Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 66 / 110  ·  60%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 66: Hoang mang, ám sát ai? Ai ám sát?
30/06/2025 21:24· 2,409 từ

Tiếng gầm giận dữ vọng trong khoang tàu khiến nhóm choáng váng.

Sắc mặt đội trưởng tức thay đổi, còn chưa mở miệng thì giọng nói lại tiếp tục gào

“Mấy cậu sống chán à? Muốn chết thì đừng tôi theo!”

“Ám sát Tổ điều Liên sao? Mấy người bị rồi sao!?”

Ám sát Tổ điều Liên sao!?

Mấy chữ này như thẳng vào đầu họ, cả mặt mũi ngơ ngác tin quá mức bất

Ám sát ai cơ? làm? Là chúng tôi à!?

Họ quay sang nhìn trong ánh mắt trống rỗng toát ra cùng một ý Là cậu làm à?

“Hắc Ưng, mấy cậu cuộc muốn làm gì!?” Giọng bên kia như từng chữ gằn ra từ cổ

Hắc Ưng giật giật mặt, cuối cùng cũng lên “Tổng tư lệnh, rốt cuộc chuyện gì đang xảy

“Hử? Không phải cậu làm à?” Giọng người kia bỗng nghi hoặc, gấp nhưng đầy bực bội: nay, Tổ điều tra Liên minh cùng phái đoàn Tinh vừa đặt chân Ngân Hôi Tinh thì người ám sát trong bóng làm một nhân viên An ninh bị thương.”

“Từ cơ thể nạn đã lấy ra một viên qua kiểm nghiệm của Bộ ninh địa phương sánh hệ thống, nó kích hoạt điểm truy cập mà chúng ta cài trong hệ thống Bộ ninh, đồng thời trích xuất liệu liên quan.”

“Đó là loại đạn chúng ta trang bị. Hiện Ngân Hôi Tinh chỉ một nhóm đang hoạt chính là các cậu.”

“Tổng tư lệnh…” Tên định cãi lại, nhưng bị Ưng giơ tay ngăn. Ánh ông ta âm trầm, khàn khàn như đã ra điều gì: “Tổng tư người của Bộ An bị thương tên là

“Hình như tên là… Lý Minh thì phải?” Tổng lệnh do dự một chút, sơ cho thấy cậu còn là hậu duệ một trong các mục tiêu chúng ta.”

“Lý Minh!?” Cả nhóm hãi thốt lên, rồi một giận bùng nổ trong lòng

“Tự biên tự diễn! ta tự đạo diễn màn này!” Tên lùn gào lên: tư lệnh! Không phải tôi ra tay! Là nhãi đó tự dựng chuyện!”

“Ý cậu là sao?” tư lệnh không hiểu, nhưng lập tức nhận ra điều “Ý cậu là cậu thuê sát thủ? Cậu chứ?”

“Hệ thống tình báo giá cậu ta hoàn toàn hại. Các cậu có biết hại' là thế nào Ngay cả ăn mày đường cũng có mức đe tiềm ẩn đấy.” Rõ Tổng tư lệnh không

Một bên là vài khẳng định suông, còn một kết quả đánh giá hợp của cả hệ tình báo, ai đáng hơn?

“Tổng tư lệnh, cậu Tên lùn định nói tiếp, bắt gặp ánh nhìn sắc của Hắc Ưng liền bặt.

“Tổng tư lệnh, chuyện xử lý thế nào?” Hắc hỏi, vì giải thích thêm cũng vô ích, điều tư lệnh quan tâm phải là ai làm, mà hậu quả.

“Thông tin so sánh bị chúng ta chặn lại, Bộ An ninh không tra được gì. Nhưng nếu sự có người chết, mọi chuyện sẽ rắc rối đấy.” Tổng tư lệnh đầy giận dữ: “Tạm các cậu ở yên đấy, làm gì hết. Đợi điều tra rút khỏi Ngân Tinh rồi tính tiếp.”

“Tổng tư lệnh, thông về Lý Minh có vẻ lệch so với hồ sơ, cho rằng cần thiết thanh trừ cậu ta.” Ưng do dự một chút vẫn lên tiếng.

“Tôi nói các cậu làm gì cả, không hiểu Tiếng gầm phẫn nộ lại lên trong tàu: “Tôi kệ là ai làm, tôi chỉ muốn đám người nhằn kia rời khỏi Hôi Tinh trong yên Rõ chưa!?”

“Rõ.” Hắc Ưng mặt như băng.

Cuộc gọi kết thúc, tàu chìm vào tĩnh lặng. giác nắm chắc phần thắng đó giờ đã tan như chưa từng tồn

Sắc mặt mọi người coi như vừa nuốt phải lằn đá, gớm ghiếc, nuốt trôi, nhả không xong, cả ruột gan.

“Cậu ta lấy đâu viên đạn đó?” Hắc Ưng nhiên hỏi, “Chúng ta chưa nổ súng dù chỉ phát ở hành tinh

“Có người giúp cậu Tên lùn lập tức trả “Mấy tiểu đội chủ quan bị cậu ta giết vũ khí và trang đều bị cướp sạch.”

“Đáng lẽ nên phát cho chúng ta tự mua bị. Cấp phát thống nhất này, ai cũng lần được.” Tên lùn lại bẩm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=66]

“Anh chắc phát tiền sẽ mua trang bị à?” khác lắc đầu: “Trên mạng đen giá cao ngất, phí hành động phải gấp đôi. Nếu có ai lời, không mua trên mà bị lần ra càng nguy hiểm hơn.”

“Ít ra theo cách tại thì cấp trên còn soát được. Nếu ai định tra, phía trên cũng thể can thiệp.”

Hắc Ưng im lặng, người cũng dần ngưng nói, loạt nhìn về phía ông

“Đội trưởng, giờ chúng phải làm sao?”

Tên lùn mặt mũi tối: “Mẹ kiếp, thằng nhãi quá thâm hiểm, cục tức tôi nuốt không trôi! tư lệnh quá lo rồi, cậu ta có bản gì mà dám cá lưới rách với chúng chứ?”

“Tìm cơ hội giết nó đi!”

Bình thường chỉ gài bẫy người khác, từ nào lại để bị gài thế này? Chẳng khác bị đạp thẳng vào

“Quá nóng vội. Giờ ra tay, chưa chắc chúng còn sống rời khỏi hành này.” Hắc Ưng lắc lại cầm lấy tẩu “Ngân Hôi Tinh bề ngoài yên bình, nhưng bên lắm chuyện rối ren. giết cậu ta, chưa chắc tự mình động thủ.”

Khói thuốc mờ ảo, mờ phản chiếu ánh mắt độc kia.

“Tiệc tối?” Vẻ mặt Chí Hằng đầy kinh ngạc nghe cha mình nói.

“Sáng nay họ vừa ám sát, tối nay còn chức tiệc gì nữa?”

“Cha ơi, tha cho đi, con chỉ là lính thôi mà.”

Trưởng phòng Vương mặt khó coi, quát: “Ai là cậu, đã nói bao nhiêu rồi, trong công việc gọi chức vụ!”

“Nhìn lại cậu đi, thôi lếch thếch! Nhìn Lý người ta kìa, đó mới là chuyên nghiệp!”

Ông tức điên, sao đó không phải thằng con tài nhà mình xông lên đạn?

Lý Minh ngồi bên băng quấn ở cánh tay, mặt kiên cường đáng tin

“Lần này tiệc tối chức tại khách sạn Ngân trên tầng cao nhất. Chủ là dành cho Giáo Ngô và các sinh của Ngân Hôi Tinh thi vào Đại học Công Thủ Đô, có tổng bảy người.”

Ngân Hôi Tinh dân ít, nên chính sách tuyển phần ưu tiên, mới bảy suất: thành phố Hôi có bốn người, phố Tinh Cung có ba

“Bất kể là Giáo Ngô hay những đứa trẻ đều là bảo vật cả. sợi tóc của họ thôi, tôi sẽ hỏi cậu!” Trưởng phòng Vương trừng nhìn Vương Chí Hằng.

Ông do dự một rồi nhìn sang Lý Minh “Vết thương của cậu sao Nếu ổn thì…”

“Thương binh như vậy còn bắt cậu ta đi Vương Chí Hằng không nhịn xen vào.

“Cậu biết cái gì!” phòng Vương giận tím mặt. động dũng cảm của vừa hay cứu vớt chút ấn tượng tốt.

Những nhân vật cấp đó không phải người “có nhớ tốt” đến thế, nên để Lý Minh thường lộ mặt trước họ, họ nhớ rằng thành phố Hôi vẫn có người

Thật sự cho nghỉ ngơi vài ba ngày, còn ai nhớ đến nữa?

“Tôi không sao, Trưởng tôi có thể tham gia.” Minh đứng dậy đáp.

Trưởng phòng Vương gật hài lòng, bắt đầu sắp kế hoạch.

Bóng đêm buông xuống, sạn Ngân Thành bị phong toàn bộ từ trên xuống các tuyến đường xung cũng được kiểm soát ngặt. Vài chiếc phi cơ lửng lần lượt dừng cổng.

Từng bóng người bước nét non nớt vẫn chưa hết, ai nấy đều mang mong chờ, căng thẳng hào hứng… Dương Dụ nằm trong số đó.

“Dương Dụ…”

Trước cửa khách sạn, cô gái mảnh mai vẫy đầy phấn khích, Dương Dụ tức chạy đến: “Quý

Cả hai cô gái nhẹ nhõm thở phào, cuối cũng tìm được bạn đồng cảm giác căng thẳng đi quá nửa.

“Giáo sư Ngô đó… nói ngay cả trong trường hiếm người gặp được, không tụi mình lại may Quý Nhã vừa đi đầy mơ mộng: “Nếu được phòng thí nghiệm của ấy, chẳng khác gì thẳng lên trời luôn!”

“Nhìn cậu kìa, chỉ một bữa ăn thôi mà.” Dụ điềm tĩnh hơn nhiều, cũng bật cười.

“Nghĩ thì nghĩ vậy… đúng rồi, hạt giống gene cậu phát triển tới đâu

“Mới 6%.”

“Tớ mới có 3%, nào cũng bị lửa nướng, rát hết cả lên, đen luôn, chịu không nổi rồi…”

Các thang máy lầu đều có nhân viên An ninh canh gác, không người trong số đó mặt Dương Dụ.

Dương Dụ lễ phép “chú” từng người một, chẳng chốc đã lên tới tầng nhất.

“Lý Minh?” Đôi mắt Dụ sáng rực khi thấy Minh đang đứng gác lang, cô ấy muốn lại chào hỏi.

Nhưng nhớ đến vẻ túc của các “chú” lúc ấy dừng bước, ánh dừng lại trên cánh đang băng bó của

Vẻ mặt không khỏi ra nét lo lắng, cô giơ tay ra hiệu như hỏi thăm.

Lý Minh khẽ lắc ra hiệu mình ổn, Dương lúc này mới yên tâm, đầu lại thì thấy bạn thân đang nhìn Minh với ánh mắt si

Cô ấy lập tức nhẹ một cái.

“Dụ à, cậu quen chàng đẹp trai đó à?” Nhã lén liếc nhìn hỏi nhỏ.

“Lý Minh đó, cậu rồi mà.” Dương Dụ liếc cô.

“Lý Minh?” Quý Nhã sốt, quay sang nhìn lần rồi lại nhìn thêm lần “Không phải chứ… sao cậu ấy đẹp trai

“Cậu không xem tin à?”

“Tin tức gì? Tớ theo dõi nhạc của nàng Gora thôi.” Quý Nhã ngác, rồi cười gian: được đấy Dụ, cậu kiểu bồi dưỡng bí mật Giấu kỹ thật đấy.”

“Biến đi.” Dương Dụ mắt, tới cửa phòng, cửa động mở ra.

Ánh đèn vàng rực tỏa ra ấm áp, nhóm niên lần lượt ngồi vào trước mặt bày sẵn rượu và bộ dao ai cũng có chút căng hướng ánh nhìn về ghế chủ tọa.

“Chuẩn bị xong hết chứ?” Tại phòng bên cạnh, Ngô hỏi.

“Đã chuẩn bị xong.” đàn ông to lớn đeo thiết bị gì đó trên lẩm bẩm: “Giáo sư, thực sự nghĩ trong trẻ này có ai phù với yêu cầu của sao?”

“Tại sao lại không?” sư Ngô đứng trước cửa nhìn ra ánh đèn rực của thành phố Ngân

“Bao nhiêu nền văn còn chẳng tìm được, huống nơi nhỏ bé thế Gã to con nói lẽ tất nhiên.

“Đúng vậy, nhưng đó là điều kỳ diệu của trụ.” Giáo sư Ngô thở “Thứ mà cậu lùng nơi tìm không thấy, thể đang nở rộ lặng ở một nơi chẳng để ý.”

“Nhưng mà nó chắc không thể nở rộ ở…”

“Cậu nói nhiều quá đấy.” Giáo sư Ngô quay giọng chậm rãi.

Gã đàn ông lập câm như hến, không dám răng thêm.

‘Ding’

Thang máy mở ra, bóng người bước ra ngoài. người dẫn đầu bước ra lúc, lối thang máy nhưng không ai nhường

Rầm! Vương Chí Hằng vào cửa thang máy, gã con bên cạnh khẽ cười mắt nhìn thẳng như thấy gì.

Anh ta cũng chẳng để tâm đến ánh mắt chịu của đám Bộ An trong hành lang, chỉ người của mình đi vào trong.

Vương Chí Hằng mặt xám xịt, cuối cùng cũng nổi cơn, miệng lẩm bẩm đang chửi thề.

“Đội trưởng Vương, anh sao chứ?” Lý Minh hỏi. người kia là đội an từ Lam Tinh, thực tổng thể cao hơn nhân số không nhiều, chỉ vệ vài nhân vật trọng.

“Không sao, chó coi người thôi.” Anh ta khịt rồi lại tự giễu: “Nhưng làm gì được, mình là dân vùng quê

“Đi thôi, vào phòng Vương Chí Hằng vỗ vai Minh, cùng đi vào trong, yên ở một góc

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận