Sáng / Tối
Lúc ra khỏi thành, Thẩm Thời Đình khẽ vén rèm xe nhìn qua khe hở, thu hết cảnh sắc Cẩm Châu vào tầm mắt.
Nàng rủ mắt, thu hồi ánh nhìn, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn.
Lục Cửu Tiêu liếc nhìn nàng một cái, gương mặt nhỏ nhắn nhanh chóng nhạt đi có thể thấy rõ bằng mắt thường, vẻ thất vọng trong đáy mắt hiện lên rõ mồn một.
Tuy vậy, hắn cũng không thể để nàng ở lại thêm dù chỉ một ngày, thế nên coi như không thấy, dời mắt đi chỗ khác.
Để che mắt thiên hạ, Doãn Trung ngồi một cỗ xe ngựa khác đi theo đường cũ nhằm thu hút sự chú ý của Lý gia. Nhóm của bọn họ xuất phát sau, chọn đi quan lộ khác.
Không còn gấp gáp như lúc đến, chuyến đi này xe ngựa lăn bánh thong thả, khi đi ngang qua các dịch trạm còn dừng lại nghỉ ngơi hai đêm.
Vì thế, phải mất trọn sáu ngày mới về đến kinh thành.
Lúc tới nơi vừa vặn là hoàng hôn, ánh nắng chiều phủ khắp mặt đất.
Thẩm Thời Đình trở lại trong bộ trang phục nha hoàn, cùng Lộng Xảo đi về hướng Tùng Uyển. Mấy tiểu nha hoàn lập tức vây quanh, líu lo ríu rít đòi hai người kể về những chuyện thú vị trong chuyến đi lần này.
Phía bên kia, Lục Cửu Tiêu vừa mới vào phủ đã bị Viên thị gọi đi, sau một hồi hỏi han ân cần mới được cho lui.
Rời khỏi Mai Uyển nơi Viên thị ở, hắn đi thẳng đến Hạ phủ. Hạ Lẫm rõ ràng đã nhận được tin hắn vào kinh từ sớm nên đã đợi sẵn trong thư phòng một lúc lâu.
Thấy hắn đến, Hạ Lẫm nhướng mày, mỉm cười nói: “Đến rồi à?”
Lục Cửu Tiêu đi thẳng vào vấn đề: “Chùa Trai Lộ tra được gì không?”
Hạ Lẫm rủ mắt, gật đầu đáp: “Đúng như ngươi dự đoán.”
“Ngươi định khi nào thì thượng tấu?”
“Còn thiếu chút chứng cứ, không vội được.”
Lục Cửu Tiêu nhíu mày, gật đầu rồi định bước ra ngoài, phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi: “Lục Cửu Tiêu.”
Hắn quay đầu lại.
Hạ Lẫm nói: “Mấy ngày trước Kiềm Nam gửi cấp báo, ngoại địch xâm lấn, thỉnh cầu triều đình chi viện, ngươi có biết Thánh thượng đã quyết đoán thế nào không?”
Lục Cửu Tiêu nhíu mày.
Nghe Hạ Lẫm nói tiếp: “Trì hoãn. Để mài bớt uy phong của Kiềm Nam Vương, đã trì hoãn ròng rã hai ngày.”
Hắn khựng lại. Đối với chiến trường nơi người chết từng giây từng phút, hai ngày có ý nghĩa thế nào, cả hai đều tự hiểu rõ.
Hắn nói: “Ngươi nói với ta chuyện này làm gì?”
Nói xong, không đợi Hạ Lẫm kịp đáp, hắn đã rời đi trước.
Đến tiểu viện Hạ gia, Hạ Mẫn xách hộp thức ăn đã đợi sẵn bên lối nhỏ từ sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=54]
Thấy bóng dáng màu đỏ đen từ xa, nàng vội vàng nghênh đón.
“Hoài Châu ca ca!”
Mày Lục Cửu Tiêu nhíu chặt, huyệt thái dương giật mạnh một cái.
Từ sau lần đó ở Tùng Uyển, Hạ Mẫn vẫn chưa gặp lại Lục Cửu Tiêu. Thế nhưng phải nói rằng, là một nữ tử, khả năng tự điều chỉnh cảm xúc của nàng thật khiến người ta kinh ngạc, gương mặt rạng rỡ như gió xuân, cứ như thể chuyện đó chưa từng xảy ra.
Nàng giơ hộp thức ăn trong tay lên: “Là tự tay muội làm, Hoài Châu ca ca mang về phủ dùng chung với Thẩm cô nương đi, coi như muội tạ lỗi với cô ấy được không?”
Phải biết rằng, để nói ra lời tạ lỗi với một kỹ tử, Hạ Mẫn đã phải nghiến răng đến mức nào mới thốt ra được.
Lục Cửu Tiêu cúi đầu liếc nhìn một cái: “Không cần.”
Hắn định lách qua người nàng.
Hạ Mẫn níu lấy tay áo hắn, cắn môi, dáng vẻ rưng rưng chực khóc: “Huynh còn giận muội sao? Lần sau muội sẽ không tùy tiện vào viện của huynh nữa, phải làm sao huynh mới hết giận muội đây?”
Lục Cửu Tiêu mệt mỏi gạt tay nàng ra. Nếu nói là giận Hạ Mẫn thì thực sự là không có, mấy ngày ở Cẩm Châu, hắn suýt chút nữa đã quên bẵng người này rồi.
Nhưng ngồi xe ngựa ròng rã sáu ngày, hắn rõ ràng không còn tâm trí để dây dưa với Hạ Mẫn thêm nữa.
Lục Cửu Tiêu đưa tay nhận lấy hộp thức ăn: “Được rồi, ta đi đây.”
Hạ Mẫn cười hớn hở, cứ như thể Lục Cửu Tiêu nhận quà tạ lỗi thì hai người bọn họ sẽ làm hòa như thuở ban đầu.
Đợi đến khi nhìn bóng lưng nam nhân dần đi xa, gương mặt ngây thơ rạng rỡ của Hạ Mẫn liền trầm xuống.
Nàng đã nghĩ thông suốt rồi, chẳng qua cũng chỉ là một nha hoàn thông phòng mà thôi, có gì to tát đâu? Chẳng lẽ ả ta còn có thể vượt mặt chính thất tương lai sao?
Hơn nữa, nếu Thẩm Thời Đình có thể khiến Hoài Châu ca ca thu tâm dưỡng tính, coi như cũng đã giúp nàng một việc lớn.
Còn chuyện tương lai thì chẳng nói trước được điều gì. Nam nhân mà, thê thiếp đều có thể thay đổi, qua một thời gian nữa, không chừng huynh ấy còn chẳng nhớ nổi mình từng có một nha hoàn thông phòng.
Nàng quá nhằm vào ả, ngược lại chỉ tốn công vô ích mà chẳng được lợi lộc gì.
Lúc trở về Tùng Uyển, màn đêm đã buông xuống.
Lục Cửu Tiêu vừa nới lỏng cổ áo vừa bước vào tẩm thất, hắn tùy ý đặt hộp thức ăn lên bàn, cởi bỏ lớp áo mỏng, bên tai vẫn văng vẳng lời nói của Hạ Lẫm.
Viện quân trì hoãn tận hai ngày mới đến chiến trường, tình cảnh khi đó sẽ thảm hại đến mức nào.
Trước mắt hắn dường như xẹt qua cảnh tượng ở Dịch Đô, máu chảy thành sông, xác chất thành núi.
Hắn phiền muộn nhấc ấm rót liên tiếp hai chén trà, ngửa đầu uống cạn.
Nằm nghiêng trên sập, Lục Cửu Tiêu nhớ lại câu chuyện trước kia Hạ Thầm từng kể cho mình. Đó là về vị Việt Vương anh minh thần võ khi chưa lên ngôi Hoàng đế, cũng chính là Tuyên Vũ Đế hiện giờ.
Ông đã dùng sức một mình ra sao, không tốn một binh một chốt mà thuyết phục được ngoại địch rút quân khỏi Li Quốc, rồi lại dùng thiết kỵ hồng thương chinh chiến nam bắc như thế nào. Sau khi ngồi lên ngai vàng, ông dốc lòng trị quốc, chấn chỉnh địa phương, giảm bớt thuế khóa, từng bước khiến một Li Quốc suýt chút nữa mục nát trong tay Hoàng đế tiền nhiệm có được xu hướng hưng thịnh phồn vinh.
Đó là một Tuyên Vũ Đế những năm đầu trong lời kể của Hạ Thầm, khi ấy Lục Cửu Tiêu vẫn còn nhỏ tuổi nên không thể tự mình cảm nhận được điều đó.
Nhưng hiện giờ khi hắn nhìn vị Đế vương này, lại thấy khác xa với người trong miệng tiểu tướng quân kia.
Nghĩ đến đây, hắn nhắm mắt lại.
Một lát sau lại mở mắt ra, không hiểu sao rõ ràng là mệt mỏi rã rời, nhưng lúc này lưng vừa chạm sập lại chẳng thể chợp mắt.
Trằn trọc hồi lâu, Lục Cửu Tiêu đứng dậy khoác áo mỏng, sải bước đến bên cửa, tiếng “két” vang lên khi hắn đẩy cửa phòng ra.
Doãn Trung đang trực đêm cách đó không xa kinh ngạc hỏi: “Chủ tử, người có việc gì sai bảo sao?”
Tiểu viện vắng lặng không một tiếng động, chỉ có dưới hành lang thắp một ngọn đèn leo lét.
Hắn nói: “Đưa đèn cho ta.”
Doãn Trung ngẩn người, vội vàng đưa đèn lồng trong tay qua.
Lục Cửu Tiêu nhận lấy đèn lồng, đi thẳng về phía phòng hạ nhân ở Tây sương. Lúc này đêm đã muộn, dưới hành lang hay trong phòng đều tối đen như mực, nha hoàn bà tử đều đang ngủ say, chẳng ai lại đi loanh quanh vào giờ này.
Hắn dừng lại trước căn phòng ở cuối dãy, gõ cửa.
Không có tiếng trả lời, hắn lại gõ thêm lần nữa.
Lộng Xảo làm nha hoàn đã mười năm, phản ứng nhạy bén là chuyện đương nhiên, ngay cả trong cơn mộng mị cũng có thể lập tức tỉnh táo. Nàng bật dậy, tưởng là Ninh bà tử ở Tùng Uyển có việc sai bảo, bèn nhanh chóng mặc đồ rồi mở cửa.
Sau khi nhìn rõ người tới, Lộng Xảo ngẩn người, trợn tròn mắt.
“Thế tử?”
Lục Cửu Tiêu nhìn lướt qua vai nàng vào bên trong, nhướng mày hỏi: “Nàng ấy ngủ rồi sao?”
Lộng Xảo lập tức hiểu ý, gật đầu lùi lại một bước nhường đường: “Xe ngựa đi suốt sáu ngày, Thẩm cô nương vừa chạm gối đã ngủ thiếp đi.”
Lục Cửu Tiêu không nói gì, trực tiếp đi vào trong. Hắn rủ mắt nhìn dáng ngủ ngoan ngoãn của tiểu cô nương, cúi người bế nàng lên, sải bước ra ngoài.
Lộng Xảo ngơ ngác nhìn bóng dáng biến mất trong màn đêm, nhất thời chưa kịp hoàn hồn. Đợi đến khi gió đêm thổi qua, nàng rụt cổ lại, khẽ “A” một tiếng, chuyện này là thế nào chứ…
Phía hành lang bên kia, trong lòng Lục Cửu Tiêu đã có thêm một bóng hình bất động. Hắn đưa đèn cho Doãn Trung, nói: “Đóng cửa lại.”
Nói xong, hắn nhấc chân bước vào nội thất.
Doãn Trung ngẩn người một lát, rồi đưa tay kéo cửa lại.
-
Thẩm Thời Đình ngủ rất say, bị dời từ nơi này sang nơi khác mà chẳng hề hay biết, vừa chạm giường đã tự giác lăn vào phía bên trong.
Lục Cửu Tiêu kéo người vào lòng, lúc này mới khép mắt, bình ổn chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, khi Thẩm Thời Đình tỉnh dậy, vùng eo bị siết chặt đến mức suýt chút nữa không thở nổi. Nàng vừa mở mắt đã thấy một gương mặt phóng đại hiện ra ngay trước mặt.
Nàng giật mình kinh hãi, theo bản năng lùi về sau một tấc.
Lục Cửu Tiêu mở mắt, nửa tỉnh nửa mê nhìn nàng.
Thẩm Thời Đình trợn tròn mắt: “Thế tử, sao ta lại ở đây?”
Nam nhân nhướng mí mắt, lười biếng đáp: “Đêm qua, tự ngươi gõ cửa phòng ta, quên rồi sao?”
Nàng kinh hoàng tột độ, chuyện này sao có thể? Từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng có thói mộng du, sao có thể đêm hôm khuya khoắt đi gõ cửa phòng hắn được?
“Ta thấy ngươi đáng thương nên mới cho ngươi vào phòng.” Hắn nhìn thần sắc biến hóa khôn lường của tiểu cô nương, thản nhiên nói.
Thẩm Thời Đình nghiêng người chống tay nhìn hắn, nếu không phải nhìn thấy ý trêu chọc dần hiện lên trong đáy mắt kia, nàng suýt chút nữa đã tin lời nói dối không chớp mắt của hắn.
Khoảnh khắc đó, trên mặt tiểu cô nương thoáng hiện chút hờn dỗi, nàng cắn môi, theo bản năng giơ tay vỗ nhẹ lên lồng ngực đang để hờ của hắn.
Một tiếng “bộp” vang lên, tựa như đánh gãy một sợi dây vô hình nào đó, trong phòng bỗng im phăng phắc.
Không chỉ Thẩm Thời Đình, mà hình như Lục Cửu Tiêu cũng sững sờ trong thoáng chốc.
Bàn tay áp lên lồng ngực hắn nóng hừng hực, nhất thời nàng chẳng biết có nên rụt lại hay không.
Tiếng nói cười khúc khích của mấy nha hoàn bà tử ngoài kia chợt theo khe cửa sổ len vào, Thẩm Thời Đình bừng tỉnh, lập tức kinh hãi thu tay lại, muốn ngồi dậy bước xuống sập.
Lục Cửu Tiêu kéo lấy vạt áo nàng, lôi tuột người trở lại.
Hắn nắm lấy vòng eo mảnh khảnh tưởng chừng chỉ cần bẻ là gãy của tiểu cô nương, tay kia bóp gáy nàng ép xuống, nhếch môi nói: “Gan ngươi cũng lớn thật đấy, dám đánh cả ta.”
Gương mặt tuấn tú của nam nhân sát ngay trước mắt, chóp mũi đôi bên cọ nhẹ vào nhau, Thẩm Thời Đình tim đập thình thịch, đôi tai đỏ ửng lên.
Nàng nín thở nói: “Ta không cố ý…”
Lục Cửu Tiêu mổ nhẹ lên môi nàng, lại một lần nữa ép gáy nàng xuống, hoàn toàn dán sát vào nhau.
Hắn dùng đầu lưỡi đẩy hàm răng nàng ra, trực tiếp tiến quân thần tốc.
Mút mát, nhấm nháp, rồi lại nghiền ngẫm.
Giữa kẽ hở mập mờ của đôi môi thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng ám muội.
Ngay cả lúc mới bắt đầu, sự đụng chạm môi lưỡi của Lục Cửu Tiêu cũng chỉ dừng lại ở mức chuồn chuồn đạp nước, chẳng biết từ bao giờ, hắn đã có hứng thú sâu sắc hơn.
Trong tiếng thở dốc, chợt nghe một tiếng “cộp”.
Động tác của hai người trên giường khựng lại, đồng loạt đưa mắt nhìn sang.
Cách giường không xa là một cô nương mặc xiêm y màu hoa sen đang đứng đó, trân trối nhìn vào bức màn giường đã vén lên, mặt đỏ gay, trong mắt còn lộ rõ kinh hãi.
Nàng ta không kìm được mà nuốt nước bọt một cái.
Trời đất ơi, tình cảnh gì thế này?
Trên lồng ngực ca ca nàng có một cô nương đang nằm sấp, mái tóc xanh xõa tung, đôi mắt hạnh long lanh sóng nước, còn đôi môi kia…
Hình như bị hôn đến mức hơi sưng lên rồi.
Ồ, hóa ra khi hôn nhau thì môi sẽ bị sưng lên sao?
Lục Uyển tò mò dán mắt nhìn thêm một cái, tầm mắt tiếp tục dời xuống dưới. Mà cái nhìn này lại khiến nàng trợn tròn cả mắt.
Một góc “tuyết sơn” lộ ra ngoài trắng ngần mềm mại, chỉ nhìn bằng mắt thôi cũng thấy được sự đàn hồi, hơn nữa hình như còn nảy nở hơn so với những cô nương bình thường vài phần…
Lục Cửu Tiêu thuận theo ánh mắt của Lục Uyển liếc qua một cái, khóe miệng khẽ giật, hắn rút từ dưới gối ra một thanh đoản kiếm: “Đôi mắt kia không cần nữa thì để ta đào giúp cho.”
Nói đoạn, hắn làm bộ muốn ngồi dậy.
Sống lưng Lục Uyển cứng đờ, liên tục lắc đầu, chột dạ nói: “Muội đi ngay đây, đi ngay đây…”
Cuối cùng nàng cũng phản ứng kịp, tại sao lúc nãy Doãn hộ vệ lại ngăn cản nàng.
Thế nhưng mũi chân vừa mới xoay đi, Lục Uyển liền sực nhớ ra, đưa một tấm thiếp mời dát vàng từ xa: “Ngũ... Ngũ hoàng tử tổ chức một buổi xúc cúc trong cung, hỏi huynh có đến tham gia không…”
Nói xong, nàng đặt thiếp mời lên chiếc bàn bên cạnh rồi chạy biến như bị ma đuổi.
Thẩm Thời Đình mơ màng ngồi dậy, theo bản năng đưa tay xuống dưới giường tìm đồ, chợt khựng lại, vô cùng ngượng ngùng nói: “Thế tử, y phục của ta vẫn còn ở bên phòng…”
Lục Cửu Tiêu ngẩn người, gật đầu bảo: “Để ta bảo Lộng Xảo mang qua.”
Chẳng mấy chốc, Lộng Xảo đã mang y phục tới.
Sau khi ăn vận chỉnh tề, nàng ôm chậu rửa mặt trống không lấy từ tầng dưới cùng của giá gỗ lê vào lòng, vờ cúi đầu đẩy cửa bước ra ngoài.
Lục Cửu Tiêu nhìn bóng lưng lấm lét như kẻ trộm kia, bất giác cười khẽ.
Tâm trạng hắn đang khá tốt, liền phân phó: “Chuẩn bị ngựa, vào cung.”
Lục Cửu Tiêu vừa mới rời đi, bên kia, Lục Uyển đã lén lút lẻn trở lại.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận