Sáng / Tối
Vẻ mặt Đào Nhân khó xử, ngập ngừng nói: “Phu nhân, tiểu tư ở Tỉ Viên đưa tới một người…”
Thẩm Thời Đình nghi hoặc hỏi: “Ai vậy?”
“Nói là... nói là Quách đại nhân ở Thái Bộc Tự gửi tặng thế tử một... nha hoàn. Không có mệnh lệnh của thế tử, tiểu tư không dám để người vào Tỉ Viên, nhưng vì là người của Quách đại nhân đưa tới nên cũng không dám chậm trễ, mới đưa đến phủ ta. Vốn định xin thế tử làm chủ, nhưng thế tử đang ở trong quân doanh. Phu nhân, chuyện này…”
Cách nói này thật là kỳ lạ, nha hoàn sao…
Thẩm Thời Đình hơi thở nghẹn lại, cố gắng giữ bình tĩnh đứng dậy: “Người đâu?”
“Ở cửa sau.”
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình siết chặt tay suy nghĩ hồi lâu, người của Thái Bộc Tự không tiện đắc tội, nàng nói: “Đưa người tới đây đi.”
Đào Nhân lo lắng gật đầu, thật là cái chuyện gì không biết nữa.
Đến khi Đào Nhân dẫn người tới trước mặt, Thẩm Thời Đình tỉ mỉ quan sát đối phương: lông mày thanh tú, mắt tròn, tướng mạo không hề lẳng lơ mà lại mang vẻ dịu dàng, đáng yêu. Đôi mắt rụt rè kia trông thật khiến người ta thương xót, chính là kiểu nữ nhân mà đàn ông sẽ yêu thích.
Thẩm Thời Đình mím nhẹ môi, trong đầu hiện lên lời của Trịnh nương tử.
Dù sao cũng tốt hơn là để tự thế tử gia chọn người.
Khoảnh khắc này, Thẩm Thời Đình chỉ cảm thấy đất trời tối sầm, hốc mắt cay xè. Nàng kiềm chế cảm xúc, bình thản hỏi: “Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”
Thiếu nữ trước mặt tên gọi Đông Húc, vội vàng đáp: “Bẩm phu nhân, nô tỳ vừa quá mười sáu.”
Thẩm Thời Đình gật đầu: “Thế tử... có biết ngươi đến không?”
Đông Húc lắc đầu: “Nô tỳ không biết, đại nhân nhà nô tỳ bảo nô tỳ đến thì nô tỳ đến thôi.”
Thẩm Thời Đình mím môi, nói: “Đã vậy, ta không tiện thay thế tử quyết định, đợi sau khi ta hỏi qua ý chàng rồi mới quyết định việc đi ở của ngươi.”
Đông Húc liên tục gật đầu: “Tạ phu nhân.”
Sau khi Đông Húc lui xuống, Thẩm Thời Đình đứng ngây người tại chỗ, toàn thân cứng đờ. Nàng muốn đích thân hỏi Lục Cửu Tiêu cho ra lẽ.
“Đào Nhân, chuẩn bị xe ngựa.”
Đào Nhân hiểu ý, lập tức vâng lệnh.
Giờ Dậu hai khắc, xe ngựa dừng lại trước cổng quân doanh. Đào Nhân đưa bài tử của Hầu phủ cho thị vệ canh cổng: “Làm phiền thông báo một tiếng với Tần hộ vệ.”
Nhìn mỹ nhân với vòng bụng hơi nhô cao đứng phía sau Đào Nhân, thị vệ lập tức nhận ra nàng là ai, vội nói: “Phu nhân xin chờ một lát.”
Rất nhanh sau đó, Tần Nghĩa vội vã chạy ra.
Thẩm Thời Đình chưa từng đến nơi làm việc của Lục Cửu Tiêu bao giờ, Tần Nghĩa kinh ngạc hỏi: “Thiếu phu nhân, sao người lại tới đây?”
Thẩm Thời Đình đón lấy hộp thức ăn từ tay Đào Nhân, mỉm cười: “Ta đến đưa chút đồ ăn cho phu quân.”
Tần Nghĩa thầm hiểu ra, chủ tử đã ba ngày chưa về phủ, chắc hẳn phu nhân vì thương nhớ nên mới tới. Gã vội vàng dẫn Thẩm Thời Đình hướng về phía thao trường: “Chủ tử dạo này luyện quân từ sáng sớm đến tối mịt, ăn uống quả thực có phần sơ sài, vẫn là phu nhân có lòng.”
Thẩm Thời Đình vuốt lại lọn tóc mai trên trán, vờ như vô tình hỏi: “Dạo này chàng đi lại gần gũi với Quách đại nhân ở Thái Bộc Tự ư?”
“Sao phu nhân lại biết?” Tần Nghĩa sửng sốt một lát rồi đáp: “Gần đây về mặt công vụ quả thực có qua lại với nhau.”
“Hèn gì, hai hôm trước ta gặp Quách phu nhân trên phố, có trò chuyện vài câu.”
Tần Nghĩa không mảy may nghi ngờ, cũng không bàn luận thêm về việc này. Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến thao trường.
Ở phía bên kia, trước những phương trận xếp hàng chỉnh tề, một cấm quân mặc giáp đỏ đang giơ cao thanh gỗ ngang, vì giơ quá lâu nên cánh tay đang run rẩy nhẹ.
Lục Cửu Tiêu chắp tay sau lưng đi quanh gã hai vòng, cười hỏi: “Chống chọi không nổi nữa à? Nói đi, đêm qua ngươi đã đi đâu?”
“Đại nhân, phu nhân nhà thuộc hạ hai hôm trước giận dỗi với thuộc hạ, nếu không dỗ dành e là nàng sẽ đòi hòa ly...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=113]
Thuộc hạ có lỗi, thuộc hạ xin nhận phạt!”
Lục Cửu Tiêu nhếch môi: “Phu nhân của ngươi? Một nữ nhân mà khiến ngươi nửa đêm nửa hôm trèo tường ra ngoài không nói, lại còn để thị vệ bắt như bắt trộm, chỉ vì để dỗ dành một nữ nhân thôi sao? Thật là có tiền đồ.”
“Khụ khụ ——” Tần Nghĩa che miệng ho nhẹ, “Chủ tử, thiếu phu nhân tới rồi.”
Lục Cửu Tiêu hơi khựng lại, nghiêng người nhìn sang, quả nhiên thấy phu nhân nhà mình đang xách hộp thức ăn, đứng cách đó không xa nhìn mình.
Bàn tay đang chắp sau lưng của hắn cứng lại một hồi, nhưng trên mặt vẫn không lộ chút biểu cảm nào, nghiêm túc hỏi: “Sao nàng lại tới đây?”
Cái giọng điệu đó lạnh lùng đến mức khiến người ta phải chạnh lòng.
Khi Doãn Trung từ bên ngoài vội vã chạy tới, vừa vặn nghe được câu nói này.
Thẩm Thời Đình sững sờ một chút, rồi đưa hộp thức ăn cho Tần Nghĩa: “Đến đưa cho chàng chút đồ ăn, không có việc gì khác, ta đi trước đây.”
Nói xong, Thẩm Thời Đình xoay người rời đi ngay.
Lục Cửu Tiêu cau mày, đang định tiến lên giữ nàng lại thì Doãn Trung với vẻ mặt lo lắng gọi hắn: “Chủ tử.”
Hắn ghé sát tai thì thầm vài câu, sắc mặt Lục Cửu Tiêu lập tức thay đổi. Hắn tức tốc đuổi theo tiểu phu nhân phía trước, nắm lấy cổ tay nàng, nhẹ nhàng đỡ lấy nàng, nói: “Đi nhanh như vậy làm gì, theo ta vào trong doanh trại, ta có chuyện muốn nói với nàng.”
Thẩm Thời Đình bình thản gạt tay hắn ra, lắc đầu nói: “Không làm lỡ phu quân luyện quân đâu, nương còn đang đợi thiếp ở phủ về dùng bữa, thiếp về trước đây.”
Shh…
Lục Cửu Tiêu mơn trớn cổ tay nàng lấy lòng: “Ta không cố ý đâu, đừng giận.”
Hắn nói tiếp: “Không lỡ việc luyện quân đâu, phu nhân ở lại dùng bữa tối với ta được không?”
Thẩm Thời Đình mím môi, thái độ cũng dịu đi đôi chút.
Thấy vậy, Lục Cửu Tiêu nắm tay nàng dắt vào trong doanh trướng. Doanh trại không thể so với Hầu phủ, ngay cả chỗ ở cũng rất đơn sơ. Thẩm Thời Đình đưa mắt nhìn quanh một lượt, chỉ có một chiếc giường, một bộ bàn ghế, ngoài ra không còn gì khác. Thật khó có thể tưởng tượng một người vốn tính kén chọn khi ở phủ như hắn lại có thể thích nghi được với nơi này…
Lục Cửu Tiêu ấn nàng ngồi xuống chiếc ghế duy nhất, còn mình thì tựa vào cạnh bàn, đưa cho nàng một ly nước rồi hỏi: “Đi xa thế này, có mệt không? Trong người có thấy khó chịu không?”
Thẩm Thời Đình lắc đầu. Nàng cúi đầu nhấp hai ngụm nước, rồi lại ngước mắt nhìn hắn. Những lời định nói đã chuẩn bị sẵn trên đường đi, nhưng khi đối diện với đôi mắt phong tình vạn chủng của Lục Cửu Tiêu, nàng lại chẳng thể thốt ra.
Nàng không cách nào hỏi được câu: “Có muốn sắp xếp cho cô nương kia vào ở Tùng Uyển không?”
Một lát sau, Lục Cửu Tiêu thấy nàng sắp cắn rách cả môi đến nơi, bèn đưa tay vân vê khóe miệng nàng: “Dạo này ta đúng là có đi lại gần gũi với Quách đại nhân. Ông ta có người cháu muốn vào tiền doanh tìm một chức vụ, đã đề cập với ta hai lần nhưng ta không đồng ý. Ông ta từng tặng bạc, ta không nhận, nghĩ lại thì chắc vì thế nên mới đưa người đến Tỉ Viên.”
Thẩm Thời Đình hỏi: “Chàng biết rồi sao?”
Lục Cửu Tiêu gật đầu.
Thẩm Thời Đình im lặng một hồi: “Vậy chàng có muốn giữ cô ấy lại không?”
Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu nhìn sâu vào mắt nàng.
“Ta đã bảo Doãn Trung đưa người trả về rồi.”
Hắn mím môi, nói thêm: “Ta thực sự không hề hay biết chuyện này.”
Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Thời Đình gật đầu, nhưng giọng điệu không hề thấy nhẹ nhõm hơn là bao: “Chàng không cần, vậy ta sẽ không sắp xếp phòng phụ nữa.”
Lục Cửu Tiêu khựng lại một chút, hóa ra trên đường tới đây nàng còn đang cân nhắc việc sắp xếp phòng ốc cho người ta nữa cơ đấy…
Hắn day day thái dương, thở dài nói: “Nàng có biết làm phu nhân nhà người ta như thế nào không hả?”
Thẩm Thời Đình ngẩn người, ngập ngừng nhìn hắn.
Lục Cửu Tiêu tiếp lời: “Phu nhân nhà người khác khi gặp phải chuyện này đều sẽ âm thầm đuổi người đi, sao nàng lại còn chạy tới đây hỏi ta?”
Nghe vậy, nắm tay Thẩm Thời Đình đang đặt trước bụng hơi siết lại: “Thiếp đang mang thân tử, dù sao cũng cần có người chăm sóc chàng.”
Nàng ngước đầu nói: “Trịnh nương tử nói với thiếp rằng, tứ cô nương nhà Lễ bộ Lang trung Vương đại nhân là người có tính tình ôn hòa. Chàng đã không cần người Quách đại nhân gửi tới, vậy còn tứ cô nương đó, chàng có muốn không?”
Lục Cửu Tiêu nhíu mày: “Chuyện từ khi nào vậy?”
“Mới vài ngày trước thôi.”
Vài ngày trước? Vậy là nàng đã tự kìm nén trong lòng suốt mấy ngày qua sao?
Lục Cửu Tiêu bóp nhẹ sống mũi: “Nàng thực sự muốn ta nạp thiếp? Thực lòng tình nguyện sao?”
Nghe câu hỏi, Thẩm Thời Đình lặng lẽ nhìn hắn.
Giọng Lục Cửu Tiêu dịu lại, nghiêm túc nói: “Mẫu thân nàng có ba người con, cha nàng có nạp thiếp không?”
Thẩm Thời Đình ngẩn người, lắc đầu.
“Vậy nàng nhìn Lục gia xem, có di nương nào không? Là ai định ra cái quy củ phu nhân mang thai thì nhất định phải nạp thiếp?”
Hơi thở của Thẩm Thời Đình ngưng trệ, đôi mắt hạnh chứa chan niềm hy vọng, nàng đang đợi hắn nói tiếp.
Ai ngờ Lục Cửu Tiêu nhảy xuống khỏi cạnh bàn, đứng thẳng người dậy: “Đói chưa? Ta đi gọi người mang thức ăn lên.”
“Chờ đã.” Thẩm Thời Đình nhanh tay lẹ mắt túm lấy tay áo hắn: “Chàng vẫn chưa nói hết.”
Lục Cửu Tiêu buồn cười nhìn nàng: “Nói cái gì?”
“Chàng biết rõ mà.” Ánh mắt nàng nhìn hắn thêm một phần rạng rỡ.
“Ta không biết.” Lục Cửu Tiêu nhếch môi, gỡ tay nàng ra.
Lòng bàn tay Thẩm Thời Đình siết chặt, nàng lay lay cánh tay hắn: “Chàng nói cho hết đi.”
“Nhưng chẳng phải nàng đã hiểu rồi sao?” Nam nhân nhướng mày hỏi ngược lại.
Nào ngờ khoảnh khắc sau, Thẩm Thời Đình dắt lấy bàn tay Lục Cửu Tiêu, đặt lên bụng mình dù cách lớp y phục vẫn thấy rõ độ nhô cao. Hắn nghe thấy tiểu cô nương nhẹ giọng than: “Thiếp mang thai mệt lắm.”
Lục Cửu Tiêu bỗng khựng lại, sau đó bật cười, tựa lưng vào góc bàn, cười đến mức đuôi lông mày cũng rung rinh.
Phu nhân của hắn thật là ngày càng biết cách “làm nũng” rồi.
Một hồi lâu sau, hắn mới hơi hơi kìm lại ý cười.
Nam nhân cách lớp y phục, nhẹ nhàng xoa xoa vòng bụng hơi nhô cao của nàng, nói: “Thẩm Thời Đình, ta sẽ không để người khác làm nàng phiền lòng, Tùng Uyển cũng sẽ không thêm người nào nữa.”
Khóe môi hắn nhếch lên nhìn hết sức ngả ngớn: “Tính tình phu nhân của ta mềm mỏng thế này, một mình ta bắt nạt là đủ rồi.”
Dứt lời, mây mù sầu lo tích tụ suốt nhiều ngày qua trong lòng Thẩm Thời Đình lập tức tan biến.
Khóe môi nàng cong cong, vòng tay ôm lấy eo Lục Cửu Tiêu, kiễng chân kề sát vào môi hắn: “Chàng gọi người dọn thức ăn đi, thiếp đói rồi.”
Lục Cửu Tiêu thuận theo ý nàng đặt một nụ hôn lên môi.
“Vui rồi chứ?”
Tiểu cô nương gật đầu.
Nhìn bộ dạng nhẹ nhõm giữa hàng lông mày của nàng, nam nhân hơi thu lại ý cười, hắn chạm vào mấy lọn tóc mây lòa xòa trước trán nàng: “Lần sau có chuyện gì, có thể nói với ta trước không, nàng cứ một mình suy diễn lung tung cái gì vậy?”
Thẩm Thời Đình suy nghĩ một lát mới chậm rãi gật đầu.
Lục Cửu Tiêu gọi Đào Nhân vào trong hầu hạ nàng dùng bữa.
Bên ngoài doanh trướng, Tần Nghĩa vội vàng tiến lên báo cáo: “Quách đại nhân lại sai người tới hỏi, mời ngài ngày mai lên họa phường uống rượu.”
Không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới chuyện này…
Lục Cửu Tiêu lạnh lùng liếc gã một cái, giọng điệu rét căm căm: “Ngươi bảo ông ta cút càng xa càng tốt cho ta.”
Tần Nghĩa sờ sờ mũi, đáp “vâng”.
Lần này, Quách đại nhân đúng là đã đá phải tấm sắt rồi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận