Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 110  ·  8.2%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 9: Áp đảo hoàn toàn.
16/06/2025 15:52· 1,938 từ

Ánh mắt Vương Ba đầy hãi, cảnh vật xung vụt qua như bay, đất càng lúc càng trong lòng run rẩy, theo bản muốn giãy dụa, nhưng như bị thép cuốn chặt, thể động đậy dù một chút.

“Bốp!” Cậu ta bị ném lăn vài vòng trên nhà. Xung quanh âm bầu trời bị ô bởi nhiều năm khai thác khiến đen đặc như mực, có ánh đèn mờ ảo Phố Đỏ chiếu tới.

Cả người Vương Ba run bẩy, khóe mắt lén bóng người nọ đang cách đó không xa, sáng nên không thấy rõ khuôn Sau lưng người kia bốn “xúc tu” đang đung như rắn độc, từ rút lại phía sau lưng

“Cánh tay máy cấy ghép kéo dài… là người cải tạo thành cơ Đây là đại ca vậy?” Hàm răng Vương Ba va nhau lập cập, cẩn mở miệng: “Ngài… ngài… tìm có… có chuyện gì ạ?”

“Mã Võ đang ở đâu?” Minh lên tiếng, giọng được đè thấp cẩn

“Mã Võ?” Tim Vương Ba thình thịch, cảm thấy nói này hình như chút quen thuộc, nhưng kịp nghĩ kỹ, cậu ta đã vàng thốt ra: “Anh… ấy ở căn nhà cũ.”

“Vị trí cụ thể?”

Vương Ba nuốt nước bọt: con phố sau Phố có một căn nhà hình hổ đen trên

“Trong đó có bao nhiêu

“Người… không nhiều lắm, chỉ Mã Võ với mấy đàn em. Tôi… tôi thể dẫn ngài đến, bọn họ ra ngoài…” Vương Ba run nói, cực kỳ trọng.

Trong lòng cậu ta đầy hãi, vừa mới hoa một cái, đối phương xuất hiện ngay trước

Một mảnh vải rách bị thẳng vào miệng cậu ngay sau đó, cả cậu ta căng cứng, mắt trợn trừng, tơ máu nổi tròng mắt, nước mắt trào ra.

Hai cánh tay cậu ta bị vặn xoắn như tóc. “Ư… ư…” Cơn tột độ khiến cậu co giật toàn thân, rên rỉ nghẹn ngào, ánh mắt xin nhìn Lý Minh.

“Chỉ có vài người? Cậu tôi ngu à?” cúi đầu nhìn cậu “Chút nữa tôi sẽ miếng vải trong miệng cậu ra. cậu dám phát ra kỳ âm thanh nào… tôi không ngần ngại tiễn đi đời đâu.”

Còn chưa kịp chuẩn bị thần, miếng vải trong cậu ta đã bị ra. Nhưng khát vọng khiến cậu ta kìm nén tiếng đau, chỉ run rẩy chặt đôi môi tái nhợt.

“Nói đi, rốt cuộc là hình thế nào?”

Vương Ba không dám giở gì nữa, run rẩy giọng khàn đặc nói: đó là một phân của bang Hung Hổ, do Hổ Sẹo trấn giữ, bên có khoảng sáu, bảy chục

“Sáu, bảy chục người? Hổ Sẹo?” Ánh mắt nhìn Vương Ba ngày lạnh lẽo, tên này ràng vừa đào sẵn một cái chờ anh nhảy vào.

Vương Ba nhìn ánh mắt mà sợ đến co người lại, nhưng không sao, cậu ta lại thấy… ánh mắt ấy rất quen giọng nói cũng vậy.

Đột nhiên, con ngươi cậu co rút lại, gần kinh hô thất thanh: mày là…”

Cậu ta không kịp kêu miệng lại bị nhét Sắc mặt Lý Minh thản. Vương Ba từng xúc với anh rất nhiều lần, giọng nói, vóc dáng các đặc điểm khác, nhận được cũng chẳng có lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=9]

Trong lòng Vương Ba khiếp đến cực độ, thậm còn lấn át cả đau đớn đang hành thân thể, người này lại chính Lý Minh!? Cậu ta thể nào tin nổi, người đứng trước mặt, ánh lạnh lùng, ra tay tàn hành động dứt khoát, lại là từng luôn cúi đầu khúm không dám nhìn thẳng vào cậu

“Tôi hỏi, cậu trả lời.” Minh nghiêm túc nói.

Vương Ba vội vàng gật liên tục. Sau khi vải trong miệng ra, Minh bắt đầu hỏi đủ loại chi tiết liên quan căn nhà kia, sau rơi vào trầm tư.

Vương Ba thì mặt mày nọt: “Anh….anh Lý, trước là tôi sai, anh lượng đừng chấp, dù cũng là bạn học một thời

“Mật mã là gì?” Lý cầm thiết bị thông của Vương Ba, hỏi.

Vương Ba sững người, không chậm trễ, lập tức ra một dãy số:

Lý Minh quấn vải quanh tay, mở Tinh Võng, nhiên thấy một cái được lưu là “Anh

Lý Minh gật đầu: “Được cậu có thể lên rồi.”

Vương Ba thoáng sững sờ, đó sắc mặt lập biến đổi dữ dội. chưa kịp mở miệng, khoan kim loại từ sau lưng Minh đột ngột lao xuyên thủng đầu cậu ta, đỏ và óc trắng tung tóe khắp nơi.

“Phù…” Lý Minh nhìn cảnh trước mắt, khẽ thở một hơi.

Chốc lát sau, khi xác không để lại dấu gì, anh lại hòa bóng tối.

Tài khoản Tinh Võng của Ba còn có hai tinh tệ, nhưng Lý không dám chuyển khoản, chí cũng không dám mang thiết thông minh theo người.

Trong ví anh mang bên có mấy tờ tiền gần như trong suốt, tím, hoa văn là vòng tròn và đa giác đan phức tạp mà tinh phát ra ánh sáng tím mệnh giá 10 tinh

Đây chính là tinh tệ chế tạo từ vật đặc biệt, bản thân năng lượng nhất định, chí có thể dùng làm nguồn lượng trực tiếp.

Chúng chính là đơn vị giá, vô cùng vững đã khiến hệ thống tệ cũ của Lam tan vỡ hoàn toàn.

“Có còn hơn không.” Lý nhét tiền vào người.

“Theo lời Vương Ba nói, trong căn nhà kia phải loại mình có đối phó được, chỉ thể dụ Mã Võ ra ngoài.” cân nhắc, tên Trương này mấy năm gần đây lên trong bang Hung được gọi là “Hổ Mặt

Hai năm trước được lão trong bang để mắt ban cho hạt giống Liệt Xỉ Hổ, nghe đã phát triển hơn 90%, thức được năng lực cốt đúng nghĩa là sinh mệnh độ F, và còn loại cao cấp.

Anh không đánh lại.

Lý Minh lấy thiết bị minh của Vương Ba bấm vào ảnh đại của “Anh Mã”, xem lịch sử trò chuyện, xác nhận thói quen dùng từ khẩu khí, rồi soạn một tin nhắn: [Đại ca, phát hiện một bí mật! đến hẻm sau Phố Đỏ!] Kèm là một vị trí.

[Đại ca, nhanh lên!]

Rất nhanh, phía bên kia lại một tin: [Bí cái gì? Suốt ngày sòm, lại gạt tao là tao đập gãy chân mày.]

Lý Minh không trả lời, cho Mã Võ nhắn tục, đến khi bên không nhắn nữa, anh mỉm cười: “Anh ta chắc trên đường đến rồi.”

Thực ra, Vương Ba không thành viên chính thức bang Hung Hổ, chỉ tên chuyên đi theo bợ Mã Võ.

Lý Minh lại quay về nhà, ngồi chờ thỏ bẫy.

"Má nó, còn dám giở này với ông, ban ăn đòn ít quá Võ nhíu mày, quanh là tiếng nhạc không ngớt, thêm tiếng mời chào tục của nam nữ, tất hòa vào nhau khiến càng thêm bực bội.

Lúc này, toàn bộ sự ý của hắn đều dồn vào thằng nhãi Minh kia. Hắn không ngờ cha của thằng đó to gan đến mức đùa giỡn cả bang Hung

Nhưng chuyện này lại hóa có lợi cho hắn, cần dụ được thằng kia ra ngoài khu muốn xử lý thế nào chẳng đều do hắn định sao?

"Một nửa cái đầu mày, đây muốn tất cả!" cười lạnh trong bụng.

"Biến ra chỗ khác!" Mã đẩy một người phụ đang cố tình bám hắn. Hắn là thành chính thức của bang Hung Hổ, thường xuyên đi bên Hổ Mặt Sẹo, nên rất người muốn nịnh bợ

"Chắc là chỗ này…" Mã quan sát con hẻm mặt, tối đến mức như không thấy được cùng. Một cô gái đi giày gót đang chửi rủa ra từ trong đó: "Đồ dụng, còn nghĩ ra này để quỵt tiền, đúng thứ rác rưởi!" Cô ta nghiến nghiến lợi, đi ngang qua Võ.

Hắn chẳng thèm để ý, thế đi thẳng vào lửa giận trong lòng bốc cao. Nếu không lời giải thích nào thỏa đáng Vương Ba để đáp sự tò mò của hắn, hắn chắc chắn sẽ thằng đó một trận nên

"Vương Ba! Thằng nhãi ranh, ra đây cho tao!" Võ hét lớn, chẳng kiêng dè.

"Chỉ có một mình anh Trên nóc nhà, ánh của Lý Minh chăm khóa chặt vào hắn, nhận nơi đầu hẻm không hề dấu hiệu khả nghi.

"Cũng đúng thôi, đây là bàn của bang Hung đã lâu không có thuẫn gì xảy ra, ta tự nhiên chẳng cần phải giác."

Đó cũng chính là lý vì sao Lý Minh nơi này làm chỗ kích, nếu quá xa, Võ chưa chắc đã chịu tới.

"Nếu đã vậy thì…"

Đang gọi lớn, Mã Võ nhiên cảm thấy lạnh lưng, gió rít qua hắn ngẩng đầu lên thấy một bóng đen từ trên lao xuống, nhắm thẳng hắn.

"Gì vậy!" Mã Võ kinh phản xạ đưa tay thủ thế.

Bùm! Hắn bị đánh bật mấy bước, nhưng cũng phào nhẹ nhõm, đối không mạnh hơn hắn nhiêu, chỉ là nhờ rơi từ cao xuống nên mới lực đánh lớn như vậy.

Nhưng bị tập kích bất khiến máu nóng bốc đầu, hắn đã quyết cho tên kia một nhớ đời. Dù sao nơi này là địa bàn của họ, chỉ cần gây chút tĩnh, sẽ có người ngay.

Thế nhưng, còn chưa kịp miệng, hắn chợt phát kẻ vừa bị hắn bật ra không hề xuống đất, dường như đang giữa không trung. Dưới sáng mờ nhạt từ đầu hắn lờ mờ thấy cánh tay máy màu bạc, vững vàng chống xuống mặt đất.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận