Sáng / Tối
Thẩm Vọng mang theo hơi men nồng nặc tiến đến bên bàn, hai tay chống lên án thư, đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi khó chịu nói: “Sao lại chẳng có lấy một mống khách nào thế này? Ta đã bảo với ngươi từ sớm rồi, làm cái nghề son phấn này làm gì, hoặc là mở tiệm thuốc, hoặc là ngoan ngoãn gả cho Tiền chưởng quầy đi, tiền sính lễ đó có thể... có thể đáng giá chừng này này!”
Gã líu lưỡi nói, còn xòe mấy ngón tay ra ra hiệu.
Hạ Mẫn đỏ hoe mắt trừng trừng nhìn gã. Tiệm thuốc, tiệm thuốc, nàng đâu phải là Thẩm Thời Đình, nàng thì biết gì về y thuật.
Nàng siết chặt nắm đấm, giận dữ quát: “Ngươi tính là cái gì mà bắt ta gả cho ông ta? Một lão góa vợ đã bốn mươi tuổi, loại như ông ta mà cũng đòi cưới ta sao?”
Nghe vậy, Thẩm Vọng đập mạnh lên bàn, tiếng “rầm” vang lên khiến các hạt bàn tính loạn cả lên.
Gã giễu cợt nhếch môi: “Người ta mà không góa vợ thì đến lượt ngươi chắc? Ngươi còn tưởng mình vẫn là Hạ đại tiểu thư được người người vây quanh như sao vờn trăng sao? Vận may của ngươi tốt, trộm được cuộc sống sung túc của người khác mười mấy năm trời, cũng nên tỉnh mộng đi, nhìn lại xem bản thân mình hiện giờ là cái hạng gì rồi!”
Từng lời này của Thẩm Vọng như những mũi kim đâm thẳng vào tim Hạ Mẫn. Nàng đỏ mắt, lặng thinh không đáp.
Rõ ràng là dù đã rời khỏi Hạ gia, tận xương tủy của Hạ Mẫn vẫn mang sự kiêu ngạo đó. Ánh mắt nàng nhìn Thẩm Vọng ít nhiều vẫn mang theo vẻ khinh miệt đang cố sức kiềm chế. Mà Thẩm Vọng tự nhiên sẽ không nuông chiều loại thiên kim tiểu thư này, chưa kể Dương thị cũng vì chuyện Tôn thị cố tình tráo đổi con gái và bán con mà hòa ly với gã, tính thế nào thì chuyện này cũng có liên quan đến Hạ Mẫn.
Gã lạnh mặt tiến lên: “Bạc đâu?”
“Không có bạc, ngươi cút ra ngoài cho ta!”
Thẩm Vọng cười khẩy: “Ngươi đừng tưởng ta không biết, một năm nay người của Hạ gia giúp đỡ ngươi không ít. Một đại tiểu thư chân yếu tay mềm như ngươi làm sao mở được cái tiệm này, đừng tưởng ta không biết! Họ cũng đưa cho ngươi không ít bạc đúng không?”
Ánh mắt Hạ Mẫn ngày càng cảnh giác.
Thẩm Vọng túm lấy cánh tay nàng, định với lấy chiếc hộp gỗ trong tủ kính. Hai người giằng co một hồi, khiến bàn tính, sổ sách, nghiên mực trên bàn rơi “loảng xoảng” xuống đất.
Cửa tiệm đang trong tình trạng mở toang hoác, bên trong bừa bộn ra sao, chỉ cần liếc mắt một cái là rõ mười mươi.
Phía đầu hẻm đối diện, Lục Cửu Tiêu chau mày, bàn tay chắp sau lưng hơi siết lại thành nắm đấm.
Cho đến khi ống tay áo bị ai đó kéo nhẹ, Thẩm Thời Đình khẽ nói: “Phu quân, chàng sang giúp cô ấy một tay đi.”
Lục Cửu Tiêu khựng lại, cúi đầu nhìn nàng.
Ta giúp cô ta, vậy lúc trước có ai từng giúp nàng không?
Thẩm Vọng cũng đối xử với nàng như vậy sao?
Lục Cửu Tiêu im lặng nhìn chằm chằm nàng, cố gắng tìm kiếm một tia khoái lạc vì trả được hận trên khuôn mặt tinh tế không tì vết kia.
Nhưng không có, một chút xíu cũng không.
Hầu kết của hắn khẽ động: “Nàng thật sự muốn ta đi giúp cô ta?”
Nào ngờ, Thẩm Thời Đình nghe vậy liền nghiêng nửa người vào trong xe ngựa, khi quay ra, trên tay đã ôm một túi lá vàng: “Chàng cầm đưa cho cô ấy đi.”
Nàng nói tiếp: “Thiếp biết cha nương và nhị ca đều bí mật giúp đỡ cô ấy. Có một lần thiếp sang Tây sương phòng, còn nghe thấy nhị ca hỏi thăm Trần Mộ về Hạ Mẫn, nương còn sai ma ma đến xem qua nữa. Dù sao cô ấy cũng lớn lên ở Hạ gia, lòng người đều là thịt, nếu cô ấy sống không tốt, họ cũng sẽ lo lắng theo.”
Lục Cửu Tiêu xót xa nhìn nàng, thực sự không cần phải hiểu chuyện đến mức này.
Thẩm Thời Đình bị hắn nhìn đến mức vành tai đỏ ửng, lẩm bẩm: “Chàng đừng nhìn thiếp như vậy, cha nương rất thương thiếp, nhị ca cũng thương thiếp nhất mà…”
Lục Cửu Tiêu bật cười, nhéo nhẹ vành tai nàng: “Đó là đương nhiên rồi, phu nhân của ta sao lại hiểu chuyện thế này chứ?”
Hai má nàng ửng hồng: “Chàng mau đi đi.”
“Nàng không đi cùng ta sao?”
Lục thiếu phu nhân lắc đầu: “Thiếp ở đây đợi chàng.”
Hạ Mẫn nhất định không muốn nhìn thấy nàng, cũng giống như ngày đó ở Tỉ Viên, nàng không muốn nhìn thấy Hạ Mẫn trong bộ dạng đó vậy.
Cái cảm xúc thấp kém và tự ti, nàng hiểu rõ hơn bất cứ ai.
Thẩm Thời Đình chỉ tay về phía cửa hàng phấn thơm bên cạnh: “Thiếp đi mua một hộp phấn thơm.”
Lục Cửu Tiêu dõi mắt nhìn theo bóng lưng nàng một lát, để Tần Nghĩa ở lại đó rồi sải bước tiến về phía cửa tiệm đối diện.
Thẩm Vọng đang lục lọi hộp gỗ, bên trong lại chỉ có vài mẩu bạc vụn rải rác. Gã bực bội đập bàn quát: “Chỉ có bấy nhiêu thôi sao? Tiền Hạ gia đưa cho ngươi đâu?”
“Không có, ta đã bảo là không có rồi! Thẩm Vọng, ngươi nướng sạch cái tiệm này vào sòng bạc mới cam lòng phải không?!”
“Xì, ngày trước khi muội muội ngoan của ta còn ở đây, nó còn giỏi hơn ngươi nhiều, ta muốn cái gì là có cái đó. Cũng chẳng biết Thẩm gia này phải tội gì mà lại rước về một tổ tông quên gốc gác như ngươi. Ngươi có tin là ta nhận lời cầu thân của Tiền chưởng quầy, đem ngươi—— Á á á! Đau, đau quá ——”
Bất thình lình, cánh tay đang túm lấy Hạ Mẫn của gã bị ai đó nắm chặt rồi bẻ ngược ra sau, khiến gã đau đến nhe răng trợn mắt mà gào lên.
Hạ Mẫn ngẩn ngơ nhìn người vừa xuất hiện, hốc mắt chợt đỏ hoe: “Hoài Châu ca ca…”
Lục Cửu Tiêu vừa buông tay, đồng thời tung một cước đá vào bắp chân Thẩm Vọng, khiến gã lập tức quỵ ngã xuống đất.
Gã nghe thấy một giọng nói đầy mỉa mai vang lên từ trên đỉnh đầu: “Ai là muội muội ngoan của ngươi? Loại như ngươi mà cũng xứng sao?”
Hôm đó tại sảnh chính của Hạ gia, Thẩm Vọng đã từng thấy Lục Cửu Tiêu. Mặt gã tái nhợt đi nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối: “Ta... ta đang dạy bảo muội muội của ta…”
Lục Cửu Tiêu thản nhiên thu hồi ánh mắt: “Doãn Trung.”
Doãn Trung lập tức hiểu ý, lôi gã xồng xộc ra ngoài.
Lục Cửu Tiêu đảo mắt nhìn quanh một lượt, cuối cùng từ đống đổ nát dưới đất ngước lên, chạm phải đôi mắt đầy uất ức của Hạ Mẫn. Nếu là trước kia, có lẽ nàng đã lao thẳng vào lòng hắn rồi.
Thực lòng mà nói, trong đôi mắt ngấn lệ của Hạ Mẫn lúc này dường như vẫn còn nhen nhóm những tia hy vọng.
Người của Hạ gia đã từng đến đây, có những tiểu tư nàng không quen mặt, cũng có những ma ma mà nàng vô cùng thân thiết. Tất cả đều vâng lệnh của những người thân cũ đến để tiếp tế cho nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=110]
Hạ Mẫn đã từng cầu xin, nhưng không một ai dám đưa nàng trở về.
Nàng gần như sụp đổ, nàng vô cùng nhớ Lục Cửu Tiêu luôn có thể kéo nàng ra khỏi nghịch cảnh.
Thế nhưng nam nhân này dường như đã quên mất nàng, từ đầu đến cuối chưa từng xuất hiện.
Hôm nay cuối cùng huynh ấy cũng tới, trong lòng Hạ Mẫn không tránh khỏi cảm giác vui sướng.
Nàng cẩn thận kiềm chế bản thân, đuôi mắt đỏ hoe gọi hắn: “Hoài Châu ca ca.”
Lục Cửu Tiêu nhướng mày, liếc về phía Thẩm Vọng: “Hắn ta suốt ngày ăn không ngồi rồi như vậy sao?”
Nhắc đến chuyện này, Hạ Mẫn nghẹn ngào, hai hàng nước mắt nóng hổi tức thì lăn dài, nàng gật đầu nói: “Hắn ham mê cờ bạc lại còn nghiện rượu, doanh thu của cửa tiệm này đều bị hắn vét sạch. Nếu không lấy được bạc, hắn sẽ nổi trận lôi đình rồi ra tay đánh người, hắn còn nói…”
Nàng vừa nói vừa nức nở: “Nói sẽ gả muội cho một lão chưởng quầy góa vợ đã bốn mươi tuổi để đổi lấy sính lễ.”
Lục Cửu Tiêu lắng nghe, gương mặt không chút biểu cảm, tất cả những điều này đều quá quen thuộc, hắn chẳng lạ gì.
Đến cả Doãn Trung đứng ngoài cửa cũng thấy vô cùng quen thuộc. Gã theo bản năng liếc nhìn về phía cửa hàng phấn thơm kia, sau đó cố ý gia tăng lực đạo ở tay, ấn cho Thẩm Vọng phải kêu “ư ử”.
Ngón tay Lục Cửu Tiêu chắp sau lưng vê nhẹ, khóe môi nhếch lên một nụ cười như có như không, khiến Hạ Mẫn nhìn đến ngơ ngác.
Hắn nói: “Lần sau gặp chuyện thế này, hãy báo quan đi.”
Hạ Mẫn uất ức lau nước mắt: “Muội đã đến quan phủ rồi, nhưng không một ai chịu thụ lý việc này cả.”
Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu nheo mắt. Quan lại ở Cẩm Châu hiện giờ là một mớ hỗn độn, chuyện này cũng không có gì bất ngờ: “Không lâu nữa Cẩm Châu sẽ có quan mới nhậm chức, đến lúc đó ngươi hãy lại đi báo quan. Nếu vẫn không được, hãy đến Thượng Yển Các ở Tây thị tìm một chưởng quầy họ Mâu, ông ấy sẽ giúp ngươi. Còn có cái này nữa…”
Hắn đưa túi lá vàng mà Thẩm Thời Đình đã nhét cho mình ra.
Hạ Mẫn nén tiếng khóc rồi gật đầu, lòng nàng như có một dòng nước ấm chậm rãi chảy qua, theo bản năng định chạm vào mu bàn tay đang đặt trên án thư của Lục Cửu Tiêu.
Lục Cửu Tiêu thu tay về, Hạ Mẫn cắn môi nhìn hắn.
Chỉ thấy hắn vuốt ve những đường chỉ tay trong lòng bàn tay mình, nói: “Nàng ấy còn đang đợi ta ở bên ngoài. Lần này tới đây là muốn đến Thẩm trạch thắp cho cha nàng ấy nén nhang, nhưng cửa đã khóa rồi, chìa khóa có ở chỗ ngươi không?”
Hạ Mẫn như bị một gáo nước lạnh tạt cho tỉnh người. “Nàng ấy” là ai, chẳng cần nghĩ cũng biết. Hàng mi nàng run rẩy: “Cô ta... nhớ lại rồi sao?”
Lục Cửu Tiêu gật đầu.
Hạ Mẫn siết chặt nắm tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy một nữ tử vận trường bào màu xanh chàm đang đứng trước cửa hàng phấn thơm. Dáng người thướt tha, tà váy tung bay, chỉ riêng bóng lưng thôi cũng đủ thấy được sự cao quý yêu kiều — đó chính là thứ quý giá nhất mà Hạ Mẫn đã đánh mất…
Nhưng điều khiến Hạ Mẫn đỏ mắt nhất không phải là những thứ đó, mà là kiểu tóc búi cao của phụ nhân đã có chồng trên đầu đối phương!
Thân hình nàng lảo đảo một chút, tựa như mất hồn mà lấy chìa khóa cổng đại trạch từ trong hộp gỗ đưa cho Lục Cửu Tiêu. Ngay khi hắn sắp bước ra khỏi cửa tiệm, nàng đột nhiên gọi giật lại: “Huynh cưới cô ta, là vì cô ta là nữ nhi Hạ gia sao?”
Chân mày Lục Cửu Tiêu chợt nhíu lại, hắn nhếch môi như thể thấy chuyện này thật nực cười: “Nàng ấy không phải nữ nhi Hạ gia, ta vẫn sẽ cưới.”
Đôi khi phải thừa nhận rằng, con người rồi sẽ thay đổi.
Hắn cũng vậy.
Nước mắt Hạ Mẫn rơi lã chã, nàng vẫn bướng bỉnh siết chặt nắm đấm tì lên mặt bàn: “Rốt cuộc, cô ta có điểm nào tốt hơn muội?”
Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, Lục Cửu Tiêu chậm rãi tiến lại gần, đặt túi lá vàng trước mặt nàng: “Hạ Mẫn, đừng oán trời trách người nữa. Mười bảy năm qua, nỗi khổ mà nàng ấy phải chịu đựng nhiều hơn ngươi rất nhiều. Lẽ nào ngươi không biết ta đã gặp nàng ấy ở nơi nào sao? Nếu ban đầu không có sự nhầm lẫn trớ trêu đó, ngươi có biết giờ nàng ấy đang ở đâu không? Dù cho ở bên ta, nàng ấy cũng đã phải chịu không ít khổ sở.”
Hạ Mẫn sững sờ. Có rất nhiều chuyện, khi nàng còn là đích nữ Hạ gia thì không thể đồng cảm được, nhưng khi cùng là nữ nhi Thẩm gia, nàng đã bắt đầu có những cảm nhận tương đồng.
Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: “Ngươi có biết vì sao nàng ấy không vào đây không?”
Giọng điệu và thần sắc của hắn giống như đều đang ngầm nói với Hạ Mẫn một câu: Nàng ấy điểm nào cũng tốt hơn ngươi.
Mười đầu ngón chân Hạ Mẫn co rụt lại vì xấu hổ, nàng đỏ bừng cả cổ, nghẹn ngào nói: “Túi lá vàng này, sau này muội sẽ trả lại cho huynh.”
Lục Cửu Tiêu gật đầu rồi dứt khoát rời đi.
Hạ Mẫn dõi theo bóng lưng vội vã của hắn, siết chặt túi lá vàng trong tay, cứng đến mức khiến lòng bàn tay đau nhói.
Ở phía bên kia, Lục Cửu Tiêu đi đến đối diện đường, lắc lắc chùm chìa khóa trước mặt Thẩm Thời Đình rồi nắm tay dắt nàng lên xe ngựa.
Vừa mới ngồi vững, Thẩm Thời Đình liếc nhìn vẻ mặt không chút gợn sóng của nam nhân, giả vờ vô tình hỏi: “Sao chàng đi lâu thế?”
Vốn dĩ ngữ điệu này cũng không có vấn đề gì, nào ngờ Lục Cửu Tiêu vừa nghiêng đầu nhìn nàng, nàng đã chột dạ mà quay mặt đi chỗ khác.
Hắn nhướng mày, cười khẽ: “Ôn lại chuyện cũ.”
Thẩm Thời Đình khựng lại, “ồ” một tiếng rồi không hỏi thêm gì nữa.
Sau khi đến Thẩm trạch thắp hương cho Thẩm Diên xong, cả hai cùng nhau trở về dịch trạm.
Lục Cửu Tiêu không nghỉ tay mà cùng Doãn Trung và Tần Nghĩa bàn luận công vụ ở phòng ngoài. Thẩm Thời Đình sau khi tắm rửa xong liền lôi sổ sách mang từ Lục gia ra xem, quả thực vô cùng kính nghiệp.
Cho đến khi màn che được vén lên, nàng mới từ trong đống sổ sách ngước mắt nhìn hắn, chỉ tay về phía phòng tắm: “Nước chuẩn bị xong rồi, chàng thử xem còn nóng không.”
Lục Cửu Tiêu ngửi thấy mùi bồ kết thoang thoảng khắp phòng, bước chân tiến vào phòng tắm.
Giờ Hợi, cả hai cùng nhau lên giường.
Có lẽ quan viên Cẩm Châu tham ô quá đáng, đến cả chút tiền lẻ để tu sửa dịch trạm cũng không nỡ bỏ ra, nên phòng ốc ở đây thực sự rất chật hẹp.
Giường ngủ nằm sát ngay cửa sổ, nàng vừa ngước mắt lên là có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao.
Thẩm Thời Đình trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Nàng trở mình hai bận thì bị Lục Cửu Tiêu ấn chặt hông: “Nàng có ngủ hay không, không ngủ thì chúng ta làm chuyện khác.”
Tiểu cô nương ngẩng đầu nhìn hắn, vì góc độ này mà đôi mắt hạnh mở to tròn xoe, trông vô cùng đáng yêu. Nàng chậm rãi hỏi: “Hôm nay, chàng đã nói gì với Hạ Mẫn vậy?”
Lục Cửu Tiêu hơi sửng sốt, hóa ra là vì chuyện này…
Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt trêu chọc: “Không vui à? Chẳng phải chính nàng bảo ta đi sao, lần sau còn dám để ta đi nữa không?”
Thẩm Thời Đình bị hắn chặn họng, quay lưng đi chỗ khác, lầm bầm: “Không nói thì thôi.”
Lục Cửu Tiêu dán mắt vào sau gáy nàng, dùng đầu ngón tay mơn trớn xương vai, vươn tay kéo một cái, tấm lưng của Thẩm Thời Đình lập tức áp sát vào lồng ngực rắn chắc của nam nhân.
Bên tai nàng vang lên tiếng cười giễu cợt: “Ôn lại chuyện cũ gì chứ, ta bảo cô ta lần sau nếu còn gặp phải hạng người như Thẩm Vọng thì cứ việc báo quan.”
Tấm lưng phía bên kia hơi cứng lại, rồi mới từ từ thả lỏng.
Lục Cửu Tiêu lật người nàng lại, nhướng mày nói: “Còn muốn biết gì nữa không, ta nói cho nàng nghe.”
Tiểu cô nương chớp chớp mắt, vụng về chuyển chủ đề: “Ngủ thôi.”
Nàng vội vàng nhắm nghiền mắt lại.
Lục Cửu Tiêu buồn cười nhìn nàng hồi lâu, lúc này mới ôm lấy khối ngọc mềm hương thơm vào lòng cùng nhau chìm vào giấc ngủ.
Những ngày ở Cẩm Châu trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái đã nửa tháng trôi qua.
Một bản sớ khẩn được gửi từ Cẩm Châu về hoàng thành, rất nhiều chuyện cũng đã đến lúc hạ màn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận