Sáng / Tối
Vào ngày mùng sáu tháng Hai, đại quân đã tiến đến Cù Đô.
Dưới thời Tuyên Vũ Đế, võ tướng của cả Li quốc suy tàn thê thảm, ngân sách và lương thảo mà Hộ bộ cấp cho biên cương ít đến đáng thương. Trong một thời gian dài, sĩ khí luôn ở mức thấp nhất; đừng nói đến binh lính trấn giữ Cù Đô, ngay cả Ngụy tướng quân cai quản nơi này cũng lười nhác, rệu rã. Lần trước khi Tây Doanh tấn công thành, may mắn còn có Hứa Trì Diễm ở đó; nhưng lần này không có y, cả Cù Đô rơi vào cảnh xám xịt tồi tàn, liên tục bại trận.
Hiện tại, binh lính Cù Đô đã phải rút lui về Xương Lam quan, nếu lùi thêm bước nữa, họ sẽ phải rời bỏ hoàn toàn vùng đất Cù Đô này.
Kể từ khi Lục Cửu Tiêu tiến vào thành, từ đường phố đến ngõ hẻm, đâu đâu cũng thấy những binh lính đầu rơi máu chảy không người đoái hoài, cùng với những người tị nạn đang ăn xin dọc đường.
Lục Cửu Tiêu chau mày dừng bước, cảnh tượng trước mắt dường như chồng lấp lên hình ảnh của Dịch Đô sáu năm về trước.
Hứa Trì Diễm nhìn hắn, nói: “Biên cương thời chiến xưa nay vẫn luôn như vậy.”
Dứt lời, một cái lán cách đó không xa “rầm” một tiếng sụp xuống.
Chỉ thấy hai tên lính đầu đội mũ võ biền, mặc áo nhu đoản màu đỏ, thắt lưng da, tay cầm đao đang lôi kéo một phụ nhân mặc áo xanh. Phụ nhân tóc tai bù xù, ôm chặt lấy cột nhà, bên cạnh còn có một bé trai đang gào khóc.
Tên lính mắng chửi vài câu thô tục: “Ả tiện phụ này, cứ phải để lão tử đây mạnh tay!”
Những người xung quanh đều lần lượt tránh né, cúi đầu xuống vì sợ liên lụy đến bản thân, ngay cả Hứa Trì Diễm cũng đã quá quen với cảnh này.
Lục Cửu Tiêu nhìn y, y mím môi giải thích: “Trong quân đều là nam nhân thô lỗ, quân kỹ thì ít, đa số đều dành cho tướng lĩnh cấp cao, đám binh lính tầng lớp dưới này không được hưởng chút ngon ngọt nào. Thêm vào đó, Cù Đô đã loạn lạc nhiều năm, chuyện cưỡng đoạt dân nữ thế này từ lâu đã chẳng còn là chuyện lạ.”
Dù sao thì, thứ mà triều đình muốn giữ là các mỏ khoáng sản ở Cù Đô chứ không phải bách tính Cù Đô, chẳng ai coi mạng rẻ rách của họ là mạng người cả.
Ánh mắt Lục Cửu Tiêu trầm xuống. Dẫu cho hắn đã lăn lộn ở chốn lầu xanh ngõ liễu suốt năm năm qua, cũng chưa từng nghe thấy thanh lâu nào lại đi cưỡng đoạt dân nữ, mà đây lại còn là một phụ nhân đã có con.
Yết hầu hắn khẽ động, đáy mắt hiện lên sự chán ghét nồng nặc — đó là một sự thanh cao và kiêu ngạo khó giấu trong xương tủy của một công tử gia thế hiển hách.
Hứa Trì Diễm thấy hắn định tiến lên, bèn đưa kiếm ra cản lại: “Chuyện này ở khắp Cù Đô đều đã quá quen thuộc rồi, ngươi quản được vụ này chứ chẳng quản nổi tất cả đâu. Chỉ khi chiến sự bình định, triều đình triệt để chấn chỉnh lại Cù Đô thì những việc này mới có thể chấm dứt.”
“Ta biết.” Nói đoạn, Lục Cửu Tiêu gạt thanh kiếm ra, trực tiếp tiến thẳng về phía trước.
“Bộp” một tiếng, một trong hai tên lính đang túm cổ áo phụ nhân nọ bị đá văng ra ngoài.
Tên còn lại vội vàng rút đao, nhưng vừa thấy người tới khoác trên mình chiến giáp sắt oai phong, phía sau là quân đội hùng hậu, lại có cả Hứa Trì Diễm đi cùng — gã nhận ra Hứa Trì Diễm.
Sắc mặt tên lính trắng bệch, lập tức hiểu ra đây chính là viện quân mà triều đình phái tới, gã nuốt nước miếng rồi lắp bắp: “Gia... gia, chúng tiểu nhân là thân binh của Ngụy tướng quân. Ả tiện phụ này không hiểu quy củ, va chạm với ngài, tiểu nhân…”
“Tần Nghĩa.” Lục Cửu Tiêu ngắt lời gã.
Tần Nghĩa lập tức tiến lên: “Chủ tử.”
“Trói hai tên này lại cho ta.”
Hai tên lính trợn tròn mắt, vùng vẫy kêu gào: “Chúng tiểu nhân là thân binh của Ngụy tướng quân đấy!”
Thế là miệng chúng cũng bị Tần Nghĩa bịt chặt lại luôn.
Tại doanh trại ngoài ngoại ô, đám binh sĩ mặc áo nhu ngắn màu đỏ ngồi vây quanh đống lửa nướng thịt uống rượu. Trời vừa sập tối mà nơi đây đã ca múa tưng bừng, mùi rượu bốc lên nồng nặc.
Trong trướng chính, Ngụy Quân nằm ngửa trên sập, tay ôm một quân kỹ ăn mặc thiếu vải, tay kia cầm chén rượu, mỗi khi gã cười là lớp mỡ trên bụng lại rung lên bần bật.
Vây quanh bàn là mấy tên thân binh, trong đó có kẻ lên tiếng:
“Tướng quân, hôm qua quân Tây Doanh đã xuất binh rồi, nếu chúng ta thật sự đánh mất Cù Đô, vạn nhất triều đình trách tội xuống thì…”
Ngụy Quân say khướt cười đáp: “Hoảng cái gì? Cù Đô có mỏ khoáng sản, lẽ nào triều đình lại bỏ mặc không lo? Chẳng phải họ đã phái binh xuống rồi sao? Có bọn họ ở đó, chúng ta cứ bám theo sau, đợi sau khi xong trận thì khách khách khí khí tiễn người đi là được.”
Mấy kẻ xung quanh đều cười rộ lên: “Vẫn là tướng quân lâm nguy không loạn, chúng thuộc hạ thật sự kính phục!”
Đột nhiên, bên ngoài doanh trại có tiếng xôn xao náo loạn.
Ngụy Quân còn chưa kịp đứng dậy thì rèm cửa doanh trại đã bị vén toang. Tần Nghĩa đạp hai tên bị trói nghiến kia ngã nhào xuống trước mặt mọi người.
Ngụy Quân nhận ra Hứa Trì Diễm, vội vàng đứng dậy chỉnh đốn lại y phục, cười gượng gạo: “Hứa tướng quân đã tới! Trong... trong thư ghi rõ là hai ngày nữa viện quân mới đến, bọn ta không kịp nghênh đón, thật là thất trách, thất trách quá…”
Vừa nói, gã vừa lén dùng khoé mắt liếc nhìn Lục Cửu Tiêu.
Hứa Trì Diễm mỉm cười: “Lục đô úy lo lắng cho Cù Đô nên đã đặc biệt thúc ngựa đi gấp, vì thế mới đến sớm hơn hai ngày.”
Nghe vậy, Ngụy Quân mới quay sang chắp tay với Lục Cửu Tiêu: “Lục đô úy mới đến lần đầu, Ngụy mỗ thật thất trách.”
Gã kỹ càng quan sát người trước mặt. Nghe đồn kẻ dẫn quân lần này là một công tử bột chưa từng ra trận đánh giặc bao giờ; nhìn cái dáng vẻ trắng trẻo khôi ngô thế kia, đúng thật là kẻ được ngâm trong hũ mật ở kinh thành lớn lên. Xì, hắn thì làm nên trò trống gì.
“Ngươi đúng là thất trách thật.”
Ngụy Quân sững sờ.
Lục Cửu Tiêu đảo mắt nhìn quanh tình cảnh trong trướng, mấy ả kỹ nữ ăn mặc thiếu vải kia vội vàng co rúm người lại.
Hắn nhếch môi châm biếm, rồi sải bước ra khỏi doanh trại.
Lửa trại bập bùng, gió đêm thổi qua, bốn bề chỉ còn tiếng lá rụng xào xạc.
Doãn Trung và Tần Nghĩa trói hai tên lính kia vào giá gỗ. Đám thân binh đi theo khiêng một chiếc ghế gỗ lê đặt phía trước, Lục Cửu Tiêu ngồi xuống, đón lấy chiếc nỏ tay do binh sĩ dâng lên.
Điệu bộ này vừa bày ra, mọi người xung quanh đều nghiêm mặt lại, xì xào bàn tán. Ngụy Quân vội hỏi: “Lục đô úy làm vậy là có ý gì?”
Lục Cửu Tiêu hướng mũi tên về phía một trong hai tên lính, thong thả nói: “Theo luật pháp Li quốc, tội cưỡng đoạt dân nữ chưa đáng chết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=102]
Thế nhưng, lấy danh nghĩa binh sĩ Li quốc để làm trò bại hoại, gây họa cho bách tính, hành vi đó đáng bị tru diệt. Ngụy tướng quân vì nể tình xưa nghĩa cũ nên không nỡ xuống tay.”
Hắn mỉm cười, ra vẻ vô cùng tốt bụng: “Không sao, cứ để ta làm thay cho.”
“Con người ta, điều không để tâm nhất chính là mấy thứ tình nghĩa đồng liêu. Ta đã ở đây thì phải làm theo quy tắc của ta.”
Không phải là “Ở chỗ của ta thì phải theo quy tắc của ta”, mà là “ta đã ở đây thì phải làm theo quy tắc của ta”. Ngụy Quân trợn tròn mắt, giọng điệu thật ngông cuồng làm sao!
Gã quay sang Hứa Trì Diễm: “Hứa tướng quân, chuyện này…”
Hứa Trì Diễm chắp tay sau lưng, thản nhiên đáp: “Cứ để Lục đô úy quyết định.”
Chỉ nghe hai tiếng “phập phập” vang lên, hai mũi tên trước sau rời dây cung, ghim thẳng vào giữa trán, hai tên lính chết ngay tại chỗ.
Toàn trường im phăng phắc, ai nấy đều kinh ngạc sững sờ.
Lục Cửu Tiêu lau tay: “Ngụy tướng quân, giao bản đồ bố phòng quân sự cho Hứa tướng quân đi.”
Nói xong, hắn tiến thẳng vào trong trướng, ý đồ rõ ràng là muốn thảo luận quân cơ suốt đêm.
Ngụy Quân thấy vậy vội kéo tay Hứa Trì Diễm, gã giận dữ nói: “Hứa tướng quân, tên họ Lục này rốt cuộc là có lai lịch thế nào? Ngài tòng quân bao nhiêu năm nay, vậy mà còn để hắn đè đầu cưỡi cổ sao? Hơn nữa hắn vừa mới chân ướt chân ráo tới đây, thì biết được cái gì chứ? Hai kẻ kia là thân binh của ta, làm vậy chẳng phải là quá mất mặt hay sao!”
Nghe vậy, Hứa Trì Diễm buồn cười liếc nhìn về phía doanh trướng một cái: “Ngươi có thấy mấy người đứng trước trướng kia không? Đó là hộ vệ thân cận của Thánh thượng đấy. Ta nói cho ngươi biết, ở kinh thành hắn là tổ tông, còn ở Cù Đô này hắn chính là Diêm Vương. Chưa có ai đủ sức khiến hắn phải nể mặt đâu, cho dù muốn lấy mạng ngươi, hắn cũng làm được đấy. Lo mà phối hợp với hắn cho tốt, nếu không thì…”
Y liếc nhìn hai cái xác còn đang ấm nóng kia, rồi vỗ vỗ vai Ngụy Quân.
Những ngày sau đó, Ngụy Quân quả nhiên làm việc tận tụy hơn hẳn.
Lục Cửu Tiêu chỉ mất đúng một ngày để chỉnh đốn lại đám tản binh ở Cù Đô. Thủ đoạn của hắn vô cùng đơn giản và thô bạo: kẻ nào không nghe lời thì lôi ra gậy gộc đánh chết, không cần hỏi tên tuổi, chẳng cần hỏi gia thế. Suy cho cùng tại vùng đất Cù Đô này, thân phận có tôn quý đến mấy thì liệu có tôn quý bằng Lục thế tử hắn không?
Nhưng phải thừa nhận rằng, phương pháp “lấy bạo trị bạo” này thực sự có hiệu quả, nó nhanh chóng khiến đội quân rệu rã trông cũng ra dáng hẳn lên.
Ngày mùng chín tháng Hai, đại quân Li quốc chính thức tiến về Xương Lam quan để phòng ngự và phản công.
Ngàn quân vạn mã, tiếng trống rung trời.
Khói lửa bốn bề, chiến tranh loạn lạc.
Lấy Xương Lam quan làm ranh giới, trong phạm vi ba trăm dặm Nam Bắc, đôi bên chém giết suốt sáu ngày ròng rã mới khiến doanh trại của Tây Doanh phải rút lui về phía Bắc hai trăm dặm.
Trong mắt mọi người, chiến sự lần này chỉ là một cuộc chiến với mục đích đẩy lùi quân Tây Doanh; phía Tây Doanh đương nhiên cũng nghĩ như vậy, cùng lắm là bại trận rồi từ bỏ đánh chiếm Cù Đô. Thế nhưng, điều mà không ai ngờ tới là vào đêm ngày rằm tháng Hai, khi hai bên đang đánh nhau kịch liệt nhất, Hứa Trì Diễm đã dẫn một vạn tinh binh từ phía Đông Xương Lam quan, đi đường mòn vòng ra phía Bắc. Đúng giờ Tý một khắc, pháo hiệu bùng nổ trên bầu trời.
Quân của Lục Cửu Tiêu tấn công từ phía Nam, Tây Doanh vừa đánh vừa lùi, nào ngờ lại rơi vào cảnh lưỡng đầu thụ địch.
Đêm ngày hai mươi mốt tháng Hai, tàn quân bại tướng của Tây Doanh bị dồn ép đến Hàm Đông quan ở cực Bắc. Chưa kịp xốc lại sĩ khí, những mồi lửa từ trên trời rơi xuống đã thiêu rụi kho lương và doanh trại. Dưới sức ép từng bước một, chúng buộc phải rút lui về Dịch Đô.
Ngày hai mươi tám tháng Hai, Tây Doanh cử sứ thần đến cầu hòa, một lần nữa đưa ra điều ước đình chiến.
Ngày mùng hai tháng Ba, thi thể của sứ thần được gửi trả về Tây Doanh.
Kéo theo sau đó là những đợt tấn công không hồi kết của Li quốc.
Khác hoàn toàn với mọi chiến dịch trước đây, lần này Li quốc tiến đến vô cùng hung hãn, lối đánh cực kỳ quyết liệt và táo bạo, khiến Tây Doanh không kịp trở tay.
Thế là, Mộc Khắc Nhĩ, tướng lĩnh Tây Doanh trấn giữ Dịch Đô cuối cùng cũng phải lộ diện.
Trong doanh trại Tây Doanh, Mộc Khắc Nhĩ ngồi trước sa bàn, quan sát toàn bộ tình hình chiến sự.
Viên tướng lĩnh bên cạnh nói bằng tiếng Tây Doanh: “Tướng quân, Li quốc lần này có chuẩn bị mà đến, đã đánh tới Bàn Hưng lĩnh rồi, mục tiêu chính là nhắm vào Dịch Đô. Kẻ dẫn đầu họ Lục, trước đây chưa từng lộ diện, chúng ta không tài nào nắm bắt được chiến thuật của hắn.”
Mộc Khắc Nhĩ im lặng hồi lâu: “Lối đánh của hắn rất giống một người, có điều thêm vài phần hung mãnh hơn.”
“Nhưng người đó, đã chết sáu năm rồi.”
“Tướng quân, tướng quân!” Một tên lính từ ngoài doanh trại cuống cuồng chạy vào, ngã nhào trước mặt gã: “Tướng... Tướng quân, quân Li đã vượt qua Bàn Hưng lĩnh, đang tiến về phía cổng thành rồi!”
Một cuộc chiến giằng co kéo dài suốt nhiều tháng bắt đầu.
Thấm thoát, thời gian đã trôi đến tháng Sáu.
Tiết trời giữa hạ, nắng nóng khó bề chịu đựng, mặt trời gay gắt treo cao trên đỉnh đầu khiến lòng người không khỏi nảy sinh cảm giác bồn chồn, nóng nảy.
Thẩm Thời Đình mặc áo mỏng tựa bên cửa sổ, thẫn thờ vuốt ve nhành hoa trước mặt.
Cứ cách bảy ngày lại có chiến báo từ Cù Đô truyền về, Hạ Lẫm chưa bao giờ giấu giếm nàng. Quân tình gửi về có thắng có bại, không tin nào là không khiến người ta thấp thỏm lo âu, nhưng chỉ cần hắn bình an vô sự, đó đã là tin tốt lành nhất.
Hôm nay, tính từ lần truyền chiến báo trước, vừa vặn là ngày thứ bảy.
Nàng quay đầu hỏi: “Đào Nhân, Nhị ca không sai người gọi ta sang đó sao?”
Đào Nhân lắc đầu: “Cô nương đừng vội, thư từ truyền tin đâu phải lúc nào cũng chuẩn xác như vậy, lần trước chẳng phải cũng chậm mất hai ngày đó sao?”
Thẩm Thời Đình gật đầu, bỗng đầu ngón tay nhói lên, nàng bị nhành hoa ngoài cửa sổ đâm rách da, giọt máu trào ra đỏ tươi lạ thường.
Lồng ngực nàng đập mạnh hai cái, nàng đưa ngón tay lên mút.
Đêm đến, Thẩm Thời Đình bừng tỉnh khỏi giấc mộng, gương mặt đầm đìa nước mắt.
Trong mơ, lửa cháy ngút trời, một tiếng “ầm” vang dội, sườn núi bị nổ tung, Lục Cửu Tiêu khắp người đầy máu…
“Đào Nhân, Đào Nhân!” Thẩm Thời Đình ngồi dậy, vội vàng choàng áo mỏng lên người.
Đào Nhân nghe tiếng liền chạy vào: “Cô nương, người làm sao vậy?”
“Ta phải sang Tây sương phòng một chuyến.”
Trước đây nếu chiến báo về muộn, Hạ Lẫm đều sẽ sai người đến báo cho nàng một tiếng, nhưng lần này thì không.
Giờ Dần một khắc, trong đình vườn vắng lặng không một bóng người, chỉ có tiếng ve, tiếng ếch kêu vang liên hồi.
Khi Thẩm Thời Đình đến Tây sương phòng, nàng thấy cửa phòng sách đóng chặt, nhưng ánh đèn yếu ớt hắt ra từ bên trong lại khiến trái tim bất an của nàng đập nhanh hơn. Trần Mộ và Trần Húc vốn dĩ phải canh giữ ở ngoài cửa giờ cũng không thấy tăm hơi đâu.
Nàng tiến lên đẩy cửa ra…
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận