Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 85 / 110  ·  77.3%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 85: Thầy Ngô áp đặt vị trí hạng nhất! Ai, không phục?
19/07/2025 16:31· 3,300 từ

“Lứa này cũng khá đấy, Roth đều là những mầm non

“Đương nhiên rồi, chúng ta càng thu được nhiều thứ từ sao, các thiết bị trợ cũng ngày càng tiên tiến, từng lứa một sẽ càng mạnh

“Tôi nói đến tiềm năng triển. Mấy thứ khác có thể đắp sau này, nhưng năng phát triển là nền tảng, là thứ quan trọng nhất.”

Vài vị giáo sư ghé thì thầm, thỉnh thoảng mỉm cười đầu. Giáo sư Ngô có vẻ thờ ơ, chỉ đang nghĩ về tình tiết sắp diễn tiếp theo.

Với tiềm năng phát triển sáu của Lý Minh, kết quả giá chắc chắn sẽ màu cam, hẳn sẽ gây nên phen chấn động. Lúc đó ông để mắt đến anh là chuyện rất bình

Ông ta đã sớm định được vị trí của Lý Minh luôn âm thầm quan Đang lúc trầm tư thì ánh ông ta đột nhiên phát ra tia sáng dữ dội có thực thể.

Ông ta lập tức đứng dậy, lập tức khiến mọi ánh đều đổ dồn về mình, các giáo sư khác cũng trò chuyện.

Tất cả đều hiểu rất với địa vị đặc biệt của Ngô, nếu ông đã muốn ai, thì đối phương bản sẽ không từ chối. Huống có vài người trong họ vốn dĩ đã đến ông ta.

“Giáo sư Ngô nhìn trúng nào rồi à?” Giáo sư Hạ híp mắt nói: “Cùng cũng chỉ là cấp sáu, có để Giáo sư Ngô để mắt

Giáo sư Bạch vừa định tiếng thì đột nhiên như nhận điều gì đó, vội quay ngoắt sang bên phải, sắc lập tức biến đổi dữ dội.

Giáo sư Hạ phản ứng nửa nhịp, cũng nhìn theo, ánh sửng sốt pha lẫn ngạc và hoài nghi.

“Màu vàng kim!? Ít nhất tiềm năng phát triển cấp tám!? sao có thể!?”

Giáo sư Bạch buột miệng lên, giữa vô số sắc màu rỡ, một cột sáng vàng kim nổi bật đến mức thẳng lên tận trời cao.

Các giáo sư khác đều đứng dậy, kinh ngạc nhìn về nơi cột sáng xuất Màn hình ảo trước mặt lập phóng to, gương mặt của Lý hiện ra rõ nét.

Đã có giáo sư lập tra cứu hồ sơ…

“Lý Minh, nhập học qua đặc biệt, thư giới thiệu của trưởng Bộ Tài chính? này chẳng phải chuyên buôn bán giới thiệu sao?”

“Đến từ Ngân Hôi Tinh, còn là lính Bộ An ninh phố?”

Một loạt thông tin này họ càng thêm kinh ngạc. Hoàn khác với tưởng tượng họ, không phải người của đại tộc Lam Tinh, mà hoàn toàn danh.

Ít nhất, cho đến hôm gần như chẳng ai từng nghe cái tên này.

“Kệ đi, tiềm năng phát cấp tám, thấp nhất cũng sẽ sinh mệnh cấp B, tài nguyên đủ thì thậm chí hy vọng đạt cấp A!”

“Đến từ vùng quê thì tốt.” Vài vị giáo sư nhìn Minh như hổ đói, ánh lên sắc xanh, người từ nhỏ bé không có quá nhiều buộc, là một viên thô hoàn hảo.

Trong con ngươi của Ngô Thanh phản chiếu rõ ràng cột vàng kim kia, trong ông ta cũng cực kỳ kinh thằng nhóc này sao lại khủng đến thế?

Tiềm năng phát triển cấp không đúng, ít nhất là cấp

Sao trước đây không kiểm ra? Anh thật sự có cách che giấu tiềm năng bản thân?

Hình chiếu ảo của Viện Trần chẳng biết từ lúc nào tan biến.

“Màu vàng kim! Ai là vàng kim? Ở đâu ra vậy!?”

Khi cột sáng vàng kim lên, cả hội trường như bùng Tất cả mọi người nhìn về hướng phát ra ánh ánh mắt tràn ngập sự kinh

Cả những thí sinh đang bên ngoài khu khảo hạch cũng nuốt nước bọt, bọn chưa bao giờ tận mắt thấy sáng màu vàng kim.

“Cậu… cậu… cậu…” Gần ngay mắt, Diêu Duệ nuốt nước bọt tục.

Cột sáng vàng kim kia như chỉ đưa tay ra tới, cậu ta run vươn tay ra, chạm vào được… ngay sau đó lại như bị giật mà rụt tay

Dĩ nhiên cột sáng không sát thương gì.

Phương Vô Kỵ hít sâu hơi, chăm chú nhìn chằm chằm mặt bình thản của Minh, như muốn khắc ghi thật gương mặt đó.

Còn trong lòng Lý Minh đang thầm suy ngẫm: Bốn máy xạ gene cấp D nhiên lợi hại thật.

Ban đầu anh vốn không khiến mình trở nên quá nổi nhưng lại nghĩ đến theo kịch bản sau này, Giáo Ngô sẽ đặc biệt chỉ điểm anh, chắc chắn sẽ ra một phen sóng

Những người khác e rằng sẽ càng thêm tò mò về chi bằng cứ thẳng thể hiện tiềm năng phát triển mẽ, như vậy cũng là một giải thích rõ ràng, này thầy Ngô hành cũng dễ hơn.

Tất nhiên, còn một tầng nghĩa khác, đó là tạo thành kiềm chế đối với Ngô. Thầy Ngô đúng là một “đùi vàng” để ôm.

Nhưng dù sao cả hai chưa thân thiết gì, mà sự ý quá lớn đang dồn vào anh như thế, nếu Ngô thực sự có ý định xẻ” anh, e là phải cân nhắc.

Xung quanh, số học sinh tập ngày càng nhiều, trong lòng không nghĩ gì khác, đơn thuần là muốn xem thử lại được cột sáng vàng bao

Thậm chí có vài kẻ kỳ, còn dùng thiết bị thông để bắt hình ảnh mặt của Lý Minh, rồi chiếu giữa không trung.

Ở xa hơn, Roth và Tinh bị cột sáng cam bao những người còn lại là cột sáng tím. Vốn dĩ nên là trung tâm được mọi vây quanh, nhưng giờ cạnh lại chẳng còn ai.

Nhưng họ cũng không để điều đó, mà đều nhìn về cột sáng vàng.

“Roth, bất ngờ đến rồi.” Tinh búng tay cái tách, hít một hơi: “Màu vàng nhất là cấp tám, cao hơn ta hai cấp. Trong lịch sử viện có ai có năng phát triển cấp vàng chưa?”

“Ít nhất là chưa từng khai.” Roth lắc đầu, lông mày chặt.

Tề Tinh nhếch môi cười: trước đó chúng ta cứ tưởng suất đã được sắp trước cả rồi, thật không ngờ Tự dưng có một bất ngờ vậy, đúng là Liên thú vị thật.”

“Cậu ta là ai?” Nặc ngẩng đầu lên, gương mặt tinh không chút tì vết, mắt như phản chiếu bầu trời nhìn chằm chằm vào hình ảnh giữa không trung.

“Có thông tin rồi.” Tề mở thiết bị thông minh, đã người gửi tư liệu tốc độ cực nhanh.

“Lý Minh, hiện đang là mồ côi, nhập học thông qua đặc biệt, dùng thư thiệu của Thứ trưởng Bộ Tài Là tên béo chết tiệt đó Tên béo đó chuyên bán thư giới thiệu.” Tinh lầm bầm, rồi tiếp “Tính cách khép kín, từng bị lực học đường đến mức không đi học, sau khi cậu ta chết trong vụ tai xe, tính tình thay đổi hẳn, nhập Bộ An ninh, rồi thăng vùn vụt.”

“Điều đáng nói là, cậu từng ăn cơm với Giáo trong bữa ăn kết quả kiểm tra tiềm năng triển của cậu ta chỉ là ba, loại ưu tú.”

“Nghĩa là gì vậy?” Roth mày.

Tề Tinh nhún vai: “Nghĩa hoặc là Giáo sư Ngô nhìn hoặc là cố tình đi viên ngọc quý này.”

“Giờ thì rõ rồi, chẳng Giáo sư Ngô sau khi rời Hôi Tinh lại đột tuyên bố tái xuất, hóa ra vì người này.”

Sắc mặt Roth căng thẳng, người còn lại ai nấy đều vẻ mặt khác nhau.

“Uầy, uầy, uầy, là anh đó! Anh Minh đó!”

Tên mập Cát Hồng gần phát cuồng, Trương Hoài Viễn trợn mắt, Lương Long siết nắm tay, Quý Nhã điên cuồng người Dương Dụ, gào thét không

Hai mắt Dương Dụ đỏ trong ánh nhìn không chỉ phấn và vui mừng, còn ẩn chứa sự lo lắng thể giấu được.

Đến cả Vương Binh, người lý trí, lúc này ngón tay gọng kính cũng đang rẩy.

“Nhóc con à, cậu thật đã cho tôi một bất ngờ đấy.” Từ Vi đặt tay lên ngực, mặt đỏ bừng, hổn hển không ngừng.

“Chị Từ, lần này có hot rồi!” Người thanh niên bên hưng phấn nói.

“Không chỉ là tin hot Từ Vi hưng phấn đến mức kìm nén, bài báo cô ta dày công chuẩn bị cùng cũng có thể tung ra mà hiệu quả còn lẽ vượt xa những ta từng tưởng tượng.

“Tránh ra, tránh ra! Không tụ tập! Tránh xảy ra giẫm

Lính An ninh nhanh chóng cận, tránh để tụ tập quá gây thương vong, nhanh điều tiết đám đông.

“Bạn sinh viên Lý Minh.” sư Hạ tươi cười bước xuống tấm ván lơ lửng.

“Tránh ra, đây là người tôi.” Giáo sư Ngô theo sát sau, lời nói chẳng sáo gì.

“Giáo sư Ngô.” Lý Minh gật đầu.

“Giáo sư Ngô, ông nói là sao? Gọi là người của thế nào? Cậu vẫn chưa chọn theo ai mà? cũng bá đạo quá đấy!” Mấy sư đến sau tỏ khó chịu.

Người khác thì thôi đi, không muốn đắc tội với Giáo Ngô, nhưng tiềm năng triển của người này thực sự kinh người.

“Các vị còn chưa hiểu Giáo sư Ngô đâu phải mới cậu ta lần đầu.” sư Bạch hừ lạnh: “Cấp ba tú? Giỏi thật, giấu kỹ quá

Mấy vị giáo sư thoáng chừ, nhìn nhau không hiểu: “Giáo Bạch, ý ông là

“Ý tôi là...” Giáo sư trầm giọng: “Giáo sư Ngô đã hiện cậu ta khác từ khi ở Ngân Hôi Tinh, sớm sắp xếp sẵn đường đến

“Chỉ chờ buổi kiểm tra nay để gây tiếng vang thôi!”

“Ơ…” Giáo sư Hạ khó “Vậy thì chẳng phải dư thừa Giáo sư Ngô cứ thẳng về đây là được mà.”

Giáo sư Bạch lộ vẻ đã nhìn thấu tất cả: “Đưa Nếu không đi theo trình nhập học của Đại học nghệ, thì còn nhận được sự trợ từ nền văn Ytlan nữa không? Còn được lớp đào tạo đặc không?”

“Cậu ta tính là sinh của Đại học Công nghệ Thủ hay là học trò của Giáo sư Ngô?”

Sắc mặt Lý Minh có kỳ quái, logic kỳ lạ này được giải thích theo càng kỳ quái hơn.

Giáo sư Ngô hơi nheo tuy không theo đúng kịch bản đầu, nhưng lời giải như vậy... lại có vẻ hợp hơn.

Ông ta liền lắc đầu nhạt: “Không biết ông đang nói Minh, tôi và từng gặp một lần, không ngờ đó lại không phát hiện ra năng của cậu. Giờ có bằng lòng trở học trò của tôi không?”

Các giáo sư lúc này hiểu rõ, ánh mắt lạnh lùng: lắm, diễn tiếp đi’.

“Tôi bằng lòng, thưa giáo Lý Minh gật đầu.

“Tốt!” Giáo sư Ngô gật đưa mắt quét quanh: “Tiềm năng triển cấp tám, xứng đứng đầu, còn cần kiểm tra nữa?”

Khóe mắt Lý Minh giật cái, thầy Ngô này đúng thật, định giành luôn trí thứ nhất.

“Đứng đầu!?” Mặt Giáo sư nhăn lại, lập tức phản đối: thể nào! Tiềm năng triển chỉ là một phần, cậu vào theo kênh đặc biệt, không thành tích, cũng chưa thực chiến, sao có hạng nhất?”

“Mấy môn học đó chỉ đào tạo kẻ tầm thường. Cậu không phải kẻ tầm càng không cần mấy thành tích Thầy Ngô phản pháo dữ dội: người đều hiểu rõ, khác biệt tiềm năng triển lớn như vậy, khi vào tầng lớp sinh mệnh cao thì khoảng cách còn lớn đến

“Cậu ta xứng đáng là nhất!”

Chỉ dựa vào tiềm năng triển mà được đánh giá đầu, chưa từng có lệ.

“Các vị thật sự muốn với tôi? Tôi có cả đống gian để chơi với vị.” Giáo sư Ngô tỏa ra thế bức người. Giáo sư Hạ nhìn Giáo sư Bạch, vốn nãy giờ hùng lúc này lại có phần dự.

Nói mạnh miệng thì dễ, nếu sau này thật sự đụng Giáo sư Ngô, thì cũng chẳng yên thân.

“Có đứng đầu hay không phải do ông quyết định, cũng phải do bọn họ đoạt.” Viện trưởng Trần bước ra đám đông, lần này là người không phải hình chiếu.

“Viện trưởng Trần, ông không ý?” Giáo sư Ngô hỏi lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=85]

“Việc đứng đầu cũng không do tôi quyết định, mà bọn họ.” Viện trưởng đưa tay chỉ vào đám học mới tụ tập lại, thản nhiên “Tại sao phải có vòng kiểm tra như Tại sao phải công khai năng phát triển? Là để họ phục khẩu phục, thừa nhận có người vượt trội hơn

“Cứ hỏi xem họ có thừa nhận không. Nếu họ chịu, các giáo sư khác nhiên cũng không có ý kiến.”

“Đúng vậy!” Giáo sư Bạch vàng hùa theo.

Viện trưởng Trần quả nhiên Viện trưởng Trần, chiêu này độc

Giáo sư Ngô đấu khẩu mấy giáo sư thì chẳng áp gì, nhưng nếu phải tiếp gây sức ép lên sinh thì lại là chuyện khác, ông là người có tự Lý Minh nhìn ra đó rất rõ.

Đám tân sinh viên tụ quanh đó nhìn nhau, họ vốn đến hóng chuyện, trong thực ra cũng không có cảm gì đặc biệt.

Vị trí hạng nhất... cách quá xa.

Lông mày Giáo sư Ngô chặt, cảm thấy có chút khó

Lý Minh thấy được sự lự của ông ta lúc này, dứt khoát bước lên bước, dưới ánh nhìn của mọi lớn tiếng nói: “Ai, không phục!?”

Mấy chữ đó vang lên dạc, nhưng lại không mang cảm ngạo mạn hay khinh giống như tiện miệng hỏi một “Ăn cơm chưa?”

Phần lớn sinh viên không ứng gì. Họ hiểu rất rõ, này không phải nói họ, mà là nói với những vốn có năng lực cạnh tranh trí hạng nhất.

Thấy Lý Minh chủ động ra, sắc mặt Giáo sư Ngô tĩnh trở lại. Giáo đối đầu với giáo sư, sinh đối đầu với sinh viên, như là hợp tình hợp nhất.

Giáo sư Bạch hừ lạnh tiếng, Giáo sư Hạ nheo mắt nói gì.

Nếu như trước đó họ chút nghi ngờ, thì việc chủ động bước ra chứng thực việc anh và Giáo Ngô từ lâu đã có tiếp

Gian xảo, xảo quyệt, hai này đúng là như đúc từ khuôn.

Sau đó là một khoảng kéo dài. Giọng Lý Minh không cũng chẳng định lại lần nữa. Tin tức bắt lan ra nhanh chóng bên dưới.

Giáo sư Ngô trầm ngâm lòng. Ông ta biết trong khóa vài đứa nhỏ xuất sắc, được gia đình bồi từ nhỏ, không chê được điểm

Lý Minh thì chỉ mới hợp với hạt giống gene khoảng năm trước, rõ ràng còn khoảng cách nhất định so bọn họ.

Tuy nhiên, điều ông ta đến không phải là giành vị hạng nhất. Do danh ông ta suy giảm những năm đây, nên tài nguyên có thể được ở Lam Tinh ngày một ít đi.

Trong khi đó, Đại học nghệ Thủ đô là một trong dự án được ưu hỗ trợ, có thể tiếp cận nguyên từ nền văn minh Ytlan, là một đặc cách kỳ đặc biệt.

Chỉ cần có thể vào đào tạo đặc biệt, Giáo đều có thể chấp bọn họ. Nhưng ông ta biết thân mình không được hoan nghênh đám học sinh này. như chọn cách lùi

Ngược lại sẽ bị chèn không ngừng. Thà ngay từ đầu ra tay lớn tiếng, hơn bị lấn lướt.

“Không ai lên tiếng à?” phút trôi qua, tiếng ồn ào lên không ngừng, nhưng ai bước ra đối mặt với Minh.

Trong lòng Giáo sư Bạch cùng bực bội, ông nhìn về hướng, biết rõ nhóm đó đang ngứa ngáy muốn ra nhưng lại e dè Giáo sư

Bởi gia tộc sau lưng đều thèm khát những lời đồn hồ xoay quanh Giáo Ngô.

Nhưng nếu vị trí hạng cứ thế bị ông ta cướp thì đêm nay ông đến ăn cơm mình cũng không nổi, phải tức nghẹn mấy tháng.

Hạt giống gene được thiết riêng cho người xếp thứ nhất, phải do Đại học nghệ Thủ đô cấp, mà là phần trong hiệp ước hỗ trợ sao, được nền văn Ytlan đích thân điều cùng quý giá.

Năm phút nữa lại trôi cuối cùng cũng có tiếng nói lên: “Tôi không phục.”

Giọng nói rất bình tĩnh, xen lẫn chút bất mãn hay giận, rất giống với khí của Lý Minh vừa rồi.

Đám đông tự động tách một con đường. Người dẫn đầu Roth với mái tóc và đôi mắt xanh, theo sau Tề Tinh, Nặc Tinh và những khác.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận