Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 86 / 110  ·  78.2%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 86: Kết thúc nhanh chóng! Cách biệt khiến ai cũng kinh ngạc, lợi ích của vị trí hạng nhất!
26/07/2025 22:28· 3,406 từ

Vẻ mặt của mấy họ đều khác nhau, chăm chú sát Lý Minh ở cự ly trong mắt đều mang theo mò và dò xét. Còn những sinh viên đang tụ xung quanh thì bàn tán xao.

“Ha, có trò hay xem rồi. Toàn là công tử Nam, bị một kẻ ngoại lai đầu cưỡi cổ thế này, chắn không cam lòng đâu.”

“Cậu tưởng ai cũng như cậu chắc? Giáo sư Ngô ràng định nhận cậu ta làm trò, trước giờ họ cũng có thù oán gì, sao phải vào người ta? Biết sau này còn là bạn ấy chứ.”

“…”

Mấy vị giáo sư tại hiện trường thì thở phào nhõm, may quá, không để Giáo Ngô trực tiếp giành được trí đầu tiên.

Gương mặt của Roth cạnh rõ ràng, vẻ mặt trầm “Giáo sư Ngô, em không có mạo phạm thầy, Lý Minh, cũng không hề nhằm vào cậu.”

“Chỉ là, vị trí nhất bị cướp đi một cách ràng như vậy, trong lòng tôi thực sự không cam

Tề Tinh bổ sung: người một lên khiêu chiến thì không công bằng với cậu, bằng để người mạnh nhất bọn tôi, ừm… gần như mạnh đấu với cậu.”

“Không thành vấn đề, vậy là hợp lẽ.” Lý Minh gật đầu, cũng không có cảm gì đặc biệt.

Anh mở miệng chỉ để phối hợp với Giáo sư còn đối phương cũng chỉ đang đấu vì lợi ích của thân.

Cả hai bên đều lịch sự.

Vẻ mặt Giáo sư bình thản, chuyện này nằm trong đoán của ông ta.

Viện trưởng Trần mỉm “Lâu rồi mới gặp một tình khảo thí thú vị như thế Nói đúng ra thì tiến phát triển của Roth vượt xa Minh, đây là một chiến không công bằng.”

“Nhưng đã tranh giành trí hạng nhất thì cũng không cách nào khác.”

“Các em sinh viên, em còn có ý kiến gì không?”

Giọng nói của Viện Trần vang vọng khắp khu vực, ồn ào lập tức lắng xuống, lâu không ai lên tiếng.

Có thể phần lớn viên không có nhiều kênh tiếp thông tin, nhưng cũng hiểu đây một cuộc cạnh tranh không quan gì đến họ, chỉ cần cho vui là được.

“Nếu đã vậy, tạm quy trình khảo thí thông thường, tiên tiến hành thực chiến giữa người. Tôi nghĩ hiện tại người cũng chỉ quan tâm đến này thôi nhỉ.” Viện Trần mỉm cười, đảo mắt xung quanh.

Dù là tân sinh trong khu vực hay những phóng truyền thông đang hóng chuyện bên cũng như các tốp sinh khóa trên, lúc này đều nhướng ra nhìn.

“Khóa này dữ dằn

“Trên Tinh Võng đã người livestream rồi, không được, tôi lôi mấy thằng trong ký túc xem trực tiếp mới được.”

“…”

Viện trưởng Trần ra cho lính An ninh thành phố đó dọn sạch một khoảng đất sau đó vung tay, bệ lơ lửng trên không liền hạ kết cấu cơ khí ra giữa không trung, các kim loại nhanh chóng ghép lại nhau.

ẦM!

Khi chạm đất, nó biến thành một võ đài lớn, lên từng đợt cuồng phong.

Bốn cột đài ở góc võ đài phát ra ánh nhè nhẹ, rồi bắn lên trời, chóng phác họa nên một hình chiếu khổng lồ trên không.

Lúc này, Giáo sư lại bổ sung thêm: “Ngô Diễn ông đừng có lợi dụng khe quy định, thất bại trong này không có nghĩa là Lý sẽ thành hạng hai, không có nghĩa Roth thắng thì nghiễm nhiên là hạng nhất.”

Rõ ràng Lý Minh thể thắng được Roth, nhưng cũng thể để cái người họ Ngô dễ dàng nhặt được vị hạng hai.

“Tất nhiên là như rồi…” Viện trưởng Trần gật đầu: Roth có thắng, thì cũng phải tục khảo hạch như bình

“Nếu như Lý Minh Ông ngừng một chút, dù cảm khả năng này rất nhỏ, nhưng nói: “Nếu không ai khiêu cậu ấy nữa, thì cậu ấy là người đứng đầu.”

“Thắng thua nhất thời có ý nghĩa gì, các ông hiểu rõ, chuyện Lý Minh đuổi Roth chỉ là vấn đề gian.” Giáo sư Ngô liếc nhìn người kia: “Hạt giống tùy chỉnh quý giá như chẳng thà giao cho cậu ấy hơn.”

“Ăn nói hàm hồ.” sư Bạch cười khẩy: “Tiềm năng triển cũng chỉ là đánh giá dữ liệu, có thể tiến đến mức nào còn bị chi bởi nhiều yếu tố

“Dù không phải là nhất, thì vào lớp đào tạo biệt cũng không vấn đề gì Giáo sư Ngô thản nhiên

Giáo sư Bạch cau lập tức hiểu ra, thì ra mới chính là mục đích của sư Ngô.

“Tiềm năng phát triển tám, cho dù thứ hạng không thì được đặc cách tuyển chọn là điều hợp lý.” Viện Trần lúc này lên tiếng bổ

Giáo sư Bạch định gì đó, liếc nhìn Lý Minh đứng trên đài, cuối cùng vẫn lặng.

Trong lúc các giáo đang giương cung bạt kiếm, Lý Roth đã lên đài, cả đều thay sang bộ đồ luyện rộng rãi hơn.

Không mặc chiến giáp, không được sử dụng vũ khí thiết bị khác, dù sao cũng phải quyết đấu sinh tử, là kiểm tra khả năng thực thôi.

“Đây là một trận không công bằng, Lý Minh, tôi rằng nếu cùng tiến độ phát cậu không hề thua kém Roth lạnh lùng nói, không biểu chút cảm xúc nào: nay nếu cậu thua, không thì cứ tìm tôi bất cứ nào.”

“Đúng vậy, đây quả một trận chiến không công bằng.” Minh cũng hoàn toàn đồng tình.

“Tên này tinh thần thật, nãy giờ tôi để ý từ lúc Roth xuất hiện đến cậu ta chẳng hề tỏ khó chịu hay gì cả.” Tề buông lời lơ đãng: Kim Cương, đoán xem trận kéo dài bao lâu?”

“Tiến độ phát triển của Roth đã vượt 90%, năng lõi [Tuyệt Ảnh Cực Quang] cũng luyện đến mức thuần thục, không kiêng nể gì thì một là xong.” Triệu Kim suy đoán: “Nhưng nếu nể Giáo sư Ngô, chắc sẽ kéo thêm vài giây.”

Vừa dứt lời, trong cậu ta bỗng lóe lên một sáng gần như hữu hình, chỉ “xoẹt” một tiếng, thân thể Minh trên võ đài như bị phồng, quần áo trên căng chặt, cơ bắp gân gân xanh nổi rõ.

“Ồ? Bạo Hùng?” Sắc Tề Tinh từ lơ đãng chuyển nghiêm túc, cau mày nói: “Chiến của Gấu Sét Tím, chỉ thể học được khi tiến độ triển vượt 60%, thông dòng điện sinh học để cường sức mạnh cơ thể ở độ lớn.”

“Dựa theo tài liệu bộ của Bộ An ninh, lần chép gần nhất về tiến độ triển của cậu ta chỉ 22%.”

“Mới hơn một tháng tiến độ phát triển đã vượt tiềm năng phát triển cấp tám, đáng sợ đến mức này

Những người khác đứng cạnh cũng thu lại vẻ xem tuy không nói ra miệng, nhưng lòng đều thầm thừa nhận giữa Lý Minh và họ, quả có sự chênh lệch định.

Chỉ là không ngờ, chênh lệch đó đã rõ ràng mức có thể nhìn thấy bằng thường, thậm chí nếu Lý có thêm kinh nghiệm thực chiến, trong chiến đấu sinh thực thụ, hoàn toàn có bù đắp được phần chênh lệch

Ánh mắt Roth khẽ xuống, cậu cảm nhận được từ Minh một luồng khí tức hiểm.

Thông tin của Tề có sai sót, nhưng như vậy tốt, cậu có thể dùng toàn

Roth hít sâu một sau đó, đôi mắt bỗng bắn ánh sáng vàng chói lòa, vùng quanh hốc mắt hiện lên đường vân màu vàng kim, khí sinh mệnh theo đó tăng vọt.

[Tuyệt Ảnh Cực Quang], lực lõi của hạt giống gene cậu, không chỉ tăng cường sức cơ thể ở mức cao, còn mang theo sức mạnh nguyên phi thường, sức công cực lớn.

Hai người không ai rầy quá trình biến thân của phương, dù sao đây cũng không trận chiến sinh tử, hơn còn có rất nhiều người đang dõi.

“Cậu chuẩn bị xong Trước khi giao chiến, Roth còn bụng hỏi một câu.

Ngay khoảnh khắc Lý gật đầu, quanh người Roth bùng một luồng khí vụ, kim quang bóng theo hình, để lại dải sáng lấp lánh trong không tốc độ nhanh đến khó thấy bằng mắt thường, tức áp sát Lý Minh.

Mọi người xung quanh thở, chuẩn bị chứng kiến trận đặc biệt này.

Lý Minh cố gắng mới có thể bắt kịp bóng của Roth, toàn thân bùng phát mạnh, nắm tay siết chặt, hề giữ lại chút lực nào, một cú đấm thẳng phía Roth đang lao đến.

Trong lòng Roth hoàn yên tâm, đòn đánh của Lý không có quy tắc gì, xuất lại kém, không ai chỉ kỹ năng thực chiến kiểu của An ninh này không để lo ngại.

Cậu dứt khoát giơ tay lên đỡ, kim quang trào bám vào bề mặt da, hình một lớp áo giáp mô định ăn miếng đòn này luôn.

“Cú này chắc sẽ…

Khoảnh khắc hai tay nhau, sắc mặt Roth đột nhiên đổi, lớp giáp ánh kim trên tay cậu vỡ tan trong mắt, ngay sau đó, một luồng mạnh khủng khiếp giáng cánh tay cậu.

Rắc!

Xương gãy gân đứt, đấm như búa sắt nặng nề vẫn không hề giảm đà, cuốn cánh tay đã mềm nhũn Roth, tiếp tục nện thẳng vào ngực cậu.

BÙM! Toàn thân cậu ngược ra sau, đập mạnh vào can kim loại ở rìa võ phát ra một tiếng nổ đục.

Hai mắt Roth mờ cơn đau lan khắp cơ thể, ngẩng lên nhìn màn hình chiếu lồ trên bầu trời, đúng lại đối diện với hình ảnh mình trên đó.

Một cảm giác hoang khó diễn tả dâng lên trong ‘Mình… bị hạ gục trong nháy sao?’

Dưới đài, Tề Tinh khẩu, tròn mắt nhìn Roth đang sóng soài dưới đất.

Triệu Kim Cương thì mặt nghiêm trọng.

Ngay cả khi vừa thấy cột sáng vàng giáng từ xuống, cậu ta còn không ngạc đến mức vậy, cậu ta rõ sức mạnh của Roth.

Bề ngoài thì có thờ ơ, nhưng thật ra bọn đã dốc toàn lực để đuổi Roth, vậy mà vẫn kém chút như vậy.

Nặc Tinh ngơ ngác xung quanh im phăng phắc, cả trường vạn người yên tĩnh đến nghe được tiếng kim rơi. sau đó, là một tràng xôn như vỡ chợ.

“Cái… cái gì…”

“Sao có thể như Roth bị đánh gục ngay trong đòn? Không đỡ nổi một cú

“Cách biệt thực lực lại lớn đến thế?”

Rất nhiều tân sinh đến từ các hành tinh khác, kia không quen thuộc với Roth, thời gian gần đây đã hiểu kha khá về kỳ khảo nhập học, ai cũng được cái danh “hạng nhất công nhận” có sức nặng bao

Vậy mà, lại bị bại trong tích tắc?

Còn đối với những viên đến từ chính Thủ đô sốc này chẳng khác nào đánh giữa trời quang, thậm khiến họ nảy sinh suy nghĩ tin: “Không lẽ Roth thỏa thuận gì đó với sư Ngô? Dùng bản thân để đỡ cho Lý Minh?”

“Cái suy nghĩ đó cũng nghĩ ra được, não cậu bị úng không đấy, đồ ngu!”

Giáo sư Bạch thì toàn sững sờ, trong đầu ông từng xuất hiện khả năng Roth lại càng không ngờ bị bại một cách dứt khoát như

Khoảng cách giữa hai rõ ràng là có, nhưng kết thì lại hoàn toàn ngược lại.

Sắc mặt Giáo sư thay đổi liên tục, cuối cùng lên cười lớn: “Hay lắm, hay

Viện trưởng Trần hơi mày, rồi lại giãn ra, mỉm nói: “Giáo sư Ngô quả nhiên người không ra tay thì ra tay thì khiến người ta thể hiểu nổi.”

Lý Minh từ từ về phía Roth, cơ thể thu lại.

[Bạo Hùng] + [Cú tích lực] + [Giáp bốn tay], kỹ năng thường dùng phối hợp.

Cú đánh vừa rồi bộc phát gấp năm lần sức đánh cho Roth choáng váng ngay chỗ.

Trạng thái chiến đấu Roth có thể đã chạm đến D, nhưng mức độ tăng cường không thể nào so được Lý Minh.

“Xin lỗi nhé, tôi kìm lại được.” Lý Minh chìa ra. Roth đã thua, trong loại chiến này cũng chẳng còn cho mấy trò “lật kèo bất ai cũng thấy

Sắc mặt Roth thay liên tục, rồi cũng đưa tay mượn lực Lý Minh đứng dậy, vết máu nơi khóe miệng, tay phải buông thõng, lắc đầu “Là tôi đã xem cậu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=86]

Cậu nhảy xuống võ đám đông tự động nhường ra lối đi.

Lý Minh đứng trên đưa mắt nhìn khắp bốn phía, thản hỏi: “Còn ai không phục

“Ha…” Tề Tinh bật lắc đầu đáp: “Anh ơi, đến này rồi thì ai còn dám phục nữa chứ? Vị trí nhất, nhường anh luôn!”

Bốn phía vang lên tràng cười rộ, phần lớn người xem không có lập trường gì, cần được hóng chuyện là rồi.

“Nếu đã không ai ý kiến, vậy năm nay, người đầu chính là, Lý Minh.” Viện Trần đáp xuống võ đài, bố.

“Được rồi, hóng chuyện đủ rồi, kỳ khảo hạch vẫn tiếp tục. Tuy hạng nhất đã xác định, nhưng vị trí hai vẫn còn cơ hội cho em tranh tài.” Viện ra hiệu, võ đài bắt thu lại, nâng tất cả các sư cùng Lý Minh đài cao.

“Không cần căng thẳng, giờ chúng tôi sẽ kiểm tra năng phát triển của cậu kỹ hơn.”

Viện trưởng Trần dịu nói, nhưng Lý Minh thì hơi lự.

Vừa nãy vì cú bộc phát, anh đã thay đổi dẫn kích hoạt. Nếu kiểm tra bây giờ, chắc chắn kết sẽ không bằng lúc nãy.

“Không cần thiết.” Thầy lên tiếng, thẳng thừng từ chối.

Mấy giáo sư khác chằm chằm Ngô Diễn Thanh, trong chấn động, họ bỗng nhận ra, bị kiểm tra sinh học lớn như vậy, vì sai số tối đa chỉ đo cấp 8.

Nhưng, chưa chắc đó là giới hạn của Lý Minh. khi… còn cao hơn?

Nhưng…có thể sao?

Không để viện trưởng nói gì, Giáo sư Ngô nói “Nhớ chuẩn bị dược phẩm tinh gene cấp E và F loại một ống, mỗi tháng mười thuốc phát triển tương ba mươi ống dung dịch dưỡng theo cấp, một bộ giáp đấu, một món vũ đặt làm riêng.”

“Còn suất học bổng triệu kia, chuyển khoản vào tài cho cậu ấy.”

Lý Minh nhướng mày, có đãi ngộ thế này à? giờ hình như anh đâu để mấy.

Xem ra, thuốc phát dung dịch dinh dưỡng về sau không lo thiếu nữa.

Chỉ là cái thứ phẩm tinh luyện gene” kia là vậy? Sao anh chưa từng nghe

Mỗi lần ông ta ra một món, mí mắt mấy giáo sư khác lại giật mạnh cái.

“Còn cả hạt giống tùy chỉnh đó nữa, hạt giống cấp F của cậu ấy là Sấm Gai, cấp E là Sét Tím, hãy báo cáo tài lên.” Giáo sư Ngô chóng định đoạt mọi chuyện.

Viện trưởng Trần nhìn Minh với vẻ suy tư, “Những nên có thì tự nhiên sẽ ông không cần lo lắng.”

“Cậu ấy là người học qua kênh đặc biệt, lại phải chọn chuyên ngành phụ, đã kỹ sẽ chọn gì chưa?”

“Viện trưởng, tôi muốn Chế tạo và cấu trúc cơ cao cấp.” Lý Minh đã sớm quyết định.

“Cơ giới chế tạo?” trả lời của anh khiến các đều có chút kinh ngạc, Giáo sư Ngô thì không bận tâm.

“Cậu chắc chứ? Môn này vừa tốn thời gian vừa công sức, cuối cùng rất có chỉ phí công vô ích.” trưởng Trần hỏi lại.

“Chắc ạ.” Thấy Lý không phải nhất thời bốc đồng, trưởng Trần cũng không nói thêm nữa.

Còn Giáo sư Ngô dường như đã không thể chờ “Hỏi xong chưa? Chúng tôi về thí nghiệm trước, tôi còn việc.”

“Giáo sư Ngô, kỳ hạch vẫn chưa kết thúc.” Viện Trần lắc đầu.

“Hạng nhất đã xác rồi, ở lại có ý nghĩa nữa?”

Viện trưởng Trần lại mạnh, vẻ mặt không rõ vui “Giáo sư Ngô, đã đến thì hết rồi hãy đi.”

Không trách được việc Ngô bị ghét, xem nửa chừng bỏ đi, rõ ràng là không trọng người khác.

Thầy Ngô tuyệt đối phải không nhận ra điều đó, lười quan tâm mà thôi.

“Thầy ơi, chờ hết đi cũng không muộn, không tốn thời gian đâu.” Lý Minh khuyên ở đâu có người thì đó có giang hồ*, trường học cũng phân phe chia thầy Ngô là đại ca, thì chưa là gì cả.

*Câu này ám chỉ: đâu có xã hội loài người, đó sẽ có những mối quan phức tạp, tranh chấp, ân và quy tắc ngầm, giống như giới giang hồ (thế của những người sống ngoài pháp luật).

Mấy vị giáo sư đều nhìn anh với ánh mắt nhiên, thầy Ngô thì hơi cau mất kiên nhẫn nói: “Vậy xem hết đi.”

Ánh mắt họ càng kỳ quặc.

Sinh viên khác của sư Ngô thì bọn họ đều thấy qua, đứng trước mặt ông không dám thở mạnh một

Thằng nhóc này lại thể khuyên được ông ta, không con rơi của Ngô Diễn

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận