Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 93 / 110  ·  84.5%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 93: Niềm vui của người giàu, tốc độ phát triển gấp 12 lần.
21/08/2025 20:07· 3,004 từ

Anh hiện nay đã tiến độ phát triển 92%, cách 100% cũng còn xa.

Theo lẽ thường, sau vượt qua 60%, tốc phát triển lẽ ra tiếp tục suy giảm.

Lần trước, từ lúc Kinh Nam Tinh cho kỳ khảo hạch lúc giảng, mất chừng ấy thời chỉ tăng thêm được 10% độ, lần này lại gấp đôi.

Nguyên nhân là bởi bộ máy phát xạ cấp D trong tay đều đã thăng lên cấp mỗi cái cần 30.000 điểm năng kim loại.

Cộng thêm một thiết thiền định gene cấp lần thăng cấp này 40.000 điểm năng lượng kim tổng cộng là 100.000 điểm.

[Thiết bị phát xạ F-2 – cấp C: phát xạ gene, không nào ngừng ảnh hưởng đến thân sinh mệnh.

Hiệu quả kích hoạt: tốc độ phát triển:

Kỹ năng đặc biệt Phát xạ gene: Tăng tốc độ phát triển, thời hạt giống gene có tiến hành tự phát triển chậm

Mỗi cái đều mang 200% tốc độ phát ngoài ra còn có:

[Tinh thể thiền định cấp C: Được nâng nhiều lần từ thiết kiểm tra gene cơ bản, dùng Khoáng mẫu Cross để cường

Hiệu quả kích hoạt: tốc độ phát triển:

Kỹ năng đặc biệt Thiền định: Có thể trạng thái thiền mà luyện, đồng thời tăng 400% độ phát triển.]

Chú thích này thoạt thì khá chung chung, Minh đã thử trạng thái thiền định có ra chủ động và bị động.

Bị động chính phát triển, tốc độ còn chủ động thì thể thiền định “Lôi Minh Lục Thức”, thật sự phản hồi cơ thể, nâng cao độ phát triển.

Chỉ là tốc độ giảm sút, khoảng một so với rèn luyện thường.

Nhưng sau khi luyện nhiều, anh thậm chí thể vừa ăn vừa định, không lãng phí chút gian nào.

Cộng thêm [quả cầu thể], tổng thể chính 12 lần tốc độ triển, khiến cho tiến độ anh không những không chậm lại còn tăng nhanh, gần mỗi ngày đều có hồi, thật khó mà tượng nổi.

Có thể nói, đây niềm vui của tài nguyên dồi

“…Văn minh Ytlan, với cách là văn minh đạo của Ngân Sắc Đoàn, nguồn tài nguyên họ giữ thật khó tưởng tượng. Trước mỗi năm tuy cũng chọn lựa những học xuất sắc từ các văn minh để đến tham học tập.”

“Nhưng mỗi lần thời đều hạn chế. Lần thì khác, họ thông trước tận nửa năm, những sinh xuất sắc được chọn, bọn sẽ đích thân bồi

“Cơ hội hiếm có, vọng các em biết bắt.” Vị giáo sư trên bục giảng tràn đầy vọng, Cao Cách – Giáo sư

Tính đến hôm nay, buổi dạy chung đã thúc. Tiếp theo, cách khoảng thời gian, họ sẽ hội tiến vào phòng thí của từng giáo sư.

Có thể là một hoạch đào tạo được kế riêng, hoặc dược cao cấp đang trong giai thử nghiệm, thậm chí cả vũ trang bị.

“Phù, cuối cùng cũng Sau khi Giáo sư rời đi, Tề Tinh vai, “Lỗ tai tôi sắp luôn rồi.”

“Đáng tiếc là Giáo Ngô không có mặt, không thì lớp của ấy chắc khá thú vị.”

Thấy Lý Minh đã dậy định đi, Tề vội gọi lại: “Ê, gấp thế làm gì? Sau nay, cơ hội gặp mặt cũng đi rồi. Tối nay khao, khách sạn Huy đi không?”

“Không đi.” Lý Minh đầu, chẳng hứng thú với mấy buổi tiệc đó.

“Không thú vị chút Triệu Kim Cương đi qua mặt Tề Tinh, cũng lắc đầu, Nặc Tinh ánh mắt căn bản chẳng dừng người anh.

“Không phải chứ, các em, đừng có mãi vào rèn luyện, dừng tận hưởng chút cuộc sống sao đâu.” Tề Tinh kêu đáng tiếc không ai ý.

Mấy người vốn chẳng cậu ta còn cười

Tề Tinh vốn cách như vậy, cũng để bụng, bước ra lớp rồi nhanh chân đuổi Minh, khẽ hỏi: “Anh bạn, lộ chút tiến độ triển đi, đã 80%

“Cậu hỏi cái đó gì?” Lý Minh liếc ta một cái. Thời này anh cùng Roth và người khác coi như cũng thân trong đó quan hệ Tề Tinh là tốt ai bảo cậu ta tự nhiên bắt chuyện.

“Có người tò yên tâm, không phải Tề Tinh cười hề cách đó không xa, Roth liền sầm xuống.

Nhưng cả Nặc Tinh mấy người khác nghe Tinh hỏi vậy, bước cũng chậm lại, hiển nhiên rất tò mò về vấn đề

“90% rồi.” Lý Minh hững nói.

“Hả.” Tề Tinh cười, đùa chứ, tiềm năng triển của cậu chỉ hơn chúng tôi hai cấp, 60% vốn đã suy giảm nghiêm mới nửa tháng thôi, dù cậu có nhịn nhịn ngủ thì cùng cũng chỉ 80%.”

Cậu ta không hề bừa, có rất nhiều liệu chứng minh, dễ tính toán ra.

“Không tin thì thôi.” Minh không có ý giải thích, Tề Tinh coi như anh không muốn lại cười: “Lão Lý, cậu phải lên đấy, khóa này cả vào cậu rồi.”

“Dựa vào tôi cái Minh thấy khó

Tề Tinh giải thích: đoàn văn minh Sera còn nửa tháng nữa đến. Trong đội còn có viên ưu tú của Học viện gia, chắc chắn không giản.”

“Chúng ta và bọn xung đột mãi, Học Hoàng gia Sera và học Công nghệ Thủ đô được văn minh Ytlan nâng đỡ.”

“Có điều, văn minh tiếp xúc với Ytlan hơn, nên tài nguyên tốt hơn. Định kỳ bọn sẽ sang đây khoe khoang, ra ta đây.”

Lý Minh nghe nửa mới hiểu, thực lực bên không cùng một đương nhiên là bị áp một phía.

Tề Tinh vừa lẩm vừa chửi, gọi bọn “đầu tảo xanh” phần kỳ thị, chủ yếu tóc người Sera vốn xoăn và xanh.

Nên mới có biệt “đầu tảo xanh”.

“Lý Minh, hình như người tìm cậu.” Roth ngang câu chuyện, ngẩng ra hiệu phía xa.

Mấy người vừa bước khỏi tòa nhà, Lý nhìn theo ánh mắt thấy trong đám đông đang thầm bàn tán, Trương Hoài Viễn dáo dác tìm kiếm.

Nhìn thấy Lý Minh, cậu ta lập tức vẻ mừng rỡ, nhưng có phần do dự, không lên ngay.

Có chuyện gì sao?

Lý Minh tách khỏi đi đến chỗ Trương Viễn, hai người tìm nơi vắng vẻ.

“Có chuyện gì thế? cậu sốt ruột lắm.” Minh hỏi.

Trương Hoài Viễn thấp “Cát Hồng vào phòng tế rồi.”

“Sao cơ?” Trong đầu Minh hiện ra hình cậu béo mập kia, mày hỏi.

“Xung đột với bạn phòng, đánh nhau, cả đều phải vào phòng tế.” Trương Hoài Viễn giải

Đánh nhau à, đã vào phòng y tế coi như không sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=93]

Thấy Lý Minh không tâm lắm, Trương Hoài lại cười khổ: “Không lần đầu, nửa tháng nay lần thứ ba rồi. Cát đã đổi ba phòng túc, lần nào cũng hiểu sao lại đánh với bạn cùng phòng.”

“Hửm?” Lý Minh nhíu Nếu lần nào ở cũng không thuận, có nguyên nhân do chính cậu

Nhưng Lý Minh từng xúc, thấy đối phương phải người dễ gây

“Còn nữa, lần trước bảo tôi mua hợp Lam Diễm, không hiểu mấy nhà xưởng trước đây hệ đều không bán nữa. Tôi lý do, họ im không nói, chỉ bảo lượng không đủ.” Trương Viễn bất lực nói: “Trong tiền đặt cọc ban đầu trả rồi.”

Đôi mắt Lý Minh nheo lại.

Trương Hoài Viễn còn nói hết: “Không chỉ dịch dinh dưỡng và phát triển của Lương Long bị bạn cùng phòng lén dùng lần, khiến cậu ta dám để trong ký xá nữa, phải mang bên người.”

“Thiết bị thông minh Vương Binh thì chẳng sao lại bị ngấm đã phải thay mấy cái

Cậu ta tỏ ra bất lực: “Trường học không phải nơi bình gì, tôi cũng biết, chuyện này thì quá kỳ lạ.”

“Việc này trên Tinh cũng khó mà nói nên tôi mới đặc đến tìm cậu.”

“Có người đang nhắm các cậu.” Giọng Lý lạnh lẽo: “Không, chính là nhắm vào tôi.”

Trương Hoài Viễn im Sau khi bàn bạc Lương Long và mấy kia, cậu ta cũng có đoán này.

Bọn họ chỉ bình thường, không thể đắc tội ai được, năng duy nhất chính là liên lụy bởi Lý Minh.

Đặc biệt là Trương Viễn, việc cậu ta việc giúp Lý Minh, cần có chút kênh thông thì đều có thể nghe ngóng Ấy vậy mà vẫn nhắm vào, mục tiêu cuộc là ai thì quá rõ.

“Dương Dụ đâu?” nhớ ra, cau mày

“Dương Dụ với Quý thì vẫn ổn.” Trương Viễn nghĩ một chút bổ sung: “Ít nhất thì gây xung đột với bạn cùng cũng không ai ăn dịch dinh dưỡng của

Nói đến nửa sau này, Trương Hoài Viễn như muốn bật cười, nhanh chóng kìm lại. Tuy chuyện xui xẻo của bạn bè, bị trộm ăn dịch dưỡng thì quả thật kỳ quặc.

“Tôi hiểu rồi, cậu bảo bọn họ yên chuyện này tôi sẽ quyết.” Lý Minh trấn an.

Tiễn Trương Hoài Viễn đi, Lý Minh mở Võng. Nghĩ ngợi một anh không nhắn cho Dương tìm đến Quý Nhã.

[Có online không?]

[Có chuyện gì vậy, Minh?] Quý Nhã nhanh trả lời.

[Gần đây Dương Dụ chuyện gì không?]

[Cậu nói là diện nào?] Câu trả hơi chậm.

[Phương diện nào cũng

[Ờ… thì cũng không khác, chỉ là này có một người như đang theo đuổi Dụ. cậu yên tâm, Dụ từ chối dứt khoát.] Quý Nhã hẳn một đoạn dài.

[Tôi thấy gã đó giống người tốt, hơn còn khá nổi tiếng, ngày liền đều mời Dụ quán bar gì đó.]

Đôi mắt Lý Minh chiếu ánh sáng từ hình thiết bị thông gõ một dòng: [Cậu có hắn tên gì không?]

[Hình như là… Biên

[Đúng, đúng là cái đó!] Quý Nhã nhanh bổ sung.

Biên Lập? Nghe quen… Lý Minh suy rồi nhớ ra hình Tề Tinh từng nhắc đến này.

Anh lập tức mở hội thoại với Tề không nhắn mà gọi rất nhanh đã kết nối.

“Alo, nghĩ thông chưa, nay có đi dự không?” Tề Tinh vừa miệng đã hỏi.

“Cậu có quen Biên không?” Lý Minh hỏi

“Biên Lập?” Giọng Tề cao hẳn lên: “M* sao thế? Thằng khốn dám chọc giận cậu à? quách nó đi!”

“Người này có lai gì?”

“Ừm, cha cậu ta một trong mấy thủ của quân đoàn tuần gia tộc nhiều đời đều trong hệ thống quân đoàn tuần

“…Mười chín tuổi, cấp 80%…”

“Thằng này là cặn tôi còn thấy nhục phải đi chung. Nếu phải dựa hơi nhà thì… cả ngày chỉ lăn lộn trong bar Lãng Dũng…”

Nghe đến đó, mắt Minh khẽ nheo lại: Dũng…”

Tề Tinh nghe thấy, tức nói: “Đó là trong những sản nghiệp trướng gia tộc cậu ta, Lập thường xuyên ăn chơi ở đã có không ít gái thiếu hiểu biết lừa gạt.”

“Cảm ơn.” Giọng bình thản.

“Tóm lại có chuyện thế? Có cần tôi không?” Tề Tinh kỳ hỏi.

Lý Minh mở bản nhìn một chút, ánh thoáng biến đổi: “Không gì. Đúng rồi, tiệc tối cậu tổ chức ở tòa Huy đúng không? Tối tôi đến.”

Tòa Huy Quang cách bar Lãng Dũng khá

“Tốt quá!” Tề Tinh rỡ: “Cậu mà đi mấy người kia chắc sẽ đi. Thật ra cũng bị cậu ép thôi, chứ trước bọn họ mỗi tuần nhất cũng phải nghỉ một hai ngày.”

“Cậu đúng là vua cuốc’, suốt ngày chỉ học với luyện, khiến cũng không dám chơi nữa.”

Lý Minh khẽ cười, thúc cuộc gọi.

Rời khỏi trường, quay phòng thí nghiệm, anh báo với Lạc Xuyên buổi tiệc. Vị sư huynh lại tỏ vẻ rất khuyến khích: cùng cậu cũng chịu ra ngoài rồi. Tôi mỗi ngày cậu chẳng tập thì cũng lên lớp, còn sợ tâm lý cậu vấn đề đấy.”

“Cậu không có lễ phải không…” Lạc Xuyên rồi lại nói: “Cậu thể mặc lễ phục của hai người thân hình gần giống giờ đi mua thì muộn rồi.”

Lý Minh thì chẳng để tâm. Lạc Xuyên thân chọn cho anh bộ vest kẻ sọc dọc xám, còn cố tình gọi Lý Ninh đến góp ý.

Sau một phen chỉnh tóc Lý Minh được ngược ra sau, trên buông xuống hai lọn nhỏ, mặc vest sọc dọc màu xám, đứng thẳng tắp, tự khí thế riêng.

“Cậu ăn mặc thế nhất định có thể số cô gái lòng.” Lý Nhược Ninh ngắm trên xuống dưới, nụ cười rạng còn tự tay thắt vạt, chỉnh lại cổ cổ tay cho anh.

“Không tệ.” Lạc Xuyên hài lòng, đến ra cửa còn nhét thứ gì đó vào túi Minh.

“Lão Lạc nhìn thì nhã, vậy mà mang cả thứ này.” Trên Lý Minh cầm trong tay thường gọi là “ba con sói”

Trên đó còn mấy nổi bật: “…hạt điện

“…kéo dài”

“Cậu không biết rồi, phong lưu của Ngài cũng chẳng ít đâu.” lái xe Vương Triệu Viễn nói.

Đến nơi, khách sạn Quang, lộng lẫy rực một dải chim sáng xoay quanh cả tòa đó là hình chiếu toàn ảnh từ rất xa cũng thể nhìn thấy.

Nhân viên phục vụ đây rõ ràng đã dặn trước, vừa nhìn Lý Minh liền lập tức đến đón, gọi thẳng tên anh dẫn lên tầng cao

Lúc này gần tám tiệc rượu mới vừa đầu, người tham dự ít, cơ bản đều là viên Đại học Công nghệ Thủ Nhiều người nhìn thấy Minh, trong mắt đều lên vẻ ngạc nhiên hứng khởi.

Vị “đại thần” này gặp được ở ai cũng muốn đến chuyện làm quen.

“Được rồi, được rồi, chen lấn nữa.” Tề càu nhàu đi đến, Lý Minh lên lầu hai.

Rốt cuộc mấy người Roth cũng đến, nhìn Minh thì mới phào nhẹ nhõm.

“Đấy, thấy chưa, thật đến rồi, đâu có các cậu.” Tề Tinh vào mấy người kia, mắng.

Rồi cậu ta quay nói với Lý Minh: biết họ sợ không? Họ sợ cậu không lại trốn trong phòng thí nghiệm phát triển hạt giống đấy.”

Lý Minh nghe xong, còn biết câm lặng.

Đúng là những người chỉ lo ăn chơi. cả người nghiêm túc như Roth, lúc này cũng ly rượu đỏ lắc lư, vắt chữ ngũ, điệu bộ công tử ăn chơi.

Uống vài ngụm, rượu tình vương trên lễ Minh mượn cớ quần áo, nhờ Tề Tinh cho một căn phòng.

Sau khi khép cửa, cười trên mặt liền mất. Anh cởi bỏ phục, lấy ra bộ quần thường ngày được giấu trong người.

Thay xong, anh mở sổ, màn đêm quang gió dữ gào thét, lớp kính phản chiếu ánh lạnh lẽo như băng. Rồi anh người, nhảy thẳng ra cửa sổ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận