Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 110  ·  7.3%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 8: Cuộc ám sát trong đêm!
16/06/2025 15:51· 1,856 từ

Thế nhưng, hắn vẫn thấy được chút sợ hãi bất an nào trên mặt Lý ngược lại đối phương còn nhìn vào hắn: “Rồi sao nữa?”

“Rồi… sao nữa à!?” Võ kéo dài giọng.

“Mau giao hết tiền xin lỗi đàng hoàng, chuyện còn có thể bỏ qua.”

“Cha cậu chết đột như vậy, tiền chắc cũng ở chỗ cậu rồi nhỉ?”

“Ừm…” Lý Minh trầm

“Đưa cho anh, hay đưa cho bang Hung Hổ?”

“!”

Mã Võ nhìn Lý đầy nghi hoặc. Tuy biểu của anh khác hoàn toàn với Vương Ba kể, nhưng Mã Võ chỉ xem anh là một nhóc, chẳng đáng để vào

Thế mà, thằng nhãi lại như thể nhìn thấu can hắn, thấy rõ được suy trong đầu.

“Tội lớn như vậy, bang Hung Hổ chỉ cử một kẻ tép riu như anh đòi nợ?” Lý Minh chậm rãi chỉ cần nhìn phản ứng đối phương, anh đã biết đoán đúng.

Tên Mã Võ này là biết được chuyện qua đường dây nào đó, lòng sinh muốn giấu chuyện này, âm thầm đòi tiền riêng, không báo với bang Hung Hổ.

Có lẽ cụm từ tép riu” đã chọc giận Võ, hắn bước một bước dài trước mặt Lý Minh, lạnh lùng mắt: “Mày có thể chọn đưa, nhưng hậu quả… e mày gánh không nổi.”

“Đưa hết là không Lý Minh đáp trả: “Nếu cho anh rồi, tôi rời khỏi Hôi Tinh thế nào chứ?”

“Tôi muốn hai phần Mã Võ lập tức nói.

“Nhiều nhất là một Lý Minh lắc đầu, giọng quyết: “Nếu chuyện anh âm thầm đòi tiền mà bị Trương Hổ hiện, e là anh cũng thể toàn mạng. Cùng lắm tôi trả tiền lại bang Hung Hổ.”

Sắc mặt Mã Võ đổi liên tục, cuối cùng phải gật đầu đồng ý.

“Nhưng, tôi muốn tiền Hắn đưa ra yêu cầu, rất cứng rắn: “Mười giờ tối mười vạn tinh tệ, phải đưa khu ngoại thành!”

“Nếu không, dù cậu trả tiền, mà dám giỡn với tụi tôi, đại ca cũng không tha đâu!” Hắn dọa nạt.

“Ngoại thành? Ở đâu thành?” Lý Minh cau mày: quá đấy.”

“Sao tôi biết được có định chuồn hay không?” Võ cũng có lý do của “Đến gần khu Phố Đỏ rồi hệ với tôi, số liên của tôi là ..****”

Hắn đọc ra một số.

“Chuyện này…” Lý Minh bộ khó xử, cuối cùng cưỡng gật đầu: “Được rồi.”

Hà… Trong lòng Mã khẽ cười lạnh. Thằng nhóc đúng là có chút khôn lỏi, tiếc là vẫn còn quá non ngoại thành không giống nội đâu nhóc à.

Nhưng trên mặt hắn không để lộ chút cảm nào, còn định vỗ vai Lý một cái nhưng bị đối phương tránh. Hắn cũng không để đi thẳng đến công tắc cuốn, mở ra, tiếng cơ vang lên rì rì, nói: “Ngàn vạn lần đừng quên, một giây cũng không

Bên ngoài, Vương Ba đám người đang chờ. Thấy đi ra, lập tức xúm lại, Ba còn đặc biệt nhiệt tình: ca, thằng đó coi như biết điều. Nếu mà không điều, em giúp anh nó một trận!”

Mã Võ dừng bước, chằm chằm cậu ta, vung tát cho một cái bạt tai Vương Ba tối sầm mặt mày, cả mắt: “Vô dụng!”

“Phải giải quyết sớm biến số này. Nếu có khiến bang Hung Hổ chậm biết một ngày, có khi mình đã ngược tình thế.” Lý Minh tính toán, trong lòng đã lên sát ý.

“Phố Đỏ…” Anh lấy bị thông minh ra tra đồ, lúc này mới phát hiện Dụ đã gửi cho anh rất tin nhắn, nhưng đều đã thu hồi.

“Thật là khó hiểu…” cũng không để tâm, mở đồ ra xem, thấy khoảng cách Phố Đỏ khá xa.

“Nếu muốn ra tay, không thể đường hoàng.” Lý không dám coi thường năng lực vết của thời đại Liên sao, tức nhớ đến lối đi gầm giường của Lý Trường

“Khoảng cách xa quá, đi bộ thì phải xuất từ bây giờ.” Anh nhìn đồng mới hơn chín giờ sáng.

Anh lên lầu, để lời nhắn cho ông Dương, mang theo tất cả vật phẩm nắm trong tay, trừ con chip ninh.

Anh lấy một bộ áo, xé thành từng dải để quấn mặt, tắt hệ thống ninh, sắp xếp sơ lại căn rồi nhảy xuống đường hầm gầm giường.

Một mùi hôi tanh nặc xộc vào mặt khiến nhíu mày, xung quanh tối tăm, có tiếng nước chảy róc rách, thải nổi đầy những vật không rõ là gì.

Chế độ nhìn đêm bật lên, anh quan sát quanh rồi xác định phương hướng, đầu đi về phía mục tiêu.

Mặt trời dần lặn tây, bầu trời nhuộm ánh thấp thoáng còn có thể thấy vệt khói trắng do phi thuyền lại. Ngoại thành toàn là mỏ, lưu manh, thậm chí cả đám người vượt tụ tập.

Ngân Hôi Tinh sản khoáng thạch cùng tên, loại có tính chất kéo dãn và nhớ rất tốt, là nguyên liệu vời để làm chiến phục. nhân mỏ của công ty Sáng phần lớn là từ các hành tinh khác số lượng đông đảo, từ đó sinh ra nhiều ngành ăn theo.

Trong đầu anh vừa tính, vừa đẩy nắp cống ra một khe, thấy bốn phía vu, cuối cùng cũng được thấy ánh sáng mặt trời.

Dù không khí nơi đầy bụi cát, nhưng vẫn tốt hơn mùi hôi thối trong ngầm.

“Hệ thống cống rãnh suốt đến khắp nơi, gần không có chốt chặn, cực kỳ thao tác. Đây là đường buôn lý tưởng. Thành phố Ngân sao lại để lộ như vậy? Hay là tình?”

Trên đường đi, có lần anh còn cảm nhận ở các nhánh khác cũng có đang di chuyển, nhưng đôi bên âm thầm tránh mặt.

Dù có vách ngăn, cũng đã bị phá hỏng mức chẳng còn hình dáng gì.

Anh đảo mắt quan xung quanh, đây là một phố bị bỏ hoang, hai bên những ngôi nhà đổ nát, lớp bên ngoài đã phong hóa trọng, hiếm có bóng người lại.

“Phố Đỏ cách đây chỉ hai, ba con phố, đi dò đường trước đã.” Lý quấn chặt khăn vải, chỉ chừa đôi mắt, gió cát táp vào mặt.

So với sự tiêu ở các con phố khác, Đỏ lại vô cùng nhộn nhịp, đỏ rượu xanh rực rỡ.

Nhiều người phụ nữ váy ngắn, thậm chí chỉ mỗi bikini ba mảnh, da thịt rõ, tạo dáng khiêu gợi đứng cửa mời chào khách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=8]

Trang phục của anh hề nổi bật, người ở còn ăn mặc lố lăng hơn áo khoác đinh tán, khuyên tai đến tận cằm, thậm chí cả người đeo tay chân với lớp sơn trang phức tạp.

Tuy nhiên, đó chỉ tay chân giả thông thường, nhất là nhận tín hiệu điện hoàn toàn không có sức chiến

Anh không liên hệ Mã Võ, mà chọn quan trước. Nếu có thể trực tiếp hiện tung tích đối phương thì tốt, một khi liên hệ, để lại dấu vết trên

“Cứ đứng đây cũng ổn.” Lý Minh nhíu mày, một góc hẻm không người, nhìn tường đã phong hóa, bốn cánh máy vươn ra từ sau hung hăng đâm sâu vào gạch, gạch đá vỡ anh cứ thế leo thẳng nóc nhà.

Từ trên cao nhìn tầm nhìn rõ ràng hơn Trên đường không chỉ có phụ còn có đàn ông. Nhờ vào lực của [Ống kính chiến Lý Minh thậm chí còn từng biểu cảm rũ trên mặt họ, thật “nhức mắt”.

“Không vội, mới có giờ tối, còn nhiều thời Anh ẩn nấp trên nóc nhà, lẽ chờ thời cơ. Nếu thật không tìm ra, thì sẽ đại một kẻ xui xẻo liên lạc với Mã

Nhưng rất nhanh, nhờ năng lực hỗ trợ, ánh anh đã khóa chặt một người, Ba.

“Thật có duyên đấy, học cũ.” Lý Minh cười nhìn cậu ta bước tới gần cô gái đứng đường, rồi bắt trêu ghẹo, tay chân không vừa sờ soạng vừa nói vẻ đang mặc giá cả.

Chẳng mấy chốc, cậu đã khoác vai cô gái, vào một con hẻm tối, chuẩn “lâm trận”.

“Anh bị điên à, nói không có gói trọn rồi!” Cô gái chửi rủa, nhưng Ba thì gấp đến mức như lên cơn, ép đầu cô “Nhanh lên! Anh đây của bang Hung Hổ

Người phụ nữ trang đậm đầy vẻ ghét bỏ, cưỡng há miệng, nhắm mắt lại buông xuôi số phận. Vương Ba ra một hơi, vẻ mặt thỏa mãn, còn lầm bầm “Mẹ nó chứ, cái Lý Minh đó, đúng là hèn. Cha chết rồi mà còn đầu, hại ông đây Mã Võ dạy dỗ trận.”

Ngay lúc đó, một gió rít lên từ trong tối thổi tới.

Tiếp theo, Vương Ba thấy nửa thân trên bị gì đó cuốn chặt, mũi miệng bịt kín, đồng tử co lại, mặt đầy hoảng sợ.

Còn chưa kịp phản cả người đã bị một kéo khủng khiếp lôi tuột vào bóng tối, không kịp hét lên tiếng.

Xung quanh có mấy đôi đang “hành sự” hình cảm giác được điều gì đó, “chuyện dưới thân” quan trọng hơn, liếc nhìn một cái rồi tục.

Tại chỗ đó, chỉ lại người phụ nữ son dày cộp, mở to đôi mắt mơ màng, miệng vẫn giữ nguyên “o”...

M* nó chứ, người rồi!?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận