Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Hoa kỷ tử

Ngày cập nhật : 2026-04-27 23:33:19

Trán Lục Cửu Tiêu hơi âm ấm, cũng không hẳn là phát sốt, có lẽ do vừa đi một quãng đường dưới cái nóng nực của đêm hè.


Thẩm Thời Đình ngẩn ra, xem bệnh bắt mạch là sờ vào gân mạch, chứ đâu phải sờ trán…


Nàng chậm chạp dời tay đi, cúi đầu chạm vào những đường gân xanh hiện rõ trên cổ tay nam nhân. Con người này, gân mạch cũng giống như tính cách, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu tận đáy.


Một lúc sau, không gian vẫn im lìm.


Tiểu cô nương tập trung cao độ, nhìn chằm chằm vào một chậu dừa cảnh nhỏ bên cửa sổ. Những chiếc lá nhỏ xíu bị gió đêm thổi qua lại, gật gù trước sau.


Chợt, đôi mày nàng khẽ nhíu lại, nói: “Thế tử, đổi tay khác.”


Trông cũng ra dáng ra hình lắm. Lục Cửu Tiêu hơi nâng mi mắt, lười nhác đưa bàn tay còn lại cho nàng.


Thẩm Thời Đình lại tĩnh tâm, cẩn thận cảm nhận từng nhịp mạch đập.


Mạch tượng rất kỳ lạ, sơ qua thì không phát hiện điều gì bất thường, nhưng nếu lắng nghe kỹ thêm một lúc, sẽ nhận ra ẩn dưới vẻ bình thường, mạch tượng rất suy yếu. Tâm mạch có dấu hiệu đi xuống, nếu không nhìn kỹ, chỉ tưởng là bị nhiễm phong hàn, khí sắc không tốt.


Nhưng nếu cứ tiếp diễn lâu dần…


Thẩm Thời Đình vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, thế tử gia cành vàng lá ngọc như vậy, sao lại có mạch tượng này?


Thấy nàng nhìn mình bằng ánh mắt như nhìn người chết, Lục Cửu Tiêu nhướng mày: “Sao, sắp chết rồi à?”


Tiểu cô nương lí nhí đáp: “Cũng không hẳn…”


Thẩm Thời Đình nhất thời không biết giải thích với hắn thế nào, trầm tư hồi lâu mới ngẩng đầu hỏi: “Thế tử, người có biết bệnh lao không?”


Dứt lời, ánh mắt Lục Cửu Tiêu hơi ngưng trệ.


Chẳng cần Thẩm Thời Đình nói tiếp, hắn cũng đoán được đôi phần. Dạo gần đây hắn thấy đầu óc choáng váng, cổ họng khô khốc, ban đêm ít ngủ mơ nhiều, sau khi tỉnh lại thì ruột gan bất an, ban ngày tinh thần uể oải, cả người như bị rút mất linh hồn.


Thế nhưng triệu chứng này không phải bộc phát nhất thời, đại khái là từ sau lần bị ngựa giẫm bị thương, nhưng hắn vốn không thích khám bệnh uống thuốc, chỉ nghĩ là do cơ thể chưa hoàn toàn bình phục mà thôi.


Lúc này, Tiêm Vân ở ngoài gõ gõ cửa: “Thế tử, người đã uống xong chưa?”


Thẩm Thời Đình nghe vậy, hai tay bưng bát canh nói: “Ta có thể giữ lại cái này để xem thử không?”


Có lẽ do từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy khi ở bên cạnh Thẩm Diên, nếu một vị thuốc mà không nếm ra được ngọn ngành, nàng sẽ trằn trọc cả đêm không ngủ được.


Lục Cửu Tiêu liếc nhìn nàng một cái, chậm rãi gật đầu.


Tiểu cô nương lấy hai cái chén không, rót đầy hai chén canh sâm mới làm cạn đáy bát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=34]

Nàng đang định đứng dậy đem bát không giao cho Tiêm Vân, vừa nhón chân lên thì bất chợt bị một lực đạo ở ngang eo kéo ngược trở lại.


Nàng nghiêng mình, thấy Lục Cửu Tiêu đang nhìn chằm chằm hai cái chén kia đến xuất thần, lực đạo trong lòng bàn tay hắn càng lúc càng nặng, thậm chí còn bấu vào lớp thịt trắng ngần mềm mại của nàng, có chút đau.


Cắn môi nhịn một hồi lâu, đến khi Tiêm Vân gõ cửa lần thứ hai, nàng rốt cuộc không nhịn được, lên tiếng: “Thế tử, đau…”


Nam nhân sực tỉnh, ánh mắt hắn dừng lại trên đôi mày đầy rụt rè của nàng trong chốc lát, rồi mới lướt xuống vòng eo đang bị mình siết chặt. Hắn khựng lại một nhịp, sau đó lặng lẽ buông tay.


Thẩm Thời Đình đứng dậy, giao bát sứ cho Tiêm Vân, lại bưng hai cái chén đựng canh sâm trên bàn vào phòng ngủ ở phía Tây sương. Tiểu cô nương ghé sát vào bàn vuông bằng gỗ hồng đào, cẩn thận ngửi ngửi, rồi thò đầu lưỡi ra liếm thử một ngụm.


Ngay lập tức, nàng lôi từ dưới gầm giường ra một hòm y thư.


Đông sương.


Tần Nghĩa sau khi nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, cuống cuồng định quay đầu đi tìm lang trung tới.


Lục Cửu Tiêu sa sầm mặt mày: “Ngươi gấp cái gì.”


Một sớm một chiều có chết ngay được đâu.


Tần Nghĩa siết chặt nắm đấm: “Chủ tử! Từ lần vụ việc ngựa lồng lên giữa phố, cho đến dạo gần đây luôn có người bám đuôi, kẻ địch ở trong tối, căn bản không biết là người hay ma. Nay đến thuốc cũng đã hạ tới tận trong phủ rồi, đây là muốn lấy mạng người mà!”


Lục Cửu Tiêu tựa người vào một bên tay vịn ghế, xoay xoay quạt xếp trong tay.


Hắn hờ hững nói: “Chỉ mình ngươi biết thôi à, ta là đồ ngốc sao?”


Tần Nghĩa nghẹn lời, hậm hực mím môi.


Theo lý mà nói, số con cháu thế gia ở kinh thành mà Lục Cửu Tiêu đắc tội không hề ít, quan viên trong triều cũng có vài vị, nhưng chưa đến nông nỗi muốn lấy mạng thế này.


Còn nói về kẻ có xích mích sâu nhất với hắn là Lý Nhị, thì hiện giờ kẻ đó còn không có mặt ở kinh thành.


Nghĩ đến đây, khóe miệng nam nhân khẽ nhếch lên nụ cười ẩn ý như có như không, đầu ngón tay bóp chặt cán quạt.


“Dò xét đám nha hoàn, bà tử thân cận bên cạnh phu nhân và đám đầu bếp, nha đầu dưới bếp. Cẩn thận một chút, tránh đánh rắn động cỏ.”


Tần Nghĩa vâng lệnh, nhưng vẫn không yên tâm hỏi: “Chủ tử, thật sự không mời lang trung sao?”


Hỏi xong, gã lại tự lẩm bẩm: “Phải rồi, còn có Thẩm cô nương ở đây, sao mình lại quên mất cơ chứ…”


Tần Nghĩa lập tức rời đi, bắt đầu xuống tay rà soát từ những người trong phủ.


Chẳng bao lâu sau, Doãn Trung đội cả trời sao trở về.


Gã trình lên một cuốn danh sách mỏng, cau mày nói: “Chủ tử, đây là danh sách những quan viên trong triều đã tham tấu người vào ngày hôm đó. Nói đến chuyện này, những người này và Hầu phủ đều không hề có xích mích gì.”


Lục Cửu Tiêu lật mở ra, người đứng đầu là Hộ bộ Thị lang, Tạ Phủ Chi.


Thú thực, vừa nhìn thấy mấy cái tên này, hắn thậm chí phải suy nghĩ kỹ một hồi lâu mới có thể khớp được tên người với chức quan. Hắn đã quá lâu, quá lâu rồi không quan tâm đến chuyện triều đường, thậm chí ngay cả Hộ bộ Thị lang đã thay người hắn cũng không hay biết.


Hắn nhớ loáng thoáng, Hộ bộ Thị lang trước kia họ Bành.


Phải nói là trước đây hắn cũng chẳng thích ghi nhớ những chuyện này, mỗi lần đều là Hạ Thầm lải nhải bên tai hắn và Hạ Lẫm, đại nhân nào giữ phẩm vị nào, chế định tân chính nào, tu sửa con kênh nào, phân ưu giải nạn gì cho Thánh thượng, lập công ra sao…


Y luôn dặn dò hắn và Hạ Lẫm, chớ có không tinh mắt mà đắc tội với đại thần đang đương thời nào.


Câu nói mà tiểu tướng quân kia thích nói nhất chính là…


“Đặc biệt là đệ đấy, A Tiêu.”


Nghĩ đến đây, Lục Cửu Tiêu ngẩn ngơ nhìn những dòng chữ trên giấy, tâm trí có một khoảnh khắc trống rỗng.


Nhưng giờ danh sách đặt ngay trước mặt, hắn còn chẳng rõ ai là ai.


Hắn miết mạnh vào góc trang danh sách, một nỗi phiền muộn không tên dâng lên trong lòng: “Ra ngoài đi, đóng cửa lại.”


Doãn Trung chần chừ một chút, rồi cúi đầu lui xuống.


-


Đêm.


Giờ Tý.


Cung điện phía Bắc chìm trong màn đêm u tối, những ngọn nến trong cung lần lượt tắt, chỉ còn sót lại rải rác vài chiếc lồng đèn gác đêm bên đường mòn đang tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo yếu ớt.


Khôn Ninh Cung cũng đen kịt cả một vùng, bên ngoài điện chỉ có đại cung nữ Tường Nguyệt đang túc trực.


Sắc mặt nàng ta căng thẳng, sống lưng dựng thẳng tắp. Cho dù vào giờ này không thể có ai ghé thăm Khôn Ninh Cung, nàng ta vẫn không ngừng dòm ngó xung quanh, ngay cả một con mèo chạy xẹt qua bụi cỏ cũng đủ khiến nàng ta hồn xiêu phách lạc.


Tường Nguyệt vuốt ngực, nghe bên trong truyền ra tiếng gầm nhẹ giận dữ bị đè nén, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cho đến khi một tiếng “cạch” vang lên, chén trà vỡ tan tành.


Bên trong điện, Lý Hoàng hậu khoác áo ngủ mỏng màu trắng ngà, phần cổ được bảo dưỡng tốt trông thon dài trắng nõn, chỉ là trên cổ lúc này vì cơn giận bừng bừng mà lộ ra vài sợi gân xanh hung tợn.


Bà ta siết chặt nắm đấm đặt trên bàn: “Huynh quá nôn nóng rồi! Chuyện phóng ngựa kia mới qua không lâu, Thánh thượng vẫn còn đang điều tra, vậy mà huynh lại lập tức phái người theo dõi hắn. Hai tên hộ vệ bên cạnh hắn võ nghệ không thấp, huynh làm vậy chẳng phải là đánh rắn động cỏ sao! Huống hồ còn hạ dược, nếu bị phát giác, với tính cách của Lục Cửu Tiêu, không tra cho ra lẽ thì hắn sẽ không chịu để yên đâu!”


Đứng trước mặt bà ta là một bóng đen khoác áo choàng, gã chậm rãi cởi bỏ mũ trùm che kín đầu, lộ ra gương mặt của Lý Quốc công.


Đã ngoài bốn mươi nhưng vóc dáng và dung mạo của ông ta vẫn rất tuấn lãng.


Ông ta nắm lấy lòng bàn tay mềm mại trắng trẻo của Lý Hoàng hậu, vỗ nhẹ hai cái trấn an rồi nói: “Muội yên tâm, mùi vị của thuốc đó cực kỳ nhạt, người bình thường nếu không cẩn thận sẽ không nếm ra điều gì bất thường đâu, huống chi mùi vị của mỗi bát canh đều rất nồng, nó không thể nào phát giác được. Cứ dùng thêm một thời gian nữa, không cần phải động tay động chân gì thêm thì nó cũng vô phương cứu chữa.”


Lý Hoàng hậu quả nhiên bình tâm trở lại.


Lý Quốc công nói tiếp: “Trinh Nhi, chuyện lớn như thế này, nếu không phải muội giấu ta thì ta có thể gấp gáp như vậy sao? Ta mà biết sớm hơn thì làm gì có chuyện để nó sống đến tận bây giờ? Hiện tại đang là thời điểm mấu chốt lập trữ quân, Thánh ý khó đoán, tuyệt đối không được sơ suất!”


Hoàng hậu dịu giọng xuống: “Ta biết, ta cũng chỉ sợ huynh nôn nóng mà đánh rắn động cỏ. Dù sao Lục Hành vẫn còn ở trong kinh. Huynh động tới nhi tử của ông ta, lỡ như…”


“Được rồi, được rồi, không có chuyện đó đâu, cứ giao hết cho ta xử lý, hửm?” Nói đoạn, ông ta siết lấy eo của phụ nhân.


Cái siết tay này khiến cuộc bàn luận chính sự nghiêm túc bỗng nhuốm vài phần xuân tình. Lý Hoàng hậu liếc xéo ông ta một cái, nũng nịu: “Sáng sớm mai ta còn phải đi hầu hạ Thánh thượng dùng bữa, huynh đừng làm quá đấy…”


“Ừm.”


Trên giường phượng, mây mưa đảo điên, một đêm đầy tình ý xuân nồng.


Đến cuối cùng, một cánh tay trắng muốt như ngọc leo lên bả vai người trước mặt, Lý Hoàng hậu thở dốc hỏi: “A huynh, loại thuốc đó... thật sự sẽ không có vấn đề gì chứ?”


“Không đâu.” Nam nhân chém đinh chặt sắt đáp lời.


-


Ánh nến lung linh, sắc trăng sáng tỏ.


Tiểu cô nương dụi đôi mắt đã mỏi nhừ, đầu ngón tay vang lên tiếng “sột soạt” của trang sách lật qua.


Nàng che miệng ngáp một cái.


Bất chợt, ngón tay ngọc đang nắm trang sách khựng lại, ánh mắt nàng dừng lại trên mấy dòng chữ nhỏ. Gần như ngay lập tức, nàng “vút” một cái đứng bật dậy, cuốn sách cầm trong tay va vào giá nến. Một tiếng “bộp” vang lên, giá nến đổ nhào, những giọt sáp nóng bỏng nhỏ xuống mu bàn tay nàng.


Thẩm Thời Đình vội vã thổi tắt ngọn lửa, rồi lại nhìn kỹ mấy dòng chữ kia.


Phải rồi, Hoa Kỷ Tử của Tây Vực là loại được ghép từ ba loại hoa dùng làm thuốc mà nuôi cấy thành, cực kỳ hiếm có. Vị chua tính âm, nếu dùng lâu dài có thể khiến ngũ tạng lần lượt suy yếu, nhưng từ mạch tượng nhìn vào lại chỉ giống như chứng phong hàn, cực kỳ dễ bị bỏ qua.


Năm mười hai tuổi, khi đi nhập hàng, A cha từng có được một cây nhỏ, đã dùng đầu ngón tay bẻ một cánh hoa bỏ vào miệng nàng.


Bởi vì loài hoa này trông quá giống hoa bách hợp nên nàng đã nhầm lẫn mấy lần, còn bị phạt nữa.


Nghĩ đến đây, tiểu cô nương cầm cuốn sách đẩy cửa bước ra, chạy một mạch từ Tây sương sang Đông sương. Nàng cũng quên mất hiện tại là giờ nào, gõ gõ cửa phòng Lục Cửu Tiêu, thở dốc gọi: “Thế tử.”


Dứt lời, hành lang rơi vào tĩnh lặng.


Nàng ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng treo cao, ảo não nhíu mày, ngượng nghịu rụt tay khỏi cánh cửa, lùi lại hai ba bước.


Ngay khi định quay người rời đi, cánh cửa kia “két” một tiếng đẩy ra.


Thẩm Thời Đình sửng sốt, nghiêng người nhìn sang thì thấy nam nhân vận một thân y phục màu đỏ đen, ngay cả đai lưng cũng thắt chỉnh tề, phát quan ngay ngắn, hoàn toàn không có dáng vẻ gì là đã đi ngủ.


Lục Cửu Tiêu thần sắc thanh lãnh, cúi đầu liếc nhìn đôi chân trần của nàng, im lặng hồi lâu mới hỏi: “Giày của ngươi đâu?”


Tiểu cô nương khựng lại một chốc, mười đầu ngón chân hồng hào lập tức co rụt lại. Vừa rồi nàng đã cởi ra, lúc nãy quá vội vã nên quên mang vào…


Tuy nhiên, lúc này rõ ràng có chuyện quan trọng hơn.


Nàng giơ cao trang sách lên trước mặt Lục Cửu Tiêu: “Thế tử nhìn xem, ta tìm thấy rồi, không phải loại độc vô phương cứu chữa gì đâu, chỉ là Hoa Kỷ Tử của Tây Vực thôi.”


Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn những dòng chữ nhỏ trên trang sách, ánh mắt lại dừng trên cổ tay trắng ngần như tuyết của nàng. Gió đêm bốn bề nổi lên, vài lọn tóc xõa trước trán tiểu cô nương bị thổi bay phất phơ.


Đôi mắt như vầng trăng sáng lấp lánh rạng ngời, còn rực rỡ hơn cả những vì tinh tú trên trời đến vài phần.


Men rượu bốc lên đầu, nam nhân đưa một cánh tay ngang qua, ôm lấy vòng eo nàng rồi nhấc bổng người vào bên trong cánh cửa.


Thẩm Thời Đình bị hành động đột ngột này của hắn làm cho sửng sốt, nàng giơ quyển sách lên nói: “Cái này là— Ưm!”


Lục Cửu Tiêu gạt cổ tay đang cầm quyển sách của nàng ra, cúi đầu cắn lấy khuôn miệng nhỏ nhắn đang nói liến thoắng làm hắn nhức cả tai.


Hắn cắn đến mức môi nàng sắp rách ra rồi!


Ngay lúc này, trong lúc môi lưỡi giao nhau, một làn hương rượu nồng đậm lướt qua cổ họng nàng.

Bình Luận

0 Thảo luận