Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 78 / 110  ·  70.9%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 78: Tình thế đảo ngược, Tần Tiêu tôi là người tốt!
12/07/2025 16:18· 4,797 từ

Trong tình huống bất ngờ kịp đề phòng, Lâm Diệu bị hất văng ra ngoài, hàm lệch sang một bên, chiếc răng nhuốm máu khỏi miệng. Khi toàn thân đập vách thang máy, ông ta còn hơi ngơ ngác.

Kít…

Chiếc thang máy đang đi phát ra tiếng ma sát tai.

Cơn đau nhức như kéo từng dây thần kinh khiến mắt mờ mịt của Lâm Tiên lập tức hóa thành giận dữ cuồn cuộn. ngay sau đó, một bàn tay như vòng sắt đè mạnh đầu ông ta.

“Ông nói nhiều quá rồi.” nói lạnh lùng của Lý vang lên bên tai.

Trong lòng Lâm Diệu Tiên lên cảm giác kinh hãi, này mới sực nhận ra, độ sinh mệnh của tên gì đó không Sao lại là thể sinh mệnh E!?

Ông ta không phải hoàn không có khả năng phản nhưng sống ở vị trí lâu ngày đã khiến ông không muốn mạo hiểm. mắt ông ta, Lý Minh đã chó cùng rứt giậu.

Bản thân chẳng cần thiết sống mái với loại người thế.

Lâm Diệu Tiên nuốt cơn trong lòng xuống, giơ hai ra, tỏ ý mình không ý gì khác.

Lý Minh buông tay. Lâm Tiên xoay người lại, hai bẻ xương hàm của mình, một tiếng, ông ta cử miệng vài lần rồi ra mấy ngụm máu tươi, nhưng nói gì.

Ding…

Cửa thang máy mở ra, Minh bước ra trước, dường chẳng hề sợ Lâm Diệu sẽ đánh lén từ sau

Lâm Diệu Tiên nhổ tiếp ngụm máu nữa rồi bước theo.

Điều bất ngờ là Tần đang chờ bên ngoài văn Hà Ngọc cúi đầu im Tiêu Cương và những người thì nhìn anh với mắt lạnh lẽo.

“Cậu đến rồi.” Tần Tiêu mặt điềm đạm, nhưng khi bộ dạng thê thảm của Diệu Tiên phía sau Lý thì sắc mặt khẽ đổi.

“Lâm Diệu Tiên à, cậu ở đây một lát.” Tần đưa Lý Minh vào trong

“Dù sao Lâm Diệu Tiên là Trưởng phòng Hậu cần, ra tay như vậy thì mặt quá, sau này cậu chắc chắn sẽ tìm trả đũa.” Tần Tiêu có chút chọc, lại bất lực nói: cũng đừng tức giận, chuyện không nhằm vào một mình đâu. Bên trên ép quá, cũng hết cách.”

“Bộ trưởng, đến lúc này cũng chẳng cần phải diễn chứ?” Lý Minh lên tiếng, theo vẻ giễu cợt, tự đi tới bàn, rót mình một chén trà.

Nhìn dáng vẻ không coi ra gì của Lý Minh, mắt Tần Tiêu thoáng qua tia u ám, khẽ thở nói: “Tôi biết như là không công bằng với cậu, mà…”

“Dừng…” Lý Minh giơ tay, nhã nói: “Trần Tụng Nam mất, Công ty Tinh Sáng mọi tội lỗi lên đầu bắt ông phải đưa lời giải thích.”

“Thế là ông dứt khoát tất cả chúng tôi ra dê tế thần.”

Tần Tiêu khựng lại, vẻ trở nên điềm tĩnh hơn, cùng trở nên vô cảm.

“Đừng cẩn thận thế, Bộ Tôi không mang thiết bị âm theo người đâu.” Lý lắc đầu.

“Thế sự khó lường.” Tần lên tiếng, bước tới bên sổ kính, nhìn xuống thành Ngân Hôi, giọng điệu thản “Tôi đã hiểu điều từ rất lâu rồi.”

“Còn một điều nữa, khi đủ năng lực, đối mặt mọi bất công, đều phải nhịn.”

“Tôi thật lòng muốn bồi cậu, đáng tiếc…”

Lời nói của ông ta léo, tưởng như nói hết, thật ra lại chẳng nói rõ ràng.

“Cậu còn tâm nguyện gì Tần Tiêu đầy tự tin, dù Lý Minh đã biết thật thì đã sao?

“Ừm…” Lý Minh trầm ngâm lát, đúng lúc đó, Hà lo lắng đẩy cửa vào: trưởng, Chánh văn phòng Phạm Phương dẫn theo Dương cùng một số người khác lên

“Cái gì!?” Tần Tiêu đột quay đầu, ánh mắt lóe tia sắc lạnh, liếc nhìn Minh vẻ mặt bình tĩnh, mặt trở nên khó

Cản thì chắc chắn không được, Hà Ngọc vừa dứt đã bị người ta đẩy một bên.

Phạm Hiểu Phương đi giày gót bước vào, mái tóc lọn lớn che nửa khuôn Đi cùng là vệ sĩ cận và vài quan khác.

“Tần Tiêu, ông bị cáo các tội danh: nhận hối giết người, buôn lậu… tổng mười bảy tội danh. Tôi tạm thời đình chỉ vụ Bộ trưởng của ông để điều tra.” Phạm Hiểu Phương đạm lên tiếng, dáng người chuyển.

Dương Bằng phía sau liếc Lý Minh ra hiệu. Lâm Tiên đứng ở cửa vẫn ngơ ngác, không hiểu tình hiện tại ra sao.

Sắc mặt Tần Tiêu không đổi, nhìn quanh mọi người, bác: “Chánh văn phòng Phạm, và cô vốn không thuộc một hệ thống, cô tư cách gì để đình chỉ hạn của tôi?”

Mặc dù trước đó Tần tỏ vẻ cúi đầu, nhưng thực tế, với tư cách người được trụ sở Tổng Bộ An ninh Lam phái tới, chỉ cần Tổng bộ bỏ rơi ông ta, thì ta thực sự chẳng có phải sợ.

“Chỉ dựa vào vài lời đãi là định mười bảy tội cho tôi sao?” Tần hừ lạnh, ánh mắt rơi người Dương Bằng, xoay bật thiết bị đầu cuối trên “Tất cả vệ sĩ cấp trưởng trở lên, lên đây, theo vũ trang!”

Sắc mặt Phạm Hiểu Phương biến, nhưng lập tức phản bật thiết bị thông minh, màn hình ảo: “Dựa vào này!”

Hàng loạt hình ảnh, video ghi âm hiện ra.

Trong lòng Tần Tiêu chấn dữ dội, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ, ánh mắt bén lập tức nhìn về Minh, không thể giấu sự thất thố.

Sao những tài liệu đó bị rò rỉ!?

Ông ta cực kỳ kinh những tài liệu đó đều lưu trong USB mã hóa tử, sao có thể lọt tay đối phương?

Người từng cầm USB chỉ Trần Tụng Nam và Lý Trần Tụng Nam có thể uy hiếp ông ta, nhưng đời nào trở mặt. duy nhất có khả năng Minh… Nhưng sao anh giải mã trong thời gian như vậy!?

Nghĩ đến thái độ vừa của Lý Minh, ông ta trong bóng tối, nhất định xảy ra chuyện gì đó ông ta không biết.

Thang máy vẫn tiếp tục động, bên ngoài văn phòng Tần Tiêu đứng đầy người, thì hung hăng, người thì ngác.

“Bộ trưởng Tần, đến nước rồi, còn gì để nói Người ở đây đều là dưới của ông, ông định mất sạch thể diện Phạm Hiểu Phương lạnh nhạt nói.

Sắc mặt Tần Tiêu biến liên tục, cuối cùng thở “Không ngờ mọi chuyện lại bước này... Thật ra, Chánh phòng Phạm, cô hiểu rồi.”

“Ồ?” Phạm Hiểu Phương bật khinh miệt, chờ xem Tần sẽ biện hộ thế nào những bằng chứng rành rành.

“Tôi không biết cô lấy những tài liệu này từ nhưng tôi chỉ có thể tất cả đều là hy cần thiết.” Tần Tiêu túc nói.

Mọi người trong phòng lập như có dấu chấm hỏi lên trên đầu. Hy sinh? ta nhận hối lộ, hưởng hoa phú quý, gọi hy sinh à!? Chỉ có hơi sững lại, nhưng sau đó, những gì Tần nói khiến anh nhanh chóng chuỗi mọi chuyện lại với

Nghi vấn trong lòng được đáp, Lý Minh cuối cùng hiểu tại sao Tần Tiêu thu thập cả tài liệu phạm của chính mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=78]

Thú vị đấy... Khóe miệng cong lên nụ cười, cáo vẫn là cáo già, đi bước, nhìn ba bước.

“Tình hình của Ngân Hôi thì ai ai cũng biết, cũng không cần nhắc lại Tần Tiêu bước đi thong nét mặt mang chút ai: “Thế lực đen tối bám sâu, thậm chí cấp cao thành phố còn bắt tay chúng. Khi tôi mới đến đầy nhiệt huyết, chỉ mong sạch mọi thứ.”

“Nhưng mọi chuyện khó hơn tưởng, bọn họ kết thành khối thép, gần như không lay chuyển. Việc duy nhất thể làm là thân nuôi hổ', giả vờ cấu cùng chúng.”

“Đồng thời âm thầm thu chứng cứ phạm tội. Trong trình này, không thể tránh việc bản thân cũng bị bẩn, nhưng tôi có cam đoan, mọi việc tôi làm hồ sơ và đã báo cáo về Tổng bộ An ninh Lam Tinh.”

Từng lời của Tần Tiêu lên mạnh mẽ, khiến ai đưa mắt nhìn nhau, sững

Sắc mặt Dương Bằng lập thay đổi, tim như rơi đáy vực, Tần Tiêu... biến thành nội gián!? Lâm Diệu thì há hốc miệng, phục Tần Tiêu lên đến cực

“Tôi không biết người đưa liệu cho cô là ai, mục đích gì, nhưng tôi thể giao cho cô bản đủ hơn.” Tần Tiêu ngang qua Lý Minh, lấy ra chiếc USB mã hóa lượng cầm trong tay.

“Trong này có bằng chứng mối liên hệ mờ ám Ủy ban Quản lý đô với ba bang phái ngoài Công ty Tinh cùng với bằng chứng tội phạm mười bảy quan chức cấp cao trong chính quyền!”

Căn phòng im lặng như bên ngoài hành lang, các viên Bộ An ninh vẫn mơ hồ chưa hiểu chuyện đang diễn ra.

Dương Bằng không kiềm được sang Lý Minh. Bất kỳ thông minh một chút đều ra đây là chiêu bài Tần Tiêu.

Nếu chỉ có vài lời hộ suông ban nãy thì đủ, nhưng với chừng này cứ, tình thế hoàn toàn đổi.

Tần Tiêu đảo mắt nhìn trong lòng chỉ có sự miệt.

Ông ta đã sớm dự đến tình huống trước mắt. là Công ty Tinh Sáng ba bang phái, đều bị ta nắm thóp.

Ít nhất là từ năm trước, ông ta đã bắt sắp đặt toàn bộ cục này, để một ngày nào thể toàn mạng lui.

“Tất nhiên, tất cả chỉ lời nói một phía của Có lẽ vẫn chưa đủ vậy để tôi liên lạc Ủy viên Trần, ông sẽ xác nhận cho tôi.” Tần vừa nói, vừa mở thiết thông minh trước mặt mọi

‘Đấu với tôi, các người non lắm.’ Tần Tiêu nhìn Lý Minh, trong lòng không gợn sóng. Có thể khiến ta rơi vào cảnh loạn thế này đã là hiếm rồi, chỉ tiếc...

Muốn tiêu diệt một người, quan trọng nhất không phải chứng cứ.

Thiết bị khẽ rung, Tần vội vàng nói: “Ủy viên

Nhưng ông ta còn chưa nói hết câu thì bị lời: “Chánh văn phòng Phạm đó không?”

Ủy viên Trần, một trong thành viên cấp cao của bộ Bộ An ninh, dù thủ đô vẫn nắm khá tình hình tại đây.

“Tôi có mặt, thưa Ủy Phạm Hiểu Phương lên tiếng.

Tần Tiêu không mảy may lắng, mặt nở nụ cười tin như thể mọi thứ tầm tay.

“Những gì Tần Tiêu nói, sẽ không chứng thực. Cậu phạm tội gì, xử lý nào, cứ theo quy định làm.”

Lời vừa dứt, mặt Tần lập tức cứng đờ, tựa có tiếng sét vang bên Ông ta chết lặng nhìn bị trong tay, sắc méo mó, một cơn giận dữ dội cùng tuyệt vọng trào

Bao nhiêu năm cung phụng, gia sản dốc vào… sao thành ra thế này!?

Niềm đắc ý, tự hào nãy giờ hóa thành từng dùi chọc vào ngực, xoáy từng đợt.

Mọi người cũng ngỡ ngàng, nãy thấy Tần Tiêu tràn tự tin, cứ ngỡ ông có quân bài vô địch, ngờ kết cục lại thế này? Tình thế lại đảo Dương Bằng thở phào nhẹ ánh mắt vui mừng nhìn Lý Minh, nhưng lại nhận sắc mặt anh vẫn thản không chút bất ngờ hay xúc như thể sớm đã trước.

Ủy viên Trần không nói lời nào, kết thúc cuộc

“Tần Tiêu, còn gì để nữa không?” Phạm Hiểu Phương thản hỏi. Lý Minh để thần sắc cô cũng không đổi nhiều, như thể biết trước kết quả.

Tần Tiêu ngẩng đầu lên, người đều giật mình, đôi ông ta đỏ ngầu, gân giăng đầy, lạnh lẽo nhìn chằm Lý Minh, nghiến nghiến lợi: “Là… mày!?”

“Làm sao mày làm được!?”

Ông ta không hiểu nổi, năm tháng khổ tâm bày tính kế, xây dựng quan sắp đặt cục diện... sao dễ dàng bị phá như thế? Lý Minh dựa vào để xoay chuyển cục diện? ai đủ sức khiến viên Trần lập tức vứt ông ta như vậy?

“Bộ trưởng Tần vừa nói đấy, lúc không có năng thì phải nhịn. Vậy khi năng lực rồi thì sao?” Minh tựa vào tường lạnh nhạt nói.

Ánh mắt mọi người lập đổ dồn về phía anh, mặt dần biến đổi.

Mặc dù chưa rõ tình cụ thể, nhưng dường như Tần Tiêu ngã ngựa thật có liên quan đến Lý

“Dẫn đi.” Phạm Hiểu Phương lệnh, vệ sĩ phía sau chuẩn bị sẵn, mang theo khối kim loại nặng nề.

Ánh mắt Tần Tiêu lộ do dự. Lý Minh lập cảnh giác, chú ý từng tác, dù sao đối phương sinh mệnh cấp

Nhưng cuối cùng, Tần Tiêu không làm gì cả. Đôi đã trở nên khô gầy, lẽ đặt lên hai khối loại.

Cùng với tiếng “cách cách, cách” vang lên, kết cấu khí lan ra, men theo bàn tay của Tần Tiêu dọc lên cánh tay, cùng hợp lại thành một bộ cắm vào lưng ông ta.

Tần Tiêu rên lên một trầm khàn, toàn thân loạng suýt ngã sấp xuống đất, vã mồ hôi, rõ ràng đi trông thấy.

Tần Tiêu bị áp giải một bên. Cô xoay người trầm giọng nói: “Các vị cần lo lắng. Tiếp theo, sẽ tạm thời đảm chức Bộ trưởng thay cho Tần

“Ngoài ra, Dương Bằng vì công tố giác nên được cách thăng chức làm Trưởng Nội vụ.”

Dương Bằng sửng sốt, ‘vậy mình được làm trưởng phòng à? Có vẻ... hơi dễ thì phải.’

“Chánh văn phòng, còn mấy đội của tôi...” Lý Minh tiếng.

“Yên tâm.” Phạm Hiểu Phương cười dịu dàng: “Những việc Tiêu đã làm đều đang quá trình điều tra, đặc khoảng thời gian đây.”

“Huống hồ, Sandra cũng đã gặp tôi, xác minh sự sạch của bọn họ.”

Sắc mặt mọi người trở kỳ quái, ánh mắt cứ qua lướt lại giữa Phạm Phương và Lý Minh, sao giác vị Chánh văn này có gì đó... hơi lạ Minh thì phải?

“Đỉnh thật, đỉnh thật đó…” góc phòng, lão Diêu lặng giơ ngón cái lên.

Dương Bằng nheo mắt lại, thấy có gì đó là trong bầu không khí.

“Còn nữa, chuyện vẫn chưa thúc đâu.” Phạm Hiểu Phương chiếc USB mà Tần Tiêu giao lên: “Nếu những thông trong đây là thật, các vị sẽ còn rất bận

Tần Tiêu khẽ “hừ” một cơ mặt co giật, công Hoàn toàn là công cốc!

Chưa dừng lại ở đó, Hiểu Phương lập tức liên với Tổ điều tra số yêu cầu cử người đến trợ công tác tiếp ở thành phố Ngân Hôi.

Không còn nghi ngờ gì đây sẽ là một cuộc trừng quy mô lớn.

Đến khi mọi người rời vẫn còn chưa thể tin Tần Tiêu lại bị bắt vậy sao? Trời của Ngân đổi thật rồi à?

“Chắc chắn rồi.” Lão Diêu nhiên phá lên cười, khiến người chú ý: “Còn phải à? Vị Chánh văn phòng chắc chắn để mắt huynh đệ tôi rồi!”

Dương Bằng mặt sầm lại, “Diêu Quang!”

“Ể, Trưởng phòng Dương, có dặn dò ạ?” Lão Diêu tức cười hề hề chạy

Trong văn phòng của Tần giờ chỉ còn lại Phạm Phương và Lý Minh.

Người phụ nữ trí thức ngồi vào vị trí của Tiêu. Ngũ quan tinh xảo, tóc xoăn lọn lớn xõa thêm vào vẻ lạnh vốn có, khiến cô càng thêm mê người.

“Giáo sư Ngô là người thắn, không chấp nhận điều trái. Sau khi Dương Bằng chứng cứ, tôi lập tức cho ông ấy. Chính ấy bảo tôi cứ yên tâm động. Ông ấy còn nhớ cậu, biết cậu là cháu Dương Bằng.” Gương mặt xinh của Phạm Hiểu Phương đầy túc: “Người có thể để lại tượng với Giáo thật sự không nhiều.”

Có vẻ đối phương cũng rõ tình hình cụ thể anh, chỉ nghĩ anh may được Giáo sư Ngô nhớ

Hai người nói chuyện vài Lý Minh nhận ra Phạm Phương có ý tiễn khách, chủ động đứng dậy rời Trước khi đi, anh “Chánh văn phòng, tôi có thể mở lại quyền sử dụng huấn luyện chuyên dụng không?”

Trước đây anh từng có lợi đó, nhưng sau đó Tần Tiêu tước mất.

“Không thành vấn đề.”

Lý Minh bước ra khỏi phòng, liếc nhìn xung quanh, chỗ của Hà Ngọc đã trơn từ lúc nào, nhưng cũng không để tâm.

Nửa tiếng sau, một con đưa đón đáp xuống nóc nhà Bộ An ninh. Trên là Vương Chí Hằng cùng người bị áp giải

“Ông Vương à, tôi phải với ông bao nhiêu lần Trước đó chính Trần Tụng đã nói, vấn đề là người của ông ta ra, Sandra cũng có thể đứng làm chứng cho chúng ta.”

“Chuyện này hoàn toàn chẳng quan gì tới chúng ta

Vương Chí Hằng lẩm bẩm mỏ suốt dọc đường, còn phòng Vương thì nhíu chặt Lúc đầu ông ta thực nghĩ Tần Tiêu nhận tin tình báo gì đó, nhưng khi hiểu rõ nội tình, lòng cũng cảm thấy có gì đó không ổn.

Thế nhưng ông ta lại có cách nào khác, càng thể giải thích nhiều với Chí Hằng, bởi Tần Tiêu chỉ là một cá mà còn là hiện thân cho uy của nền văn minh Tinh, chưa kể Tổ điều số 06 hiện vẫn đang tỏa toàn bộ lối ra không gian của Ngân Hôi Tinh.

Ngoài việc tuân lệnh, họ còn lựa chọn nào khác.

“Đến rồi, đưa họ đến tạm giam trước đi, tôi đến gặp Bộ trưởng để rõ tình hình.” Trưởng phòng đứng dậy, trầm giọng

Cửa khoang mở ra, đã người chờ sẵn.

“Trưởng phòng Vương.” Lê Ninh đến.

“Là cậu à?” Trưởng phòng có chút ấn tượng về thanh niên này, hình như người dưới trướng Dương Bằng.

“Lê Ninh, sao lại là đón bọn tôi? Người nhà Còn lão Dương nữa?” Vương Hằng nhìn thấy Lê Ninh cất tiếng hỏi.

“Đội trưởng Vương, Trưởng phòng vừa mới tiếp nhận chức Trưởng phòng Nội vụ, đang xếp lại công việc nên tôi đến giải thích hình.” Lê Ninh đáp.

“Ồ…” Vương Chí Hằng gật nhưng ngay sau đó như điện giật, trợn tròn mắt: nói cái gì cơ? Trưởng Dương?”

“Vâng.” Lê Ninh cười toe “Nửa tiếng trước, Đội trưởng được Chánh văn phòng Phạm cách thăng chức làm Trưởng Nội vụ.”

“Cái gì cơ?” Vương Chí tròn mắt, gương mặt lộ vẻ ghen tị và ấm “Anh ấy… anh ấy…”

Còn Trưởng phòng Vương thì tinh ý nhận ra một khác, chau mày hỏi: “Là Chánh văn phòng Phạm đích đề bạt?”

“Đúng vậy.” Lê Ninh tiếp “Bộ trưởng tiền nhiệm Tần đã bị tạm thời cách vì mười bảy tội danh trọng.”

Trưởng phòng Vương như bị đánh ngang tai, chết lặng chỗ. Những người còn lại ngơ ngác nhìn nhau, cái vậy… chỉ ra một chuyến mà “trời” trong Bộ đổi rồi!?

“Vậy còn chúng tôi?” Vương Hằng vội vã hỏi.

“Đương nhiên là không sao Trưởng phòng Dương đặc biệt tôi tới báo cho các

“Há ha…” Vương Chí Hằng toét miệng, đồng đội xung cũng tiến đến giúp tháo tay cho họ.

Trong lòng Vương Chí Hằng tò mò, khoác vai Lê hỏi han mọi chuyện xảy

Chẳng mấy chốc, anh ta con mèo bị dẫm vào nhảy dựng lên: “Cậu nói gì!? Lý Minh với cô Phạm kia… thật sự tình ý à!?”

“Không phải tôi nói đâu, nghe lão Diêu kể lại Lê Ninh vội vàng giải

Sắc mặt Vương Chí Hằng đổi liên tục, đấm một vào lòng bàn tay: “Má! cơm mềm thật rồi! Thằng này đúng là ăn

“Dương Bằng đúng là số cháu mà làm rạng danh chú cũng được thơm lây, lên được cái ghế trưởng Mẹ nó, biết thế đó tôi không chỉ đường cho ta!”

“Anh Vương, nhỏ tiếng thôi, tiếng thôi!” Lê Ninh cuống ra hiệu, mắt nhìn trái phải như kẻ trộm, thì “Đội trưởng Dương không nhắc chuyện này đâu.”

“Anh ấy…” Vương Chí Hằng môi, như muốn nói gì nhưng cuối cùng chỉ lẩm không nói thành lời.

Giờ Dương Bằng đã là phòng Nội vụ, muốn gây dễ cho anh ta, cũng cần một câu nói là

Trong ba ngày tiếp theo, bộ tầng lớp lãnh đạo thành phố Ngân Hôi rơi hỗn loạn.

Ủy ban Quản lý có cộng năm người, mỗi người trách một lĩnh vực chính thành phố, vậy mà cả người đều bị “đưa ngựa” cùng lúc.

Nghe nói, khi họ bị đi, ai nấy đều ngơ như gà mắc tóc, đến hiểu rõ sự tình thì tức văng tục, chửi mười tám đời tổ tông của Tiêu.

Ngoài ra, còn rất nhiều khác bị liên lụy, không “bầu trời” của Bộ An đổi chủ, mà cả thành Ngân Hôi cũng rung

Ban đầu, người dân Ngân còn mù mờ không hiểu gì đang xảy ra, nhưng cũng dần dần quen với hình mới.

“9%...” Lý Minh chỉ mặc chiếc quần lót, toàn thân trụi, làn da đỏ ửng, trắng bốc lên từ khắp thể.

Thiết bị đo đạc trước hiển thị tiến độ phát năng lực hiện tại của Bây giờ mọi chuyện bên anh đều không quan một lòng tập trung vào việc triển sức mạnh.

Sau khi kích hoạt năng tốc độ phát triển được cường gấp ba lần, dù hiệu quả vẫn chưa được mong đợi.

“Phải kiếm thêm vài thiết kiểm tra gene nữa, nếu quả cộng dồn thì tốc phát triển chắc chắn sẽ lên đáng kể.” Lý thầm tính toán, ý tưởng này đã ấp ủ từ lâu, thời gian rảnh thì triển khai thôi.

Tiền mặt thì không còn Hai ngày trước vừa nhận cộng thêm tiền thưởng, cũng khoảng 15.000 tinh tệ, nhưng chẳng khác nào muối biển.

Trên mạng Hố Đen vẫn tiền, nhưng anh không muốn chuyện nhỏ thế này mà bị "cắt cổ".

Lần tới gặp thầy Ngô, nào cũng phải mặt dày xỏ chút gì đó, anh bắt đầu tính sẵn.

“Huynh đệ Lý! Cuối cùng cũng ra rồi.” Vừa bước khỏi phòng huấn luyện chuyên anh liền thấy Lâm Diệu đứng cách đó không chào mình.

Trên mặt là nụ cười nọt quen thuộc.

Gã này đúng là kiểu “gặp người nói tiếng người, quỷ nói tiếng quỷ”, kiểu dại gió chiều nào theo đó, nhưng lạ ở là ông ta thực sự chưa dính vào chuyện gì mờ

Trưởng phòng Hậu cần Đỗ đã bị bắt, vậy mà ta vẫn bình an vô

“Trưởng phòng Lâm, trùng hợp Lý Minh vừa lau tóc nói.

“Trùng hợp gì đâu, tôi cậu ở đây cả sáu tiếng rồi đấy.” Lâm Diệu hơi u oán.

“Có chuyện gì tìm tôi

Lâm Diệu Tiên cười toe “Tôi đã đặt bàn ở sạn Ngân Thành, muốn mời đi ăn một bữa.”

“Ăn cơm?” Lý Minh liếc ông ta một cái, lắc “Không hứng thú.”

“Trưởng phòng Lâm, có gì cứ nói thẳng đi.”

Sắc mặt Lâm Diệu Tiên đổi liên tục, đảo mắt kẻ trộm, hạ giọng thì “Anh em à, nếu trước tôi có gì đắc mong cậu đừng để bụng. Cậu biết đấy, trước kia làm dưới trướng tên khốn Tần có nhiều chuyện cũng bất thôi.”

“Tôi biết hoàn cảnh gia cậu khó khăn. Mấy năm tôi cũng tích góp được ít, muốn tài trợ cho một phần.”

Đem tiền đến tặng? Lý hơi ngạc nhiên, không đến đó chứ, gã này sợ thế sao?

“Anh em còn chưa biết giờ lão Dương đã là phòng Nội vụ kiêm luôn Hậu cần rồi đấy.” Giọng Diệu Tiên đầy ghen “Giáo sư Ngô còn đặc biệt ngợi cậu ta dám đứng tố cáo cấp trên.”

Lý Minh lập tức hiểu thầy Ngô đúng là giỏi nước đôi, bề ngoài là đỡ Dương Bằng, nhưng thực ngầm bảo vệ Cách gián tiếp ấy rất khéo vừa kín đáo lại hiệu

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận