Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 72 / 110  ·  65.5%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 72: Tôi cá là trong súng của cậu không có đạn!
06/07/2025 20:41· 3,231 từ

Hang động rung chuyển, trong lang đá, cát đá ào ào xuống, những chiếc đèn treo vách đá lay động ngừng, bóng đèn chập mờ ảo.

“Trần Tụng Nam, nếu chúng chết ở đây, ông đừng hòng yên ổn!” Từ Vi thấy Tụng Nam vẫn định mặc mọi người chạy liền quát to đầy tức giận.

Trần Tụng Nam khựng lại, cô ta một cái đầy sát Dưới lòng đất vẫn còn lô quặng Tủy Kim luyện cuối cùng chưa chuyển đi, nếu bị phát hiện sẽ rất phiền phức.

Nhưng nếu mặc kệ họ tán loạn khắp nơi, lỡ như phải…

Chết tiệt, đám thú Ngân đó tại sao lại nổi loạn ngột như vậy! Trong lòng ta đầy tức giận, giọng nói: “Mau lên, bị thú Ngân Hôi đuổi kịp, cả sẽ chết.”

“Ông dẫn chúng tôi đi hơn vào trong chẳng phải cũng đường chết sao?” Vương Chí chất vấn.

“Sau trong đó có trạm tiêu* của chúng tôi.” Trần Tụng nhanh chóng đáp, liếc mọi một cách kín đáo, mắt dừng lại trên Lý Minh.

*Đây là một trạm nằm vị trí chiến lược, sát vùng hiểm, được thiết lập để sát, phòng thủ hoặc chỗ trú ẩn tạm

“Tôi sẽ chặn phía sau. Trương, tôi sẽ gửi bản đồ cậu, cậu dẫn đường.”

Không ngờ Trần Tụng Nam tình nguyện chặn ở phía sau, lòng Lý Minh lập tức lên cảnh giác, bất thường chắc chắn điều mờ ám.

Một trợ lý đi cùng đám người vội vàng đáp lời, đó dẫn đường ở phía

Do đổi hướng, người ban đi sau cùng giờ thành người đầu, còn nhóm Lý Minh lại tụt về phía làm lá chắn.

Cả đoàn di chuyển rất những người không theo kịp đều xốc nách kéo chạy. Phía vang lên tiếng gầm rít gào mơ hồ, thanh vọng lại ù ù như

Lần này, rõ ràng họ tiến xuống lòng đất, ngoằn ngoèo nhiều lối rẽ, cuối cùng một khoảng trống khổng dưới lòng đất.

Họ chui ra từ một lang bên hông, không xa phía một vách đá dựng tối đen sâu thẳm.

Không gian nơi này rộng kinh ngạc, trên vách đá xung chi chít những lối đi hang động, trông như bị máy móc cỡ cắt ra.

Một số khu vực còn những tấm kim loại đục lỗ, này đã phủ đầy rêu những con sâu thân đang hoảng loạn bỏ

Đến nơi này, mọi người không khỏi kinh ngạc.

“Không ngờ dưới lòng đất có không gian rộng thế này.” Chí Hằng nhìn về phía tối mênh mông.

“Có gì đó không ổn.” Vi nhìn những tấm kim loại rỉ sét, rõ ràng đã tại nhiều năm. nhìn Trần Tụng Nam, giọng hỏi: “Rốt cuộc các ông làm gì ở đây?”

Sắc mặt Trần Tụng Nam đổi: “Không biết phóng viên Từ nói về cái gì. Chúng nên tranh thủ chạy thì hơn.”

Từ Vi nghiến chặt hàm, lúc này quả thật không phải điểm để tranh cãi.

Ngay lúc đó, từ một lang hẹp phía trên, bỗng nhiên bóng đen lao ra, xông về phía mọi người.

Pằng! Pằng! Pằng!

Lửa từ họng súng phụt Lý Minh giương súng, phản ứng nhanh, nổ liền một loạt bóng đen ngã vật đất.

“Thú Ngân Hôi!” Từ Vi tức nhận ra, nhưng đó mới khởi đầu. Còn nhiều thú Ngân Hôi nữa nhảy xuống từ hành phía trên, mắt đỏ rực, răng sắc lẻm.

“Chạy đi! Nhanh lên!” Vương Hằng và Tả Linh nhanh chóng khiên chống bạo động mang bên người, giương súng trả.

“Nhắm vào mắt hoặc cổ!” Vi nhắc nhở.

Con thú Ngân Hôi lao đầu tiên bị bắn vỡ mắt, phun ra từ cổ, đó điểm yếu nhất của

Nhưng số thú Ngân Hôi xuống gần như vô tận, con thì chỉ cao một hai con lớn thì to một căn nhà.

ẦM!

Lửa đỏ rực từ trên giáng xuống, hất bay cả mảng thú Ngân Hôi. Trần Tụng từ phía sau nhảy hai tay bao phủ lửa, cánh tay biến thành màu sẫm, đầy những rãnh đỏ dung nham, trông như đất cháy sém dưới chân lửa.

Ầm! Cú đấm vung ra theo chất lỏng như dung nham, mạnh xuống mặt đất, khiến cột lửa dung nham lên, ép bọn thú Hôi không dám tiến thêm.

Nhưng ngày càng nhiều thú Hôi tràn ra từ hành lang, chí có con đã chen rơi xuống vực.

Lý Minh và những người vừa đánh vừa lùi, mãi đến lùi vào bên trong hành áp lực mới phần giảm bớt.

Pằng! Tả Linh đã lùi trong, nhưng sắc mặt Lý Minh biến, tiếng gió rít gào tới, một con thú Hôi đang bốc cháy thẳng về phía anh, chặn đường lui.

Lý Minh phản ứng cực trượt người sang phải, chỉ chênh chút là tránh kịp. Gió kèm theo lửa quất mái tóc anh.

Khoảnh khắc tiếp theo, Trần Nam đã đáp xuống, chắn ngay cửa hành lang hẹp, đẩy Vương Chí Hằng vào lửa bốc lên dữ che khuất tầm nhìn của Vương Hằng, đồng thời quát to: mau! Đừng lãng phí gian!”

Lý Minh vẫn đứng nguyên chỗ, nheo mắt lại. Sau lưng xa chính là vực thẳm, Tụng Nam cũng quay nhìn anh.

Thời gian như chậm lại. Tụng Nam bỗng nở một nụ đầy ẩn ý, rồi đột lao tới!

Toàn thân ông ta phóng phía Lý Minh với tốc độ thường khó thấy, hai nắm mang theo ngọn lửa dội.

Con ngươi Lý Minh co lại, chân phải bước lùi, hai giao nhau chắn trước người.

“Tự lượng sức mình!” Trong Trần Tụng Nam thoáng lướt qua khinh miệt.

Cú đấm rực lửa đánh hai tay đang chắn của giáng mạnh vào phần dưới anh. Một luồng lửa bùng phát, “Bùm!”, cả Lý Minh bị đánh bay ngược, thẳng xuống vực.

Sao cảm giác cứng quá Trần Tụng Nam có chút nghi đánh vừa rồi chạm Lý Minh có cảm không đúng.

Nhưng nhìn vực thẳm tối phía sau, ông ta lắc đầu nghĩ: Chắc là loại giáp đó, nhưng giờ cũng quan trọng. Với cấp mệnh như anh, không thể sống đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=72]

Từ khắp nơi, bầy thú Hôi đang ùn ùn kéo đến. Tụng Nam đánh chết một thú Ngân Hôi to hơn một chút, chặn miệng hang, rồi nhanh chóng rút

Từng con thú Ngân Hôi thét rơi vào bóng tối sâu hút phía dưới. Lý Minh này gần như dán người vào vách đá, cánh tay cơ giới hình mũi cắm sâu vào đá, giữ thân thể anh.

Phần ngực, bộ chiến giáp chuẩn của lính Bộ An ninh bị lửa thiêu thủng, để ra một lớp giáp loại màu bạc xám.

“May mà sau khi cường có thể tự động kích hoạt. nhất cũng kích được năm Mà còn cảm nhận cơn đau, đây chính sức mạnh của sinh mệnh cấp Lý Minh lẩm bẩm, cảm rõ cơn đau bỏng nơi ngực.

Ánh mắt anh sâu thẳm: thế này cũng tốt… Người ngoài ta trong tối.”

Lý Minh bám vào vách bằng cánh tay cơ giới, đang leo lên thì chợt dừng khi còn cách miệng một đoạn.

Số lượng thú Ngân Hôi như đã ít đi. Trong tiếng chân dồn dập, anh lờ nghe thấy tiếng người chuyện.

“Ở đây hình như vừa ra một trận chiến.” Một giọng trầm thấp vang lên, “Dòng nham vừa cạn khô là của tên Trần Nam kia. Sinh mệnh cấp D thật không tầm thường.”

“Ngoài đám thú Ngân Hôi giẫm thành thịt nát thì chắc thương vong gì khác. giết tên Lý Minh mà gây náo động này, có đáng không?”

Lý Minh khẽ run người, anh mà đến?

Người của "Tận"?

“Dù động tĩnh có lớn nào, chỉ cần không bị truy thì có sao đâu.” Lần là giọng nữ.

“Lần trước tên nhóc đó xỏ chúng ta một vố, khiến ta bị Tổng tư lệnh té tát, đội trưởng không trôi cục tức

Người đàn ông tiếp lời: chỉ là lần trước. Tên này ngay từ đầu đã cả đám, còn giết Hắc Chu. Đại ca định sẽ trả thù.”

“Thôi được rồi, đừng phí gian nữa. Tiếp tục truy theo, rốt cuộc có chuyện gì.” nữ cất lên. Vài thú Ngân Hôi lẻ chạy ngang qua họ, như thể hề phát hiện ra hai

Hai người vừa định tiếp truy dấu thì chợt nghe tiếng soạt từ phía miệng vực lên.

“Hửm?” Bước chân dừng lại. phụ nữ mặc áo da quay dáng người nóng bỏng, chân nhíu lại.

“Gì vậy?”

“Chắc là mấy con thú Hôi vừa rơi xuống thôi.” ông bên cạnh thản nhiên

“Để tôi xem thử.” trọng, người phụ nữ rón rén đến gần mép vực, thò người ra nhìn xuống, rồi sắc mặt tái

Một cánh tay cơ giới ngừng phóng to trong tầm mắt ta, xuyên thẳng qua lồng Mắt trợn ngược, ngã xuống không một động.

Cô ta không thể ngờ, vực lại có người ẩn nấp.

“Bọ Cạp!” Người đàn ông lên thất thanh, nhìn thấy mũi đỏ máu xuyên ra từ lưng Bọ Cạp.

Hắn ta còn chưa kịp ứng thì thi thể Bọ Cạp bị ném tới, hắn ta bản năng nhảy lùi sau.

Liền sau đó, một bóng lao vút lên từ dưới vực tốc độ cực nhanh, phía là bốn cánh tay giới di chuyển còn hơn.

Dưới vực có người!?

“Lý...!” Hình bóng trong mắt lúc càng rõ ràng, người đàn hoảng hốt tột độ, hắn nhận ra đó chính mục tiêu của họ.

‘Cậu ta sao lại trốn đây được!?’ Không ai trả lời hỏi của hắn ta, một đau thấu xương khiến thân hắn ta tê trước mắt mơ hồ rồi chìm bóng tối.

Bóng dáng Lý Minh hạ giết hai người đó dễ như bàn tay.

Nhưng vài con thú Ngân tụt lại sau đội chính quay lại, đôi mắt thú đỏ khóa chặt vào anh.

“Chúng không bị ảnh hưởng?” Minh khó hiểu, lập tức tiêu chúng.

Sau đó anh lục soát hai người, chỉ có vài món tinh không mấy giá trị, cộng cũng đủ đổi một, hai trăm điểm lượng kim loại.

Chỉ có hai ống chất là khiến anh chú ý: một màu hồng, ống còn lại xanh lục.

Vừa mở ống chất lỏng hồng ra, bầy thú Ngân Hôi quanh lập tức như phát gầm rống lao đến.

Lý Minh lập tức hiểu điều gì đó, liền mở nốt màu xanh. Ngay tức khắc, thú Ngân Hôi quay đi, hoàn toàn bỏ sự hiện diện của anh.

“Thì ra là vậy...” lẩm bẩm như hiểu ra điều Sau đó anh ném xác người kia xuống vực, ngâm một lát rồi tay cơ giới bám vào vách trèo lên, cuối cùng ẩn tại một vị trí cao trên vách núi.

“Để xem, có bao nhiêu thỏ mò đến.”

Chẳng bao lâu sau, hai người từ một lối đi bằng nhảy ra. Một người mặc khoác gió, người còn thấp bé, tay cầm bị đầu cuối cỡ lớn, cau nói: “Vị trí của Bọ và Der đáng ra ở ngay đây, nhưng người rồi?”

“Sai vị trí rồi sao?”

Hắc Ưng đảo mắt nhìn lông mày cau lại. Khắp nơi còn là thịt nát và không thể nhìn ra gì. Ánh mắt ông dừng lại ở mép vực.

Ông ta bước tới rìa, xuống, thò đầu nhìn xuống, sắc lập tức thay đổi, ông thấy vài dấu vết ràng vừa mới để giống như là của một mũi nào đó.

PẰNG!

Âm thanh vang lên đột như tiếng sấm nổ giữa trời Gần như ngay sau đó, Ưng biến mất khỏi cũ.

Nhưng đồng thời, đầu tên bên cạnh nổ tung. Hắn ngã xuống đất, trán bị bắn phía sau đầu nổ như cháo.

Hắc Ưng lẫn vào bóng sắc mặt âm trầm. Qua đường ông ta đã suy đoán vị trí đối phương.

“Súng bắn tỉa... có lẽ khẩu của cha cậu.” Hắc Ưng giọng vang, xé một mảnh choàng ném mạnh ra

PẰNG!

Vạt áo tung tóe, vụn trong không khí. Hắc Ưng càng chắn vị trí đối phương, mặt ông ta đầy vết nhăn hằn sâu đá bị phong hóa. Ông ta tục nói: “Biết gì không? khiến tôi rất bất Không chỉ là cậu, cả cậu cũng vậy.”

“Tình báo của chúng tôi thu thập toàn bộ chi tiết sáu năm qua về hai con các cậu. Tôi biết cha cậu dạy thế nào, nhưng cậu đã lừa toàn bộ nhân viên tình của chúng tôi.”

“Cha cậu cũng từng giống chúng tôi, nên biết điều trọng nhất là mục tiêu.”

PẰNG!

Một vạt áo nữa bị nát. Ngay sau đó, bóng Hắc lại di chuyển sang một trí khác.

PẰNG!

Tảng đá trước mắt vỡ Hắc Ưng ẩn mình trong bóng nhịp tim đập nhanh, toàn nóng bừng lên, hai má xuất hiện từng hoa văn màu đen.

“Điều quan trọng thứ hai, là ẩn mình... Nhưng tôi đã giấu mình nhiều năm vậy, tại sao cậu không tiếp tục ẩn

“Hay là…”

Vút! Bóng Hắc Ưng đột lao vọt ra, kèm theo tiếng sắc nhọn vang lên khe Gió lốc gào thét, choàng phần phật, ông như một con đại bàng đang mồi, lao xéo vào một lang đá hẹp.

PẰNG!

Viên đạn xuyên qua bóng ông ta để lại.

“Cậu muốn trả thù?” Hắc tiếp tục lên tiếng, cố tình rối loạn tâm trí con đó cũng là một quan trọng: “Ông ta một người cha tốt, thực sự ẩn danh đổi họ. Đáng

“Nhưng tôi có thể đảm lúc chết ông ta không hề đớn… Ừm… có thể là

Vừa dứt lời, ông ta đạp đất lao vọt đi, tốc cực nhanh.

Một tiếng "pằng!" lại sượt

Khóe miệng Hắc Ưng nhếch trước mắt là một bức tường nhẵn thín, tưởng như sắp sầm vào đó, nhưng thể ông ta lại mình cực kỳ dẻo dai, dừng đúng lúc và bám lên đá.

Ông ta nhìn thấy thiếu đang ẩn mình trong bóng tối, mặt lộ rõ sự hoảng và kinh hãi.

“Súng bắn tỉa hạng nặng tầm bắn hiệu quả 3km, băng chỉ có năm viên. Tính viên đã nạp sẵn, cộng sáu viên.” Hắc nói bằng giọng khoái trá. Bình khi hành động, ông ta cực kỳ thận trọng, bất ngờ làm trọng.

Lâu lắm rồi ông ta được một trận truy sát đã đến vậy.

“Giờ thì trong súng cậu không còn…” Lời còn chưa dứt, mặt thắng chắc của ông đột nhiên biến sắc.

Chỉ thấy trong bóng tối, điện lóe sáng, một luồng sáng lam chớp lên, viên đạn giáp điện từ cuối mà Lý Trường Hải lại được bắn ra!

Phụt! Tia máu bắn tung, Ưng ngã nhào xuống, vai phải toạc một mảng lớn, phun xối xả, toàn co giật dữ dội.

“Viên thứ bảy!?” Hắc Ưng gượng chịu đựng cơn đau, không tin nổi. Ông ta tính vô cùng chuẩn xác, gian lộ mặt cũng chế rất chặt, chính là để cho Lý Minh có thay băng đạn.

Vậy mà anh vẫn bắn được viên đạn xuyên giáp điện đó, lại còn đúng ngay khắc ông ta xông

Chẳng lẽ… một suy đoán lý nảy lên: Lý Minh đã trước cả sự phán đoán ông ta, từ lâu biết ông ta sẽ tay đúng lúc đạn hết.

Không cho ông ta suy nghĩ, một viên nữa bay bắn trúng vào đùi ông nhưng không xé toạc thịt.

Với sinh mệnh cấp E, có đạn xuyên giáp điện từ mối đe dọa thực

Nhưng…Pằng! Pằng! Pằng! Tiếng súng tục vang lên, đến khi bắn phát thứ ba, Hắc cuối cùng cũng lăn trong bóng tối, tạm thở được một hơi.

Khốn thật, Lý Trường Hải cải tiến khẩu súng bắn tỉa sao!? Sao lại còn nhiều như vậy!?

May mắn là, Lý Minh sao cũng chỉ là sinh mệnh F. Dù bản thân bị nặng, ông ta cũng dám dễ dàng lộ và trực diện đối đầu.

“Lạ thật, sao các ông có loại khiên năng lượng đó?” Ưng cuối cùng cũng nghe câu đầu tiên Minh nói, giọng đầy mắc.

Một bóng người từ phía xa nhẹ nhàng đáp xuống.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận