Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 57 / 110  ·  51.8%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 57: Mức treo thưởng chục triệu!
27/06/2025 17:05· 1,874 từ

Vì đã được tự hành động, Lý Minh cũng không ở lại trụ sở An ninh nữa, anh về nhà sau một gian dài.

“Lý Minh!”

Vừa gõ cửa tiệm họ Dương, Dương Dụ liền vui chạy ra, ôm chầm anh, bộ ngực mềm ép sát khiến anh khỏi khựng lại. Ông Dương đứng tiệm cũng khẽ thở phào nhõm.

“Ờ…” Lý Minh hơi lại, Dương Bằng chắc không đi chứ? Anh hỏi: “Con trong tay cậu dùng làm gì vậy?”

“Tất nhiên là để vệ ông nội rồi…” Dương Dụ buông tay ra, lùi vài bước. Vì buổi xảy ra quá nhiều động, cô ấy thấy lo lắng, lại bất ngờ gặp được Minh nên quá xúc mới hành động bộc như vậy.

“Nếu có kẻ xấu vào, tôi sẽ chém chết chúng!” Dụ vừa nói vừa con dao nhà bếp, ra mấy tiếng

“Vẫn là cháu có nghĩa, biết quay về thăm nhà, thằng ranh kia đến cuộc điện thoại cũng buồn gọi.” Ông Dương lạnh, tỏ vẻ không vui.

“Chú Dương… thật ra ấy…” Lý Minh nhớ lại “lời cáo” của Dương Bằng, tức nghiêm túc nói: ấy bận quá, không thời gian rảnh ạ.”

“Bận!? Cháu đừng bênh Ông Dương càng thêm tức giận, mạnh cây gậy: “Cháu nó xem, nó mang Dương hay họ Tần!”

Lý Minh bật cười, đó Dương Dụ nói tiếp: “À rồi, mấy hôm nay không có về, hai trước có một là Vu Chí Lực đến nhà nói là bảo cậu chuyển Hình như anh ta là người đã mua nhà của cậu.”

“Ừ.”

Dương Dụ tỏ vẻ hài lòng: “Bày đặt ra vẻ đây lắm, có phải chuyển đi đâu, còn ngày nữa mới đến theo hợp đồng, hối cái gì hối.”

“Tôi biết rồi.” Lý gật đầu, không nói thêm gì

Về đến nhà, Lý nằm dài lên giường, mở thiết thông minh ra, đăng vào mạng Hố Đen. thưởng đã được chuyển số dư hiện tại lên tới tinh tệ.

Còn có mấy thông

Thông báo đầu tiên: mừng bạn thăng cấp thành Thợ tiền thưởng hai sao, thể nhận nhiệm vụ độ ưu tiên cao

Thông báo thứ hai: nhở rằng kênh chia hoa hồng người giới thiệu đã đóng – do chú chủ động tắt]

Thông báo thứ ba: từ chính chú Thọt: “Thằng nhóc mày làm cái quái vậy!?”]

Chỉ một câu nói đủ để cho thấy ông ta sợ đến mức nào.

[Giết người thôi.] Lý thản nhiên nhắn lại.

900.000 tinh tệ, nếu đi mua toàn bộ vật liệu loại, cộng thêm năng kim loại còn lại người, tổng cộng lên đến hơn 10,000 đơn vị, để nâng một món vật mạnh trong tay lên D.

Sau khi đã quyết xong, Lý Minh bắt đầu tìm vật liệu hợp kim hợp. Anh vẫn muốn hợp kim Zirconium tinh vì tỷ lệ hiệu năng/giá cả nó vẫn khá ổn.

Với quy mô lượng lần này, nếu mù quáng thử loại hợp kim khác, như lời thì không nhưng nếu lỗ thì đau muốn chết. Đợi sau này thời gian, anh sẽ mua mẫu về thử từng

Tuy nhiên, 900,000 tinh chỉ đủ mua khoảng tám tấn, cần thêm gần 80,000 tệ phí vận chuyển, giác như bị cắt một mảng thịt lớn.

“Đúng là chém đẹp Chửi một câu, Lý Minh mới hàng. Lần này anh chọn Công ty Cự nữa, vì nếu đặt đó thì còn tốn thêm tiền.

Giờ đây anh có tự do di chuyển, chạy ra thành lấy hàng cũng thành vấn đề.

Thời gian giao hàng 48 tiếng sau, lâu hơn so trước đây, chắc hàng số lượng lớn, việc vận chuyển lẫn phối đều cần thêm thời gian.

Xử lý xong việc Lý Minh bắt đầu cân nhắc: độ phát triển gene anh đã đạt 94%, bao lâu nữa sẽ 100%.

Hạt giống gene cấp đã ở ngay trước mắt, không đến là không được.

Hoặc là từng bước diệt bọn thợ săn tiền thưởng, thêm mười mấy hai tên nữa, hoặc là đến nhóm đã tấn trụ sở Bộ An ninh lần

Khi nãy, lúc Lý lướt qua bảng treo thưởng của Hôi Tinh, anh đã có người treo thưởng tin về nhóm thợ tiền thưởng đó, phần thưởng lên 100.000 tinh tệ.

Thông tin đó đã đăng lên từ vài tiếng trước tới giờ vẫn chưa động tĩnh gì, chứng bọn chúng rất già trong thời gian ngắn chắc chắn thể tìm thấy.

“Suýt quên mất, có chú Thọt biết gì đó. Nền minh Lam Tinh, mấy sao này nói lớn lớn, mà nhỏ thì chẳng nhỏ lắm…” Lý Minh nghĩ đây, lập tức liên lạc: Thọt, chú biết người không?] Lý Minh gửi một tấm ảnh, là hình đã lộ diện lúc không biết ai đã chụp lại hiện tại cả Bộ Bộ ninh đều có một bản.

Không có hồi âm, còn cách chờ.

Mãi đến gần nửa chú Thọt mới nhắn lại: [Không người đó, nhưng cái tay thì quen, chắc đeo mặt nạ

[Độc Hỏa, là đội của một nhóm thợ săn tiền nào đó, cấp D. đụng phải hắn ta

[Có chút chuyện muốn hắn, chú có quen không?]

[Không quen, nhưng trong hắn ta có một người từng tao cứu mạng.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=57]

Ánh mắt Lý Minh lên ánh sáng sắc lạnh: [Ai Có thể cho cháu tin liên lạc được

Chú Thọt hỏi lại: muốn làm gì?]

[Trước đó mày giết sinh mệnh cấp E à?]

Lý Minh nghĩ một rồi vẫn trả lời: [Một phát tỉa.]

Chú Thọt im lặng lúc mới nói: [Là khẩu súng tỉa của cha mày?]

[Thông tin liên lạc không thể đưa cho mày được. nể tình phần chia tinh tệ kia, cùng tao giúp mày giờ cô ta đang làm gì.]

Cô ta? Là phụ sao?

Lý Minh trả lời: làm phiền chú rồi. Ngoài ra, chia thưởng kia đương nhiên, chú không để tâm.]

Bản thân Lý Minh không đặt nặng chuyện chia ra tinh tệ, vì chính Thọt đã nói trước, anh cũng đã chấp rồi.

[Thằng nhóc thối này, chuộc lòng người thì giỏi đấy, tao không nợ ai gì.] Nói rồi, chú đang ngồi trong một tàu chật hẹp khẽ cười, mở một giao diện khác: [Tiểu đang ở Ngân Hôi sao?]

[…Đội của cô ta nhiệm vụ chỉ định từ Công Tinh Sáng, phần thưởng đến mười triệu tinh mục tiêu là đánh một vật trong trụ sở Bộ ninh…]

[Chỉ biết được đến thôi, nếu không nhờ tao từng mạng cô ta, cũng chẳng nói gì tao đâu.]

[Cảm ơn chú Thọt.] Minh gõ bốn chữ rồi tắt bị đầu cuối, bắt sắp xếp lại manh

Đối phương không nhắm việc giết người, chỉ muốn dụ của Tần Tiêu rời tòa nhà, sau đó nhập trộm đồ.

Là Công ty Tinh đứng sau chỉ đạo, điều này Lý Minh ý thức món đồ bị mất chắc chắn cực kỳ trọng. Kết hợp với cơn giận của Tần Tiêu, và chuyện điều tra Liên sao đến, anh dần nhận

“Là bằng chứng gì chăng…” Lý Minh suy nghĩ, trong chợt nảy ra một tưởng: “Nếu đúng là vậy… có lẽ mình thể thử cược một ván…”

“Lão Tần, rốt cuộc mất cái gì mà làm rúng cả thành phố, thần bí bí vậy, cũng nói với tôi một Trên màn hình ảo, khuôn mặt trịa của một người đàn mập mạp gần như hết khung hình.

Tần Tiêu thản nhiên “Chỉ là một vài món đồ tầm cá nhân.”

Gã béo vẫn chưa buông tha: “Sưu tầm cái gì đáng để ông nổi lôi đình thế?”

“Không liên quan đến Tổ điều tra số 6 sắp rồi, ông chuẩn bị tiếp đi.” Tần Tiêu xong liền tắt màn sắc mặt vốn bình tĩnh ngay tức phủ đầy mây đen.

“Rốt cuộc là ai…” đầu ông ta lướt qua nhiều mặt, nhưng vẫn không xác định được.

Tít! Thiết bị đầu trên bàn lại vang lên, hiện gương mặt thanh thư ký: “Bộ trưởng, Minh muốn gặp ngài.”

“Cậu ta à?” Tần nhíu mày, vốn có ấn tượng tệ với thằng nhóc nhưng hiện giờ ông chẳng có hứng gặp cả.

Tuy nhiên, thư ký bổ sung: “Cậu ấy nói có tình báo quan trọng quan đến đám thợ tiền thưởng hôm nay.”

Sắc mặt Tần Tiêu tức thay đổi, trở nên ôn “Cho cậu ta vào

“Vâng.”

Một lúc sau, có gõ cửa, Lý Minh đẩy cửa vào. Trên mặt Tần vẫn giữ nụ cười thuộc, giơ tay ra: rồi à, ngồi đi.”

“Hôm nay vất vả ngày, giờ này còn đến Bộ, là thanh niên sức lực dồi dào.” ta vừa nói vừa cho mình một ly trà màu phách, sau đó rót cho Minh một ly.

Lý Minh lắc đầu: vụ người dân là trách nhiệm, vất vả.”

“Cậu thú vị đấy…” Tiêu cười nhạt, “Nghe nói hôm tay bắn tỉa bên là do cậu xử

Ông ta rất kiên

“Đúng vậy, chỉ tiếc suýt nữa đã ngăn được tên để Trưởng phòng Phùng thể sống sót.” Lý khẽ thở dài.

Tần Tiêu liếc nhìn Minh, nhất thời không nhìn ra cậu nhóc này đang lòng hay giả vờ.

“Cậu nói có tin báo quan trọng?” Ông ta nhanh vào thẳng vấn đề.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận