Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 33 / 110  ·  30%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 33: Tiến hóa!
22/06/2025 17:34· 2,001 từ

Nhận lấy khẩu súng lục, nhìn cười “gian tà” hiện trên mặt Lê Ninh, sắc mặt Minh bỗng trở nên kỳ lạ.

[Súng lục Balkan thế hệ 11 chưa phân cấp: mẫu bản, sát thương thấp. Điều kích hoạt: 5 điểm năng lượng loại.

Hiệu quả kích hoạt: Khống chế sơ cấp.

Kỹ năng đặc biệt — Nhiều luyện tập: Tạm thời trình độ khống chế súng lên cấp.]

“Cách cậu cầm súng này…” Lê vừa mở miệng, nói nửa câu thì khựng lại.

“Sao thế?” Lý Minh hỏi ngược

“À… không có gì, rất chuẩn.” Ninh không nhịn được “Cậu từng luyện qua rồi à?”

“Không đâu, vừa nãy thấy anh như vậy mà. Chẳng giữ vững trọng tâm, cân cơ thể, ngón cái và ngón giữ phần tay cầm, còn ba còn lại thì siết chặt phần để đảm bảo độ định sao?” Lý Minh đáp tỉnh

Trong bộ kỹ năng ám sát khẩu súng bắn tỉa lại, có chứa không ít kiến về súng ống, thậm chí còn tỷ trọng khá lớn.

Nếu đem ra so sánh, ít cũng tương đương trình khống chế súng sơ cấp.

“Cậu… hiểu rõ thật đấy, sách khoa cũng chỉ viết thế thôi…” Lê Ninh có phần ngùng, ánh mắt lảng tránh, khẽ vài tiếng, cố tỏ ra uy “Cầm súng chỉ là bước đầu, trọng nhất là khâu đấy.”

Xung quanh bắt đầu có không người chú ý đến gần đây Lý Minh là nhân hot, nổi như cồn.

Nhiều người vừa ghen tị vừa thường, cho rằng tên chỉ nhờ vận may, tuổi còn thực lực chưa chắc đã ra

Thấy họ đang luyện bắn súng, tức có nhiều ánh mò đổ dồn về, muốn thử rốt cuộc tên này có nhiêu bản lĩnh.

“Nào, để tôi dạy cậu…” Lê vừa dứt lời thì Minh đã liếc cậu ấy một đầy hờ hững. Ánh mắt anh chưa hoàn toàn đặt lên bia ngón tay đã bóp cò, lửa phun ra.

Đoàng! Đoàng! …

Liên tiếp mấy phát súng!

“10”, “10”, “10”.

Phòng huấn luyện vốn còn có ồn ào, trong khoảnh lặng ngắt như tờ, chỉ còn tiếng báo điểm lạnh lẽo từ thống máy móc.

Cạch! Băng đạn được đẩy lên, Minh cụp mắt xuống, đơn cầm súng.

Đoàng! Đoàng! Đoàng! Lại thêm một “10” điểm nữa.

Mọi người nhìn anh, âm thầm nước bọt.

Cơ mặt Lê Ninh giật giật, bắp không nên lời: cậu… cậu…”

“Anh Lê, tôi vượt qua bài tra chưa?” Lý Minh đầu hỏi.

Trong lòng Lê Ninh đắng ngắt: này… mới chỉ là lục thôi, còn mấy loại súng nữa…”

Tuy nói vậy, nhưng với trình bắn chuẩn xác hiện của Lý Minh, những loại súng nhiều nhất cũng chỉ cần làm một chút là thành thạo ngay.

Những người khác thì đưa mắt nhau, giả vờ như chuyện gì, tiếp tục luyện nhưng trong lòng lại chua chát thôi, nhiều người đến giờ bắn không chuẩn bằng Lý Minh, cảm mấy năm khổ luyện đổ xuống sông xuống biển.

Tình hình đúng như Lê Ninh đoán, chỉ vài phút cậu ấy đành như người vừa sổ đỏ, bất đắc dĩ ký lên màn hình ảo.

Lần tới ra ngoài làm nhiệm Minh có thể theo súng.

Quay lại tầng 223, có vẻ Dương Bằng đang mắng thấy hai người họ bước vào, mắt lập tức rơi lên người Minh: “Thủ tục chuyển sang chính của Lý Minh đã xong, cậu cậu ấy đi thực hết các quy trình cần thiết, biệt là huấn luyện súng. để lần sau ra làm nhiệm vụ mà chỉ cầm nhòm.”

Không nhắc thì thôi, vừa nhắc Ninh vốn đã nghỉu lại càng cười khổ: “Đội Dương, anh nói muộn rồi…”

“Hử?” Dương Bằng khó hiểu, sau sắc mặt đột nhiên đổi, nghĩ đến việc hai người vừa từ tầng trên xuống, trầm hỏi: “Sao thế? Lý Minh bị lệnh cấm à?”

“Lệnh cấm” nghĩa là trong quá huấn luyện xảy ra cố súng cướp cò gây thương bị cấm hoàn toàn mang theo khí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=33]

Từ khi biết Lý Minh đã sinh vật cấp F còn lập được công trạng lớn, Bằng vốn định điều anh về cần, giờ lại muốn dốc sức dưỡng.

Nếu mà thật sự dính phải cấm, thì phiền toái rồi.

Những người xung quanh cũng không được ánh mắt, đồng nhìn về phía tân binh trẻ này.

“Sao có thể chứ.” Lê Ninh lời, không hiểu sao trưởng lại nghĩ vậy, “Lý Minh qua kiểm tra rồi.”

“Cái gì?” Ánh mắt mọi người tức thay đổi, lão đột nhiên đứng bật dậy, trầm “Lê Ninh, không phải vì quan tốt với cậu ấy mà cậu tay đấy chứ?”

“Anh Đao, tôi biết chừng mực Bài kiểm tra đã tôi sao lưu lại rồi.” Lê nói xong lập tức mở đoạn hình lên.

Trong sân huấn luyện lặng ngắt tờ, chỉ còn vang một chuỗi “Đoàng! Đoàng! Đoàng!” cùng “10”, “10”, “10” đều tăm tắp.

Sắc mặt mọi người đều thay nhìn thiếu niên điềm trong màn hình, trong lòng không dâng lên cảm giác “cả đời súng uổng công rồi”.

Ánh mắt Dương Bằng hơi nheo Ông ấy biết Lý đã là sinh vật cấp F, chất các mặt đều được nâng vượt bậc, qua được huấn luyện cũng là điều dễ hiểu. Nhưng… ngờ lại nhanh đến

Trừ khi… đây không phải lần anh chạm vào súng.

Nhưng ông ấy đã không ít theo Lý Trường Hải trường của Lý Minh để "đòi lẽ". Khi đó, cậu nhóc kia xuyên bị đánh đến mặt mũi dập, ánh mắt nhìn người lớn tránh né, hoàn toàn dám phản kháng.

Nếu từ nhỏ đã quen cầm can đảm thì thể bị bắt nạt như vậy, phi… anh cố ý nhẫn nhịn nhỏ?

Kết hợp với những nghi ngờ đó về Lý Trường không hiểu sao, khi nhìn vào mặt bình thản kia của Lý Dương Bằng bỗng thấy lạnh sống

“Rất tốt.” Dương Bằng đè nén trạng hỗn loạn, tuyên giải tán.

Buổi họp tan, mấy ông lính cựu tụ lại một sắc mặt khó coi, đồng loạt mắt nhìn một người trong nhóm:

“Lão Điêu, chẳng phải anh nói nhóc Lý Minh nhút rụt rè, ít nói, không làm trò gì sao?”

“Lần trước thì bảo là đội Dương cố tình đẩy lao cho nó, thế lần này sao? Chẳng lẽ đội trưởng Dương phía sau, cầm tay nó bóp

“Nói trắng ra, anh bảo tụi tránh xa nó, cuối lại để em vợ anh là Ninh dẫn dắt nó, tính toán quá ha…”

“Các anh em à, hiểu lầm trước tôi gặp nó lần, nó không thèm chào lấy câu.” Lão Điêu cười gượng, “Với chuyện để Lê Ninh kèm nó do đội trưởng Dương chỉ định, liên quan gì đến cả!”

“Biến đi chỗ khác! Từ giờ tin lời anh nữa!”

Tan làm, theo thông lệ, Lý lại đến bãi phế nhưng lúc này đã hơn năm chỉ còn ba tiếng để nhặt liệu, thu được 20 điểm năng kim loại, khoảng một tấn vật

Thời gian trôi qua nhanh chóng, ba ngày trôi qua, ninh trong nội thành gần đây ổn, nghe nói một vài băng bên ngoài thành đã bị đả nặng nề.

Cho đến hôm nay, đầu tháng trời đổ mưa lớn, mưa rơi tí tách khắp bãi liệu, thi thoảng sét lóe lên, rách màn đêm phủ lên Thành Ngân Hôi, khiến lòng người thấp

“Chú em à, mưa to đấy, đường cẩn thận nhé.” vệ cổng giờ đã rất quen với Lý Minh.

“Anh cũng vậy nhé, anh Tôn.” Minh cười, theo chiếc vận chuyển trở về nhà.

Ba ngày nay, ngày nào tan anh cũng tới đây, với sự tích lũy trước đó, lượng kim loại đã lên tới điểm, đồng thời cũng rút cạn bộ số tiền tích cóp.

Bên cạnh đó, tiến độ phát hạt giống gene cũng đạt 42%, sau khi vượt qua 30%, dù có tăng điện áp tốc độ phát triển cũng chậm rõ rệt.

Ban đầu anh dự tính có đạt đến 50%, nhưng vậy cũng đủ rồi.

Kết hợp với chiêu đánh tích mức độ công phá thể đạt đến 120F, đã vượt tiêu chuẩn của sinh vật cấp

Khóa cửa, chốt lại, lên lầu.

Lý Minh hít sâu một hơi: máy bốn tay – hóa!!”

Bốn cánh tay máy từ sau Minh duỗi ra, sáng vàng nhạt dần bao phủ, kim loại bạc trắng bên ngoài thoát xác, từng lớp từng lớp ra, hóa thành tro bụi.

Cấu trúc máy móc tinh vi trong thay đổi dữ các lớp kim loại được chồng và tái cấu trúc, đường kính to gần gấp đôi.

Lớp ngoài cùng giờ trơn nhẵn, hoa văn ẩn hiện xảo, phản chiếu ánh sáng lấp Các khớp nối dạng vòng phức hơn trước, chồng chéo ăn khớp, còn được tăng cường cấu trúc âm.

Bộ kìm chữ thập vốn đã lớn, nay gần như to gấp đôi, vùng bao phủ hơn hẳn.

Ngay cả phần mũi khoan và cưa từng được anh tay hàn lên cũng đã thay hoàn toàn, dấu hàn xấu xí mất, giờ đây hòa làm một cánh tay máy, tạo cảm giác mạnh mẽ vừa đẹp

“Đây chính là tiến hóa sao… sức mạnh thật kỳ Minh tận mắt chứng kiến bộ quá trình, trong lòng không kinh ngạc thán phục.

Vù……! Suy nghĩ vừa thoáng qua, khoan gầm rú, luồng xoáy tung lên, rèm cửa bị bay phần phật.

Cùng lúc đó, lượng lớn thông đổ vào đầu, Lý hoa mắt, trước mắt trở nên sầm, suýt nữa ngã xuống, may đã từng trải qua một lần, này cố gắng chống chịu được.

Kỹ năng sửa chữa cơ giới nhờ đó tăng lên cấp, mang đến lượng kiến thức khổng lồ, đủ để tự mình một tiệm sửa chữa quy mô

Không lâu sau, anh thở ra hơi thật dài, bốn tay máy vừa tiến hóa đồng duỗi thẳng ra, âm thanh khi vào gần như không phát ra động.

“Chiều dài vươn ra đến bốn quá tốt…” Lý Minh ra ngoài cửa sổ: “Đêm tối mạnh, mưa như trút nước… Đúng thời điểm thích hợp để…giết người!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận