Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 34 / 110  ·  30.9%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 34: Đêm giông thích hợp để giết người!
22/06/2025 17:35· 1,799 từ

Ầm!

Ngoài nhà gió gào mưa giật, rèm nhung dày bị gió thốc từng giọt mưa táp ràn lên bệ cửa sổ, sắc của Trương Hổ lúc này ám chẳng khác nào mây chì dày đặc trên trời.

Gã ngồi trong góc tối của phòng, ánh sáng phản chiếu từ bị thông minh trên tay vết sẹo trên mặt gã nên càng thêm dữ tợn.

“Điều tra tới đâu rồi?”

Gã đang liên lạc với một nào đó qua mạng ngầm, đối dùng ảnh đại diện đóa hồng đỏ ma mị.

“Thông tin về thằng nhóc đó có gì đặc biệt, tra không gì đáng giá cả. Chỉ điều duy nhất nên để là mối quan hệ giữa ta với Dương Bằng. anh làm gì để ý cậu dữ vậy?”

“Chắc chắn không có gì đặc Trương Hổ vẫn không cam tâm, tục truy hỏi.

“Anh đang nghi ngờ khả năng báo của bà đây đấy à?” phương tỏ vẻ khó chịu: thậm chí còn tìm được giáo viên hồi mẫu giáo cậu ta ở khu Tinh, thành phố Ngân Hôi! Vất lắm mới khơi lại được nhớ người ta đấy. Thằng nhóc từ nhỏ đã nhát gan, phiền phức.”

“Chẳng qua chỉ là gặp may, bở, sau đó được phân về hậu cần của Bộ An trong lúc dọn dẹp chiến thì bọn họ không tìm móng vuốt cơ giới nữa. Chắc chắn là đã bị đó cầm đi.”

“Lo mà điều tra lại người trong nội bộ các anh cho tế đi. À mà… đừng thanh toán đấy nhé~”

Rầm!

“Con đàn bà chết tiệt!” Trương đập mạnh thiết bị thông minh bàn, sự u ám trên không hề tan đi. Những xảy ra gần đây, tất cứ chất chồng hiện trước mắt gã.

Mọi thứ như một mớ bòng Cứ tưởng tóm được một đầu lại phát hiện đó

“Người bên trong…” Ánh mắt gã lên, dựa vào nhiều kênh thông gã gần như có thể định, vết thương trên người Văn Long chính là do giả Hổ Bào gây

Ban đầu, gã còn nghi ngờ phía Bộ An ninh giăng bẫy, với thứ như móng vuốt giới to như thế, không nào tự dưng bốc hơi hiện trường.

Trương Hổ không phải là không ngờ người nội bộ, mà ngược có quá nhiều người để ngờ.

Nhưng… nếu không có bất kỳ cứ xác thực nào, mà lại trình báo lên cấp trên, đang chờ gã… chỉ có là sự diệt vong.

Khi thời hạn bảy ngày ngày cận kề, Trương Hổ càng lúc bồn chồn, những người xung cần điều tra gã đều điều tra qua một lượt.

Tuy lúc nhận hàng có khá người tham gia, nhưng số người rõ nội tình, kể cả không vượt quá ba.

Một người đã được loại trừ, duy nhất có khả năng làm thông tin chính là kẻ đã chết. Ai giết Võ, người đó chính tiết lộ vị trí.

Lý Minh… Trực giác đầu tiên gã vẫn dừng lại ở chàng trẻ đó. Mã Võ mới anh buổi sáng, thì tối đã bị giết.

Chuyện thế chấp bất động sản không đáng để gã để tâm, đã từng đích thân kiểm qua một lần, sau đó vứt cho Mã Võ xử

Nhưng Mã Võ đã nói gì thằng nhóc kia? Rất nhiều nghi không lời giải. Trước kia Minh là người của An ninh, Trương Hổ đành đắc dĩ tạm thời qua đầu mối này.

Nhưng giờ đây, thời hạn bảy đã gần kề, cái chết cận trước mắt.

Gã không còn quan tâm được nữa, giống như kẻ chết đuối vớ lấy cọng rơm cuối cho dù chẳng có ích cũng phải thử!

“Bộ An ninh thì sao? Đã nước này… chọc đến tao, tao hết!” Tiếng gầm khàn từ họng vang lên hòa cùng sấm đùng đoàng ngoài trời.

Cùng lúc đó, một bóng người ngồi xổm trên mái nhà gần Mặt quấn vải, khoác áo chỉ lộ ra đôi mắt tịch đầy lạnh lẽo.

Anh dõi ánh nhìn về phía nhà cũ trước mặt. Tường nhà lổ nấm mốc nâu, đã tồn tại rất nhiều

Đây chính là hang ổ của Hổ. Theo lời khai của Vương và Mã Võ, bên trong nhà này khoảng năm mươi

Trước cửa có hai vệ sĩ con, mặt mày dữ tợn, nhưng chỉ là người thường.

Lý Minh tháo ống ngắm khỏi súng bắn tỉa, sau khi đã hành "kích hoạt", đôi mắt kích hoạt chế độ hồng và nhìn đêm.

Anh liên tục đổi vị trí sát một cách cẩn trọng, từ góc độ khác nhau.

Tầng một có bốn phòng, ít mười hai người, nhiều nhất có là mười bốn người.

Bên ngoài tường gắn tám camera sát, phòng điều khiển nằm ở ngoài cùng bên trái tầng

Tầng hai có ba phòng, chín

Tầng ba ít nhất, chỉ có người.

…Hmm?

Lý Minh nhíu mày… đúng rồi.

Từ sau vụ Sa Trấn, Trương chắc hẳn đã rối như tơ người của gã đều đã điều đi hết.

Kỹ năng ám sát từ khẩu bắn tỉa nặng truyền vào tâm anh.

“Phòng ngoài cùng bên phải tầng chính là phòng của Trương Hổ.”

Lý Minh xoay hướng ngắm, dù chế độ hồng ngoại và nhìn vẫn không nhìn thấy trong.

“Tường được phủ bằng vật liệu kim thiếc-crom… phương pháp che chắn quét đơn giản.”

Ánh mắt Lý Minh trầm lại: Trương Hổ, không có sinh vật F nào khác. Nhưng… súng vẫn đủ gây sát thương mình, phải xử lý đám tép riu trước.”

Lý Minh lập kế hoạch, không động một cách mù quáng ngay đầu.

Một mặt là chờ thời gian phục của vật phẩm đã kích mặt khác là quan sát quen hoạt động và thời đổi ca của bọn chúng.

“Không có đổi ca, cũng chẳng báo cáo định kỳ nào… Hừm, mình đã đánh giá cao rồi. Chỉ là một đám hợp mà thôi.”

Bóng dáng Lý Minh lặng lẽ mất vào màn mưa.

Cơn mưa lớn như trút nước, tên vệ sĩ đứng nép dưới nhà.

Két…

Cánh cửa mở ra, bọn chúng đầu lại, thấy một gã mặc da, trên tai đeo vài khuyên.

“Đản Cẩu? Sao mày ra đây?” tên vệ sĩ hỏi đầy nghi

Đản Cẩu ngó lên hai camera dưới mái hiên.

“Mất tín hiệu rồi, ra xem

“Chắc mưa lớn làm nhiễu đường cái nhà này cũ quá, vài còn dùng đường dây ngoài.” không có gì bất thường, Cẩu lắc đầu: “Để mai sửa.”

Nói xong, hắn lại đóng cửa vào.

Hai tên vệ sĩ cũng không tâm, tiếp tục đứng gác.

Chốc lát sau, cả hai bất cảm thấy có ai đó vỗ lên vai mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=34]

“Hửm?”

Cả hai theo phản xạ quay lại…

Phập!

Cả hai bị cuốn bay lên, đó bị quăng thẳng vào bồn bên cạnh.

Máu chảy lênh láng, hòa cùng nước mưa loang ra mặt đất.

“Một thời gian nữa, hoa ở chắc chắn sẽ nở rất đẹp.”

Tách! Tách! Những hạt mưa theo tạt vào trong nhà.

Đản Cẩu vừa ngồi xuống thì mày, trên màn hình giám sát đầu xuất hiện vài vệt tuyết trắng.

Hắn quay đầu lại nhìn: “Thằng Vẩu, cửa sổ sao lại mở? lại đi.”

Một kẻ phía sau lầm bầm: nhớ là đã đóng rồi mà.”

Dù vậy, hắn vẫn đứng dậy tới.

Người còn lại trong phòng thì đùa: “Tối qua mày chơi kiệt rồi à? Nhỏ nữ sinh sao rồi?”

“Cũng được,” Răng Vẩu nhe răng “Chỉ là bố mẹ cô ta phiền, vừa khóc vừa gào, ăn mấy cú là ngoan

Bịch!

Cả thân Răng Vẩu bị kéo khỏi cửa sổ.

Ngay sau đó, vèo vèo! Hai đen to lớn như chớp xẹt vào từ cửa sổ.

Phập!

Một cái đầu bay lên, một khác bị nổ tung, hai cái không đầu phun máu như nhưng không đổ xuống, vì bị cơ giáp giữ đứng căn phòng lập tức tràn mùi máu tanh.

Lý Minh chống người lên bằng giáp, leo qua cửa sổ, tắt thống giám sát, mở thiết điều khiển, rút ổ cứng và ném qua cửa sổ.

Sau đó mở cửa phòng, nhìn hành lang, trống không, trên sàn vương vài vết nước mưa.

Cốc! Cốc!

Lý Minh gõ cửa.

“Ai đấy, mẹ nó, phá hỏng hứng...” Từ bên trong vang ra nói cáu kỉnh.

Cánh cửa mở ra. Khi nhìn bộ dạng của Lý Minh, đối ngẩn người, nhưng không hề ra sợ hãi, căn bản nghĩ là có kẻ đột

“Lão đại bảo tôi đến kiểm chút...” Lý Minh bình thản bước phòng, thuận tay đóng cửa

Không bao lâu sau, máu bắt tràn ra từ khe cửa...

Sau đó, tiếng gõ cửa vang từng hồi một.

Bọn người bên trong đa phần yếu hơn cả Mã Võ, trước Lý Minh, không hề phản kháng.

Ầm!

Một tia sét sáng chói xé bầu trời, ánh sáng chiếu rọi không gian, mưa vẫn không ngớt, ngược lại càng lúc dữ dội hơn.

“Chậm trễ sẽ sinh biến, mưa như trút nước, hôm nay chính thời điểm ra tay tốt

Trương Hổ đột ngột đứng bật hạ quyết tâm.

“Phùng Cương!”

Gã hét to ra phía ngoài Nhưng không có tiếng đáp lại.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận