Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 110  ·  10.9%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 12: Thẩm vấn nghi phạm Lý Minh!
17/06/2025 17:26· 1,772 từ

Sau khi mua đồ trên mạng Hố Đen, lại đi mua một lốc dinh lỏng ở một siêu khá xa nhà. Thật ra cửa tạp hóa của ông cũng có bán, nhưng anh đến mua, chắc chắn ông không lấy tiền.

Mãi đến giữa buổi anh mới thực sự được ngơi. Vốn định tập luyện một thì lại có một khách không ngờ tới.

“Dương Dụ?” Lý Minh thiếu nữ đứng ngoài cửa. tóc đen dài vừa qua vai, mặt trái xoan thanh trang điểm nhạt, đôi mắt sáng, trắng đều, sống mũi và đôi môi đỏ chặt thành một đường thẳng.

Trên người cô ấy mặc một loại đồng phục: khoác màu rượu vang bên ngoài mi trắng, váy ngắn quá đầu gối, đôi chân trắng tắp lộ ra.

“Lý Minh…” Dương Dụ đỏ hoe, nghẹn ngào nói, lỗi, trước đây tôi không biết của chú Lý…”

Hai nhà vốn thân Lý Trường Hải cũng luôn với cô ấy. Hai người từng gặp nhau, đột nhiên tin dữ, không khỏi buồn bã.

“Không sao, mọi chuyện qua rồi.” Lý Minh không gượng ra biểu cảm bi thương, đành lướt qua chuyện, đó nghiêng người mời Dương Dụ nhà, rót cho ly nước uống anh mua.

“Ông và cha tôi không nói gì với tôi, còn không kịp đến dự tang Cô ấy ngồi xuống, đầy áy náy.

“Không cần bận tâm… đó cậu đang thi, làm thì không hay lắm.” Lý Minh ủi, đồng thời đánh Dương Dụ từ đầu đến chân. gái này không đơn bên dưới làn da màng kia là sức mạnh không yếu, chẳng kém gì bây giờ.

Kiếp trước từng tận thấy, một cú đấm đục cả bức tường mỏng.

Dương Dụ bị ánh của Lý Minh nhìn đến tự nhiên, thầm lẩm bẩm: “Ông nói không sai, cậu sự đã thay đổi rồi.”

Trước đây nói với chưa được hai câu, giờ dám nhìn thẳng nữa chứ.

“Nhìn đủ chưa?” Dương quay đầu, ánh mắt chạm đôi mắt của Lý Minh.

Nếu là "Lý Minh" kia, chắc mặt đã đỏ gấc, nhưng hiện tại anh chỉ một tiếng rồi dời mắt đi: “Xin lỗi.”

Tính cách của Dương vốn vậy, rạng rỡ, thẳng chẳng bao giờ giấu diếm điều So với cô ấy "Lý Minh" trước kia đúng là sinh vật bò trong tối.

“À đúng rồi, cậu thế nào?” Lý Minh đổi đề.

Chuyển chủ đề mượt luôn á? Thay đổi thật sao? Dương Dụ trừng mắt nhìn, tìm biểu hiện xấu trên mặt anh, nhưng cuối cùng không lay động được mặt dày đó.

“Còn phải hỏi? Tôi nhỏ đến lớn luôn đứng đậu Đại học Công nghệ Thủ là cái chắc!”

“Chúc mừng cậu.” Lý nói lấy lệ, nhưng đầu thì đã bay đi nơi khác, là học viện đó…

Tiền thân của Lý không phản kháng sự sắp của cha mình, cũng vì nghe Dụ nói cô ấy sẽ thi vào Đại học Công Thủ đô.

Đúng là lụy tình Nhưng cũng không hẳn, thật trước mặt Dương Dụ, tiền thân anh nói rất ít, tự ti.

Phần lớn thời gian lại là Dương Dụ chăm anh, có lúc còn là cô ra mặt đuổi những bắt nạt anh đi.

“Đại học Công nghệ đô đấy, nền giáo dục nhất, con đường tiến hóa được kế riêng cho những trẻ ưu tú nhất nền văn của chúng ta, còn thể giao lưu với nền văn minh khác… Vũ trụ la ngoài kia, tôi sự rất muốn được xem thử…” Dương Dụ chống cằm, mắt đầy mơ màng.

Đúng lúc đó, cửa chưa đóng bỗng có thêm người bước vào. Ông ấy to đến mức làm ánh trong tiệm cũng như tối lại phần.

“Dụ Nhi?” Người kia nhiên lên tiếng, “Sao con đây?”

“Cha?” Dương Dụ cũng phần bất ngờ, rồi lập nhíu mày nói: “Cha còn hỏi sao lại ở đây? tại sao cha không nói cho biết chuyện của chú Hải…”

Cô ấy nói nửa thì chợt nhớ ra vẫn còn ở đó, bèn ngưng chỉ hừ lạnh một

Người đàn ông đó Dương Bằng, đội trưởng một thuộc Bộ An ninh của Bộ vệ thành phố với đồ rộng mở.

“Cha chỉ là sợ…” Bằng giọng gượng gạo, ánh lảng tránh, nhưng lại không tiện là sợ ảnh hưởng Dương Dụ, dù sao người chết là cha của

“Con chào chú Dương…” Minh chủ động chào hỏi, Dương Bằng bớt lúng túng.

Dương Bằng vừa thở ánh mắt cũng thoáng ngạc Minh có vẻ đã khác rồi.

Ông ấy thuận miệng “Mấy ngày nay nghỉ ngơi nào rồi?”

“Cũng ổn ạ, cảm chú Dương đã quan tâm. Dương thường ghé thăm con, tuổi ấy cũng cao rồi, nhớ khuyên ông ấy nghỉ ngơi vào, con tự lo cho mình.” Lý Minh nói, vừa kéo ghế mời ngồi.

Nói một đoạn dài vậy, còn nói chăm lo mọi thứ, đây là lời Lý có thể nói ra Dương Dụ ngạc nhiên nhìn anh, cô ấy thường bảo ấy nói năng bộc chẳng suy nghĩ gì, còn kiểu chuyện như vậy của cô ấy cũng không nói ra được.

Dương Bằng lắc đầu bất đắc dĩ: “Tính ông con cũng biết rồi đó. Con để ông ấy lo chút, chứ không ban đêm lại ngủ.”

Lý Minh cười nhẹ: nay chú Dương không bận

Câu này rõ ràng đang hỏi “chú đến đây gì?” Dương Bằng bỗng có cảm mình như đang đối với lão cáo già trưởng phòng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=12]

“Xảy ra một chút có liên quan đến con qua hỏi vài câu.” Dương Bằng ngắn gọn, rồi tiện ném ra một quả cầu kim Quả cầu nứt ra phía, lơ lửng giữa trung, ánh đỏ nhấp nháy.

“Họ tên?” Ông nghiêm hỏi.

“Cha!” Dương Dụ giận hét, “Cha đang thẩm vấn phạm đấy à!?”

“Dụ Nhi, đừng làm đang ghi hình.” Dương Bằng mày.

“Con biết thừa, nhưng được mà!” Dương Dụ chắn mặt Lý Minh như thường lệ, Trường Hải vừa mất, lại làm như tra hỏi tội rốt cuộc là gì vậy!?”

“Không… không phải… chỉ thủ tục thôi…” Dương Bằng đắc dĩ. Với cô con gái ông ấy đúng là cách nào.

“Dương Dụ, đừng làm nữa…” Một bàn tay to nhẹ lên vai Dương Dụ. Dương giật mình, ánh mắt tức thay đổi.

“Chú Dương đang làm

Dương Dụ quay đầu Lý Minh, đôi mắt anh lặng như mặt hồ phẳng lặng, cô ấy không hiểu cũng bình tĩnh lại, nhẹ nhàng một tiếng, rồi liếc một cái, hừ lạnh, chịu tránh sang một bên.

Dương Bằng hít sâu hơi, bắt đầu ghi âm từ đầu.

“Họ tên.”

“Lý Minh.”

“Tuổi…”

“…”

“Tối hôm qua, từ đến tám giờ, cậu Ông ấy hỏi thẳng vào trọng

“Ở nhà ngủ.” Lý lúc này mới tỏ ra bối rối.

“Có…” Dương Bằng ngập một chút, “Có ai làm không?”

Dương Dụ trợn mắt ông ấy.

“Không có.” Lý Minh đầu.

“Tôi muốn kiểm tra thống an ninh nhà cậu.” Bằng nói. Lý Minh gật đầu: thôi, nhưng mấy ngày bị sập hệ thống, với bố con cũng không camera giám sát trong

“Suýt nữa thì quên, cậu vốn không tin mấy công nghệ này.” Dương Bằng nói Lý Minh chỉ cười cha anh nào phải không tin, qua sợ bí mật lộ ra mà thôi.

“Hôm qua, có người Mã Võ và Vương Ba tìm cậu, nghe nói giữa các có xung đột?”

“Chỉ là lời qua lại thôi, họ muốn con ra khỏi nhà sớm, con tất không đồng ý.” Lý thở dài, ra vẻ bất đắc rồi giả vờ hỏi: “Chú đến hôm là vì chuyện đó ạ?”

“Hai người đó chết

“Chết rồi…” Lý Minh người ra, rồi hiện lên mặt vừa như được giải thoát, như nghiến răng nghiến nhưng phát hiện Dương Bằng hoàn không nhìn mình.

Ông ấy thật sự làm đúng thủ tục, không nằm trong diện nghi ngờ, vì có tiếp xúc nạn nhân trong ngày xảy ra mạng nên mới đến

“Ừ, không còn gì Dương Bằng nói ngắn gọn, gian tới, cậu không được rời thành phố Ngân Hôi, thể tôi sẽ cần tìm đến

Sau đó ông ấy dậy, thu lại quả cầu âm, vỗ vai Lý Minh một “Là đàn ông thì này phải sống hiên ngang.”

“Hai tên vô lại, đáng đời. Nhất là tên Ba, trước đây thường xuyên…” Dương lúc này mới mở giọng lộ rõ vẻ hả hê.

“Về rồi cũng không với cha một tiếng!” Dương lườm cô ấy, rồi xoay người bị rời đi. Khi đến gần cửa, ông ấy bỗng bước, quay đầu nhìn cầu thang dẫn lên hai, trong lòng hơi động, liền lại hỏi: “Tiểu Minh, phiền nếu chú lên xem thử chứ?”

Lý Minh trong lòng thắt lại, sao tự dưng ấy lại muốn lên kiểm tra!?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận