Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 106

Ngày cập nhật : 2026-05-05 19:44:00

Tiếng cười trầm thấp lọt vào tai khiến vành tai Thẩm Thời Đình tê dại, một lúc sau nàng mới lên tiếng: “Chàng không say à?”


Lục Cửu Tiêu “ừm” một tiếng, giữ nguyên tư thế đó siết chặt eo nàng, trực tiếp bế bổng người lên đi về phía bàn.


Đôi chân Thẩm Thời Đình bất ngờ lơ lửng, nàng vội vàng ôm lấy cổ hắn.


Lục Cửu Tiêu đặt người xuống. Tuy hắn không say nhưng đúng là đã bị chuốc không ít rượu, thế nên đang định nhấc ấm rót một chén trà, lại chợt thoáng thấy tráp nhỏ quen thuộc đặt trên bàn.


Cùng với miếng ngọc bình an và lọ thuốc tránh thai vừa bị đặt xuống vội vã.


Gần như ngay lập tức, động tác trên tay nam nhân khựng lại, hắn chậm rãi đặt ấm trà xuống.


Lục Cửu Tiêu không biểu lộ cảm xúc gì cầm lấy lọ thuốc bằng sứ trắng, trong lòng chẳng rõ là tư vị thế nào.


Hắn vốn dĩ chưa từng quản việc nàng tránh thai ra sao, chỉ thỉnh thoảng sau những cuộc mây mưa đêm khuya, thấy nàng mơ màng đôi mắt đi tới bàn dùng thuốc. Nàng vốn nghe lời và thông minh như thế, chẳng đợi hắn phải nhắc nhở, những việc này nàng đều có thể tự mình làm tốt.


Giờ nghĩ lại, đối với nàng, hắn thực sự rất khốn nạn.


Yết hầu nam nhân khẽ động, hắn mở chụp đèn ra, dốc hết những viên thuốc trong lọ vào trong. Tim nến kêu “xèo xèo”, lung lay hai cái rồi cháy rụi.


Hắn tiện tay ném lọ thuốc ra ngoài cửa sổ.


Thẩm Thời Đình im lặng một lát, nàng rót chén trà còn dang dở đến hai phần ba, đưa cho hắn, nói: “Chàng thấm giọng trước đi, để ta bảo Lộng Xảo bưng một bát canh giải rượu tới.”


Lục Cửu Tiêu siết lấy eo nàng, rũ mắt nhìn lớp trang điểm tinh xảo, đưa tay vuốt ve mái tóc đen xõa tung của tiểu cô nương, mím môi nói: “Nếu ta sớm biết có ngày hôm nay…”


Hắn khựng lại, không nói tiếp nữa.


Nghe vậy, hàng mi Thẩm Thời Đình run run, nàng ngước đôi mắt long lanh nhìn hắn, chờ đợi nửa câu sau.


Lục Cửu Tiêu khẽ cười một tiếng, theo thói quen đưa tay bóp nhẹ sau gáy trắng ngần của nàng, xoa xoa hai cái như thể đang dỗ dành. Hắn ôm nàng vào lòng, dùng môi mơn trớn vành tai nàng, trầm giọng nói: “Nhưng không có ‘nếu như’ nữa rồi, từ nay về sau tại Lục gia, ta sẽ bảo vệ nàng.”


Thẩm Thời Đình nhỏ giọng “ừm” một tiếng, mang theo chút nức nở nghẹn ngào.


Đôi môi nam nhân rời khỏi tai rồi trượt dần xuống, lưu luyến nơi cổ nàng. Nàng vội vàng túm lấy hai bên vạt áo cưới: “Đừng ở đây…”


Lục Cửu Tiêu nhấc bổng nàng lên, bế tới trước giường.


Bộ giá y này đẹp thì có đẹp thật, nhưng rườm rà cũng là thật. Lớp lớp tầng tầng, chỉ riêng dải thắt lưng đã quấn từ bên này sang bên kia, khiến người ta cởi ra vô cùng mất kiên nhẫn.


Trong căn phòng tĩnh mịch, hai người đứng đối diện nhau, Lục Cửu Tiêu cúi đầu nghiêm túc tháo dải y phục cho nàng.


Thẩm Thời Đình nhìn hàng mi khẽ rủ và đuôi lông mày mang chút phong tình của hắn, mười ngón tay giấu trong ống tay áo rộng cuộn lại, nàng nhẹ nhàng gọi: “Phu quân.”


Phu quân…


“Rầm” một tiếng, từ ngoài cửa sổ thổi vào một cơn gió mang theo hương cỏ cây, thổi bung cánh cửa sổ khép hờ. Tiếng va chạm đó khiến tim Lục Cửu Tiêu nảy lên một nhịp.


Tay hắn run lên, dải y phục vốn sắp tháo ra xong bỗng nhiên bị thắt lại thành nút chết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=106]

Vẻ mặt nam nhân hơi khựng lại, hắn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà “ừm” một tiếng đáp lại.


“Chàng... lát nữa chàng có thể nhẹ tay một chút được không?”


Nghe vậy, yết hầu Lục Cửu Tiêu khẽ động, hắn cau mày vì cảm thấy cổ họng khô khốc. Động tác kéo dải thắt lưng không tự chủ được mà trở nên nôn nóng hơn. Cuối cùng, hắn thiếu kiên nhẫn liếc nhìn Thẩm Thời Đình một cái, xoay người đi tới bên giá gỗ, lúc quay lại, trên tay đã cầm thêm một chiếc kéo.


Thẩm Thời Đình: “Chàng, chàng đừng dùng…”


“Cách” một tiếng, dải thắt lưng đỏ rực thêu hoa văn vàng kim tức khắc đứt làm đôi.


Thấy cảnh đó, nàng u oán liếc nhìn hắn. Bộ hỷ phục đẹp đẽ thế này, mặc còn chưa được một ngày…


Chẳng mấy chốc, trên người nàng chỉ còn lại một lớp đơn y đỏ rực mỏng manh.


Trên chăn hỷ, tiểu cô nương nằm ngay ngắn, tóc đen như mực, nhích nhích eo thon. Mười đầu ngón chân tròn trịa như ngọc, thực sự khiến người ta thương xót.


Nàng quá trắng, trên chiếc giường đỏ rực rỡ đến chói mắt này, da thịt nàng như mỡ đông, trắng đến phát sáng.


Cái gọi là “Hà vi lương nhân phục chước chước, tịch thượng tự sinh quang” chính là như vậy.


Ánh mắt Lục Cửu Tiêu chợt tối lại, đầu ngón tay hơi dùng lực.


“Ưm…” Thẩm Thời Đình đỏ hoe mắt, khẽ rên một tiếng.


Lục Cửu Tiêu hoàn toàn mất hết kiên nhẫn.


Hắn vỗ nhẹ vào mông tiểu cô nương, ra hiệu cho nàng nhấc chân lên.


Thế nhưng, Thẩm Thời Đình lại lóng ngóng ôm lấy cổ hắn, đôi mắt hạnh đỏ bừng vì xấu hổ nhưng vẫn lấy hết can đảm nhìn thẳng vào hắn: “Chàng nói thêm vài câu nữa đi.”


Lục Cửu Tiêu sững người một chút, nghi hoặc nhướng mày nhìn nàng.


“Chính là câu chàng vừa nói, từ nay về sau... chàng nói thêm vài câu nữa đi.”


Lục Cửu Tiêu khựng lại một nhịp, ngay lập tức bật cười, rũ mắt nhìn nàng trêu chọc.


Thẩm Thời Đình vội vùi đầu vào hõm cổ né tránh ánh mắt hắn, vòng tay ôm cổ hắn lắc nhẹ hai cái: “Phu quân, chàng nói thêm vài câu nữa đi mà.”


Khóe môi Lục Cửu Tiêu khẽ nhếch lên, hắn gỡ bàn tay nhỏ ra, cúi người ghé sát tai nàng thì thầm vài câu, sau đó ngậm lấy vành tai đỏ bừng của nàng: “Nghe đủ chưa, hử? Phu nhân?”


Lần này, cả khuôn mặt Thẩm Thời Đình đều đỏ ửng. Nàng ngoan ngoãn nhấc chân lên.


Thế nhưng, nàng sớm đã hiểu ra một đạo lý: lời nói của nam nhân trên giường, dù có nói hay đến mức nào đi chăng nữa, thì đến lúc mấu chốt, hắn cũng chẳng chịu nhường nàng nửa phân. Hết lật qua lại lật lại, đảo đi đảo lại…


Những chiêu trò của Lục Cửu Tiêu thực sự còn nhiều hơn cả trong mấy cuốn thư họa.


Bên ngoài cửa sổ tiếng cành lá xào xạc, trong phòng tiếng oanh hót nỉ non.


Lục Cửu Tiêu thầm nghĩ, những tiếng nức nở mang theo tiếng khóc của nàng còn êm tai hơn cả tiếng đàn sáo.


Mãi đến khi tiểu cô nương đỏ hoe mắt lườm hắn, Lục Cửu Tiêu mới sực nhớ ra hai chữ “kiềm chế” viết như thế nào.


Hắn khẽ ho một tiếng, rốt cuộc cũng chịu bế nàng vào phòng tắm.


Nửa canh giờ sau, Lục Cửu Tiêu nằm nghiêng ôm lấy nàng, vỗ vỗ vào lưng nàng lấy lòng, rồi hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn đang ửng hồng vì nước nóng: “Đợi ta một chút.”


Dứt lời, hắn tùy ý khoác áo đứng dậy, đi đến bên bàn, tìm ra lọ thuốc giảm sưng đã chuẩn bị từ rất lâu trước đó.


Sau khi bôi thuốc xong, người nằm trong chăn hỷ đỏ rực kia đã đỏ bừng lên như một con tôm luộc.


Nến tắt, cả Tùng Uyển chìm vào tĩnh lặng, gió nhẹ thoảng qua làm rèm che lay động.


Lục Cửu Tiêu vừa hôn nhẹ lên khóe môi nàng, vừa xoa bóp những chỗ đang nhức mỏi cho nàng.


Tiểu cô nương lầm bầm: “Dịch lên trên một chút.”


Nghe vậy, động tác trên tay Lục Cửu Tiêu chợt khựng lại. Cảnh tượng này sao mà quen thuộc quá…


Hắn nhíu mày, một lúc sau chân mày nảy lên một cái. Từ rất lâu trước đây, hắn từng nằm trên chính chiếc giường này và mơ một giấc mơ.


Trong mơ, trên chiếc giường gỗ lê lớn này là một cơ thể mềm mại nuột nà, hắn đã bóp chân cho người nọ suốt cả đêm, đến mức khi tỉnh dậy hai cánh tay mỏi nhừ.


Lục Cửu Tiêu xuất thần một lát, chợt tự giễu mà nhếch khóe môi.


Lúc đó hắn cứ ngỡ giấc mơ của mình đi ngược lại với thực tế, không ngờ giấc mơ ấy lại là thật.


Hắn tiếp tục động tác trên tay, thầm nghĩ trong lòng, đây chắc hẳn chính là cái gọi là “phong thủy luân chuyển”, quả báo nhãn tiền…


Giờ Dần ba khắc, tiếng mõ vang lên.


Lục Cửu Tiêu gập gối tựa vào đầu giường, lúc có lúc không bóp nhẹ lòng bàn tay tiểu cô nương, đưa tay mơn trớn nơi thảm thương của nàng, trầm giọng hỏi: “Còn khó chịu không?”


Dĩ nhiên là chẳng có ai đáp lời.


Hắn nhìn căn phòng tràn ngập sắc hỷ rực rỡ, đôi mắt vẫn còn vương chút tình ý khẽ nhướng lên, nghiêng đầu nhìn người đang chiếm mất một nửa giường nằm bên cạnh.


Hắn bỗng cảm thấy, chiếc giường gỗ lê lớn này cứ phải lấp đầy như thế này mới thuận mắt.


Lục Cửu Tiêu quan sát xung quanh, ánh mắt dừng lại ở góc đặt bàn án.


Chậc, chiếc bàn gỗ dài kia cũng nên đổi cái lớn hơn, đặt thêm một chiếc tủ sách bằng gỗ hồng mộc cho nàng để sách thì tốt hơn…


Cứ thế suy nghĩ viển vông một hồi, thần kinh Lục Cửu Tiêu có chút hưng phấn. Hắn đưa tay đẩy cô nương đang ngủ say, đẩy vài cái nhưng chỉ nhận lại thái độ thiếu kiên nhẫn xoay người, để lại cái gáy đối diện với hắn.


Lục Cửu Tiêu đành bỏ cuộc, tinh thần phấn chấn bước xuống giường, đi dạo một vòng quanh phòng.


Vẫn chưa thấy đủ, hắn cầm lấy chiếc cung nỏ gác ở góc phòng, khoanh chân ngồi trên bàn thư án, mũi tên hướng về phía bia gỗ cách đó không xa, “hưu” một tiếng buông dây ——


Ba mũi tên, đều trúng hồng tâm.


Lục thế tử mình khoác áo mỏng màu đỏ sẫm, hài lòng chắp tay sau lưng đi tới đi lui quanh bia gỗ.


Một lát sau, hắn đẩy cánh cửa sổ khép kín ra, quen thói gập gối tựa ngồi trên bệ cửa: “Hai người các ngươi, ra đây.”


Gần như ngay lập tức, từ trên mái hiên bỗng rơi xuống hai bóng người.


Tần Nghĩa nhìn thấy mấy vết đỏ chói mắt nơi cổ áo hơi mở của Lục Cửu Tiêu, ho một tiếng hỏi: “Chủ tử, có chuyện gì vậy?”


Doãn Trung cũng nghiêm mặt nhìn sang.


Đang lúc tân hôn nồng cháy thế này, nếu không phải chuyện lớn, sao tự nhiên ngài ấy lại đẩy cửa sổ gọi hai người bọn họ ra.


Ngay khi hai hộ vệ đang cau mày nín thở, lại thấy thế tử gia nhà mình đặt một hũ xúc xắc lên bệ cửa sổ: “Chơi không?”


Sắc mặt Doãn Trung và Tần Nghĩa cứng đờ, đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng ăn ý cười gượng.


Tần Nghĩa “ầy” một tiếng: “Ngươi có nghe thấy động tĩnh gì không?”


Doãn Trung vờ như nghiêm túc nghiêng tai lắng nghe, gật đầu nói: “Hình như ở ngoài đình viện.”


Tần Nghĩa nhìn Lục Cửu Tiêu, thần sắc chính trực nói: “Chủ tử, e là có kẻ gian thừa dịp trong phủ náo nhiệt lẻn vào, chúng thuộc hạ…”


“Thua tính cho ta.”


Tần Nghĩa nuốt ngược những lời định nói vào trong, cười hì hì: “Ây da, chủ tử người phải nói sớm chứ!”


Chẳng mấy chốc, những lá vàng rải đầy trên bệ cửa sổ.


Lục Cửu Tiêu thua liên tiếp sáu ván, vậy mà khóe môi vểnh lên đến mức sắp treo được cả bình dầu. Doãn Trung và Tần Nghĩa kinh hãi nhìn nhau, rồi nghe thấy Lục Cửu Tiêu thở dài: “Tần Nghĩa.”


Tần Nghĩa thẳng lưng: "l”Thuộc hạ có mặt.”


“Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”


“Thuộc hạ vừa qua sinh thần, đã hai mươi lăm rồi!”


Lục Cửu Tiêu “chậc” một tiếng: “Hai mươi lăm rồi mà vẫn chưa cưới vợ sao?”


Tần Nghĩa: “... Vâng.”


Lục Cửu Tiêu liếc nhìn cổ tay áo của gã: “Trách không được cổ tay áo rách thế này mà cũng chẳng có ai khâu cho.”


Tần Nghĩa chậm chạp nhận ra, vội giơ tay che cổ tay áo lại.


Chỉ nghe người đang dựa bên cửa sổ thong dong nói: “Thiếu phu nhân nhà các ngươi nữ công gia chánh rất tốt, chậc, y thuật cũng giỏi, vừa ngoan ngoãn lại vừa đáng yêu.”


Nói xong, Lục Cửu Tiêu lại ném cho một ánh mắt kiểu “thôi bỏ đi, nói các ngươi cũng chẳng hiểu đâu”.


Nghe thấy tiếng động xoay người truyền ra từ nội thất, Lục Cửu Tiêu nhảy xuống bệ cửa, phủi phủi lớp đơn y đỏ rực chói mắt, ném nửa túi lá vàng còn lại qua: “Chia nhau đi.”


Tần Nghĩa đón lấy, há hốc mồm nhìn theo bóng lưng Lục Cửu Tiêu rời đi: “Có phải đêm nay ta uống nhiều quá nên hoa mắt rồi không? Ngươi có thấy cái đuôi sau lưng chủ tử không?”


Doãn Trung mặt không cảm xúc đáp: “Thấy rồi, sắp vểnh lên tận trời xanh luôn kìa.”


Gió đêm hơi lạnh thổi nhẹ, ánh trăng bạc trải dài bát ngát dưới khung cửa sổ của Tùng Uyển.


Lục Cửu Tiêu bước qua ánh trăng, nhìn tiểu cô nương không biết đã lăn ra phía ngoài giường từ lúc nào, hắn bật cười rồi dịch chuyển nàng vào phía trong.


Hắn mặc nguyên y phục nằm nghiêng, ôm chặt người vào lòng rồi chậm rãi chìm vào giấc ngủ.


Chờ đến khi ánh mai ló dạng, Tùng Uyển chắc chắn sẽ ngập tràn hương sắc, ý thu dạt dào.

Bình Luận

0 Thảo luận