Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 88 / 110  ·  80%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 88: Lam Tinh chú ý! Lý Minh là ai? Anh giống như một cỗ máy được thiết lập sẵn.
26/07/2025 22:30· 4,773 từ

“Chuyện kích hoạt quyền điều các vật phẩm cũng không bỏ qua, mua đồ có thể khai ở phòng thí nghiệm để hoàn lại chi phí, không thể tiêu xài phí, nhưng dù sao vẫn có kiếm được chút đỉnh.” Lý trầm ngâm suy tính, rồi nghĩ chuyện ngày mai ra đi dạo một vòng.

Nhưng Lam Tinh đâu phải nơi nhỏ, ra ngoài một ít nhất cũng mất bốn năm đồng hồ.

Trước kia thì thời gian đáng bao nhiêu, nhưng bây thì…

“Phải tìm ai đó mua mà còn phải ứng trước Trong đầu anh thoáng hiện lên gương mặt, Trương Hoài Viễn.

Với danh tiếng hiện tại anh, muốn tìm người làm vặt cho mình là chuyện dễ Nhưng do chưa quen biết nhiều ở đây, những người mời tới rất có là tay chân của thế lực cài vào.

Mấy người bên Trương Hoài thì tạm thời còn có tin tưởng được.

Hơn nữa, cậu ta cũng xem là một “cậu ấm”, cần nói với gia đình rằng Lý Minh một tay, đưa trước triệu tinh tệ thì không có gì khó

Nghĩ vậy, anh liền mở Võng và gửi một tin cho Trương Hoài Viễn.

[Có đó không?]

[Có chứ, anh Minh.] Trương Viễn phản hồi rất nhanh.

[Ngày mai đến chỗ tôi chuyến, có chuyện muốn bàn cậu.]

[Không vấn đề gì.]

Sau khi điểm lại một các việc cần làm trong Minh nằm xuống giường, chìm giấc ngủ.

Màn đêm buông xuống, tuy đã ngủ say nhưng thế bên ngoài vẫn vô cùng náo đặc biệt là trên Tinh Võng, mạng nội bộ của Tinh, đã gần như lật tung lên.

[Người đứng đầu kỳ khảo nhập học của Đại học nghệ Thủ đô - Lý Minh cuộc là ai!?]

[Kẻ vô danh tiểu tốt nông thôn, đánh bại con quyền quý, giành ngôi đầu bảng!]

Bài khảo hạch nhập học Đại học Công nghệ Thủ từ trước đến nay đều rất chú ý, thậm chí còn có các bàn cá cược xem ai sẽ giành trí hạng nhất.

Người được đánh giá cao năm nay là Roth, xuất danh giá, tiềm năng phát triển, lực bản thân, tất cả đều bàn.

Không ai ngờ đến lại ra một cú “lật kèo” động, Roth, người được kỳ vọng nhất, bị hạ gục trong tích thậm chí không kịp cự.

Tại hiện trường có không phóng viên truyền thông livestream, video chiến đấu đã lan truyền nơi.

Người dân Lam Tinh rảnh lại càng thêm phấn khích.

Những câu chuyện về người xuất thân bần hàn, một thành danh luôn thu hút ánh của số đông.

Bởi vì phần lớn người thường đều có thể nhìn bóng dáng chính mình trong những vật như vậy.

Việc một tên nhóc nghèo lên đầu các công tử quý lại càng khiến hormone của số người sôi sục.

“Cậu ta đã trở thành trò của Giáo sư Ngô, ngờ còn kinh động được cả ấy, vị giáo sư đã bao năm rồi không xuất nữa cơ mà.”

“…”

Không ít người ngay lập chế meme ảnh động, đặc hình Roth nằm dưới đất, mặt với hình ảnh chính mình màn hình bầu trời, kèm đủ loại chú

“Anh bạn, cậu cũng bị bại à?”

“Ồ, hóa ra cậu cũng sao?”

Tinh Võng phủ sóng toàn trụ, các nền văn minh địa chỉ có quyền quản lý hạn chế, gần như không thể soát phát ngôn.

Tới nửa đêm, tin tức đã leo lên vị trí một trên bảng tin thảo luận Tinh Võng Lam Tinh.

Rất nhanh, sự quan tâm mọi người đã chuyển từ kiện sang con người, Lý Minh.

Tất cả đều tò mò, cuộc chàng trai trẻ này ai? Sở hữu tiềm năng phát kinh người, năng lực chiến đấu đảo, tương lai chắc sẽ rực sáng như trời.

[Chỉ đáng tiếc là lại thành học trò của Giáo Ngô, kẻ chỉ giỏi chuộng danh hão huyền, không biết bọn người Đại học Công nghệ đô nghĩ gì nữa.]

[Giáo sư Ngô là ai

Không ít người trẻ hoàn xa lạ với cái tên bởi những năm gần đây ông gần như đã rút lui khỏi sống công chúng.

Có người nhanh chóng đăng giải thích, tạo nên một sóng bàn tán mới.

[Không ngờ Lam Tinh chúng từng có nhân vật lớn vậy.]

[Đừng tâng bốc nữa, chuyện bị lật tẩy bao nhiêu rồi, mất mặt chết đi được…]

Không ít người đã vào Võng địa phương của Ngân Tinh để tìm manh mối, nhưng tin duy nhất liên quan đến Minh chỉ là một báo viết về việc từng là tân binh của Bộ ninh.

[Không thể nào, sao lại người của Bộ An ninh? ta mới bao nhiêu tuổi? Không đáng ra còn đang theo học dục phổ thông chứ?]

Nhiều người tỏ ra nghi nghĩ rằng một học sinh hại như thế chắc chắn sẽ nổi tiếng tại địa phương, nhưng cùng chỉ tìm được bài báo duy nhất?

Nhiều kênh truyền thông nhạy bén đã ngửi thấy đó không bình thường, thậm có người lập tức lên đường Ngân Hôi Tinh.

Sự kiện hot như thế không tranh thủ thì đúng quá uổng!

Sáng tám giờ theo giờ phương của Kinh Nam Tinh, sớm nhạt dần, mặt trời từ nhô lên khỏi đường chân trời. đường đi làm, nhiều mở Tinh Võng để nốt tin tức hôm qua chưa hết.

Gần như toàn bộ mặt đều là về Lý Minh, phương tiện truyền thông đều đưa nhưng vị trí tiêu đề chính đổi…

Một bài viết có tên hùng đơn độc] chỉ sau tiếng đăng tải đã nhanh chóng lên top tìm kiếm số một.

Đây là bài phỏng vấn nhân về Lý Minh, trong miêu tả chi tiết quá trình thành và con đường mà anh trải qua.

“… Ký ức về mẹ rất mơ hồ, chỉ từng cha nhắc qua vài lần…”

“… Năm tôi mười hai cha mới hoàn thành nghĩa quân sự trở về và đón ra khỏi trại trẻ mồ côi…”

“… Không còn cách nào, không dám… bọn họ đánh đầu tôi, cướp sạch tiền ăn của tôi trong cả tuần… Tôi sự rất sợ…”

“… Nhưng dù sợ, tôi phải đi. Tôi là lính An ninh, đó là trách nhiệm tôi…”

“…”

Cùng với sự lan truyền bài viết này, hình tượng thiếu niên nghèo khó, chịu nhiều cực, nhưng vẫn kiên cường trưởng dần hiện rõ.

Mẹ mất sớm, cha đi tuổi thơ bị bạo hành, học thì bị bắt nạt, cuộc vừa mới có chút khởi sắc cha lại gặp tai giao thông nghiêm trọng.

Sau đó, không rõ do gì, anh thay đổi tính cách và gia nhập Bộ ninh, nhờ tinh thần bất khuất trách nhiệm, đã giành sự kính trọng từ đồng đội.

Tấm ảnh cuối bài viết là lúc anh đứng trước cổng hợp kim, bóng lưng chìm bóng tối mờ ảo, người đầy me nhưng vẫn cố nở nụ cười.

Trên người Lý Minh hội quá nhiều chủ đề nóng hội, gia đình đơn thân, lực học đường...

Khi sự tò mò của chúng về Lý Minh đang đến đỉnh điểm, bài phỏng vấn đã xuất hiện đúng lúc, đánh vào cảm xúc của người.

Thế là, dân mạng rúng không ít người cảm động rơi nước mắt.

Thậm chí còn có người gọi điều tra toàn diện Giáo dục Thành phố Ngân Hôi trả lại công bằng cho Lý

Lúc này, nhiều người mới hiện, cả năm ủy viên Ủy ban Quản lý Thành phố Hôi đều đã bị thay thế.

Sau đó, chuyện này lại đến việc khui ra một bối vốn định bị che Sự kiện Công ty Tinh Sáng thác quá mức… bệnh Tro…

Càng ngày càng nhiều người nộ, bắt đầu lên tiếng trích Công ty Tinh Sáng, các lực ngầm” cũng thi nhau phát quan điểm.

Trong khi đó, Lý Minh toàn không hay biết gì, hoi có được giấc ngủ đến tự tỉnh. Khi lim dim mở nhìn đồng hồ, chính cũng giật mình.

“Chín giờ rồi?” Anh mơ hồ, nghi ngờ bản bị cho uống thuốc ngủ. Ngồi khỏi giường, anh cảm thấy tinh vô cùng sảng khoái.

Anh mở quyển sổ hướng đặt đầu giường và cuối phát hiện ra nguyên nhân.

“Thiết bị hỗ trợ ngủ giải phóng sóng điện từ để giúp cơ thể bước vào ngủ sâu…”

“Chậc, đúng là thứ tốt.” được lý do, Lý Minh vai một cái, sau khi rửa xong thì mở thiết bị thông và đăng nhập Tinh

Một loạt tin nhắn hiện con số thông báo đã quá 999+ từ lâu.

“Cái gì vậy?” Anh giật xem kỹ lại thì phát phần lớn đều là các phương truyền thông cá nhân hoặc chính gửi yêu cầu phỏng

Còn có một số tin khá “lố bịch”.

[Bảo bối à, bao năm chắc em khổ lắm nhỉ…]

Lý Minh chỉ nhìn vài dòng đã đen mặt, tức mở cài đặt hệ thống, tất cả tin nhắn từ nguồn được cho phép.

Đồng thời thiết lập không người khác kết bạn, trừ chính anh gửi lời mời.

Sau một cú “quét sạch” thống tin nhắn, mọi thứ tức trở nên yên tĩnh.

Lúc này anh mới phát Trương Hoài Viễn đã gửi nhắn từ lúc hơn sáu giờ nói rằng cậu ta đã đến

[Xin lỗi, vừa mới thức, ra liền.]

Lý Minh trả lời xong, phòng tự động mở ra. cửa là một bóng người, khoác blouse trắng, bên trong mặc váy để lộ đầu gối đôi chân thon dài.

Khuôn mặt thanh tú, tóc cao, cằm hơi ngẩng, tay cầm máy tính bảng.

“Lý Minh?” Cô ấy mỉm nói: “Xin chào, tôi là Nhược Ninh, trợ lý nghiên cứu phòng thí nghiệm của Giáo sư Giáo sư bảo tôi giúp cậu làm quen, gì không rõ về phòng thí cứ hỏi tôi.”

Lý Minh nhìn cô ấy cái rồi gật đầu: “Được.”

“Tôi có một người bạn tìm tôi từ sáng, giờ đang ở cổng phòng thí nghiệm.”

“Tôi hiểu rồi.” Lý Nhược bấm vài cái trên máy bảng, liền xuất hiện một màn chiếu ảo. Trên đó là một đàn ông mặt vuông to: “Anh Châu, sáng có ai tới tìm Lý Minh

Phòng thí nghiệm của Giáo Ngô có chế độ bảo riêng, không hiện trên bản đồ, bình thường không thể tự tìm đến đây.

“Có một người tên Hoài Viễn, nhưng không có lịch, nên tôi chưa cho vào, đang chờ ở ngoài.” Anh Châu lời.

“Bảo người đưa cậu ta nhà ăn đi, chắc lát chúng tôi cũng tới ăn.” Lý Ninh phân phó.

“Được.”

Cô ấy ngẩng đầu nói: dẫn cậu đi nhà ăn tiện thể gặp bạn cậu luôn.”

Lý Minh bước chậm nửa đi theo sau Lý Nhược vừa đi vừa trò chuyện.

Lý Minh ngạc nhiên hỏi: là sinh viên năm ba học Công nghệ Thủ đô?”

“Đúng vậy, coi như chị của cậu. Tôi học Sinh học Di truyền, đang thực tại đây.” Lý Nhược Ninh mỉm

“Vậy chị dẫn tôi đi quen đường xá thế này, ảnh hưởng việc học à?” Lý buột miệng hỏi.

“Không ảnh hưởng đâu.” Ninh cười khổ: “Tôi vốn chỉ làm việc vặt mà thôi.”

“Việc vặt?”

Lý Nhược Ninh nhìn vẻ có chút ngạc nhiên của Minh, không khỏi cười tự giễu: người với nhau, đúng là có chênh lệch.”

Vì để giành được suất cô ấy gần như không không ngủ mà nỗ lực không mới miễn cưỡng đạt yêu cầu. Lý Minh, lại dễ được Giáo sư Ngô trọng.

Hai người đến nhà ăn, này khá rộng rãi, nhưng không dừng lại ở tầng một đi thẳng lên tầng ba.

“Phía dưới là khu nhà của nhân viên phổ thông.” Nhược Ninh giới thiệu. Tầng ba nhỏ hơn, nhưng thực đơn lại phú đủ món.

Lý Minh tùy ý gọi món nếm thử, hương vị xuất sắc, hàm lượng chất dưỡng thậm chí không thua kém dịch dinh dưỡng cấp

“Ừm... Có vài đài truyền lớn đã liên hệ với thí nghiệm chúng ta, muốn làm cuộc phỏng vấn riêng với cậu, nghĩ sao?” Lý Nhược vừa xem tư liệu hỏi.

“Có lợi ích gì không?” Minh xúc một muỗng lớn ăn dạng thạch màu tím, cho miệng, dẻo dẻo đàn hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=88]

“Họ đều là truyền thông lợi ích là giúp tăng nổi tiếng, nhưng với độ hot tại của cậu thì chắc cũng cần thiết. Thôi để từ chối giúp cậu Lý Nhược Ninh nhận ra sự cưỡng của Lý Minh, dứt quyết định.

“Độ nổi tiếng của tôi cao sao?” Lý Minh ngẩng nhìn cô ấy.

“Hôm nay, cậu là người cả nền văn minh Lam chú ý nhất.” Lý Nhược Ninh cầm màn hình ảo trong tay nói, sau đó chiếu ra trước mặt Lý

“Anh hùng đơn độc…” nhìn bài báo, so với đầu tiên anh từng thấy thì có nhiều chi tiết hơn.

Lý Nhược Ninh nhấn vào hình: “Lần này Nhật Báo Tinh đúng là bắt được điểm phóng viên viết bài này chắc tiếp xúc với cậu nếu không thì không viết chi tiết như vậy.”

“Ừ, đúng là từng gặp.” Minh gật đầu, rồi tiếp cúi đầu ăn cơm.

“Cậu không vui sao?”

Ánh mắt Lý Nhược Ninh ngạc nhiên. Phản ứng của Minh vượt ngoài dự đoán của ấy. Cô ấy nghĩ ít nhiều cũng sẽ cảm thấy khích, dù sao đây chỉ là một lần "nổi tiếng ngờ. Mà là một bước trời, bài báo này thật sự xuất sắc.

“Chỉ là một làn sóng thời, vài ngày nữa là Giọng điệu Lý Minh bình thản, lại đang nghĩ đến chuyện Công Tinh Sáng bị lôi lần nữa, bọn họ hẳn cũng đang rất bực bội.

Lý Nhược Ninh hết sức ngạc. Theo lý thì đúng vậy, nhưng người nhìn thấu được đó thì không nhiều.

“Đằng ấy…” Lý Minh vừa vừa giơ tay chỉ, chỗ thang, Trương Hoài Viễn đang ngó xung quanh, trông có vẻ hơi lắng và căng thẳng.

Thấy Lý Minh vẫy tay, ta mới thở phào, vội chạy lại, chào hỏi Lý Nhược rồi ngồi xuống bên cạnh.

“Ăn gì đi, cứ gọi mái.”

“Thôi, tôi ăn rồi.” Trương Viễn từ chối.

Lý Minh tùy ý gọi món, rồi quay sang nhìn Nhược Ninh, cô ấy nhanh nhạy dậy: “Tôi xuống dưới đợi nhé.”

Chiếc áo blouse trắng lướt để lại một mùi hương thoảng.

“Anh Minh, cậu gọi tôi có chuyện gì không?” Trương Viễn vừa căng thẳng vừa mong

“Là thế này, tôi muốn một vài thứ, nhưng không ra ngoài, nên muốn nhờ cậu mua và chuyển đến đây.” Lý nói, rồi nhích người một bên để dọn cho các món ăn mới vừa lên.

“Mua đồ thôi hả? Chuyện để tôi lo.” Trương Hoài không do dự, vỗ ngực đảm

“Có thể thanh toán bằng khoản của phòng thí nghiệm, lấy hóa đơn, nhưng cậu phải tiền trước, đợi chuyển đến mới tiền được.” Lý Minh sung, ra hiệu cho ta ăn luôn.

“Không vấn đề.” Trương Hoài vẫn không do dự, cậu còn mong được tiếp xúc với Minh nhiều hơn. Dù bản thân đủ tiền, chỉ cần với cha cậu ta xong, ông ấy chắc chắn sẽ từ chối.

“Cần mua gì, cứ nói là được.”

Bàn bạc xong, Trương Hoài ăn thử vài miếng, ánh lập tức sáng rực, rồi nhanh ăn sạch những món còn lại, nhịn được mà ợ cái.

Hai người xuống tầng, bảo Lý Nhược Ninh ghi Trương Hoài Viễn vào hệ thống, thời báo cho bên tài vụ.

Sau đó, Lý Nhược Ninh Lý Minh đến phòng huấn Nơi này trang bị hiện đại nhiều, có nhiều nhân viên kỹ túc trực hỗ trợ.

“Không cần đi đâu nữa, bắt đầu tập luyện luôn.” Minh nói, bảo Lý Nhược Ninh đi làm việc, nếu cần gì sẽ liên hệ sau.

“Anh đây, tôi là huấn viên hỗ trợ tại đây, sàng đáp ứng mọi yêu cầu tập của anh.” Một người đàn trung niên gầy gò lên, nét mặt cung “Dữ liệu của anh đã được bộ, hiện tại đang sử phương pháp ‘luyện thể Lôi Minh Lục Thức’ đúng không?”

“Đúng vậy.” Lý Minh gật

“Để tôi điều chỉnh môi luyện tập cho anh.” Ông thao tác trên bảng điều khiển cạnh, buồng huấn luyện lập tức tràn dòng điện xung

Lý Nhược Ninh vẫn chưa đi, đứng một bên theo

“Đây chính là Lý Minh Một giọng nói ôn hòa lên, Lý Nhược Ninh quay sang nói ngay: “Giáo sư Lạc!”

Người mới đến đeo kính, len cổ lọ che kín toàn thân toát lên khí chất thiện khiến người khác dễ gần.

Lạc Xuyên, đại đệ tử truyền của Giáo sư Ngô. anh ấy theo Giáo sư Ngô, ta vẫn chỉ là một giảng bình thường.

“Quả đúng là tâm trí vàng. Nghe nói trên tàu đây cậu ấy hầu như không hiện, toàn thời gian dùng để triển hạt giống gene.” Xuyên nói, ánh mắt đầy tán thưởng.

Lý Nhược Ninh có chút hiểu, Lạc Xuyên nhún vai: mạng đã lôi ra cả tên tàu cậu ấy đi, thậm chí có cả video.”

Cô ấy khẽ mỉm cười.

“‘Lôi Minh Thập Lục Thức’ dễ, thầy đưa cho cậu không sợ luyện sai cách Không có người theo dõi thì được.” Lạc Xuyên có trách móc.

Lý Nhược Ninh không nói Lạc Xuyên có thể phàn chứ cô ấy thì chỉ có nghe.

“Lão Hứa, qua xem thử mắt ông là chuẩn nhất.” Xuyên nói, một người trong nhóm viên kỹ thuật lớn tuổi bước

“Có chiếu hình ảo rồi, theo là được.” Lão Hứa vị không thấp, lẩm bẩm vài

“Hình chiếu ảo chỉ thể được động tác bên ngoài, điểm cốt lõi không hiện ra Lạc Xuyên nhấn mạnh.

Lão Hứa bước tới trước huấn luyện, lúc đầu không ngay mà chỉ đứng ngoài lớp dày quan sát.

Ban đầu còn có chút ơ, nhưng khi Lý Minh đầu thi triển, sắc mặt ông dần thay đổi, cuối cùng trở nghiêm túc hẳn, chân nhíu chặt thành hình xuyên (川).

“Sao vậy?” Lạc Xuyên bước lại, “Lão Hứa, cậu ấy gì sai à?”

“Sai?” Lão Hứa như sực ánh mắt đầy kinh ngạc, làm sao được?”

“Chỉ là, chỉ là…”

“Rốt cuộc sao rồi? Nói đi.” Lạc Xuyên nghiêm giọng.

“Quá hoàn hảo.” Lời của Hứa khiến Lạc Xuyên ngẩn

“Hoàn hảo đến mức không do con người thực hiện.” Hứa nhíu chặt mày, “Cậu cũng phương pháp luyện này đều là phỏng bằng dữ liệu, thử nghiệm thực thể ra.”

“Vấn đề là, con người phải máy móc, sẽ luôn sai số. Thế nhưng cậu ấy đạt đến độ đồng bộ 100% hình chiếu ảo, như được đúc ra từ một khuôn.”

“Không được, tôi phải xem Ông ta tập trung toàn mở thêm vài thiết bị, quan kỹ lưỡng.

Khoảng nửa tiếng sau, ông đứng đó với biểu cảm thế tam quan vừa bị đập

“Làm sao lại có người vậy được, cậu chắc chắn ấy không phải cơ thể cải cơ khí chứ?” Lão Hứa không hiểu nổi.

“Có lẽ cậu ấy chính thiên tài, chỉ cần liếc một cái là hiểu được. Người Giáo sư Ngô chọn trúng, quả không chỉ có tiềm phát triển mà thôi.” Nhược Ninh nói.

“Không phải là thiên tài không, mà cậu ấy là người, loài người mà…” Lão Hứa qua kẽ răng: “Vừa mới kiểm dòng điện sinh học, hiện rằng ở mỗi kích hoạt sinh học của ‘Lôi Thập Lục Thức’, cường độ thích tế bào và thời gian hoàn toàn chính xác, một chút sai sót.”

“Hơn nữa theo thời gian, tác của cậu ấy không biến dạng, ngay cả một đốt tay cũng không cong lệch.”

“Cứ như một cỗ máy thiết lập sẵn vậy, tôi thấy sự linh hoạt của thiên mà chỉ thấy những động tác xác đến đáng sợ.”

“Mà tình huống như vậy, lý thuyết vốn không thể tại.”

Lý Nhược Ninh khó hiểu ông ta, còn Lạc Xuyên đẩy gọng kính, trầm ngâm suy

“Bình thường thôi, được thầy chọn trúng, ngoài tôi ra ai chẳng có chút bản lĩnh?” Lạc Xuyên đột nhiên cao vút.

Lão Hứa còn định nói đó, nhưng nhìn thấy ánh của Lạc Xuyên, đành đổi giọng họa: “Cậu nói đúng, là tôi lạ quá hóa hồ rồi.”

Ở đây nhiều người, nhiều mắt, có những lời không nói, cũng không nên nói.

“Cỗ máy được thiết lập xác sao?” Giáo sư Ngô lên bàn, trước mặt là video ghi lại cảnh Lý Minh tập ‘Lôi Minh Thập Thức’.

“Đúng vậy, Lão Hứa nói ông ấy chưa từng thấy như vậy.” Lạc Xuyên gật đầu.

Chẳng lẽ đây chính đặc biệt của những sinh tiềm năng tinh lọc gene?

Ngay cả ông ta cũng thấy kinh ngạc. Giao ‘Lôi Thập Lục Thức’ cho Lý Minh, chỉ hơn một tháng.

Tiến độ học tập năng nắm bắt này, phải đáng sợ.

“Tôi hiểu rồi, sau này cậu ấy đừng đến phòng luyện công cộng nữa.” Giáo sư dặn dò.

“Vâng.” Lạc Xuyên gật đầu, nói tiếp: “Ngoài ra, bên sao Hà Lạc xảy ra chuyện, người phát tán virus sinh học, Cơ Mật muốn mời qua một chuyến.”

“Lúc trước không nhớ đến giờ chuyện Lý Minh nổi họ lại nhớ ra.” Giáo sư nhíu mày: “Không đi.”

“Nếu thầy không đi, thì phí năm sau sẽ tiếp bị cắt giảm.” Lạc Xuyên bất nói.

Giáo sư Ngô lạnh mặt: biết rồi.”

Cổng dịch chuyển không gian, tàu con thoi hình thoi đen đang bay.

“Bộ trưởng…”

Trong khoang tàu, một người ông trung niên bước nhanh tay cầm màn hình ảo: “Tình đã nắm được cơ bản, vị trưởng tạm thời kia, Dương Bằng, có uy rất cao.”

“Giáo sư Ngô đúng khen vài câu, nhưng chỉ vậy mà thôi. Sau khi Chánh phòng Phạm quay về, cũng không lạc lại với ông

“Uy tín cao? Cao cỡ Người ngồi trên ghế mặc giọng điệu hờ hững.

“Nghe nói trong tay ông nắm giữ không ít bằng tham nhũng của Bộ An ninh, vẫn giữ lại, chưa trình lên.”

“Thì ra là vậy.” Ông cười lạnh: “Hy vọng ông hiểu rằng một núi không thể hai hổ.”

“Nhưng mà…” Tên thuộc hạ dự: “Con gái ông ta sinh viên của Đại học Công Thủ đô.”

Vị tân bộ trưởng khựng một chút: “Đại học Công Thủ đô mỗi năm có 10.000 viên nhập học, 10.000 sinh viên nghiệp, số lượng không nhưng cũng chẳng ít.”

“Thôi vậy, dù sao cũng công lao, nếu ông ta điều, thì cứ để ông ta ngồi chức trưởng phòng.”

“Còn một chuyện nữa.” Teen hạ dè dặt nói.

“Nói đi.”

“Ngài có biết Lý Minh, đang được chú ý gần không?”

“Lý Minh?” Ông ta nhíu “Đương nhiên biết, xuất thân Ngân Hôi Tinh, đang công tác Bộ An ninh Ngân Hôi. Là bộ trưởng của Bộ ninh, tôi đương nhiên để ý.”

Nói xong, ông ta liền một dự cảm chẳng lành, tức ngẩng đầu: “Đừng nói với là Lý Minh có liên quan Dương Bằng.”

Tên thuộc hạ bất đắc “Đúng là vậy, hai nhà vốn là quan hệ bạn bè năm. Cha của Dương Bằng xem Minh như con cháu nhà, ông ta còn người đưa cậu ta vào Bộ ninh.”

“Thêm nữa, con gái Dương Dương Dụ, và Lý Minh lên bên nhau từ nhỏ.”

Tân bộ trưởng lập tức dậy, sắc mặt thay đổi tục, đi đi lại lại, cuối miễn cưỡng nặn ra nụ cười: vốn không quen thuộc với Bộ An ninh Hôi, vẫn nên nghe lời các tiền bối nhiều hơn. Trước nhậm chức, hẹn Dương Bằng ăn bữa cơm.”

Hơn chín giờ tối, tiến phát triển đạt 71%, Lý nhận được tin: Trương Hoài Viễn đến nơi trong tối nay, mang một loạt thùng sắt.

“Hành động nhanh vậy sao?” Minh kinh ngạc, nhanh chóng gặp Trương Hoài Viễn.

Ở bãi đất trống của thí nghiệm, đặt mười thùng Trương Hoài Viễn vỗ vào một “Bốn mươi đôi giày từ lực, cả đều ở đây.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận