Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 110  ·  18.2%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 20: Thẩm phán tin ai, tin cô hay tôi?
19/06/2025 18:21· 1,844 từ

“Anh Lê, hình như anh phấn khích thì phải?” Minh nhìn sắc mặt Lê Ninh, không khỏi thấy

“Lộ rõ vậy sao?” Lê theo phản xạ hỏi rồi hào hứng nói: Tường Vi là một trong bang phái lớn ở khu thành Ngân Hôi, điểm biệt là toàn bộ thành viên là phụ nữ.”

“Các bà trùm của Hội Vi, ai nấy đều kỳ xinh đẹp, đặc là thủ lĩnh, nghe nói đến mức nghiêng nước nghiêng

“Đây là một nhiệm vụ bở đấy, không thì qua lúc đội trưởng giao nhiệm vụ, mấy lão đầy kinh nghiệm kia làm tỏ ra ghen tị vậy? Chắc là vì cậu còn tay nên mới giao cho ta việc nhẹ nhàng này.”

“Ờ… nhưng chúng ta và chẳng phải là đối sao?” Lý Minh thấy Ninh có vẻ tôn sùng mức, bèn lên tiếng.

“Khụ khụ…” Lê Ninh cười “Tất nhiên, tất nhiên… chỉ đơn giản là luận về nhan sắc thôi, hiểu lầm…”

Phi cơ hình thoi bay nhanh, có tính tự cao, lướt trên không theo tuyến đường thành phố, dừng lại lần nào, chưa nửa tiếng đã tới

Hội Tường Vi nắm gần toàn bộ các hoạt mại dâm ở ngoại Ngân Hôi, đương nhiên bề là các cơ sở giải hợp pháp.

Họ ngầm kiểm soát rất nguồn tin tình báo, lời đồn rằng thủ của họ là tình nhân một quan chức cấp cao đó.

“Tối qua, một người dưới của Hồng Nhung đã nằm trần truồng ở đường, nhưng họ không hề án.” Lê Ninh vừa đi giải thích về vụ và các nhân vật.

Hồng Nhung có vị trí đương với Trương Hổ, thành viên trung cấp Hội Tường Vi, có thế riêng và địa bàn chính tụ điểm giải trí hoa trước mắt họ.

Cổng lớn hoành tráng, bên là các cô gái chiều nhảy múa quanh biển có dòng chữ —— điện Hoa Hồng.

Khi họ vừa đáp xuống, Minh liền cảm nhận ràng có rất nhiều mắt âm thầm đổ dồn phía họ.

“Bọn cớm đen, nơi này chào đón các người.” vệ ở cửa cũng phụ nữ, nhưng rất lực giọng khàn và vang, chặn lại.

“Lê Ninh thuộc Đội 7, An ninh của Bộ ninh, đây là Lý chúng tôi đến gặp Hồng có vài chuyện muốn nói.” Ninh lúc này không cười cợt, sắc mặt nghiêm nghị, nói không cho phép phản

“Cũng chẳng phải lần đầu việc với các người, phí thời gian. Chúng cũng chẳng muốn đến quá lần, nhất là vào ban Cậu ấy nhấn mạnh.

“Để họ vào đi…” Cửa ra, đứng đó là người phụ nữ mặc đỏ dài xẻ cao đến eo, trang điểm đậm, khẽ đầu: “Hai vị theo

Cô ta quay người dẫn đôi chân dài mịn dẫm trên đôi giày gót, Lý Minh nhận thấy… Ninh nhìn theo mấy lần

Trang trí rất lộng lẫy, là ban ngày chưa hết đèn; tối đến sẽ rực rỡ vô cùng. còn tiếng đùa giỡn cười nhưng khi thấy hai bọn họ, tất cả lập tức bặt, ánh mắt không thiện

Bọn họ lên phòng cao ở tầng ba. Trên cửa dày viền kim gắn một đóa hoa đỏ Cửa hé mở, cô gái đường khom lưng mời:

Lê Ninh bước thẳng vào, Minh theo sau. Trong lặng ngắt. Ngoài họ còn rất nhiều phụ nữ, thấp, gầy béo đủ kiểu, cũng ăn mặc mát hứng thú quan sát hai vị

Gặp cảnh tượng thế này, Ninh cũng ngây người, hơi đỏ, ánh mắt trên người phụ nữ ngồi chiếc bàn lớn, phải, ngồi trên mặt bàn,hai chân chéo mềm mại như bạch ngọc, mặt tinh xảo, dưới mắt có một nốt ruồi

Khóe miệng cô ta có vết sẹo mảnh dài, hề phá nét đẹp, lại tăng thêm vẻ ma

“Hồng Nhung, tôi…” Lê Ninh mở miệng liền bị lời.

“Anh đẹp trai, tôi biết anh tới vì chuyện Hồng Nhung cười dịu.

“Nhưng bọn tôi chẳng hề án…”

“Các người, Bang Hung Hổ, Dã Cẩu, mỗi bên một mạng, cô không kỳ lạ à?” Lê Ninh mày.

“Kỳ lạ, thì sao?” Hồng khẽ nhíu mày, tỏ khó hiểu.

“Theo quy định bảo vệ ninh, cô có nghĩa Lê Ninh nghiêm giọng, chưa dứt đã lại bị lời.

“Nhưng tôi cứ không phối thì sao?” Hồng Nhung bộ ngực đầy, cổ chữ V khoét đến rốn, lộ khoảng da trắng mịn.

Sắc mặt Lê Ninh khó Lý Minh nhận ra tấu giờ hoàn toàn trong tay Hồng Nhung, Lê  vẫn còn…non lắm.

“Thật ra muốn tôi phối cũng không khó.” Hồng lại đổi giọng, ánh lướt sang: “Để em trai cũng ‘phối hợp’ với tôi, nào?”

“Tôi?” Lý Minh hơi sững.

“Đúng rồi, cưng non tơ này, trắng trẻo sạch còn mang chút vẻ buồn, lại khoác bộ đồng này…” Ánh mắt Hồng Nhung lanh. “Trước giờ chưa gặp, người mới phải không?”

Thì ra là kiểu “phối đó, Lý Minh bừng ra, cạn lời. Hóa còn có người thèm khát thể anh đến mức này.

Mấy cô gái xung quanh cười đầy ẩn ý, chí còn có người “Cho em thử với, chị Lập tức cả phòng rộ những tiếng cười khanh

“Ha ha…”

Sắc mặt Lê Ninh liền đổi, lập tức quát: Nhung! Cô đừng tự họa vào thân!”

Chuyện này tuyệt đối không ho gì, nếu để ra ngoài, Lý Minh chắn sẽ bị Bộ An khai trừ. Mà thực ra cũng chẳng phải lần Hội Tường Vi giở trò này.

“Ơ, tôi đâu có hỏi Thế nào, gia nhập An ninh rồi thì được quen bạn gái sao?” Nhung nhảy xuống khỏi bàn, chân trần từng bước kiều, dáng người uyển chuyển: “Vả tôi cũng chẳng hỏi anh…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=20]

Cô ta bước đến trước Lý Minh, thấp hơn chút, lại càng dễ khe ngực sâu hút. “Cưng sao hả?”

Lê Ninh nhíu mày. Lý còn quá trẻ, đám gái trong trường học bì được với loại dụ trần trụi thế này. Có yếu lòng cũng là dễ hiểu.

Nhưng người đàn bà này đóa hồng có gai, thể động vào!

Lê Ninh vừa định lên thì lại nghe Lý đáp rất bình thản: hợp chỗ nào? Ở đây sao?”

Giọng anh rất tự nhiên, thái chẳng có lấy gợn sóng, như thể hỏi: “Ăn cơm chưa?”

“Nếu cưng muốn, cũng… không là không được~”

Hồng Nhung lại áp sát mùi nước hoa nồng phả vào mặt Lý

Ngay lúc cả hai càng càng gần, đột nhiên Minh giơ tay lên, luồng ánh sáng sắc lẹm lên trong lòng bàn tay thẳng hướng đâm về Hồng Nhung.

“Đại tỷ!!” Các cô gái quanh biến sắc, lập lao lên.

Phản ứng của Hồng Nhung nhanh, dù khoảng cách gần, cô ta vẫn bản năng vươn tay kẹp lưỡi dao. Khóe môi còn nhếch: “Có chút thú rồi đấy… Dám rút dao với cơ à…”

Nhưng chưa nói xong, ánh cô ta đột nhiên lại.

Cô ta cúi nhìn xuống: là một con dao nhưng thứ cô ta được lại là… chuôi dao?

Còn lưỡi dao bén ngót, đang nằm trọn trong của Lý Minh, máu lòng bàn tay anh không rỉ ra.

Lê Ninh, đang lao tới, sững người.

Lý Minh buông con dao mặc máu chảy tí trên sàn, lạnh lùng “Cướp đoạt vũ khí, mưu Bộ An ninh, anh Lê, cho đội trưởng Dương, ông ấy tới dẹp sạch chỗ đi.”

Lê Ninh vẫn còn đờ tại chỗ…

“Lê Ninh!” Lý Minh bỗng lớn, giọng đầy uy

“Ơ, ơ!” Lê Ninh lúc mới giật mình hoàn vội vàng móc thiết thông minh ra, lòng rối tơ vò.

“Cậu!” Hồng Nhung sắc mặt đổi liên tục, lạnh cười nhạt: “Cậu muốn oan giá họa cho tôi? dễ vậy đâu.”

“Vậy sao?” Lý Minh phản ngay: “Vậy thử cược lời của hai Bộ An ninh chúng tôi tin hơn, hay lời của cô có trọng lượng Nói xong, ánh mắt anh quét vòng xung quanh phòng: “Hay ở cái tụ điểm khách như thế này, các người không cài camera bí

“Ừm… cũng có khả năng…” Minh tiếp lời, vẻ cùng vô tội.

“Nhưng mà nếu chỉ vì nhỏ này mà đem đoạn ghi hình ra… mấy người từng ‘ghé qua’ đêm ngủ yên không?”

Khuôn mặt yêu kiều của Nhung co giật từng Giờ khắc này, cô vậy mà thật sự cảm bị ép đến đường cùng. nhóc trước mặt, từng từng chữ đều vô cùng hiểm tung chiêu hiểm liên tiếp, để ai thoát!

“Khoan đã!” Hồng Nhung gằn ngăn Lê Ninh lại, lùng nói: “Các người hỏi gì?”

Lê Ninh ngẩng đầu lên, mặt phức tạp. Cậu biết, Hồng Nhung nhất sẽ lùi bước, vì quá tàn độc.

Không nhịn được, trong đầu ấy lại vang lên hỏi muôn thuở: “Thằng nào tung tin đồn nhảm thằng nhóc này dễ bị nạt vậy!?”

Rõ ràng là anh bắt người khác thì có!

Lý Minh nhún vai, ý Lê Ninh tiến lên.

Lê Ninh theo bản năng tới, rồi đột nhiên người.

Khoan đã… Không phải cậu mới là người đưa nhóc này đi làm quy trình điều tra à?

M* nó, thằng nhóc này quá thể…

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận