, tự tay rót một chén rượu.


Nàng cầm lấy chén sứ trắng muốt, ngước đầu nhìn Lục Cửu Tiêu.


Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, nàng hed mở khuôn miệng nhỏ nhắn, đôi môi hồng đào mấp máy nhấp vào vành chén, rồi ngửa đầu một cái, ngụm rượu kia liền chảy sạch vào trong miệng nàng.


Thẩm Thời Đình quỳ nhỏm người dậy, một tay đặt lên vai và cổ nam nhân rồi từ từ cúi mình áp sát lại gần…


Kéo theo đó là mùi hương hoa thanh khiết trên cơ thể nàng, tất thảy đều xộc vào cánh mũi hắn.


Khoảnh khắc ấy, điều Lục Cửu Tiêu nghĩ trong đầu chính là: Nàng đổi phấn thơm rồi, mùi này so với lần trước dễ ngửi hơn nhiều.


Và trong giây lát phân tâm đó, làn môi mềm mại tựa cánh hoa đã in dấu lên môi hắn, vụng về muốn mớm rượu sang miệng hắn.


Khốn nỗi nam nhân không chịu hợp tác, Thẩm Thời Đình loay hoay nửa ngày, ngụm rượu kia lại từ khóe môi hắn trượt xuống cằm, rồi cứ thế nhỏ thẳng vào trong cổ áo.


Nàng ngẩn người, nhíu mày định ngồi dậy thì sống lưng lại bị ấn chặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=11]

Nàng khẽ rên lên hai tiếng, cả người như không xương ngã nhào vào lồng ngực hắn.


Người bên cạnh sao có thể không nhận ra bầu không khí “củi khô lửa bốc” này chứ!


Những kẻ biết điều đều miễn cưỡng bước ra cửa, từng tốp hai ba người, loáng cái đã đi hết.


Chỉ có Vương Cầm là suýt chút nữa cắn nát cả hàm răng, vẫn cố đấm ăn xôi đứng chầu chực một bên. Cho đến khi nghe tiếng “loảng xoảng”, toàn bộ chén rượu trên bàn quả nhiên bị gạt phăng xuống đất, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn kia bị đè ngửa trên mặt bàn, lòng ả mới hoàn toàn nguội lạnh.


Cuối cùng, một tiếng “rầm” vang lên, cửa phòng đóng chặt.


Bên ngoài tụ tập dăm ba nữ tử lòng ôm bực dọc, tiếng nói chẳng thèm kiêng dè mà truyền thẳng vào trong phòng:


“Hai tháng đầu còn nói cái gì mà thà chết không chịu khuất phục, nhìn xem, cái thủ đoạn hồ ly tinh kia kìa, ngay cả ta cũng chẳng bằng được một góc ấy chứ!”


“Ai nói không phải chứ, e là cũng từ ổ lầu xanh nào đó ra cả thôi.”


“Xì, đối với Nhị công tử thì ra tay chẳng chút nể tình, nói đập là đập ngay, sao giờ lại dán chặt lấy Lục thế tử thế kia? Ta thấy tự trọng là giả, khinh Nhị công tử là thật thì có.”


“Hạng người như ả, làm sao cưỡng lại được sự cám dỗ của vàng bạc tiền tài?”




Thẩm Thời Đình cắn chặt môi, một dòng nước mắt lặng lẽ lăn dài.


Gió rít qua khe cửa sổ thổi vào khiến nàng khẽ rùng mình, nàng ngửa đầu để làn tóc dài đen như mực xõa tung, rồi ôm chặt lấy người trước mặt.


Tiếng mõ cầm canh vang lên, đã là giờ Tý.


Chẳng biết Lục Cửu Tiêu có thói quái đản từ đâu, khi làm chuyện này, hắn không thích phát ra bất cứ tiếng động nào.


Dù là tiếng khóc hay tiếng rên rỉ kiều mị, tất thảy đều không cho phép, vô tình đến cực điểm.


Nghĩ lại thì, đêm đó nể tình nàng là lần đầu tiên, hắn xem như đã có phần bao dung rồi.


Lần này Thẩm Thời Đình cũng không dám cắn hắn, đành dùng mu bàn tay che miệng, thỉnh thoảng khẽ hừ lên hai tiếng lại vội vàng bịt chặt lấy. Sau một cuộc hoan lạc, trên mu bàn tay trắng ngần vậy mà hằn lên tầng tầng lớp lớp dấu răng, thật khó coi.


Bàn tay nam nhân đặt trên bụng dưới của nàng, ngón tay cái hơi có vết chai mỏng nhè nhẹ mơn trớn quanh rốn, hắn dường như đặc biệt ưu ái vùng da thịt non mềm này.


Thẩm Thời Đình không dám động đậy, để mặc cho hắn nhào nặn.


Bất chợt, nghe thấy hắn cúi đầu hỏi: “Hai ngày nay, đã hầu hạ kẻ nào khác chưa?”


Câu hỏi ấy tựa như một lời thăm hỏi bâng quơ, giọng điệu nhàn nhạt, chậm rãi như gió thoảng qua, dường như nàng trả lời “có” hay “không” hắn cũng chẳng hề bận tâm.


Mà sự thật đúng là hắn chỉ tùy tiện hỏi, cũng thực sự không để trong lòng.


Thế nhưng, người bên cạnh khẽ lắc đầu hai cái lại khiến hắn có chút bất ngờ.


Hắn nhìn nàng chăm chú vài giây nhưng không hỏi thêm gì, chỉ vỗ vỗ vào vùng bụng mềm mại của tiểu cô nương, ra hiệu cho nàng đứng dậy.


Thẩm Thời Đình từng nghe ngóng được không ít bí mật về vị thế tử gia này từ chỗ Quỳnh Nương, một trong số đó là: Hắn chưa từng cho phép ai ở lại qua đêm, cũng giống như không cho phép ai khóc dưới thân mình vậy, bá đạo và vô tình không chịu nổi.


Nói cách khác, nam nhân này khi đang hứng chí thì chẳng nể nang ai, mà khi đã mất hứng lại càng bạc tình hơn nữa.


Thẩm Thời Đình hiểu rõ đạo lý biết điều, hắn vừa cử động là nàng liền bò dậy, một tay che trước ngực, cúi người lách qua trước mặt hắn, vươn tay định lấy yếm nhỏ dưới màn.


Lục Cửu Tiêu nhìn tấm lưng trần trắng ngần trước mắt, không nhịn được mà đưa tay vuốt ve khúc xương quai xanh hơi nhô lên, cười khẽ nói: “Ngươi trộm đồ của ta, trộm đến nghiện rồi sao?”


Dứt lời, khúc xương dưới đầu ngón tay hắn bỗng cứng đờ, bất động.


Nam nhân đột ngột chộp lấy cánh tay đang vươn ra ngoài màn của nàng, cạy bàn tay đang siết chặt áo yếm ra, bên trong rõ ràng đang nằm một mảnh ngọc Bình An màu vàng nhạt có khắc chữ “Tiêu”.


Bị bắt quả tang tại trận, gương mặt tiểu cô nương lúc đỏ lúc trắng, biến hóa đủ sắc thái, quả thực còn đặc sắc hơn cả lúc ở dưới thân hắn.


“Nói đi.” Lục Cửu Tiêu tung tung miếng ngọc trong tay, hờ hững nói.


Thẩm Thời Đình rời khỏi Đường Lê Các, một tay che đi những vết bầm tím trên cổ, cất bước về phía Mộc Hương Các.


Vừa mới vào đến phòng, đôi chân nàng đã nhũn ra, khuỵu xuống sàn.


Miếng hoàng ngọc được chế tác tinh xảo trong lòng bàn tay tỏa ra hơi lạnh, từng chút một kích thích dây thần kinh qua da thịt. Nó như đang nhắc nhở nàng rằng: Ngươi đã lấy miếng ngọc này bằng cách nào? Liêm sỉ của ngươi đâu rồi?


Chợt từ trong phòng tắm vang lên một tiếng động nhỏ, hóa ra là có nha hoàn đang đợi sẵn ở bên trong.


Ả kinh ngạc thốt lên: “Thẩm cô nương, sao cô nương lại ngồi thụp dưới đất?”


Tiến lại gần, tiếng kêu kinh ngạc của ả lại cao thêm vài tông: “Đây... ngọc của Lục thế tử, sao lại ở trong tay cô nương?”


Thẩm Thời Đình vịn tường đứng dậy, tỏ vẻ như chuyện chẳng có gì quan trọng, đáp: “Thế tử ban cho, thì ta cầm thôi.”


Đôi mắt tiểu nha hoàn trợn ngược lên vì kinh hãi, suýt chút nữa thì rớt cả tròng mắt ra ngoài.


Đây nào phải món phụ kiện tùy thân tầm thường. Đám công tử thế gia ở kinh thành, kẻ nào mà chẳng treo dăm ba món trang sức bên hông, nhưng một khi món đồ đã được khắc tên thì tức là nó đã mang họ của chủ nhân rồi.


Thậm chí nếu có đánh rơi giữa phố xá kinh thành, nhìn thấy chữ “Tiêu” rành rành ra đó, thử hỏi xem có ai dám nhặt?


Vậy mà... lại tùy tiện đem tặng người khác sao?


Tiểu nha hoàn thu lại vẻ mặt, sau khi hầu hạ Thẩm Thời Đình tắm rửa xong liền không đợi nổi mà đem chuyện này kể lại cho Thạch ma ma nghe.


Quả nhiên, Thạch ma ma nghe xong liền biến sắc, vội vàng gỡ tấm thẻ bài tiếp khách màu xanh vốn đã treo trên khay gỗ hương xuống.


Ly Quốc không có lệnh giới nghiêm về đêm.


Lúc này đã quá giờ Tý, phố xá thưa thớt bóng người, nhưng vẫn có lác đác vài gã say nằm vất vưởng nơi góc tường gào thét.


Lục Cửu Tiêu nằm ngửa trong toa xe ngựa, tay cứ mở quạt ra rồi lại khép vào, tạo ra những tiếng động phạch phạch, giữa đêm khuya nghe có vẻ đột ngột.


Hắn đưa mặt quạt vẽ cảnh núi non biển cả lại gần sát mũi, dường như vẫn còn ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng ẩn hiện.


Là hương nữ nhi.


Là cái mùi thanh khiết trên người nàng khi áp sát vào cổ hắn, nhè nhẹ mơn trớn bên tai hắn mà khổ sở van nài.


Mùi hương này tựa như còn có khả năng truyền thanh, bên tai Lục Cửu Tiêu bỗng dưng vang lên một giọng nói.


Nàng nắm chặt lấy cánh tay hắn, vừa hốt hoảng vừa bất an mà rằng: “Cái này... thật sự không thể tặng cho thiếp sao?”


Lại như sợ bị hắn từ chối, nàng lập tức bồi thêm một câu: “Thiếp không cần vàng lá đâu, một cái cũng không cần, cho thiếp miếng ngọc Bình An này được không?”


Nghĩ đến đây, Lục Cửu Tiêu khẽ cười nhạo. Miếng ngọc Bình An của hắn còn giá trị hơn nửa túi vàng lá kia nhiều, nàng thật sự rất biết chọn đấy.


Nhưng Lục Cửu Tiêu lăn lộn chốn hoa lâu ngõ liễu đã nhiều năm, chỉ cần nghiền ngẫm sơ qua tiền căn hậu quả liền nhìn thấu chút tâm tư nhỏ của tiểu cô nương.


Muốn dùng hắn làm lá chắn chứ gì?


Nghĩ cũng đẹp đấy, Lục Cửu Tiêu hắn từ bao giờ lại đi làm bia đỡ đạn cho người khác như thế?


Thế nhưng rốt cuộc, hắn vẫn không chịu nổi những cái hôn nhẹ nhàng liên tiếp sau tai, cùng sự lấy lòng chiều chuộng hoàn toàn không có chương pháp hay kỹ xảo nào kia…


Chậc.


Lục Cửu Tiêu gập quạt lại, gõ nhẹ hai cái lên đầu gối.


Đúng lúc này, xe ngựa đột ngột dừng lại.


Hắn đang cúi người bước xuống xe, thì thấy Hầu phủ vốn dĩ phải đen kịt yên tĩnh nay lại rực rỡ ánh đèn. Lão quản gia khom lưng, lo lắng đi đi lại lại dưới hiên.


Thoáng chốc, lão xoay người, sải bước nhanh về phía Lục Cửu Tiêu, hổn hển nói: “Ôi tổ tông của lão ơi, cuối cùng người cũng chịu về rồi! Hầu gia về kinh trong đêm, nửa canh giờ trước đã vào đến phủ, hiện đang ngồi ở tiền sảnh đợi đấy. Phu nhân sai lão nô ra đây báo trước với người một tiếng.”


Gần như ngay lập tức, nét cười ung dung nơi khóe mắt và chân mày n nhân khựng lại.


Hắn đáp một tiếng “Biết rồi”, liền nhấc chân đi thẳng về phía tiền sảnh.


Lão quản gia lo lắng ngoái đầu nhìn theo, không ngừng thở dài.


Tính tình và khí chất của thế tử gia quả thực như đúc từ một khuôn với Hầu gia. Lão chưa từng thấy cặp cha con nhà nào lại đối xử với nhau theo kiểu này: một người chỉ muốn đánh chết đối phương, người còn lại thì ước gì đối phương bị tức chết.

Bình Luận

0 Thảo luận