Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 65 / 110  ·  59.1%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 65: Ám sát! Trời sập rồi!
30/06/2025 15:19· 2,464 từ

“Ngài Darks, ngài đã vất vả chào mừng ngài đến Ngân Hôi Trần Tụng Nam nhanh chóng lên trước, dùng ngôn ngữ dụng Liên sao nói: “Tôi phụ trách chi nhánh Công Ty Sáng, Trần Tụng Nam.”

Tần Tiêu cùng mấy người khác lộ vẻ khó xử.

Giọng của Darks không mang chút xúc nào: “Chỗ ở đã sắp ổn thỏa chưa?”

“Đã sắp xếp xong, sau lễ tiếp sẽ đưa mọi người qua Tần Tiêu lập tức đáp.

“Đừng phí thời gian nữa, đi tới đó luôn đi.” Darks lạnh cắt ngang.

Tần Tiêu hơi biến sắc mặt, vẫn gật đầu: “Được.”

Ngay sau đó, toàn bộ nghi đón tiếp đều bị hủy bỏ. loạt phi cơ lơ lửng xuống, từng bóng người từ tàu bước ra, đa số đều vẻ thờ ơ, chẳng hề quan đến xung quanh.

Lý Minh và những người khác rất gần, gần đến mức có tận mắt chứng kiến từng lên xe.

Những vệ sĩ thân cận đi các nhân vật lớn này, ai đều toát ra một luồng thế khiến Lý Minh rợn đó là áp lực của những mệnh cấp cao.

Lý Minh cũng trông thấy Phạm Phương. Cô để tóc dài uốn nét mặt nghiêm túc, chẳng nghĩ cô đã gần bốn nhìn qua chỉ như một phụ hai bảy hai tám tuổi đầy chất.

Vương Chí Hằng bên kia còn nháy mắt ra hiệu.

Lý Minh chẳng buồn để ý, đầu thầm nghĩ: những người này chắn không phải mục tiêu, chờ thêm…

Không thấy Giáo sư Ngô. ông ta chưa định xuống tàu, dĩ nhiên, cũng không ai ép ông ta.

Đợi nhóm nhân vật lớn rời mới đến lượt các nhân viên cùng, đây mới là đối bảo vệ chính của bọn

Tách!

Một nữ phóng viên dáng cao xuống, phía sau là một thiết quay phim màu bạc đang lửng. Thẻ nhà báo trên ta bị bộ ngực đầy đẩy lên cao, nét mặt vừa kỳ vừa tò mò.

Mọi việc dường như đang diễn đâu vào đấy, cho đến khi…

Chính là hắn! Ánh mắt chợt co lại, anh ra hiệu đó rồi bất ngờ lao “Cẩn thận!”

Anh hét lớn! Nữ phóng viên còn chưa kịp phản ứng, đã Lý Minh lao tới chắn người cô ta, tiếp đó một tiếng trầm đục vang lên, bông máu đỏ bắn ra từ tay phải của anh.

Rầm! Cả hai cùng ngã xuống lăn một vòng.

Tần Tiêu từ xa sững người, sau đó sắc mặt đại biến, sát!?

Trưởng phòng Vương đang giám sát bộ liền hoảng loạn, gầm lên kênh nội bộ: “Đạn ở ra!? Đạn ở đâu ra!? kiếp, lục cho ra cho tôi! mau!”

“Phong tỏa hiện trường! Bảo vệ thật chặt!”

Tần Tiêu mặt mày u ám, tức hạ lệnh.

Dàn phi cơ lơ lửng đang bị cất cánh cũng lập tức lại, những người đã lên cũng lần lượt bước xuống, sự bảo vệ nghiêm ngặt của an ninh, cau mày quay trở tàu.

Tại cửa sổ tàu, một bóng gầy gò đeo kính đang đứng qua lớp kính, ánh mắt lại trên chàng trai đang trên đất, được mọi người vây bảo vệ ở chính giữa.

“Giáo sư, cái Ngân Hôi Tinh thối nát từ trong xương tủy.” lưng ông ta có người lùng lên tiếng: “Mới vừa đã xảy ra ám sát, tác an ninh đúng là tệ hết chỗ nói.”

“Buổi tiệc tối nay có nên không?”

“Không cần.” Giáo sư Ngô lắc nhìn thanh niên đang nhanh chóng khiêng đi, còn nữ phóng thì lo lắng không thôi. miệng ông ta khẽ cong lên, nở một nụ cười đầy ẩn “Ngân Hôi Tinh này… như thú vị hơn tưởng.”

“Buổi tiệc tối, nhớ phối hợp đội an ninh của Ngân Hôi

“Bọn họ? Một đám phế vật chè, vô dụng hết mức.” Người lưng khịt mũi khinh bỉ.

“Tôi không hỏi cậu.” Giáo thản nhiên đáp.

“Vâng.”

Mảnh đạn hình bầu dục méo được lấy ra từ vai của Minh, máu thịt lật tung, vào trong khay kim loại.

Bác sĩ thở phào nhẹ nhõm, ướt đẫm mồ hôi. Việc gắp đối với ông không khó, bị bao nhiêu người xung nhìn chằm chằm thế này thì lực quả thật không nhỏ.

“Cậu ấy… không sao chứ?” nín thở hồi hộp hỏi, khuôn đầy lo lắng, cổ đeo nhà báo, Từ Vi.

Tay áo được xắn đến khuỷu làn da trắng trẻo mịn màng, buộc cao thành đuôi ngựa.

“Không sao, viên đạn không trúng hiểm, với thể chất của cậu sẽ hồi phục rất nhanh.” sĩ đứng dậy trả lời.

“Cảm ơn bác sĩ.” Từ Vi phào nhẹ nhõm, nhìn Lý Minh ánh mắt đầy biết ơn.

“Đó là việc chúng tôi phải Lý Minh lắc đầu, “Ngược lại để cô Từ hoảng sợ, do bên chúng tôi sơ trong công tác an ninh.”

“M* nó chứ!” Vương Chí Hằng chửi vừa bước vào, “Chúng ta có thể làm gì được anh em đều đã dốc sức rồi! Trình độ tên sát đó vượt xa chúng ta, tìm được!?”

“Cái tên Trưởng phòng an ninh nạn đó, chuyện xảy ra là hết xuống dưới!”

“Đội trưởng Vương, tìm ra người Lý Minh hỏi. Vương Chí Hằng mắt nhìn Từ Vi đang bên cạnh.

“Yên tâm đi, không có ghi đâu.” Từ Vi tỏ ra rất thuộc với việc này, “Tuy độ bảo vệ của mấy rất tệ, nhưng cũng là do chế của nơi nhỏ này, tôi không nói bừa đâu.”

Vương Chí Hằng nghẹn một hơi lòng, nói: “Hoàn toàn không tìm ai cả. Anh em ở nhất đến nơi thì chỗ đã sạch trơn.”

“Dám ra tay vào đúng thời này, làm sao lại là người bọn tôi dễ gì tìm được.”

Lý Minh thầm thở phào. Người tay chính là Chân Thọt, và là kế hoạch đã định

Không sợ trộm cắp, chỉ sợ nhắm tới, giờ kẻ địch đang trong bóng tối, còn mình lộ diện, dù có phòng bao nhiêu cũng có lúc

Phải nghĩ cách khiến bọn chúng mặt, hoặc ít nhất khiến chúng dám ra tay nữa.

Vương Chí Hằng bước đến bên Minh, nhìn thấy viên đạn bẹt khay kim loại, liền cầm một chiếc găng tay dùng lần bên cạnh, nhặt viên đạn

“Loại đạn này không phổ biến lắm, tôi đem về kiểm tra có manh mối gì không.” Chí Hằng nói rồi vội rời đi. Dù lần này nhân quan trọng không bị thương nặng, va chạm này khiến nhiều người hoảng

Trong phòng bên cạnh, không khí nề.

Trần Tụng Nam ánh mắt lấp mỉm cười như không cười: “Các đoán xem, là thằng nào đến mức dám ra tay này?”

“Trần Tụng Nam, ý anh Người đàn ông mập mạp bên Tần Tiêu lập tức phản “Ai sợ Tổ điều tra sao nhất thì người đó ra chứ còn gì!”

“Hừ, dù mấy người trong Tổ tra chỉ là vai phụ trong minh Liên sao, nhưng họ diện cho thể diện của minh. Nếu thật sự có chuyện ra, thì rắc rối sẽ lớn đấy.” Trần Tụng Nam khẩy. “Dùng đầu đi.”

“Là cảnh báo.” Tần Tiêu đột lên tiếng, ánh mắt đầy cân “Có thể có người muốn đi một thông điệp, cùng thì cá chết lưới rách, tất cùng chết.”

Trong phòng lập tức im phăng ai nấy đều chìm vào suy Quả thật, nếu mục tiêu sự là giết người hôm thì tuyệt đối không thể chỉ một viên đạn như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=65]

Trần Tụng Nam và Tần Tiêu nhìn nhau, trong đầu đều đồng hiện lên một suy nghĩ…

Đám người này, thật sự quá mạng.

Cánh cửa mở ra, sắc mặt người lập tức thay đổi.

“Ngài Darks…”

Lý Minh cũng đứng dậy theo. đến chính là Darks, thành viên điều tra của Liên minh sao. Anh ta rất cao, đến hơn hai mét, đứng đó xuống khiến ai nấy đều cảm bị áp lực.

“Cậu Lý Minh, sự dũng cảm quả quyết của cậu khiến tôi cùng khâm phục.” Darks chẳng để tâm đến những người bước thẳng đến trước mặt

“Đó là trách nhiệm của tôi.” Minh đáp lại.

Darks khẽ gật đầu: “Ừ, trước đến đây, tôi vốn chẳng có tình gì với Ngân Hôi nhưng nhờ cậu, tôi đã cái nhìn khác đi đôi chút.”

Mọi người không ai dám thở ngay cả Tần Tiêu cũng không Darks nhìn bằng con mắt

“Ngài quá khen rồi.” Lý Minh thấy người này nói chuyện thật quặc.

“Họ là người tộc Dicket,” Từ chờ Darks đi khỏi mới giải “Chủng tộc này bẩm sinh lòng chính nghĩa mạnh mẽ, chuẩn đạo đức cực cao. Trên tinh của họ thậm chí không đến pháp luật.”

“Họ rất thích những người như

“Người như tôi sao?” Lý Minh trầm ngâm.

Rầm! Cánh cửa bị đẩy mạnh ra, Tần Tiêu và những người vô thức đứng dậy. Darks mặt lạnh lùng, giọng nói chút cảm xúc: “Tôi biết, sự hiện của chúng tôi có thể tổn hại đến lợi của một số người đây.”

“Nhưng, người tộc Dicket chúng tôi bao giờ chấp nhận bị đe Mong các vị sớm dẹp ý định đó, phối hợp tra. Người trong sạch thì không gì phải sợ.”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ràng Darks đã xác định vụ là do bọn họ làm, chí xem tất cả như nhóm đáng nghi.

“Ngài Darks…” Tần Tiêu định mở nhưng Darks chẳng hề nể mặt, để lại lời cảnh cáo quay người rời đi.

“Giờ thì hay rồi.” Trần Tụng giơ tay ra vẻ bất lực: vị à, nghĩ cho kỹ bạo lực không giải quyết đâu.”

“Trần Tụng Nam, đ*t m* mày!” đàn ông mập lập tức chửi “Đừng có ở đây giả giả vịt nữa!”

Sắc mặt Trần Tụng Nam trầm nhưng vẫn giữ phong độ, không lại ngay, chỉ hừ lạnh tiếng, chỉnh lại cổ áo rời đi.

Trong bầu không khí căng thẳng thời gian nhanh chóng trôi đến tối.

Bên ngoài thành phố Ngân Hôi, một bãi cát, một con thằn đá da cứng đang bò thì bỗng “bộp” một tiếng, đâm sầm vào… không khí.

Nó lắc đầu đầy nghi hoặc, xung quanh rồi lập tức đổi biến mất trong cồn cát.

“…Tên nhóc đó đúng là cẩn cứ ở lì trong tòa nhà Bộ An ninh, gần như hề ra ngoài.” Vài người bàn bạc kế hoạch.

“Thông tin từ cấp trên kiểu vậy chứ, lại đánh giá loại như cậu ta là không tính uy hiếp?” Tên lùn bàu: “Giá mà lần trước tiện xử luôn, thì giờ đâu phải dài thế này.”

“Không vội. Cậu ta sớm muộn cũng phải ra ngoài. Chúng ta tối, cậu ta ngoài sáng, thêm chút thời gian cũng sao.” Đội trưởng gõ gõ tẩu vẻ mặt điềm tĩnh.

Từ khi thực hiện nhiệm vụ trừng, Lý Minh chưa bao giờ mục tiêu khó xử lý

Bởi vì, “chỉ có kẻ trộm ngày, chứ không có người giữ trăm ngày.*”

*Nghĩa bóng là: Kẻ xấu chỉ chờ một cơ hội là đủ tay, còn người đề phòng phải lo lắng cả đời, thể lơ là một phút.

Tên lùn bật cười: “Thế cũng cứ để cậu ta sống trong lắng, cảnh giác với những nguy trong bóng tối. Ngay ngủ cũng không dám nhắm mắt, biết lúc nào tử thần sẽ đến. Cảm giác đó khó chịu lắm.”

Mấy người còn lại trên mặt thấp thoáng nét cười. Người đàn mặt mày u ám đang lưng vào vách khoang tàu mở miệng: “Tính ra thì đội là nhóm có tỷ lệ hoàn nhiệm vụ cao nhất, thất cũng thấp nhất. đó Tổng tư lệnh gửi thư khen nội nữa.”

Tên lùn gật đầu phụ họa: yếu vẫn nhờ công của đội làm việc chắc chắn, không tấp. Nếu có thể lợi ‘tai nạn’ để giết người thì đối không tự mình ra tay.”

“Liếm đít đúng là nghề của mà.” Người phụ nữ quyến rũ trên ghế sofa cười khẩy, người cười ồ lên.

Chốc lát sau, trong khoang tàu lên giọng nữ lạnh lẽo: “Tiếp tín hiệu liên lạc từ ngoài, người gửi: Tổng tư

Mấy người lập tức nghiêm mặt, nhau đầy ngạc nhiên. Trùng hợp Lại là khen thưởng nữa

Trong lòng họ tràn đầy mong

Đội trưởng đặt tẩu thuốc xuống, chỉnh lại cảm xúc rồi đứng chọn kết nối.

Thế nhưng, vừa kết nối xong, nghe thấy một giọng gầm giận cố nén lửa giận: “Các ở Ngân Hôi Tinh làm quái gì thế hả!?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận