Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 75 / 110  ·  68.2%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 75: Kỹ năng cấp bậc đại sư.
06/07/2025 20:44· 3,119 từ

Đèn bật sáng, giọng nói trí tuệ nhân tạo vang “Chào mừng quý khách thăm, người lạ.”

Lý Minh liếc vào bên nhưng chưa vào ngay, mà máy quanh con tàu vài tấm ảnh, sau đó gửi mạng Hố Đen để định giá.

Lúc này anh mới phát chú Thọt đã gửi tin cho anh từ vài trước: [Thằng ranh con, món đồ trộm được rồi, thành Ngân Hôi đang truy toàn thành, nhưng bọn lính An ninh đều bị điều rồi, nhân lực thiếu trầm trọng, tao đi đâu tìm mày?]

Tốt quá! Lý Minh thở nhẹ nhõm, lập tức trả [Cháu gửi chú tọa đến chỗ cháu, nhớ mang theo đồ.]

Chú Thọt gửi lại một ‘OK’, rõ ràng là vẫn chờ tin từ anh.

Tảng đá trong lòng cũng tháo xuống, lúc này Lý mới bắt đầu khám con tàu, nhưng phát hiện ngoài vực công cộng ra chỗ nào cũng bị

“Xin lỗi, người lạ, quyền của bạn chỉ giới hạn khu vực công cộng.”

Trí tuệ nhân tạo trả anh một cách lịch sự. điều khiển tàu chỉ thể mở cửa tàu, ngoài ra có quyền truy cập thống nội bộ.

“Chỉ có ủy quyền từ trưởng hoặc quyền hạn cao mới có thể vào khoang khác.”

“Thuyền trưởng chết rồi mà…” Minh bó tay, mở giao điều khiển, lấy ra não mini mà anh từng thu trước đó.

Khi kết nối thành công, lượng lớn kiến thức về thuật hacker tràn vào các ký tự liên tục nhấp Cơ chế phân quyền, lửa… không lâu sau, đã trở thành một hacker thạo.

“Loại trí tuệ nhân tạo thấp như này, chỉ cần công DoS bằng cách quá tải logic nền tảng, là thể phá khóa. Nhưng không có công cụ hợp.”

Anh nhíu mày, kích hoạt năng [Tăng cường tính toán], kỹ năng hacker lên độ cao cấp. Đầu óc như sóng dữ cuốn đi, tin ào ạt khiến Minh choáng váng.

“Hừ…” Anh xoa thái dương, thiết bị thông minh rẻ mang theo người ra, tung chỉ trong vài giây, rồi lại thành một công khác.

“Dùng nó làm thiết bị gian, chip Y332 tuy xử đồ họa kém, nhưng số lõi tạm chấp nhận được, là phải vượt qua hạn tiêu thụ điện

Anh suy nghĩ rồi nói “Là khách công cộng, tôi một thiết bị cần áp đặc biệt, đề nghị tăng áp cung cấp thêm

“Không thành vấn đề.” Trí nhân tạo phản hồi, yêu nằm trong quyền hạn cộng.

“Là khách công cộng, tôi thực hiện một công việc, sử dụng máy tính cộng, xin mở cổng truyền dữ

“Không thành vấn đề.”

Lý Minh kết nối thiết thông minh với cổng truyền liệu, rồi cắm vào điện đã điều chỉnh điện áp, đầu thao tác nhanh chớp.

“Cảnh báo! Cảnh báo!” Đèn khoang nhấp nháy loạn xạ, tuệ nhân tạo bắt phát tín hiệu bất thường, lúc lúc chậm.

Chỉ trong một hai phút, bị của Lý Minh bắn vài tia lửa, đồng hệ thống đèn của toàn bộ vụt tắt, rồi bất sáng rực trở lại.

Giọng nói của AI đã đổi, trở nên điềm tĩnh: chào, thuyền trưởng.”

Lý Minh hoàn toàn không nhiên, nếu như có đầy công cụ, thì loại cấp thấp như thế này anh thể phá khóa nhanh nữa.

“Mở toàn bộ các khoang, thị nhật ký hành trình giám sát trong thời gần đây.” Anh ra lệnh.

“Theo ý của ngài.”

Tít – tít – tít

Tất cả các khoang tàu loạt mở ra, Lý Minh lượt đi kiểm tra nơi, xem có thứ gì còn lại không.

Khoảng nửa tiếng sau, anh hết mọi thứ tìm được khu vực công cộng.

Vũ khí không ít, đạn chất đống, nhưng thứ thực hữu ích thì không phần lớn chỉ là rác.

Nhưng nếu đem đi hấp cũng có thể giúp anh gần cả nghìn điểm lượng kim loại.

Vừa hấp thụ năng lượng, Minh vừa kiểm tra nhật hành trình.

“Lũ này ít nhất đã lý’ hơn trăm mục tiêu…”

“Thời điểm vị ‘Tổng liên hệ gần ngay sau ám sát, hẳn là cao của bọn chúng…”

Thời gian trôi đi lúc không hay, ánh mắt Lý chợt lóe sáng, rồi giãn ra.

“Con tàu này nhìn cũng phết đấy, mày mới hàng cũ à?” Chú bước vào từ khoang sau, vừa vừa nhìn quanh, không lời xuýt xoa.

Trên lưng ông ta vật thể hình hộp chữ được phủ vải đen.

“Cháu không mua, nhặt được Minh đáp bâng quơ.

“Nhặt được?” Chú Thọt cười “Vận khí của mày cũng quá rồi đấy!”

Ông ta nhìn ngó khắp bỗng nhiên sững lại, đồng co rút, vội vã đến đống đồ lộn xộn, nhặt một chiếc áo đen, tay run rẩy, không nổi: “Cái này… cái này biểu tượng của ‘Tận’!’”

Lý Minh quay đầu nhìn, trên chiếc áo có một tượng ngọn lửa màu

“Hình như là vậy.” Anh gù.

“Hình như?” Chú Thọt giật “Phản ứng kiểu gì vậy? nó, đây là tàu 'Tận'! Mày nhặt được cái thứ người này bằng cách

“Khoan đã…” Chú Thọt như tỉnh, nhìn chằm chằm thẻ khiển tàu trên bàn. ý nghĩ khó tin chợt lóe trong đầu ông ta.

Trái cổ ông ta lăn lăn xuống, cẩn trọng hỏi: lẽ… mày đã đầu

“Hả?” Lý Minh sửng sốt, nghĩ ra được tại sao Thọt lại hỏi vậy. lắc đầu, bất đắc dĩ: “Nhìn giống kiểu yếu đuối à?”

“Cháu giết sạch lũ đó dùng thẻ tàu của chúng vào xem thử.” Anh như không có gì, nhưng chú thì chết sững.

“Giết sạch… lũ đó?”

Không phải ông ta nghe đấy chứ? Ông ta biết năng lực của bọn lần trước chính vì có người trước, ông ta mới bẫy, gọi người đến trợ, mới miễn cưỡng sống sau trận thảm sát.

Vậy mà giờ, Lý Minh giết sạch chỉ bằng một nói nhẹ tênh?

Một luồng cảm xúc mãnh dâng trào, nhưng ông ta biết nên nói gì, đứng đơ tại chỗ.

“À đúng rồi, chú biết Tổng tư lệnh không?” Minh hỏi.

“Tổng tư lệnh?” Chú Thọt bắn người, cố lấy lại tĩnh: “Chắc là thủ của tổ chức 'Tận'.”

Nhìn vào màn hình trong nhật ký hành trình và giám sát đang phát ông ta không khỏi nghi ngờ: còn có quyền hạn nhất ở đây à?”

“Chứ còn sao nữa?” nhún vai.

Chú Thọt muốn nói rồi lại thôi, đột nhiên thấy Lý Minh như bao phủ bởi một tầng khí khiến ông ta gần không nhìn rõ được

“Chú Thọt!”

Ông ta choàng tỉnh, thì Minh đã đứng trước từ bao giờ, trên còn mang nét nghi hoặc: “Chú vậy? Cháu gọi chú lần rồi đấy.”

“Đưa cái thứ chú đang trên lưng cho cháu xem

“À, ừ ừ…” Chú Thọt cuống, vật nặng rơi “rầm” đất, rồi hỏi: “Nhưng… cuộc mày định làm gì với này? Chẳng phải chỉ thiết bị kiểm tra sao?”

Lý Minh không trả lời, sờ tay lên, thở phào nhõm, may là nó bị thay đổi gì.

Thấy anh im lặng, chú cũng không hỏi thêm, chỉ ngâm nói: “Tin cái kia bị diệt không thể giấu được. Ở Ngân Hôi chỉ có mày là tiêu, chắc chắn mày sẽ kẻ bị nghi ngờ lớn

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=75]

“Tốt nhất chúng ta rút đây càng sớm càng tốt. có một đường dây, vượt biên sang Kasakuk, rồi từ tới Sa Trần Tinh.”

“Cổng không gian liên văn duy nhất nằm ở Thủ Tinh, chúng ta không đến đó, chỉ có thể bay từ, mất chừng 3 5 năm thì tới văn minh Incers gần nhất…”

“Đến lúc đó, tìm cách giấy tờ mới, rồi ẩn thêm một thời gian

“Chú Thọt, nguyên cái đoạn ngoằng thế này, nghe thôi cũng thấy mệt rồi.” Minh lắc đầu cắt lời: “Tạm cháu chưa định rời đây.”

“Không rời đi?” Chú Thọt mắt: “Đừng tưởng giết được người đó là có chống lại ‘Tận’, trước đây mày yên phận thì không giờ đã để lộ thù, chúng tuyệt đối sẽ tha cho mày đâu! Mày chơi kiểu gì đây!?”

“Cháu đương nhiên không chơi Thế Giáo sư Ngô thì Lý Minh hỏi lại.

Chú Thọt hơi sững người: Ngô...”

“Nghe chú nói vậy thì chạy, ít nhất cũng mất sáu năm, lại còn kiếm được tí tài nguyên nào.”

“Giáo sư Ngô giờ tuy còn danh vọng như trước, dù là lạc đà cũng lớn hơn ngựa, nếu chỉ bảo vệ cháu, thì toàn không có vấn Chú Thọt gật đầu, nhưng nhíu mày: “Nhưng ông ta vào cái gì mà bảo vệ

“Chú đoán thử xem.” mỉm cười. Chú Thọt nghẹn lườm anh một cái cay độc: “Tao năm nay cũng năm chục rồi, hưởng cũng hưởng đủ rồi. Mày muốn chơi thì đi, cùng lắm là chết

Ông ta lẩm bẩm, cúi nhặt một cái ống điếu thuốc từ đống đồ sàn: “Hơ, cái loại cổ lỗ này không dễ kiếm nha.” Ông ta cẩn rửa sạch đầu ống, nhóm thuốc còn lại bên trong, tìm một góc ngồi phì phèo

Còn Lý Minh thì ôm bị kiểm tra, đi vào khoang tàu, đóng cửa đặt tay lên cảm ứng, lập tiêu hao 20.000 điểm lượng kim loại.

Anh đem nó đặt vào điều khiển, thử kích hoạt lực.

Kết quả, giao diện điều mờ dần, như thể bị thời khóa lại.

Ngay lúc đó, anh cảm có điều gì đó thay đổi trong cơ dòng năng lượng khó diễn tả trào, thẩm thấu vào tế bào.

‘Chờ thêm chút, chắc mình cái gọi là tiềm tinh lọc rồi.’ Lý suy nghĩ.

Khi anh đi ra ngoài, Thọt vẫn đang ngồi bên tàu hút thuốc.

Lý Minh đi thẳng đến điều khiển, lấy ra chiếc cao cấp mà anh được từ trên người Trần Tụng

Nó là một hình trụ đáy có cổng kết nối.

Anh rút một dây truyền liệu từ bảng điều khiển, vào, màn hình ảo lên thông báo: “Không thể truy dữ liệu!”

Không nhận diện được, đã đoán trước. Mã hóa tử là một trong cách mã hóa thô bạo mà quả nhất, chuỗi mật ngẫu nhiên gần như tận, chỉ có chìa khóa tử liên kết mới mở

“Cái gì đấy?” Chú Thọt lại gần xem.

“USB mã hóa lượng tử.” Minh đáp, ngón tay như ảnh lướt trên bàn ảo, hàng loạt cửa sổ dữ bật lên rồi biến

“Mã hóa lượng tử à?” Thọt sửng sốt: “Thứ bên chắc không đơn giản.”

Tít — tít —

Cửa sổ cảnh báo đỏ lên trên màn hình ảo, Minh hơi nhíu mày: phá được?”

“Mày định phá nó thật à?” Chú Thọt càng sửng ho hai tiếng, khói phả ra từ mũi và miệng: biết lượng tử vướng chỗ nào không? Mã liên tục thay đổi, chỉ chìa khóa lượng tử mới Không có đội ngũ, không có hỗ trợ, mày muốn phá nó, chẳng khác nào ban ngày.”

Lý Minh dĩ nhiên hiểu đó.

‘Trình hacker cao cấp cũng đủ.’ Anh trầm ngâm, rồi một lúc đắn đo, định nâng cấp bộ não thông mini.

Cái thứ này tuyệt đối thể đưa cho Tần Tiêu được.

Anh tiêu hao 4.000 điểm lượng kim loại, bộ não lập tức lột xác: vỏ kim loại trở nên tinh hơn, tất cả nút biến mất, kích thu nhỏ lại bằng đồng đeo tay.

Giao diện hiện lên:

[Bộ não thông minh mini D: Công cụ hỗ trợ toán chuyên nghiệp hơn.

Hiệu quả kích hoạt: Kỹ hacker — Cao cấp.

Kỹ năng đặc biệt cường tính toán: Tạm thời kỹ năng hacker lên bậc đại sư.]

“Cấp bậc đại sư?” khẽ nhướng mày, hacker bậc sư sao?

Ngay sau đó, cảm giác óc choáng váng quen thuộc ập đến. Anh kích [Tăng cường tính toán], tức khắc, cảm giác không thể tả bằng lời tràn vô số thông tin được thẳng vào trí não.

Anh có cảm giác như đã ngồi trước bộ não minh suốt mấy chục mỗi ngày chỉ làm một việc nhất: lập trình, phân phá mã. Tất cả thức liên quan, thuần thục lòng bàn tay.

“Phù… quả là đẳng cấp sư.” Lý Minh lắc đầu, xua đi cơn đau

Ngay sau đó, anh sững trong đáy mắt hiện lên kinh ngạc. Trên màn ánh xanh lam chỉ anh mới được, hiện lên một chữ:

[Kỹ năng hacker nâng lên bậc đại sư, đạt được lực: Thiết bị đầu cá nhân. Có muốn tiêu hao não thông minh mini] cố định vĩnh viễn lực này không?]

Sau khi nâng một kỹ lên bậc đại sư, có kích hoạt một kỹ đặc biệt, nếu tiêu hao vật kích hoạt tương ứng thể cố định năng này vĩnh viễn.

Lý Minh lập tức hiểu

‘Giống như mấy ông thợ nghề mài giũa kỹ năng chục năm, cuối cùng tạo ra được tuyệt kỹ của mình.’

Chỉ khác là: tuyệt kỹ của anh có chút bá

[Thiết bị đầu cuối Tạm thời biến bản thân một server đầu cuối cấp bậc tương đương.]

‘Theo lý mà nói, phải đến cấp C, kỹ năng đạt đến trình độ sư, kiểu nâng cấp tạm thời thế này, đúng là gian.’ Lý Minh suy

‘Muốn nâng lên cấp C, tốn hàng vạn điểm năng kim loại.’

Việc cố định kỹ năng điều bắt buộc, nếu không như không có hy phá giải mã hóa lượng tử. vì server đầu cuối thiết bị thông thường toàn khác biệt.

Chỉ là sau khi cố bộ não mini sẽ biến mà tăng cường hacker đại sư cũng theo đó mà đi.

“Sao thế?” Chú Thọt thấy Minh đứng bất động, tưởng phá giải thất bại, an ủi: “Đừng nản, mã hóa tử là một trong cơn ác mộng nổi nhiều thợ săn tiền thưởng tránh né không dám động

“Ngành nào cũng có chuyên của nó. Mày có thể được AI của con này là giỏi lắm rồi. Mấy thợ săn còn phải chuyên gia hacker chuyên trình độ cũng chỉ tầm mày thôi.”

Lý Minh liếc nhìn ông rồi ngồi lại trước bàn khiển.

Anh đã nghĩ ra cách: trình độ hacker đại sư, một chương trình phá Đợi khi cố định xong năng thì chạy chương trình được.

Tít—

Vài tiếng đồng hồ sau, Minh thở phào nhẹ nhõm, nút cuối cùng, chương phá mã khởi động.

Khi ngón tay anh chạm bàn điều khiển, lập tức nên liên kết đặc cơ thể anh như rơi vào thái vận động cường cao, nóng rực, bốc nước, khiến chú Thọt nhìn mắt.

Trong quá trình đó, phải nghỉ ngơi vài lần. khi trời sáng hẳn, màn hình ảo mới bật ra loạt cửa sổ, dày các tập tin.

Chú Thọt lúc trước còn ung dung hút thuốc, giờ mắt muốn rớt ra gần như dán cả mặt vào hình, há hốc mồm: thật sự phá được

“Chứ chẳng lẽ nó tự ra?” Lý Minh dù mệt rã rời, vẫn còn chọc quê ông ta, rồi lần mở từng tập tin xem.

“Không... cho tao... cho tao cái…” Chú Thọt choáng váng.

Từ lúc biết Lý Minh sinh mệnh cấp E, ta cũng không quá ngờ.

Vì cấp E vẫn còn "người", vẫn trong phạm vi được.

Nhưng còn bây giờ?

Lăn lộn trong giới thợ tiền thưởng bao năm, ông cũng hiểu chút ít hacker.

“Hacker giỏi là một chuyện, bị còn quan trọng hơn. AI của tàu cỏn này mà mày cũng phá được lượng tử? Thật quá đường!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận