Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 110  ·  12.7%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 14: Lộc trời ban - Hạt giống gene của Báo Sấm Gai!
17/06/2025 17:27· 1,798 từ

Sau một loạt nâng tổng thể thực lực của Minh lại có bước vọt, đồng thời còn có nhiều cách phối hợp lực.

Anh thử nghiệm đến nửa đêm, thì phát hiện năng lực quả thật thể chồng lên nhau, nhưng phải kiểu chồng như tưởng.

Ví dụ, anh dùng [Tăng áp khí động] cường hóa sức mạnh sau đó mới dùng [Đâm để tăng tốc độ, vậy là có thể cộng dồn.

Nhưng nếu cả hai tăng sức mạnh, thì chỉ giá trị cao nhất, cộng dồn phần trăm với

Hoặc dùng tay máy phát huy lực bộc phát [Tăng áp khí động], chiêu pháp chiến đấu của lại càng thêm phong

Đáng tiếc, hiện tại có hai ô kích hoạt, chuyển đổi còn chờ gian hồi phục, thật sự quá hạn chế.

Hạt giống gene… Hạt gene… Bao giờ mới có nâng cấp cấp độ mệnh đây…

Lý Minh mang theo trăn trở chìm vào giấc Trước khi ngủ, anh thử nghiệm đủ thứ năng gần như vắt kiệt thân, nên ngủ cực kỳ sâu.

Đến tận mười giờ anh mới từ từ tỉnh Nhưng ngay khi mở ra, toàn thân anh liền cứng, đầu óc đang màng như bị một gáo nước dội vào, đồng tử co lại, thể cảm nhận được mối cực lớn.

Bởi vì, ngay trước anh, có một người đang lặng lẽ nhìn anh. Minh thậm chí không cảm được hơi thở của đó.

Nếu không phải tận thấy, anh còn tưởng ở không hề có ai

Một người đàn ông niên, đầu đinh lưa thưa sợi tóc bạc, hai cánh mũi có rãnh sâu vẻ ngoài càng thêm nghị, không thể nhìn ra biểu gì.

Điều khiến Lý Minh ý nhất, là vũ khí sau lưng ông ta, vẻ là một cây lưỡi giới, toàn thân nhánh, điểm xuyết hoa văn màu phối màu rất quen mắt.

Phản ứng đầu tiên Lý Minh là không cử cũng không lên tiếng.

“Nặc Tinh…” Người trung nhìn tấm poster ảo treo tường, “Gia thế của ấy không tệ, chắc chưa dính scandal. Chọn một tượng cũng ổn đấy.”

Lý Minh không đoán ý đồ của đối phương, thể giữ im

Người trung niên quay nhìn anh, tỏ vẻ hứng “Cậu bình tĩnh hơn nghĩ, không giống như ông tả.”

“Ông đang nói cha Lý Minh thăm dò.

Người kia khựng lại chút, rồi gật đầu: “Thông hơn tôi nghĩ. Cậu uống thuốc thử Thăng Long à?”

Lý Minh lặng lẽ đầu. Người này rõ ràng người quen cũ của Trường Hải, nhưng không rõ đến trừ khử hậu hay có mục đích khác.

“Cậu có thể gọi là Chân Thọt.” Người trung nhìn vẻ cảnh giác Lý Minh mà bật cười, cần căng thẳng vậy, không có ác ý với cậu.”

Lý Minh khẽ “ừ” tiếng, nhưng không hề thả ông ta nói không ác ý là anh tin chắc?

“Haizz…” Chân Thọt cũng bận tâm, tự nói tiếp: chết của cha cậu phần liên quan đến tôi. do tôi không kịp báo. Nhưng lúc đó tôi cũng bị truy sát, không thể trách hoàn toàn.”

Lý Minh lại “ừ” tiếng nữa.

“Cậu không tò mình làm gì à? Chết do gì?” Chân thấy Lý Minh không hề lại lấy làm ngạc

“Biết càng nhiều, chết nhanh.” Lý Minh nằm ngửa, lùng đáp.

Chân Thọt sững người, phá lên cười, trong tiếng còn mang theo châm lẫn cay đắng: “Haha… haha… đạo lý này, tụi phải mất mười năm mới hiểu, cậu ở cái tuổi này đã rồi.”

“Thực ra, tôi đã với cha cậu là sẽ nói gì với cậu. cậu có hỏi, tôi cũng không nói.”

Lý Minh không nói gần như đã xác nhận rằng người này thực không có ác ý gì.

“Đừng nhìn tôi bằng mắt đó. Tôi không tới trêu chọc cậu.” Chân thu lại vẻ cợt nhả, tới để giao cho vài món đồ.”

Nói rồi, ông ta từ dưới chân lên một vali kim loại màu

Ông ta tiện tay chiếc vali lên giường, nhập đơn giản, theo là tiếng xì của khí áp, hơi lạnh ngưng tràn ra ngoài, vali mở ra, trong là một ống thủy tinh kép, hai ống xoắn chứa lỏng có màu sắc khác nhau, đỏ, một tím, đan xen lẫn

“Hạt giống gene của Sấm Gai, cùng với phương khai phá và chiến đi kèm.” Chân Thọt nói cách hờ hững.

Cái gì cơ?!

Lý Minh thoáng sững trong lòng dậy sóng, anh đang lo không biết tìm hạt giống gene ở vậy mà có người đến tận cửa?!

Hơn nữa, nghe cái là biết thuộc hàng cực

Đối với các sinh cấp thấp, việc dung hợp giống gene phải theo bước từ nhẹ đến mạnh, đầu không thể quá ngưỡng.

Đa phần các hạt gene cấp thấp, như "Thú Giáp", "Bọ Ngựa Bật "Bọ Cứng Nghiền Đá"... thì tăng cường một khía nào đó như sức mạnh hoặc độ.

Cao cấp hơn như Xỉ Hổ", thì phạm vi cường đa dạng hơn, gồm cả tốc độ, sức thể lực.

Chỉ có một số ít, mới có thể nắm sức mạnh nguyên tố, còn có thể dung hợp cấp F.

Báo Sấm Gai chính một trong số đó, nếu thác đến cực hạn, thể điều khiển một phần mạnh lôi điện. Đừng thường chữ “một phần nhỏ”, ở độ sinh vật F, thì đã như áp đảo hoàn toàn.

Huống hồ, lần này cả một bộ đầy đủ.

Phương pháp khai phá cần nói, mỗi hạt giống do đặc tính khác nên cách khai thác cũng nhau.

Đính kèm theo chính phương pháp hiệu quả nhất được thử nghiệm.

Chiến kỹ là kỹ sát thương có thể sử sau khi hạt giống được khai thác đến một nhất định.

Thông thường sẽ chia ba ngưỡng 30%, 60%, 90%, lực tăng dần.

“Chú Thọt…” Lý Minh cùng cũng mở miệng. Ngay người dày dặn kinh như Chân Thọt cũng không được nhíu mày, mới đã gọi là “chú Thọt” rồi

Cậu nhóc này sao khác hoàn toàn với những người kia nói vậy? đầu ít nói? Nhút nhát kín?

“Cảm ơn chú đã ngại đường xa đến đưa cháu. Vất vả rồi Lý Minh nghiêm túc ngồi cung kính nói.

Chân Thọt cười phá nhếch môi bảo: “Thằng nhãi đấy. Với cái bản chẳng sợ trời sợ đất khi còn làm trò trống đấy. Nhưng mà ông nhà cậu sao cứ thở dài vãn suốt thế nhỉ? Hay cậu cố tình giả ngoan hiền mặt ông ấy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=14]

Tiền thân của anh gọi là ngoan hiền á? Minh im lặng, nhưng lòng không khỏi bội phục Trường Hải, rõ ràng ta đã chuẩn bị sẵn tất cho tiền thân từ lâu.

Bán nhà, vay nợ, chắn chính là để đổi mấy thứ này.

Chân Thọt buông lời nhiên, không hề để tâm, lại ném ra một giấy mỏng in nổi ánh được làm từ vật đặc biệt, không phải kim loại. bề mặt phủ kín hoa văn tạp, chính giữa là một tròn lồng vào vài điểm sao, ảnh này khiến Lý Minh có giác quen quen.

“Cái này là…?” khó hiểu hỏi.

“Thư giới thiệu nhập của Học viện Công nghệ đô.” Chân Thọt giải

“Thư giới thiệu nhập Lý Minh sững sờ.

“Ừ. Giữ kỹ thứ Cậu vào trường qua một đặc biệt, nên trong sách trúng tuyển sẽ không tên cậu. Nếu làm không ai có thể cho cậu trường được đâu.” Chân Thọt dặn

“Ông Lý đã trải con đường cho cậu rồi, đi được đến đâu, tùy vào chính cậu.” Giọng ta có chút cảm cũng có phần ngẩn ngơ, ánh nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhìn hạt giống gene, lại nhìn thư giới thiệu, Minh cũng trầm mặc.

Một lúc lâu sau, thở dài, hỏi: “Ông ấy như thế nào?”

Chân Thọt nhếch môi, “Tôi nói rồi, tôi sẽ nói cho cậu biết. rồi chỉ hại cậu thôi.”

Lý Minh thu lại xúc, suy nghĩ giây lát, nói: “Chú Thọt, gần cháu gặp chút phiền toái…”

“Dừng.” Chân Thọt lập cắt lời, “Tôi sẽ không tay ở đây, và sẽ rời đi sớm thôi. tôi đến đây đã mạo hiểm cực lớn rồi.”

“Tôi không muốn giống Lý, chết không kèn không Tôi nợ ông ấy, coi như đã trả xong. giữa tôi và cậu, gì ràng buộc cả.”

Lời ông ta tuy tình, nhưng Lý Minh chẳng làm lạ, thậm đã lường trước được kết này. Dù sao hỏi cũng không mất gì.

“Vậy… chú cho cháu mấy vạn tinh tệ tiêu được không?” Anh lại dò hỏi.

Kết quả là Chân cười lạnh: “Thằng ranh! Cậu mấy thứ kia là trời rơi xuống chắc? Tôi ông Lý là anh vào sinh ra tử, chỉ cần từng ấy đồ đến đây, đã tiêu hết tình nghĩa mấy năm rồi.”

“Tiền dưỡng già của đây, đều nằm trong tờ đó đấy!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận