Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Vọng Giang lâu

Ngày cập nhật : 2026-05-02 09:26:09

Đêm khuya tĩnh mịch, ánh nến lung lay.


Tiếng thở bên cạnh dần trở nên đều đặn, xem chừng chỉ nửa khắc nữa là sẽ hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu.


Lục Cửu Tiêu không nhịn được mà nhếch môi, nàng thật sự có bản lĩnh. Chẳng cần tốn công sức gì, chỉ nhẹ nhàng thôi cũng đủ khuấy động sóng trong lòng hắn.


Hắn thậm chí còn đa nghi rằng, chẳng lẽ mụ tú bà kia đã truyền thụ cho nàng thủ đoạn bí mật nào mà người khác không biết chăng?


Thế là, Lục Cửu Tiêu mạnh bạo trở mình một cái, nghe thấy tiếng thở khẽ kia vì thế mà khựng lại một nhịp, rồi lại như thường.


Tiếp đó, hắn lại trở mình ngược lại, cứ thế qua lại ba bốn lần, giường tầng cuối cùng cũng chịu không nổi, phát ra tiếng “cọt kẹt cọt kẹt”.


Thẩm Thời Đình buộc lòng phải giật mình tỉnh giấc từ cơn mơ vừa chớm đến.


Nàng dụi dụi mắt, ngồi dậy hỏi: “Thế tử, người thấy trong người không khỏe sao?”


Lục Cửu Tiêu nâng mí mắt liếc nàng, “ừ” một tiếng.


Thẩm Thời Đình hơi rướn người tới, hỏi dồn: “Chỗ nào không khỏe?”


“Đau ngực.” Vì tức đấy, Lục Cửu Tiêu thầm nghĩ.


Nghe vậy, Thẩm Thời Đình hơi mở to mắt, đưa tay vào trong chăn tìm cổ tay hắn, vừa tìm mạch vừa hỏi: “Đau thế nào? Đau nhói từng cơn, hay là ngực nặng khó thở?”


Nhưng khi nàng chạm vào cổ tay hắn, lại chẳng phát giác ra điều gì bất thường.


Ngược lại, thân thể hắn so với những ngày trước còn tốt hơn nhiều.


Lục Cửu Tiêu suy nghĩ một lát, đáp: “Ngực nặng khó thở.”


Không lẽ nào…


Tiểu cô nương đặt một bàn tay lên lồng ngực hắn, nhẹ nhàng xoa nắn hai cái: “Có đau không?”


“Ngươi nói xem.”


Nàng nhíu chặt mày, từng chút một xoa nắn phía dưới xương quai xanh của nam nhân, thỉnh thoảng lại chạm vào hai khối xương cứng rắn kia.


Cửa sổ mở he hé thỉnh thoảng lại có một luồng gió thổi vào, ánh nến khẽ rung động, kéo theo bóng hình in trên tường cũng dao động theo.


Căn phòng nhỏ tĩnh lặng đến mức khiến lòng người rạo rực.


Đặc biệt là khi bàn tay mềm mại không xương kia lướt qua tim, Lục Cửu Tiêu cảm thấy trái tim mình cũng tan chảy theo.


Nhìn bờ vai và cổ gầy gò của tiểu cô nương trong bộ đồ ngủ màu trắng ngà, hắn còn dày vò nàng làm gì chứ…


Lục Cửu Tiêu nắm lấy cổ tay tiểu cô nương: “Được rồi, ngủ đi.”


Thẩm Thời Đình thuận thế nằm nghiêng xuống, tư thế này vừa vặn để hắn ôm gọn vào lòng.


“Vậy người còn đau không?”


“... Không đau nữa.”


Lục Cửu Tiêu tiện tay nhéo nhéo vành tai nàng, hắn thích miếng thịt này, mềm nhũn, nhéo lâu một chút còn phát nóng phát đỏ, rất đáng yêu.


Nghịch một hồi, hắn ghé sát vành tai hồng hào kia nói: ‘Hai ngày nữa đưa ngươi ra khỏi phủ, chịu không?”


Nghe vậy, Thẩm Thời Đình sửng sốt, ngước đầu hỏi: “Đi đâu?”


Nhìn đôi mắt hạnh long lanh đó, hắn kìm nén ý muốn hôn xuống, yết hầu khẽ động nói: “Đâu cũng được.”


Nàng chớp chớp mắt, đâu cũng được là đi đâu?


Nhưng rốt cuộc nàng cũng không hỏi nhiều, Thẩm Thời Đình an tâm nhắm mắt lại. Vừa yên tĩnh được một chốc, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, nàng nhích người, định bụng xoay lưng lại.


Nhưng Lục Cửu Tiêu ôm thực sự có chút chặt, nàng đành phải thôi.


Trước khi chìm vào giấc ngủ, nàng thầm nghĩ, mấy tháng trước nàng vì muốn được ở lại trên giường của hắn mà tốn bao công sức và thủ đoạn để lấy lòng, vậy mà cho dù có được ở lại, hắn cũng cách nàng thật xa, cứ như thể bị người khác chạm vào là khó chịu cùng cực.


Mà hiện tại thì sao?


Hắn hình như đã thay đổi rồi.


Nghĩ đến đây, nàng chợt mở mắt, hơi ngước nhìn, ánh mắt liền chạm phải đường quai hàm hoàn mỹ của nam nhân.


Hắn thay đổi rồi.


Sao hắn lại thay đổi như thế nhỉ…


Tiểu cô nương thẩn thờ nhìn chằm chằm vào màn giường đang lay động.


Sáng sớm hôm sau, khi Thẩm Thời Đình tỉnh dậy, người bên cạnh đã chẳng thấy đâu. Trong đình viện tĩnh lặng như tờ, không một bóng người.


Nàng vội vàng bước xuống giường, liền thấy Lộng Xảo bưng hai hộp thức ăn tinh xảo đặt lên bàn thấp rồi nói: “Thẩm cô nương đừng hoảng, thế tử chê đám nha hoàn bà tử ồn ào, nên đã bắt bọn họ ra ngoại viện làm việc hết rồi, hiện tại không có ai đâu.”


Thẩm Thời Đình sửng sốt, chậm rãi gật đầu, nhìn về phía bàn thấp hỏi: “Đây là gì vậy?”


“Sáng sớm, thế tử đã sai nô tỳ đi mua đó, điểm tâm của Thấm Phương Viên. Có điều vừa mua về thế tử lại bảo không có khẩu vị, liền sai nô tỳ mang tới cho cô nương.”


Thẩm Thời Đình ghé sát lại nhìn, đây chẳng phải là loại điểm tâm thường xuyên có trong viện của Lục Uyển sao?


-


Dạo gần đây, Lục Cửu Tiêu chẳng mấy thảnh thơi.


Dù kế hoạch của Hạ Lẫm xem chừng vô cùng hoàn mỹ: ôm cây đợi thỏ, một khi Lý gia xuất binh, hắn sẽ lập tức phát tín hiệu, nhị hoàng tử sau đó có thể dẫn binh vào cung hộ giá.


Tuy nhiên, Triệu Hoài Tấn đang ở Ký Dương, binh mã của y cũng ở Ký Dương.


Ký Dương cách kinh thành núi cao sông dài, đợi y đuổi tới nơi thì rau héo hết rồi. Thế nên, trong kế hoạch của Hạ Lẫm, binh mã của Triệu Hoài Tấn nhất định phải luôn túc trực trong vòng trăm dặm quanh kinh thành.


Nhưng tạm gạt chuyện chưa biết khi nào Lý gia mới bức vua thoái vị sang một bên, thì cho dù có biết đi chăng nữa, mấy ngàn binh mã căn bản không thể nào ẩn giấu ngay dưới mắt Tuyên Vũ Đế được.


Hạ phủ, Tây sương phòng.


Trong thư phòng, Lục Cửu Tiêu chắp tay đi quanh giá sách của Hạ Lẫm một vòng: “Ban đầu ngươi định kế hoạch thế nào?’


“Chia nhỏ binh lực ra để mai phục tại mấy thành lân cận.” Y biết đây không phải diệu kế gì, một khi binh lực bị phân tán, việc tập hợp lại trong thời gian ngắn vừa tốn công vừa dễ xảy ra hỗn loạn.


Nhưng lúc đó quả thực không còn cách nào tốt hơn.


Lục Cửu Tiêu dừng bước, quay đầu nhìn y: “Ta có thể cung cấp nơi ẩn náu, các trang viên và cửa tiệm ở kinh thành, cứ để họ cải trang thành tiểu sai, gia nhân tạm thời ở lại đó.”


“Ngươi chứa nổi năm ngàn người sao?”


“Không nổi.” Nam nhân ngẩng cao đầu, hiên ngang liếc nhìn y một cái.


“......”


“Hai ngàn, ba ngàn còn lại chia ra tập trung tại hai tòa thành gần nhất. Đến lúc đó nhị hoàng tử có thể dẫn trước hai ngàn binh mã vào cung cứu giá, ba ngàn người còn lại sẽ đuổi tới sau.”


Hạ Lẫm suy nghĩ một lát: “Được.”


Lục Cửu Tiêu mở tấm bản đồ mang theo ra, trên đó đánh dấu tất cả các trang viên và cửa tiệm dưới danh nghĩa của hắn trong kinh, nhiều đến mức khiến người ta giận sôi. Hạ Lẫm không nhịn được mà ngước mắt liếc hắn một cái, hóa ra mấy năm nay, trong lúc hắn bận rộn trêu hoa ghẹo nguyệt thì cũng chẳng quên tích cóp tài lộc.


Chẳng trách Trần Húc nói, quản sự của các tần lâu sở quán đều cung phụng hắn như thần tài.


Quả nhiên là một Thần Tài thực thụ.


Sau khi bàn bạc xong xuôi, Lục Cửu Tiêu gõ nhẹ cây quạt: “Đi đây.”


Hạ Lẫm nhìn theo bóng dáng đỏ thẫm kia, bất chợt gọi giật lại: “Lục Cửu Tiêu.”


Nam nhân khựng lại một chút, liếc mắt nhìn y.


Hồi lâu sau, Hạ Lẫm mấp máy môi: “Không có gì.”


Lục Cửu Tiêu lườm y một cái: “Có bệnh, khùng khùng điên điên.”


Nói xong, hắn nhấc chân bước ra khỏi thư phòng, nhanh chóng biến mất nơi góc hành lang.


Hạ Lẫm thẫn thờ cười cười, cúi đầu miết nhẹ góc tờ bản đồ.


Hắn có từng nghĩ đến hậu quả chưa?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=59]

Một khi binh mã của nhị hoàng tử bị phát giác trước khi Lý gia bức vua thoái vị, một khi cái mũ mưu phản bị chụp xuống, Tuyên Vũ Đế tuyệt đối sẽ không nương tay.


Hắn vốn dĩ không cần phải mạo hiểm như vậy.


Thế nhưng, những trang viên và cửa tiệm đánh dấu trong bản đồ này đều đứng tên cá nhân hắn, chẳng liên quan chút nào đến Lục gia…


Người này nhìn bề ngoài thì có vẻ hờ hững, chẳng coi ai ra gì, nhưng hắn lại tỉnh táo hơn bất cứ ai.


-


Trong những ngày hè oi ả, hiếm hoi lắm mới có một ngày nhiều mây, từng lớp mây bao quanh mặt trời gay gắt, thu bớt phân nửa cái nóng nực.


Thời tiết này quả thực rất thích hợp để ra ngoài.


Thế nên, sau khi rời khỏi Hạ phủ, hắn liền đưa Thẩm Thời Đình lên xe ngựa từ cửa sau.


Xe ngựa vừa đi khuất, Viên thị ở trong Mai Uyển liền tĩnh lặng nhấp một ngụm trà.


Bà nhìn mấy bức họa mà Lục Uyển mới giao tới gần đây, khẽ thở dài.


Nhìn phong cách vẽ này, bà liếc mắt thôi đã thấu suốt đây không phải là bút tích của Lục Uyển. Người họa bức tranh này tâm tính thuần khiết, lại có tính kiên nhẫn; nữ nhi mình sinh ra, lẽ nào bà lại không biết rõ sao?


Chỉ cần nghe ngóng một chút là biết ngay ngọn ngành.


Bạch ma ma châm thêm trà rồi nói: “Phu nhân, thế tử vẫn chưa cưới chủ mẫu, chuyện này e là không ổn.”


Ai mà không biết điều đó chứ? Nhưng dạo gần đây hắn đã an phận hơn nhiều, không còn suốt ngày đâm đầu vào chốn lầu xanh ngõ liễu nữa, chẳng lẽ không tốt hơn trước kia sao?


Nếu để một người bên cạnh có thể khiến hắn thu tâm dưỡng tính, bà cũng không phải là không thể đứng ra làm chủ chuyện này.


Hơn nữa, người có thể tĩnh tâm vẽ ra được những bức họa này, chắc hẳn phẩm hạnh cũng không tồi.


Phía bên kia, xe ngựa dừng lại trước Vọng Giang Lâu, Thẩm Thời Đình đội mũ rèm che mặt, hơi ngẩng đầu nhìn lên.


Nơi này chính là đại lộ Nghênh An. Trước kia khi còn ở Hoa Tưởng Lâu, nàng thường từ cửa sổ gác mái phóng tầm mắt ra xa, biết nơi này náo nhiệt, nhưng cảm giác ấy không thể mãnh liệt bằng thực sự đứng ở nơi đây.


Phố xá phồn hoa huyên náo, dòng người đông đúc ngược xuôi, xe ngựa nối đuôi nhau không dứt.


Có người từ trong Vọng Giang Lâu đi ra, vô tình va nhẹ vào vai nàng, Lục Cửu Tiêu đưa tay ôm lấy vai nàng dẫn vào trong.


Chưởng quầy vừa thấy hắn, lập tức đặt bàn tính đang gảy dở xuống, “A” lên một tiếng rồi nói: “Lục thế tử đã lâu lắm rồi mới ghé chơi, tiểu nhân còn lo không biết tửu lầu mới nào định cướp mối làm ăn đây! Hôm nay vẫn dùng món cũ chứ?”


Lục Cửu Tiêu ném túi tiền qua: “Lấy hai phần.”


Lúc này chưởng quầy mới phân tâm liếc nhìn cô nương che chắn kín mít bên cạnh hắn, trong lòng “chậc” một tiếng. Đúng là sống lâu cái gì cũng có thể thấy, Lục Cửu Tiêu thế mà cũng có ngày đưa cô nương xuống phố.


Kẻ nào dám bảo hắn hễ bước chân ra khỏi tần lâu sở quán là sẽ không nhận người quen nữa hả?


Chẳng mấy chốc, hai người đã lên đến tầng hai của tửu lầu. Nơi này nhìn ra sông, vừa đẩy cửa sổ ra đã có thể thấy một dòng sông xanh biếc.


Thẩm Thời Đình trước kia từng nghe Vân Tụ nhắc đến nơi này, nói rằng thực khách đến đây là để thưởng thức nhã ý, không biết bao nhiêu người lặn lội đến chỉ vì muốn ngắm cảnh sông hồ.


Nàng ló đầu ra ngoài nhìn một chút.


Lục Cửu Tiêu liếc nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên.


Chẳng bao lâu sau, tiểu nhị đã bưng thức ăn lên. Mâm cao hào soạn, màu sắc rực rỡ; đắt đỏ không nằm ở nguyên liệu bên trong, mà là ở những chiếc đĩa nhỏ đựng thức ăn kia.


Mỗi cái đều tinh xảo như đồ cúng tế cho thần minh, tôn lên vẻ đắt giá vô ngần cho những món mỹ vị bên trong.


Lục Cửu Tiêu hất cằm: “Ăn đi.”


Thế nhưng, vừa dứt lời, liền nghe một tiếng “rầm”, cánh cửa gỗ chạm trổ bị đẩy ra một cách không khách khí. Một giọng nói cợt nhả từ phía sau bình phong truyền đến, mỗi lúc một gần: “Lúc nãy ở tầng một nhìn xa xa, ta cứ ngỡ nhìn lầm người, không ngờ ngươi đúng là…”


Mạnh Cảnh Hằng đẩy bình phong ra, bỗng chốc sững sờ, cái miệng đang “ba hoa” cũng đột ngột dừng lại.


Đường Miễn ở phía sau đẩy y một cái: “Chắn ở đây làm gì?”


Thế là, hai người cùng lúc đứng chôn chân một chỗ, ánh mắt không rời nửa tấc nhìn chằm chằm vào bóng dáng thanh mảnh bên cạnh Lục Cửu Tiêu.


Ai nấy đều không lường trước được tình huống này, Thẩm Thời Đình vội vàng đặt đũa bạc xuống, luống cuống vươn tay muốn lấy mũ rèm ở phía đối diện.


Lục Cửu Tiêu nhíu mày, nhấn giữ lấy mu bàn tay nàng.


Hắn khó chịu liếc nhìn hai người kia: “Có việc thì nói, không việc thì cút.”


Tất nhiên là không thể “cút” rồi.


Mạnh Cảnh Hằng sải bước tiến lên ngồi xuống, vỗ vỗ vào đệm lót bên cạnh, tiện thể vẫy tay gọi Đường Miễn cùng ngồi vào chỗ.


“Đúng là ta nhìn nhầm rồi, Lục thế tử mà cũng biết đưa tiểu nương tử xuống phố?”


Lục Cửu Tiêu đưa đôi đũa trúc lại cho nàng: “Ngươi cứ ăn phần của mình, không cần để ý đến bọn họ.”


Nghe vậy, Mạnh Cảnh Hằng càng nhướng mày ngạc nhiên.


Thẩm Thời Đình cúi gầm mặt, gặm miếng thịt trong bát.


Sau phút tò mò nhất thời, chủ đề câu chuyện được dẫn sang hướng khác. Chỉ nghe Mạnh Cảnh Hằng thở dài nói: “Vẫn là ngươi có phúc khí, có thể bầu bạn cùng tiểu nương tử dạo phố. Ta đây chỉ mới nạp một tiểu thiếp mà hậu trạch đã loạn cào cào, ngươi nói xem lòng đố kỵ của nữ nhân sao mà đáng sợ thế không biết!”


Nghe đến hai chữ “tiểu thiếp”, Lục Cửu Tiêu khựng lại, hiếm khi ngẩng đầu nhìn sang.


Thấy hắn có hứng thú, Mạnh Cảnh Hằng tiếp tục: “Hồi ngươi đi Cẩm Châu, ta vừa nạp một thiếp thất. Ban đầu Tuyên thị hứa hẹn rất tốt, thậm chí đối xử với Dao Nương vô cùng hữu hảo.”


Dao Nương chính là người thiếp mới của y.


“Nào ngờ hôm qua ta về phủ sớm, ngươi đoán xem thế nào? Dao Nương đang quỳ phơi nắng giữa đình viện. Ta vừa hỏi thì mới hay, Tuyên thị ngày ngày đều bắt nàng quỳ vào giờ đó, ngay trước lúc ta về phủ mới cho đứng lên! Ta nhất thời tức giận cãi vã với nàng ta vài câu, chậc, nàng ta liền thu dọn hành lý bỏ về nhà mẹ đẻ rồi... Ngươi nói xem, lúc mới thành thân rõ ràng là rất dịu dàng, sao giờ lại thành ra vậy?”


Lục Cửu Tiêu nhíu mày: “Thiếp thất của ngươi sao rồi?”


“Thì khóc chứ sao, trông uất ức lắm, chẳng biết lúc ta không có mặt đã chịu bao nhiêu bắt nạt. Có phu nhân đè đầu cưỡi cổ, nàng cũng chẳng dám hé răng với ta nửa lời.”


Nói xong, Mạnh Cảnh Hằng sững lại, hắn quan tâm đến thiếp thất của mình làm gì chứ?


Đúng lúc này, chỉ nghe một tiếng “A”, con dao nhỏ và trái cây trên tay Thẩm Thời Đình đều rơi xuống, một giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống mặt bàn lưu ly.


Lục Cửu Tiêu đặt chén trà xuống cái cộp, xoay người nắm lấy tay nàng, chân mày nhíu chặt lại một chỗ: “Bản lĩnh thật đấy, gọt trái cây thôi cũng để đứt tay, ngươi còn có thể ngốc hơn được nữa không?”


Nói đoạn, hắn liền ngậm lấy đầu ngón tay đang rỉ máu kia vào trong miệng.


Hành động này vừa đưa ra, không chỉ bản thân hắn, mà cả tiểu cô nương bên cạnh lẫn người bằng hữu ngồi đối diện đều sững sờ.


Ngón tay lúc này, rút ra không được, mà để yên cũng không xong…


Hắn điềm nhiên như không có việc gì mút sạch vết máu, thần sắc bình thường ngẩng đầu lên, vô cùng bình thản rút khăn gấm bên hông nàng ra, băng bó qua loa một chút, rồi nâng chén nhấp một ngụm trà.


Đường Miễn ngồi đối diện nhướng mày, liếc nhìn Lục Cửu Tiêu một cái, lại liếc sang tiểu cô nương không rõ danh tính bên cạnh hắn, đáy mắt thoáng hiện lên ý cười, kéo kéo Mạnh Cảnh Hằng vẫn còn đang thẫn thờ: “Ngươi không về xem Dao Nương của ngươi à?”


“Ồ, phải rồi…”


Hai người vừa ra khỏi nhã gian, Mạnh Cảnh Hằng lập tức ồn ào: “Ngươi thấy chưa? Thấy chưa hả?”


Mãi đến lúc hoàng hôn, Lục Cửu Tiêu mới đưa tiểu cô nương đã no bụng trở về phủ.


Trên xe ngựa, hắn nhìn chằm chằm gương mặt nghiêng sạch sẽ kia đến xuất thần, chân mày nhíu lại thành một nút thắt ngày càng sâu.


Cái tính cách này của nàng, thực sự quá dễ bị bắt nạt. Sau này nếu bị kẻ khác ức hiếp thì phải làm sao?


Chắc chắn nàng sẽ lẳng lặng chịu đựng một mình, nói không chừng còn rúc vào góc nào đó mà khóc thầm.


Nắng gắt như thế, ngày ngày bắt quỳ, thân thể mảnh mai mềm mại này sao mà chịu thấu?


Hắn bỗng nhiên thầm mỉa mai, Mạnh Cảnh Hằng đang yên đang lành, rỗi hơi cưới vợ làm cái gì?


Lục Cửu Tiêu mím chặt môi, đưa tay mơn trớn chiếc cổ trắng ngần của nàng, ánh mắt của Thẩm Thời Đình từ ngoài cửa sổ xe nhìn ngược trở lại.


“Thế tử?”


Hắn trầm gy “Ừ” một tiếng, nắm lấy bàn tay đang quấn băng lộn xộn của nàng, hỏi: “Có đau không?”


Thẩm Thời Đình lắc đầu theo thói quen.


Thấy chưa, hắn biết ngay mà.


Sắc mặt nam nhân lộ vẻ không vui, hắn nhếch môi nói: “Đau thì cứ bảo đau, bộ ta giống như muốn ăn thịt người lắm sao?”


Nàng thăm dò tâm tư của hắn, chậm rãi thốt ra một chữ “Đau”, vô cùng lấy lệ.


Lục Cửu Tiêu: “......”

❤️Pw các chương tiếp theo là tên của nam chính viết sát vào nhau, không dấu nhé!

Bình Luận

0 Thảo luận